Chương 12: Đùa Giỡn Chân Tình Của Cô Ta
Ann ngoái đầu lại, liền thấy sắc mặt của Freya có phần trầm xuống.
Thấy Ann đang nhìn mình, Freya khẽ ho một tiếng. “Về chuyện thân xác ấy mà… tôi thấy không cần thiết đâu. Cô ta chỉ là một nữ nô lệ thấp hèn thôi, nếu muốn lừa lấy thân xác của cô ta thì chẳng phải cậu cũng phải trả giá bằng chính mình sao?”
Ann sững người trong giây lát, rồi khoác tay lên vai Freya, bật cười ha hả. Freya bị ép cong lưng xuống một chút, hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
“Ây dà~ tôi chỉ đùa thôi mà~” Ann cười đến chảy cả nước mắt, giơ tay lau khóe mắt. “Sao tôi có thể đi ngủ với một nữ nô lệ thấp hèn như thế chứ?”
À… ra là vậy sao?
“Ồ, vậy à.”
Freya lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Ừm hửm~”
Ann hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của Freya, cô tự hỏi tiếp. “Vậy rốt cuộc kế hoạch cụ thể là gì? Nói kỹ cho tôi nghe xem… cậu muốn tôi diễn thế nào? Tôi còn giúp cậu chỉnh sửa thêm, nhất định phải có cao trào, có kịch tính…”
Ann cong môi cười, từ miệng cô gái trông tươi sáng như ánh nắng ấy lại thốt ra những lời tàn nhẫn.
“Có thế mới vui chứ~”
“Để một nữ nô lệ thấp hèn tưởng rằng bạn của nữ chủ nhân đã yêu mình, đến cuối cùng mới biết hóa ra bản thân chỉ bị đùa giỡn. Muốn giải thích với đồng bạn, lại phát hiện ai nấy đều cho rằng cô ta tự đa tình…”
Ann cười đến đỏ bừng cả khuôn mặt.
“Tôi thật sự không dám tưởng tượng cảnh đó sẽ thú vị đến mức nào~”
Freya thử hình dung cảnh ấy: Lương Nặc nước mắt lưng tròng, quỳ dưới đất, nắm lấy gấu váy của cô ta, chỉ có thể hèn mọn cầu xin cô ta giúp đỡ. Khóe miệng Freya không nhịn được giật giật, một cảm giác khoái trá dâng lên, khiến cô ta hận không thể lập tức xuyên thẳng đến khoảnh khắc đó.
“Tôi cũng không dám tưởng tượng…” Freya kéo dài giọng. “Cảnh đó sẽ thú vị đến mức nào…”
“Vậy mau nói kế hoạch cụ thể đi!”
Ann phấn khích nắm lấy tay Freya.
Freya mỉm cười đầy bí ẩn, chậm rãi nói.
“Cô ta là người rất cảnh giác, vì thế mấy ngày này cô không thể hành động ngay. Phải đợi cô ta gặp cô vài lần, xác nhận rằng cô chỉ là bạn đến tìm tôi tán gẫu cho qua thời gian, rồi mới vô tình gặp cô ta và bắt chuyện.”
“Hơn nữa, lúc gặp tình cờ ấy, cô không được tỏ ra quá hứng thú với cô ta, như vậy sẽ rất bất thường… Cho nên tôi dự định, lần đầu hai người nói chuyện là do găng tay của cô vô tình bị bẩn, nhờ cô ta mang đi giặt. Như vậy cô sẽ có một món đồ để quên lại chỗ cô ta, lần sau đến có thể lấy cớ đến lấy găng tay, lại tìm Lương Nặc. Như thế hai người có thể đường đường chính chính bắt chuyện với nhau.”
“Dĩ nhiên, ban đầu phải cư xử thật bình thường, rồi từ từ giống như bạn bè, khích lệ cô ta, an ủi cô ta, nói rằng cô ta thật sự rất giỏi, rồi hứa sau này sẽ giúp đỡ cô ta…”
Giọng Freya càng nói càng cao.
“Như vậy, cô ta mới cảm động, mới tin tưởng cô…”
“Chỉ trừng phạt về thể xác thì vẫn quá nhẹ, nhất định phải cùng lúc giày vò cả thân xác lẫn tinh thần, khiến cô ta hoàn toàn tuyệt vọng, hoàn toàn hối hận về những chuyện mình từng làm.”
Ánh mắt Freya dừng lại trên người Lương Nặc đang chuyên tâm phơi quần áo bên ngoài.
“Để cô ta biết, đây chính là sự trả thù của tôi, đây chính là báo ứng của cô ta.”
Nếu sau này cô ta vẫn không chịu khuất phục trước tôi, vậy thì sẽ phải chịu đựng đòn giáng kép còn tàn nhẫn hơn nữa. Dĩ nhiên, câu nói cuối cùng này chỉ nghĩ trong lòng, không hề nói ra.
Ann nghe xong, trầm ngâm gật đầu.
“Nghe cũng có chút thú vị đấy… vậy quyết định thế nhé~”
Hai người phụ nữ nhìn nhau, trong mắt đều là sự mong chờ xen lẫn hưng phấn ác ý.
“Các quý cô đang nói chuyện gì mà vui thế?”
Một giọng nam trầm thấp vang lên. Hai cô gái giật mình, chột dạ nhìn về phía phát ra âm thanh.
Là Vi Lạc. Anh ta đang tháo thanh kiếm đeo bên hông, trông như vừa từ ngoài về. Thấy Freya nhìn mình, Vi Lạc mỉm cười.
“Chào buổi tối, phu nhân.”
“Ồ~”
Ann che miệng, nở một nụ cười đầy ẩn ý như mẹ chồng quốc dân, rồi nháy mắt với Freya. “Vậy tôi không làm phiền hai vợ chồng nữa nhé~ Tôi về trước đây, mai gặp lại nha~ Freya~”
Cô vẫy tay, vẫn treo nụ cười ấy, rồi lập tức chuồn mất.
“Ê, cô…! Ann…”
Freya nghẹn lời, muốn phản bác điều gì đó, nhưng lại chợt nghĩ lời đối phương nói cũng là sự thật. Cô còn chưa kịp sắp xếp ngôn từ thì Ann đã chạy thẳng ra cửa.
Ann đi rồi, trong phòng khách chỉ còn lại Freya và Vi Lạc. Hai người nhìn nhau, không ai lên tiếng, tạo nên một bầu không khí hơi gượng gạo.
“Khụ~”
Vi Lạc khẽ ho một tiếng, liếc trái liếc phải, như vô tình hỏi. “Hôm qua nữ nô lệ làm cô tức giận đâu rồi? Sao không thấy cô ta?”
Freya lập tức trở nên cảnh giác.
“Ngài Vi Lạc, ngài hỏi cô ta làm gì? Chỉ là một nữ nô lệ thấp hèn thôi… không đáng để để tâm.”
Vi Lạc hơi sững người.
Một nữ nô lệ thấp hèn sao?
Anh ta nhớ lại Lương Nặc khi còn là nam nhân, cưỡi ngựa oai phong và ngạo mạn, khiến người khác hoặc kính sợ, hoặc e dè… Chỉ cần cúi nhẹ đầu, gương mặt nghiêng anh tuấn ấy đã đủ làm vô số thiếu nữ rung động, bao gồm cả… Vi Lạc năm mười sáu tuổi, khi trái tim thiếu nữ vẫn chưa bị mài mòn.
Người đàn ông đó, đẹp trai và hào hoa đến thế, khiến anh, không, phải nói là khiến cô, không kìm được mà tim khẽ lỡ một nhịp. Dĩ nhiên, cũng chỉ dừng lại ở sự ngưỡng mộ dành cho vẻ ngoài và lòng dũng cảm thần thánh của hắn mà thôi, ngoài ra thì không có gì hơn.
Dù sao thì, cô cũng đâu phải thiếu nữ đang độ xuân thì.
Còn Lương Nặc bây giờ…
Viro nhớ lại nữ nô lệ đáng thương ngày hôm qua, nước mắt sinh lý lưng tròng, nhưng trong mắt vẫn mang theo vẻ kiêu hãnh không chịu thua. Có một cảm giác… khiến người ta muốn hung hăng bắt nạt, bắt nạt đến khi sự kiêu ngạo trong mắt cô ta hoàn toàn biến mất.
Ôi~ Mình có suy nghĩ như vậy đúng là biến thái. Chẳng lẽ vì giả làm đàn ông quá lâu rồi sao?
Thấy Vi Lạc im lặng hồi lâu, trong lòng Freya lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo. Cô bỗng nhớ tới câu nói hôm qua của Lương Nặc. “Tôi thà gọi chồng cô là chủ nhân còn hơn là gọi cô.” Nghĩ tới đó, cô chợt cảm thấy người đàn ông tuấn tú trước mặt mình cũng xấu xí đi vài phần.
“Vi Lạc?” Freya dò hỏi một tiếng.
“Hả?”
Vi Lạc hoàn hồn. “À, chỉ là đột nhiên nghĩ tới nên hỏi vậy thôi. Thôi nào, Freya, đến giờ ăn tối rồi.”
Nói xong, anh ta quay người rời phòng khách, đi về phía phòng ăn.
“Phải rồi, đến giờ ăn rồi.” Freya đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích, lẩm bẩm một mình. “Hì hì~ mình phải ăn nhanh lên mới được, dù sao thì… Lương Nặc còn phải ăn đồ thừa của mình nữa.”
Nghĩ tới cảnh Lương Nặc đáng thương ăn đồ thừa của mình, tâm trạng cô ta liền tốt hơn không ít. Nghĩ thêm việc Ann sắp ra tay, Lương Nặc chẳng mấy chốc không chỉ bị hành hạ về thể xác mà còn bị đùa giỡn cả chân tình, tâm trạng cô ta càng trở nên tuyệt vời hơn.
Báo thù Lương Nặc, đúng là sướng thật.
“Thật mong chờ cuộc gặp gỡ giữa Lương Nặc và Ann quá…”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
