Chương 14: Nhân Cách Thiện Lương Trỗi Dậy
Ngày hôm sau, Lương Nặc vẫn đi giặt đồ như thường lệ. Thế nhưng, trước mắt cô bỗng xuất hiện một bóng người.
“Bộp~”
Một chiếc váy ngủ lót ren màu trắng rơi thẳng vào chậu giặt của cô. Kẻ ném chiếc váy còn đá nhẹ vào chậu, khẽ hắng giọng một tiếng.
Chẳng cần ngẩng đầu Lương Nặc cũng biết người đứng trước mặt mình là ai... Ngoài mùi hương ngọt ngào quen thuộc, cộng thêm hành động đầy vẻ coi thường và sỉ nhục này, ngoài Freya ra thì còn có thể là ai được nữa?
“Bị mồ hôi thấm ướt rồi đấy, nhớ giặt cho thật sạch sẽ vào nghe chưa~”
Freya cười đắc ý, nụ cười mang đầy ẩn ý sâu xa. “Hừm... Cô cũng biết đấy, loại váy gợi cảm thế này tại sao lại bị mồ hôi thấm đẫm... mà lại còn là vào đêm qua nữa chứ~”
Chẳng phải là đang ám chỉ cô ta và Vi Lạc vừa xảy ra chuyện gì đó sao?
Thực tế thì đúng là có xảy ra chuyện thật... Đêm qua họ đã ở cạnh nhau một lúc. Đúng vậy, cùng nhau ăn một bữa tối!
Thật ra đôi khi Freya cũng không hiểu nổi, mình vốn là mỹ nhân ác độc vang danh gần xa, tại sao Vi Lạc lại có thể nhẫn nhịn mà không động tay động chân với mình... Chẳng lẽ anh ta gặp vấn đề về phương diện đó? Nhưng cô ta lại khá hài lòng với cuộc sống thanh đạm này, dù sao... cô ta cũng chẳng có chút tình cảm yêu đương gì với Vi Lạc, nói chi đến dục vọng trần tục. Nếu Vi Lạc thực sự muốn, chắc cô ra sẽ thấy buồn nôn chết mất.
Đúng vậy, Vi Lạc chỉ cần chạm vào người thôi là cô ta đã thấy khó chịu rồi! Cô ta vốn chẳng thích bị ai đụng chạm vào cơ thể mình cả...
Thế nhưng, có những lời nói dối vẫn cần phải thốt ra...
Cô ta nhướng mày nhìn Lương Nặc.
Lương Nặc chợt thấy một trận nực cười, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ vừa ác ý vừa thô tục.
“Cô nói với tôi mấy chuyện này làm gì? Freya à, đặc biệt nhấn mạnh chuyện đó với tôi, có phải vì trên cơ thể không được thỏa mãn nên muốn ám chỉ tôi làm gì đó với cô không?”
“......?”
Gương mặt Freya sau chiếc quạt lập tức đỏ bừng. Cô ta trừng mắt phẫn nộ, hung hăng đá mạnh một cái vào chậu giặt khiến cả chậu đổ ụp xuống đất. Tức thì, mọi cử động trong phòng giặt đều dừng lại, mọi người đồng loạt nhìn sang một cách thận trọng.
“Cô vẫn thô tục như thế!” Freya tức tối thốt lên, nói xong liền quay ngoắt người bỏ đi thẳng.
Vốn dĩ cô ta muốn nhìn thấy những cảm xúc khác lạ trên gương mặt Lương Nặc, nhưng không có, chỉ thấy sự trêu chọc và vẻ bất cần đời, y hệt như gã thiếu gia phản diện trước khi trở thành nô lệ, chẳng thèm kiêng dè chút nào. Cô ta cảm thấy trong lòng càng khó chịu hơn, càng xác định rõ tâm niệm phải báo thù Lương Nặc thật tàn khốc, để đối phương nhận rõ địa vị hiện tại của mình.
Lương Nặc nhìn theo bóng lưng Freya rời đi, khẽ mỉm cười.
Muốn chơi trò công kích bằng lời lẽ với cô sao? Cô ta vẫn còn non lắm.
Cô lẳng lặng đỡ chiếc chậu gỗ lên, cầm lấy chiếc váy ngủ ren của Freya rồi bắt đầu vò giặt. Chiếc váy cũng vương lại mùi hương trên người cô ta, Lương Nặc hít hà một chút, cô không hề bài xích mùi hương này, ngược lại còn thấy khá thơm.
“Oa~ Lương Nặc, cô gan thật đấy~”
Dorothy thấy Freya và Nicole đã đi khuất, bỗng lấy hết can đảm và tiến lại gần chỗ Lương Nặc.
“Quả nhiên suy đoán của tôi là đúng mà! Phu nhân chắc chắn là có ý với cô rồi...”
“Ồ? Lại dựa vào đâu mà nói vậy?” Lương Nặc hờ hững hỏi.
“Hừ hừ~” Dorothy cười đắc ý, xoa cằm làm bộ dạng như thám tử. “Cô nghĩ xem, nếu là nữ hầu khác mà dám trêu chọc phu nhân như thế thì chắc chắn đã bị đem bán từ lâu rồi. Nhưng cô thì không nha, cô thậm chí còn chẳng bị phạt gì cả... mắng cũng không bị mắng mấy câu, chỉ bị đá đổ chậu thôi.”
“Cô xem đi, phu nhân đối đãi với cô tốt thật đấy...”
Nói đến đây, trong giọng điệu của Dorothy thoáng hiện lên một tia ngưỡng mộ.
Lương Nặc dừng động tác giặt đồ, quay sang nhìn cô hầu nhỏ bên cạnh.
“Vậy chuyện tốt này tôi nhường cho cô, cô có chịu không?”
“Ơ.”
Dorothy cứng họng, cô nàng im lặng.
“Hì.”
Lương Nặc cười nhạt một tiếng.
Xem đi, miệng thì nói tốt, nhưng thực sự đưa cho thì lại chẳng dám nhận.
“Tôi nghĩ cũng được mà...!” Dorothy đột nhiên lên tiếng lần nữa.
Thì ra sự im lặng lúc nãy là để suy nghĩ thật kỹ.
“Nếu không được phu nhân để mắt tới, cả đời này tôi cũng chỉ là một nữ hầu, rồi sẽ kết hôn sinh con với một người thợ thủ công hoặc nam hầu nào đó một cách bình lặng, rồi con cái tôi cũng lại làm người hầu... Chẳng biết chừng ngày nào đó còn bị đánh thành nô lệ rồi bị đem bán đi.”
Giọng cô nàng nhỏ dần, trông có vẻ hơi buồn bã.
“Nhưng nếu được phu nhân hay lão gia để mắt tới, họ có thể sẽ rất cưng chiều tôi, ban thưởng cho tôi chút gì đó. Chỉ cần vài đồng tiền vàng rơi ra từ kẽ tay họ cũng đủ cho tôi sống ổn một thời gian dài rồi... Tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời, đợi đến khi họ chán ghét tôi rồi, tôi sẽ cầu xin họ cho chút tiền để tôi trở về khu bình dân, mở một tiệm bánh mì chẳng hạn... Như vậy cũng có thể hạnh phúc mà sống hết đời rồi.”
“Ừm... còn lại thì tôi chưa nghĩ ra được nữa.”
Dorothy ngượng ngùng cười, đưa tay gãi gãi sau gáy.
“Dù sao tôi cũng chưa từng trải nghiệm cuộc sống của các tiểu thư, thiếu gia bao giờ... Tôi cũng không hình dung nổi hạnh phúc của họ là như thế nào. Nhưng, nhưng mà, mở một tiệm bánh mì là cuộc sống hạnh phúc nhất mà tôi có thể nghĩ ra được rồi. Đúng vậy, nếu tôi có được một tiệm bánh mì của riêng mình, tôi nhất định sẽ rất hạnh phúc~!”
“......”
Lương Nặc lại dừng tay, cô quay đầu, lần đầu tiên nhìn Dorothy một cách nghiêm túc đến thế. Cô im lặng hồi lâu, trong mắt thấp thoáng một điều gì đó đang lay động.
“Sao vậy? Trên mặt tôi dính gì à?” Dorothy sờ sờ mặt mình.
“...Không có gì.”
Lương Nặc đưa bàn tay ướt đẫm vỗ vỗ vai Dorothy.
“Làm việc đi. Tôi cũng hy vọng cô có thể bình lặng và hạnh phúc mà sống hết đời này.”
Lần này, hiếm hoi thay, cô không hề độc mồm độc miệng.
Gương mặt Dorothy nở một nụ cười thuần khiết, cô nàng vâng một tiếng, gật đầu rồi càng ra sức vò đống quần áo trong chậu, miệng còn ngân nga một điệu nhạc vui tươi.
Lương Nặc cảm thấy, đôi khi mình cũng khá thiện lương... Chắc là do nhân cách thiện lương đang trỗi dậy chiếm chỗ rồi. Ví dụ như lúc này, nghe xong lời của Dorothy, cô lại vô thức muốn an ủi đối phương vài câu... Dĩ nhiên, vì đã quen thói độc miệng quá lâu nên cô chẳng nói nổi lời an ủi ngọt ngào, thốt ra được một câu như vậy đã là rất cố gắng rồi.
Haiz.
Xem ra hôm nay là Lương Nặc của phiên bản thiện lương rồi.
Còn Freya, cô ta xách váy hầm hầm trở về phòng mình. Vừa hay Ann cũng tới, định bụng đến để bắt đầu làm quen với Lương Nặc.
“Ái chà, Freya, có chuyện gì mà mặt đỏ gay lên thế kia?”
Freya đang trong cơn nóng mặt hít sâu một hơi, phẩy phẩy quạt. “Không có gì, bị chó cắn một miếng thôi.”
Ann mím môi cười trộm.
Cô thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Freya này, Lương Nặc giờ đang ở phòng giặt đúng không? Khoảng mấy giờ cô ta ra phơi đồ? Đợi cô ta ra phơi thì tôi sẽ đi ngang qua đó, cậu tốt nhất hãy sắp xếp cho tôi một vị trí mà cô ta dễ dàng chú ý thấy ấy.”
Ann đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống toàn cảnh trang viên.
“Ừ, lát nữa Mina sẽ đi sắp xếp ngay thôi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
