Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2659

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 151

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Web Novel - Chương 16: “Bắt Gian”

Chương 16: “Bắt Gian”

Thế nhưng, đối với một kẻ sinh ra đã thiếu mất dây thần kinh tinh tế, Lương Nặc có phòng cũng không phòng nổi. Vào lúc nửa đêm, khi cô đang tựa bên cửa sổ trầm tư suy tính xem bước tiếp theo nên làm gì, thì tiếng gõ cửa vang lên.

“Thế thì để tôi qua ngủ cùng cô nhé.”

Trong đầu Lương Nặc vang vọng lại câu nói đó.

“...Đỉnh thật đấy.”

Chẳng lẽ gương mặt hiện tại của mình thiếu uy lực đến thế sao? Tại sao câu nói “Cô mà dám vác mặt qua đây, tôi dám ném cô từ trên gác xép xuống” lại chẳng có chút tác dụng nào vậy?

Người ở bên ngoài vẫn đang thận trọng gõ cửa.

“Chát.”

Lương Nặc nhắm mắt, ôm mặt.

Không ổn, không thể để cái đồ ngốc này cứ đứng ngoài gõ cửa mãi được. Trong tòa nhà này vẫn còn các nữ hầu ở khu vực khác sinh sống, tuy không cùng tầng nhưng lỡ như họ bị đánh thức... rồi ngày mai báo cáo cô với Nicole hay Mina thì sao? Cô đang rất trân trọng cuộc sống yên bình hiện tại, không muốn rước thêm rắc rối vào thân.

“Thôi bỏ đi.”

Lương Nặc cam chịu đứng dậy khỏi giường.

“Mình hối hận quá đi mất.”

Hối hận vì đã lỡ trò chuyện với Dorothy nhiều hơn vài câu, hối hận vì ngay từ đầu không nhận ra chỉ số thông minh của con bé này có chút vấn đề.

“Cạch~”

Cửa mở.

“Oa~”

Quả nhiên là gương mặt non nớt đáng yêu kia.

Dorothy giống như một con lươn ranh mãnh, lách thẳng qua cánh tay của Lương Nặc đang đầy vẻ mất kiên nhẫn để lẻn vào phòng.

Lương Nặc: “...”

Đúng là chẳng khách sáo chút nào.

Cô đóng cửa lại, xoay người, nhìn Dorothy bằng ánh mắt đầy oán hận.

Khốn thật, con bé này thậm chí còn mang theo cả gối, đang ôm chiếc gối nhỏ màu hồng phấn, nhìn cô với vẻ mặt vô tội như thể mình hoàn toàn không làm gì sai vậy.

“...Cô thật sự tới đấy à?” Lương Nặc nghiến răng thốt ra từng chữ.

Dorothy cười, để lộ hàm răng trắng tinh.

“Đúng vậy~ Sao nào? Có thấy bất ngờ không~ Tôi đã bảo là sẽ tới bầu bạn với cô mà, tôi nói là làm~!”

“......”

Lương Nặc cảm thấy nghẹn ứ nơi cổ họng, nhìn biểu cảm đắc ý của Dorothy, trong lòng càng thêm khó chịu. Cô sải bước tới, xách cổ áo sau của đối phương lên như xách một con gà con, nhấc bổng con bé lên.

“Tôi đã nói rồi, nếu cô dám đến tìm tôi, tôi sẽ ném cô từ trên lầu xuống.” Cô lạnh lùng nói, thực chất chỉ muốn dọa cho con bé sợ mà mau cút về chỗ cũ.

Thế nhưng, Dorothy lại trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy phấn khích.

“Ơ? Lương Nặc, sức cô khỏe thật đó! Lại có thể nhấc bổng tôi lên luôn!”

“......”

Đột nhiên cô chẳng còn hứng thú muốn dọa đối phương nữa, vì cái kẻ trước mặt này căn bản là không cảm nhận được gì cả.

Lương Nặc lặng lẽ đặt Dorothy trở lại mặt đất.

“...Cô thật sự, đỉnh đấy.”

Dorothy lại nghiêng đầu. “A, cảm ơn cô đã khen tôi nha...”

“......”

Thôi bỏ đi.

“Tóm lại là hôm nay dù có nói thế nào cô cũng không chịu về đúng không?” Lương Nặc hỏi.

Dorothy gật đầu. “Đúng thế~ Tôi đã nói là đến ngủ cùng cô, thì chính là đến ngủ cùng cô mà~ Làm người sao có thể thất hứa được!”

“...Mai tôi giặt giúp cô một nửa số quần áo, cô đi về có được không?”

Lương Nặc ngồi phịch xuống giường, vùi mặt vào lòng bàn tay, cả người như bao phủ bởi một màu xám xịt.

Để một người phụ nữ mà ngực với lưng chẳng khác gì nhau ngủ cùng mình sao? Nghĩ cũng thú vị đấy, nhưng cô thực sự chẳng có hứng thú... Vả lại, cho dù cô có biến thành phụ nữ thì về mặt tâm lý vẫn là đàn ông mà! Dorothy là phụ nữ đó! Chuyện này thực sự không ổn chút nào... Giữa đàn ông với nhau làm gì có chuyện bạn thân ngủ cùng bao giờ!

“A... không cần đâu, tôi tự giặt được mà. Cảm ơn cô đã quan tâm tôi như vậy, tôi vui lắm đó~”

“......”

“Được rồi, ngủ đi.”

Lương Nặc thỏa hiệp.

Nhưng cô giật phắt tấm chăn trên giường, ném xuống đất.

“Tôi cho cô mượn chăn, cô ngủ dưới đất đi, tôi không có thói quen ngủ chung giường với người khác.”

Cô sẽ không nhường giường cho Dorothy đâu, cô không phải hạng quý ông giả tạo, sự thoải mái của bản thân là quan trọng nhất. Cống hiến tấm chăn cho Dorothy đã được coi là sự nhân từ tột bậc của cô rồi. Thật đấy, cô thấy mình sao mà lương thiện quá, chắc những tội lỗi trước đây cũng có thể được xóa sạch nhờ hành động này rồi.

“Tuyệt quá~”

Dorothy reo hò, ngồi xổm xuống đất sắp xếp chăn của Lương Nặc.

Lương Nặc thở phào nhẹ nhõm, may quá, con bé này không quấy rầy đòi ngủ chung giường là tốt rồi. Không được, ngày mai nhất định phải nói rõ ràng, tuyệt đối không thể để con bé sang đây nữa, cô chịu không nổi cái sự hành hạ này.

“Hi hi~”

Dorothy xếp chăn xong, cười ngốc một tiếng rồi nằm lên.

May mắn thay, bây giờ đang mùa hè, thời tiết không lạnh, dù không đắp chăn cũng chẳng thấy rét. Lương Nặc quay lưng về phía Dorothy, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.

Hazzz.

Khổ quá mà.

Lương Nặc bây giờ bắt đầu tin vào bốn chữ “nhân quả báo ứng” rồi.

“Lương Nặc, Lương Nặc ơi.”

Sau lưng truyền đến tiếng của Dorothy.

Lương Nặc vừa quay đầu lại đã thấy Dorothy chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, nửa dưới bị chắn sau mép giường, hai tay vịn vào ga trải giường của cô, đôi mắt to mọng nước chớp chớp nhìn không rời.

“Cô lại muốn cái gì nữa đây?”

Còn để người ta yên ổn ngủ không vậy.

“Lương Nặc, tôi không ngủ được, cô kể chuyện cho tôi nghe đi~”

“...Tôi hình như đâu có nợ tiền cô đâu hả, Dorothy?”

“Đúng vậy, cô đâu có nợ tiền tôi, sao tự nhiên lại nói thế?”

“......”

“Sao cô không nói gì vậy? Cô không có chuyện gì để kể sao? A... tôi thì biết kể chuyện lắm đó, để tôi kể cho cô nghe nha... Phải nói thật là, tôi kể chuyện cho người khác, kể một hồi chính tôi cũng lăn ra ngủ luôn, thần kỳ lắm!” Dorothy tự mình luyên thuyên.

Ha ha. Lương Nặc cười, một nụ cười bất lực và đầy phẫn uất.

Có vẻ như cái chiêu mỉa mai châm chọc của cô hoàn toàn vô tác dụng trước Dorothy. Lương Nặc không dám tưởng tượng, nếu Freya mà học được chiêu này của Dorothy thì chắc cô sẽ bị tức chết mất.

May quá, thật là may vì Freya và cô cùng một giuộc.

Ngay khi Lương Nặc đang nghĩ cách để đuổi khéo Dorothy thì tai cô nhạy bén bắt được tiếng động ngoài hành lang. Là tiếng bước chân “lộp cộp”, tiếng bước chân khi đi giày cao gót.

Lương Nặc xoay người xuống giường, nhanh nhẹn và linh hoạt.

“Lương Nặc cô... ưm!”

Dorothy còn chưa kịp nói hết câu đã bị Lương Nặc một tay bịt chặt miệng. Lương Nặc đầy vẻ cảnh giác nhìn về phía cửa.

“Suỵt~”

Cô ra dấu “im lặng” với Dorothy, nhỏ giọng nói. “Có người tới, cô im miệng cho tôi, dám nói thêm một chữ tôi giết cô.”

Dorothy nghe thấy vậy, đôi mắt dần trợn tròn, nhìn ra cửa với vẻ mặt căng thẳng. Con bé há miệng định hỏi gì đó, nhưng chỉ khẽ mấp máy rồi lại nuốt lời vào trong, không nói gì cả.

“Cạch cạch~”

Tay nắm cửa xoay qua xoay lại hai cái, cửa không mở.

Lương Nặc thầm mừng vì mình có thói quen khóa cửa.

“......”

“Cộc cộc cộc~”

Tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo đó là một giọng nói quen thuộc đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Cộc cộc cộc~”

“Lương Nặc, cô khóa cửa làm gì?”

Là giọng của Freya.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!