Anh Ơi, Liệu Anh Có Phải Là Chàng Thám Tử Dám Yêu Quái Vật?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

230 2365

Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

(Hoàn thành)

Sẽ Thật Hoàn Hảo Nếu Như Chị Có Thể Chết Vào Lúc Hạ Tàn

Shasendou Yuuki

Con cá voi 52Hz vẽ trên tường, lời nguyện cầu gửi gắm vào những quân cờ, và khi những bí mật song phương được giải đáp, "đáp án" mà cả hai chọn lựa sẽ là gì?

19 1

Nuôi nấng Bạch Tuyết

(Đang ra)

Nuôi nấng Bạch Tuyết

강지갑

Một ngày nọ, tôi tỉnh giấc trong một tựa game giả lập nuôi dạy trẻ, tên là "Bạch Tuyết". Trong thân xác của bà mẹ kế, người sẽ chết một cách thảm khốc và tàn bạo

157 110

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

(Đang ra)

Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Imandu

Chúng tôi không cần tự ép bản thân phải sống chung nữa.

205 944

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

177 1723

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

450 23325

Tập 01 - Mở đầu

Mở đầu

Bí ẩn là một thứ nọc độc.

Một loại kịch độc xâm lấn tâm trí con người.

Nhờ quyền năng của khoa học, nhân loại đã vén màn vô số bí ẩn. Từ cơ chế của sấm sét thiên tai, chân tướng của bệnh tật, cho đến khoảng cách tới những vì sao lấp lánh nơi phương xa...

Thế nhưng, bí ẩn mới vẫn không ngừng sinh sôi.

Ta không được phép từ bỏ việc giải mã chúng. Không được phép chấp nhận việc bí ẩn mãi là bí ẩn.

Bởi nếu chấp nhận, sự tiến hóa của loài người sẽ dừng lại.

Sự dao động của cái gọi là "bí ẩn" dùng tấm màn vô định che đậy sự thật, khiến con người thoái hóa. Thi thoảng, nó còn đảo ngược dòng chảy tiến hóa, biến con người trở về nguyên trạng quái vật.

Tôi, Mazekawa Yousuke, đã chứng kiến bi kịch đó không biết bao nhiêu lần.

~*~

Ráng chiều buông xuống, phủ lên thành phố một bầu không khí xao động lạ thường.

Dòng người tan làm, tan học đang trên đường về nhà. Đáng lẽ phải mệt nhoài, nhưng trông ai nấy đều hớn hở đến lạ. Tựa hồ một ngày mới giờ đây mới thực sự bắt đầu.

Cánh nhân viên văn phòng vén rèm noren bước vào quán nhậu, còn đám học sinh thì lũ lượt rủ nhau "đóng đô" trong quán karaoke.

Trong mắt một kẻ lớn lên ở thôn quê như tôi, khung cảnh ấy vẫn hiện lên đầy mới mẻ. Mà nguồn năng lượng đó rốt cuộc trào ra từ đâu không biết. Tôi vừa bước đi giữa dòng người, vừa cảm thấy ghen tị từ tận đáy lòng.

"Onii-sama, sao thế ạ?"

Bất chợt, thiếu nữ đi bên cạnh cất tiếng hỏi.

"Không có gì, anh chỉ thấy thành phố này ồn ào quá thôi."

Tôi đáp lời, đoạn quay sang nhìn con bé.

Ánh nhìn của tôi chạm phải đôi mắt vương sắc đỏ. Đôi mắt to tròn long lanh, toát lên nét ngây thơ và đáng yêu tựa loài mèo, đi cùng đôi môi căng mọng đầy sức sống. Mái tóc bẩm sinh mang sắc tố nhạt, giờ đây tắm mình trong ánh chiều tà mà rực lên sắc đỏ thẫm.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, vóc dáng cân đối, cùng dáng đi uyển chuyển trên đôi chân thon dài, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thu hút ánh nhìn của những người xung quanh. Nhìn nhận một cách khách quan, con bé đích thị là một mỹ nhân.

Nhưng dù người đi cùng có nổi bật đến đâu thì với tôi cũng chẳng có chút lợi lộc nào. Chỉ vì nhiều người mải nhìn con bé mà khựng lại một nhịp, khiến tôi suýt chút nữa thì đâm sầm vào họ, và lần nào tôi cũng là người phải cuống cuồng né tránh.

Khổ nỗi chính chủ dường như chẳng mảy may hay biết mình đang gây náo loạn, cứ tủm tỉm cười rồi nhìn tôi không chớp mắt.

"Chẳng lẽ anh nhớ quê? Muốn về nhà sao?"

Con bé hỏi với giọng đầy mong đợi.

"Không, làm gì có."

"Ể..."

"Yuuhi mới là người muốn về đấy, thích thì cứ việc về một mình đi."

Tôi buông lời phũ phàng với con bé, cũng chính là em gái tôi, Mazekawa Yuuhi.

"Mồ, sao anh lại nói mấy lời xấu tính thế? Em đã lặn lội đuổi theo Onii-sama chuyển trường lên Tokyo đấy nhé..."

Em gái tôi phồng má. Tuy hành động đó rất đáng yêu, nhưng mà...

"Anh đâu có nhớ là mình nhờ em."

"Nhưng có em ở bên giúp anh đỡ hơn nhiều đúng không? Onii-sama khả năng sinh tồn bằng không, làm sao mà đùng cái sống một mình ngay được."

"..."

Khoản này thì tôi cứng họng, chẳng cãi được câu nào.

Chẳng khó để hình dung, nếu không có cô em gái ngày nào cũng ập vào nhà thì tôi chẳng thể nào được ăn một bữa ra hồn, và nhịp sống cũng sẽ đảo lộn tùng phèo cả lên.

"Chưa kể 'Nhiệm vụ' cũng cần trợ thủ mà. Thực tế thì ngoài em ra, anh còn nhờ được ai khác sao?"

"..."

Im lặng là thừa nhận rồi.

"Không thể đâu nhỉ? Trong cả cái nhà này, người duy nhất đứng về phía Onii-sama chỉ có em thôi."

"...Đừng có nói bằng cái giọng vui vẻ đó."

Thấy tôi thở dài, Yuuhi cười rạng rỡ, chẳng có vẻ gì là hối lỗi.

"Tại vui mà. Được ở bên Onii-sama thì dù là 'Nhiệm vụ' hay gì đi nữa... A, nhìn kìa, hiện trường ở kia rồi. Lần này em cũng sẽ dốc toàn lực giúp đỡ Onii-sama cho mà xem."

Nơi Yuuhi chỉ tay là một con hẻm tranh tối tranh sáng nằm kẹp giữa những tòa nhà cao tầng. Xe đạp bỏ hoang xếp đầy hai bên đường, khiến con đường vốn đã hẹp lại càng thêm chật chội.

"...Vụ án Kamaitachi sao."

Tôi lẩm bẩm cái tên của vụ việc cần giải quyết trong "Nhiệm vụ" lần này.

"Đúng đúng! Mà, Kamaitachi là cái gì ấy nhỉ?"

"Này trợ thủ."

"Hửm?"

Thấy cô trợ thủ đến cái cơ bản cũng không biết, tôi định mắng yêu một câu, nhưng con bé chỉ ngơ ngác nghiêng đầu. Tôi đành bỏ cuộc và giải thích ngắn gọn.

"...Kamaitachi là loài yêu quái dùng lưỡi gió sắc lẹm cắt vào da thịt con mồi. Thời cận đại, người ta lý giải đó là vết thương do hiện tượng chân không hoặc vật thể bị cuốn theo gió lốc gây ra, nên nhiều người xem nó như một hiện tượng tự nhiên."

"Quả không hổ danh Onii-sama! Sinh viên khoa Dân tộc học có khác!"

"Không, cái này gần như là kiến thức phổ thông rồi... Mà thôi, tóm lại là những sự việc gợi liên tưởng đến Kamaitachi đang xảy ra thường xuyên ở con hẻm kia."

"Có nhiều người bị thương lắm hả anh?"

Tôi gật đầu trước câu hỏi của Yuuhi.

"Ừ, khoảng ba tháng trở lại đây, đã có mấy người đi qua con đường này bị vết thương cắt rách. Họ không hề va quệt vào xe đạp hay vật cản nào, nhưng khi đang đi giữa đường thì đột nhiên thấy đau nhói, lúc ấy mới nhận ra mình đã bị thương."

Nghe tôi giải thích, Yuuhi nghiêng đầu thắc mắc.

"Hửm? Nhưng nếu là hiện tượng tự nhiên thì chuyện đó cũng có thể xảy ra mà?"

"Thực ra việc giải thích Kamaitachi như hiện tượng tự nhiên cũng khá là mơ hồ. Giả sử có trạng thái chân không xảy ra thì da người cũng không dễ rách đến thế, và việc bị cát hay sỏi bay vào gây thương tích cũng rất hiếm gặp. Ít nhất thì chuyện mười mấy vụ trong vòng ba tháng là tần suất không thể nào xảy ra được."

"Hả!? Nếu không phải hiện tượng tự nhiên, thì chẳng lẽ là do yêu quái làm?"

Nghe Yuuhi nói, tôi nở một nụ cười cay đắng.

"Chính vì có những kẻ suy nghĩ như thế nên vụ án này mới đang dần biến thành truyền thuyết đô thị đấy. Nhờ ơn nó mà kế hoạch chiều nay của anh toang hoang cả rồi."

"Onii-sama có việc gì à?"

"Về nhà sớm và ngủ."

"...Làm 'Nhiệm vụ' còn có ý nghĩa hơn ấy chứ."

Lờ đi lời nhận xét của Yuuhi, tôi bước vào hiện trường vụ án.

"Khoan đã Onii-sama, nguy hiểm đấy!"

Thấy Yuuhi giật mình định lao lên trước, tôi ra hiệu ngăn lại.

"Không sao đâu. Từ lúc tin đồn lan rộng trên mạng xã hội thì không xảy ra vụ nào nữa. Hẳn là hung thủ đã cảnh giác và dừng tay rồi. Chỉ là dù không có vụ mới thì tin đồn vẫn cứ lan xa..."

Tôi thở dài thườn thượt.

"Thiệt tình, cũng tại có những người tin vào yêu quái nên rắc rối mới nảy sinh."

Sao họ lại nghĩ là có thứ đó tồn tại cơ chứ? Trong khi chưa từng nhìn thấy "hàng thật" bao giờ.

"Hung thủ... quả nhiên vụ này cũng có hung thủ sao?"

Trước câu hỏi của Yuuhi, tôi nhăn mặt gật đầu.

"Đương nhiên rồi. Vì Kamaitachi, hay mấy thứ 'quái vật' như yêu quái, vốn dĩ không tồn tại mà."

Tuyên bố xong, tôi bắt đầu quan sát hiện trường.

Vì nằm ở mặt sau của tòa nhà nên trên tường không có cửa sổ hay lối cửa phụ nào. Thứ nổi bật nhất chỉ có đám xe đạp bỏ hoang và rác rưởi lăn lóc trên nền nhựa đường.

"A... phía trước đường còn hẹp hơn nữa kìa. Ngay bên cạnh có đường lớn, người ta đâu cần cất công đi vào chỗ này nhỉ."

Yuuhi nhìn về phía trước và lẩm bẩm.

"Đúng vậy. Về mặt cấu trúc thì nó cũng không có tác dụng làm đường tắt. Chính vì thế nên mới trở thành cái ổ cho xe đạp bỏ hoang."

"Tức là người đi qua đây hầu hết là người đến vứt xe đạp hả. Có khi nào mục đích là trừng phạt những người làm việc xấu không?"

Yuuhi nêu ý kiến của mình, nhưng tôi lắc đầu.

"Không, nếu vậy thì đối tượng nạn nhân lại quá tập trung vào một nhóm."

"Nghĩa là sao?"

"Đa số nạn nhân là phụ nữ, và tất cả đều bị thương ở chân."

Khi tôi đọc lên dữ liệu vụ án đã ghi nhớ, Yuuhi lộ vẻ ngạc nhiên.

"A... đúng là lệch lạc quá."

"Thời gian xảy ra vụ việc cũng là từ chiều tối trở đi. Với sự tập trung đối tượng rõ ràng thế này, tự nhiên chân tướng sẽ lộ ra thôi."

Tôi vừa dứt lời, Yuuhi liền hỏi với vẻ đầy mong đợi.

"Onii-sama biết hung thủ là ai rồi sao?"

"Ngay từ lúc xem qua thông tin vụ án, anh đã khoanh vùng được chân dung hung thủ. Anh cũng nhờ bên 'Đơn vị Sáu' tra soát những kẻ phù hợp rồi. Đến đây là để tìm chứng cứ."

Tôi vừa nói vừa kiểm tra từng chiếc xe đạp bỏ hoang, rồi nheo mắt nhìn những thứ rơi vãi trên đất.

"Hứ... 'Đơn vị Sáu' là cái chị cảnh sát hay trêu chọc Onii-sama đấy hả? Thay vì cái người đó, anh cứ dựa vào em đi chứ."

Mặc kệ cô em gái đang phụng phịu lầm bầm gì đó, tôi tiếp tục điều tra.

Dù đã một tuần trôi qua kể từ vụ cuối cùng, nhưng khả năng vẫn còn sót lại dấu vết.

Để giải mã bí ẩn thì cần có chìa khóa. Chỉ suy đoán thôi là chưa đủ. Nếu không có chứng cứ, mọi suy luận đều chẳng có chút sức thuyết phục nào. Trường hợp không tìm thấy vật chứng ở đây, tôi sẽ phải tìm chứng cứ từ một góc độ khác.

Và... ngay lúc đó, tôi tìm thấy thứ mình cần và thở phào nhẹ nhõm.

"Onii-sama? Anh tìm thấy gì à?"

"Ừ, giờ chúng ta sẽ đến chỗ hung thủ. Anh sẽ nhờ 'Đơn vị Sáu' lo liệu thủ tục."

"Lại là 'Đơn vị Sáu' nữa hả? Nè nè, thế đất diễn của em đâu?"

Yuuhi cất giọng bất mãn. Nhưng tôi không bận tâm, rút điện thoại ra và liên lạc với "cô ấy", người ủy thác lần này.

~*~

Vừa mở cửa ra, một mùi hôi thối nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi.

Ngoài hành lang xếp đầy những túi rác đã buộc chặt, nhìn vào phòng trong có thể thấy chai nhựa vứt lăn lóc.

"Eo ôi, cái phòng bẩn khiếp."

Yuuhi nhăn mặt than. Nhưng tôi không có tâm trạng để coi thường chủ nhân căn phòng này. Nếu Yuuhi không đến lo chuyện bao đồng, e rằng phòng của tôi cũng sẽ là một bãi chiến trường tương tự.

"Xin làm phiền nha! Gọi mãi không thấy trả lời nên bọn này dùng chìa khóa mượn được tự mở cửa vào đấy nhé!"

Yuuhi gọi vọng vào bên trong.

"Vắng nhà sao...? Đèn vẫn bật mà."

"Vào là biết."

Tôi nói rồi bước vào trong phòng.

"A! Đã bảo nguy hiểm mà! Đừng có đi trước em chứ!"

Yuuhi cũng cuống quýt theo sau.

Đây là một căn hộ chung cư mini nằm gần hiện trường "vụ án Kamaitachi". Chẳng cần tìm kiếm đâu xa, tôi phát hiện ra chủ nhà đang ở trên chiếc giường phía trong cùng.

Một gã đàn ông trạc tuổi tôi đang ôm đầu, ngồi thu lu ở góc giường. Vì gã cúi gằm mặt, tay bịt chặt tai nên vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của chúng tôi.

Chiếc giường phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ. Đó là do gã đang nắm chặt lấy thành giường, toàn thân run rẩy. Giống như đang sợ hãi điều gì đó.

"Anh gì ơi."

Yuuhi cất tiếng gọi, nhưng không có phản hồi.

"Này, làm phiền chút nhé."

Thấy không đi đến đâu, Yuuhi lại gần vỗ nhẹ vào vai gã.

"Hả..."

Gã đàn ông thốt ra một tiếng yếu ớt rồi ngẩng mặt lên.

"Hí!? Oái!? C-Các người là ai!"

Gã hét lên với giọng lạc đi, lùi lại cho đến khi lưng dán chặt vào tường. Kể cũng là phản ứng tự nhiên thôi.

"Bấm chuông không thấy phản hồi nên chúng tôi tự vào."

"Hả...!? Sao lại tự tiện..."

Thấy gã định gào lên, tôi lạnh lùng cắt ngang.

"Chúng tôi có giấy phép đặc biệt từ cơ quan công quyền."

Biết thừa là trong tình huống này không thể khiến gã tâm phục khẩu phục ngay được, nên tôi đơn phương tuyên bố để dập tắt khí thế của đối phương trước.

"Onii-sama và tôi là cộng tác viên bên ngoài của cảnh sát... đại loại giống thám tử ấy mà."

Yuuhi đứng bên cạnh nói chêm vào bổ sung.

"Th-Thám tử...?"

Gã đàn ông nhíu mày.

"Ueki Tetsupei, 22 tuổi. Sinh viên đại học năm ba. Nhận công việc làm thêm do Phòng Công viên thuộc Bộ Quy hoạch Đô thị tuyển dụng, làm nhiệm vụ dọn dẹp khu vực quanh đài phun nước trước nhà ga vào các buổi tối từ bốn ngày trong tuần trở lên. Nội dung công việc bao gồm cả việc sắp xếp và thu hồi xe đạp bỏ hoang."

Tôi đọc trôi chảy hồ sơ của gã.

"Chuyện đó... thì sao chứ."

"Trong khu vực anh phụ trách có một con hẻm nhỏ nơi xe đạp bỏ hoang xếp đầy đúng không. Anh cũng biết ở đó đang xảy ra vụ án 'không có gì va chạm mà vẫn bị thương' chứ?"

"...Ừ. Thấy bảo... là do Kamaitachi gì đó..."

Mặt gã cứng đờ lại nhưng vẫn gật đầu.

"Phải, vụ án này được đồn đại là do Kamaitachi gây ra. Nhưng tần suất quá dày đặc đối với một hiện tượng tự nhiên, và đương nhiên... cũng không phải do yêu quái làm."

"..."

Gã đàn ông im lặng.

"Nhưng nếu giả định có kẻ nào đó đặt 'bẫy' ở hiện trường, thì sẽ nảy sinh một vấn đề. Số người dùng con hẻm đó làm lối đi tắt thì rất ít, nhưng người đến đó chỉ để vứt xe đạp lại khá nhiều. Rất có thể kẻ đặt bẫy sẽ vô tình bị nhìn thấy."

Tôi bắt đầu trình bày lý do tìm đến tận đây cho gã nghe.

"Tuy nhiên, sẽ chẳng ai nghi ngờ một người mặc đồng phục lao động nổi bật đang sắp xếp xe đạp cả. Những kẻ đến vứt xe, nếu thấy nhân viên công vụ đang ở đó thì cũng sẽ quay đầu bỏ đi thôi."

Đây là điều tôi đã nhận ra từ trước khi đến hiện trường. Việc khoanh vùng nghi phạm đã xong từ lâu.

"Và trong số các nhân viên đó, người lọt vào tầm ngắm chính là anh. Trước và sau khi vụ án xảy ra, anh luôn có lịch làm việc."

Gã đàn ông nuốt nước bọt cái ực, rồi trừng mắt nhìn tôi.

"...Vậy nên anh bảo tôi đáng ngờ sao?"

"Đúng, anh chính là thủ phạm. Chẳng phải Kamaitachi gì sất."

"Hả..."

Gã đàn ông bỗng nở nụ cười méo xệch, rồi cúi gằm mặt xuống. Hai vai gã run lên bần bật.

"Kamaitachi... haha... đúng rồi... Kamaitachi, làm gì có chuyện đó chứ. Không thể nào, tôi không phải... chắc chắn không phải... tôi..."

Một cơn gió nhẹ thổi qua căn phòng.

Rõ ràng cửa sổ và cửa ra vào đều đang đóng kín. Điều hòa cũng không bật. Một hiện tượng bất khả thi.

Quả nhiên, gã đã bị ăn mòn. Bởi "bí ẩn" do chính mình tạo ra, sự tồn tại của gã đang bị bóp méo.

"Onii-sama."

Yuuhi bước lên phía trước như muốn che chắn cho tôi.

~ Vút ~

Ngay khoảnh khắc một âm thanh sắc bén vang lên, bông trắng từ mép giường bay tứ tung. Nhìn kỹ thì thấy trên giường đã xuất hiện một vết rạch như thể bị dao cắt.

Chính xác là hiện tượng siêu nhiên. Nhưng, những điều phi lý không được phép tồn tại.

"Hả...? A... a... lại nữa... c-cái này... không phải... không phải do tôi..."

Nhìn gã đàn ông mặt cắt không còn giọt máu đang lắp bắp thanh minh, tôi gật đầu đáp lại.

"Đúng vậy. Vừa rồi là hiện tượng hoàn toàn không liên quan đến anh. Ở một nơi thế này mà xuất hiện thứ giống như Kamaitachi, thật là một sự trùng hợp thú vị."

"Trùng, hợp?"

Trước sự ngỡ ngàng của gã, tôi bình thản tuyên bố.

"Anh không phải Kamaitachi, mà chỉ là một tên tội phạm đơn thuần lặp đi lặp lại những trò chơi khăm ác ý. Hung khí là... cái này phải không?"

Nói rồi, tôi dùng bàn tay đang đeo găng lấy ra một sợi dây nylon thu được từ hiện trường, thả rủ xuống trước mặt gã.

"Hự..."

Thấy gã nín thở, tôi tiếp lời.

"Trông giống dây câu. Anh đã quấn nó vào những chiếc xe đạp bỏ hoang hai bên đường để tạo thành một cái bẫy đơn giản. Có điều làm thế thì người đầu tiên vướng phải sẽ bị thương nặng, cảnh sát sẽ vào cuộc và cái bẫy sẽ bị lộ tẩy."

Tôi cầm hai đầu sợi dây, kéo căng ra và nói.

"Là xảo quyệt hay nhát gan đây... điểm 'ác ôn' hơn của anh là đã gia công để sợi dây đứt ngay khi chịu một lực tác động nhỏ. Nhìn kỹ đi. Đầu sợi dây chỉ có một phần sợi được kéo giãn. Đây là bằng chứng cho thấy nó đã bị khứa sẵn từ trước."

Tôi gí sợi dây vào trước mắt gã.

"Làm thế này thì dù có vướng phải, dây cũng sẽ đứt trước khi kịp cứa sâu vào da thịt. Nếu không đi chân trần hoặc mặc đồ mỏng thì chắc còn chẳng bị thương. Vì thế nên đa số nạn nhân là phụ nữ... không, hay vốn dĩ anh đã nhắm vào những phụ nữ mặc váy?"

"..."

Gã đàn ông cứng mặt nghe tôi nói.

"Chính vì vậy, do chỉ gây ra những vết cắt nhỏ nên trò đùa tai quái này mãi không bị coi là vụ án, mà chỉ có tin đồn về Kamaitachi lan rộng như một truyền thuyết đô thị."

Lúc này, Yuuhi giật giật áo tôi.

"Nhưng mà Onii-sama ơi, nếu sợi dây đứt còn sót lại thì người ta sẽ biết ngay là trò chơi khăm chứ? Chẳng phải vì bị thương ở chỗ không có gì nên mới đồn là Kamaitachi sao?"

Tôi trả lời thắc mắc rất hợp lý của em gái.

"Vụ việc cơ bản xảy ra vào chiều tối trở đi. Trên con đường tối tăm đó, sợi dây đứt rất khó bị phát hiện. Hơn nữa cái bẫy có thể thu hồi lại trong lúc làm việc. Hắn ta đều có lịch làm việc vào ngày hôm sau khi vụ án xảy ra."

Tôi đưa mắt nhìn sợi dây trên tay.

"Có điều, vì tận dụng xe đạp bỏ hoang nên tôi nghĩ chắc chắn sẽ có lúc bị bỏ sót. Đó là trường hợp chủ xe đạp lấy xe đi trước khi hắn kịp thu hồi dây. Và nếu người đó thường xuyên sử dụng khu vực kia, thì khả năng họ lại mang xe đến vứt là rất cao. Và vật chứng tôi tìm được chính là cái này đây."

Thế nhưng gã đàn ông lại cười khẩy phản bác.

"Vật chứng...? Đúng là cái đó có thể chứng minh có ai đó đặt bẫy... nhưng đâu liên quan gì đến tôi."

"Phải. Đây là bằng chứng chứng minh vụ án là do con người làm, chứ không phải thứ để kết luận anh là hung thủ. Chà... tùy tình hình thì đến đây là 'Nhiệm vụ' kết thúc được rồi, nhưng nhìn trạng thái của anh thì có vẻ không xong rồi."

Tôi nhìn gã với ánh mắt thương hại.

Gió vẫn đang thổi trong phòng. Nguồn phát là gã đàn ông trước mắt.

"Nhưng theo tôi suy luận thì có bằng chứng chứng minh anh là hung thủ đấy. Và e rằng nó đang ở ngay nơi này."

Tôi đưa mắt nhìn quanh căn phòng chật hẹp một lượt.

"Hành vi phạm tội của anh mang một mục đích rõ ràng. Hẳn không chỉ đơn thuần là đặt bẫy rồi thôi. Ví dụ như dùng camera giấu kín quay lại khoảnh khắc nạn nhân mắc bẫy, hay mang về một 'chiến lợi phẩm' nào đó chẳng hạn."

Tôi nói và quan sát kỹ biểu cảm của gã. Mắt gã đảo liên hồi, và ánh nhìn hướng về phía chiếc bàn.

"Yuuhi, chỗ đó."

Tôi chỉ tay, Yuuhi liền bước tới chiếc bàn, không chút do dự đặt tay lên ngăn kéo trên cùng.

"Em đã thấy nghi rồi... có mùi máu."

"D-Dừng lại!!"

Gã đàn ông hét lên. Một tiếng Vút vang lên, giống hệt âm thanh lúc chiếc giường bị rạch nát, nhưng mà...

Trong căn phòng kín bưng, gió thổi mạnh hơn làm rèm cửa sổ lay động. Thay đổi chỉ có thế.

"...Nguy hiểm thật đấy. Nếu không phải là em thì chắc bị thương rồi."

"Hí!?"

Yuuhi quay lại mỉm cười, khiến gã đàn ông nín thở như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó vô cùng đáng sợ. Sau khi liếc nhìn gã đang co rúm người lại, Yuuhi mở ngăn kéo ra.

"Onii-sama, trong ngăn kéo có nhiều thứ này lắm."

Thứ cô bé lấy ra là những chiếc lọ thủy tinh nhỏ. Bên trong chứa những vật giống như sợi dây vo tròn.

"Là dây thu hồi từ hiện trường nhỉ. Lại còn dính chút máu nữa chứ... Đối chiếu với DNA của nạn nhân là có thể khẳng định đây là vật được dùng để gây án. Nếu mục đích là thu thập 'chiến lợi phẩm' này, thì cái bẫy chỉ là phương tiện thôi sao."

Tôi quan sát bên trong chiếc lọ và thở dài. Đến lúc này gã đàn ông mới chịu cúi đầu, vẻ như đã chấp nhận số phận.

"Anh hứng thú với máu phụ nữ à? Hay mục đích là làm phụ nữ bị thương?"

Nghe Yuuhi hỏi, vai gã giật nảy lên.

"C-Cái đó... không... tôi, tôi..."

Gã ngẩng mặt lên, dường như không thể kìm nén cảm xúc được nữa.

"Tôi không thèm muốn... bản thân máu...! Thứ cuốn hút tôi đến mức không chịu nổi là những 'dấu vết'... khi vật thể sắc nhọn mảnh mai cứa vào làn da phụ nữ... ăn sâu vào thịt... cắt đứt mạch máu...! Tôi biết chứ... sự bất thường này. Vì bất thường nên mới..."

Gió thổi mạnh hơn, tương ứng với cảm xúc đang dâng trào của gã.

"Nhưng tôi không ngờ sự việc lại thành ra thế này! Tôi... là cái gì? Gió... gió đang thổi! Tôi không phải con người nữa sao? Tôi thực sự là con quái vật tên Kamaitachi sao?"

Giấy tờ trong phòng bay tứ tung bởi cơn gió lốc. Rèm cửa uốn lượn dữ dội, tiếng gió rít sắc lẹm vang lên khắc những vết chém lên khắp các bức tường.

"Không... anh là con người. Giờ tôi sẽ chứng minh điều đó."

Nói rồi tôi lấy cuốn sổ tay từ trong túi áo ngực ra.

Bìa sổ làm bằng da trông còn mới, nhưng những trang giấy bên trong đã ngả màu theo thời gian. Đó là đạo cụ hành nghề của tôi, được thừa kế cùng với "Nhiệm vụ" từ đời trước. Nó là giá trị tồn tại của tôi... và cũng là xiềng xích không thể tháo bỏ.

"Yuuhi, em giữ chân hắn một lúc được không?"

Tôi hỏi em gái, con bé gật đầu cười tươi rói.

"Tất nhiên rồi! Cuối cùng cũng đến lượt em!"

Giữa luồng gió rít, Yuuhi bước lại gần gã đàn ông một bước mà không chút do dự.

~ Vút! ~

Khoảnh khắc đó, cùng với tiếng gió, trên cánh tay cô bé xuất hiện một vết rạch. Chính xác là hiện tượng khiến bất cứ ai cũng liên tưởng đến cái tên Kamaitachi.

"A... vết thương..."

Nhìn cảnh tượng đó, gã đàn ông lộ vẻ hoảng hốt. Nhưng ngay lập tức khuôn mặt gã hiện lên sự nghi ngờ.

Thứ trào ra từ vết thương của Yuuhi không phải máu tươi... mà là một thứ chất lỏng màu đen. Giữa cơn gió gào thét, nó bay lên ngược chiều trọng lực, uốn éo như một sinh vật sống.

"Cái vừa rồi là 'cho phép anh chém' đấy nhé? Đỡ tốn công em tự làm bị thương mình."

Trước nụ cười tủm tỉm của Yuuhi, chất lỏng màu đen lan rộng ra như một tấm lưới.

"C-Cô, rốt cuộc là..."

"Tôi á? Tôi là... quái vật hết thuốc chữa chăng? Nhưng anh thì vẫn còn kịp, nên cứ giao cho Onii-sama đi."

Nói đoạn, Yuuhi khẽ cử động ngón tay. Tấm lưới đen lập tức bao trùm toàn thân gã đàn ông và siết chặt lại trong nháy mắt.

"Hự... ặc...!?"

Gã đàn ông bị lưới đen trói chặt không thể cử động. Sự trói buộc dường như tác động lên cả những thứ ngoài thể xác, khiến cơn gió phát ra từ gã cũng ngưng bặt.

"Nào, diệt trừ quái vật thôi."

Tôi đổi chỗ với Yuuhi, đứng trước mặt gã đàn ông, đặt ngón tay lên trang giấy của cuốn sổ đang mở.

"Thử hỏi... Kamaitachi có thực sự tồn tại?"

Trang giấy trắng... rực lên ánh sáng màu xanh lam.

Đồng thời, những hạt sáng lấp lánh màu xanh cũng nổi lên từ cơ thể gã đàn ông và không gian xung quanh.

Thứ ánh sáng phản chiếu trong mắt tôi khi cảm ứng với mảnh giấy, chính là nguyên nhân biến gã đàn ông thành quái vật. Là tâm tư của những người biết đến vụ án kỳ lạ và tin vào ảo tưởng.

Vốn dĩ nó là thứ vô hại và vô lực, nhưng tùy điều kiện mà nó sẽ trở thành kịch độc. Thứ độc dược xâm lấn con người.

Bí ẩn đôi khi biến con người thành quái vật. Chính vì thế phải có người giải mã nó.

"Phủ định... Tội ác trong vụ án này đã được chứng minh là hành vi nằm trong khả năng của con người."

"Aaaaaaa!?"

Gã đàn ông hét lên, những hạt sáng tuôn ra từ cơ thể gã và bị hút vào cuốn sổ tay. Chuyển dịch bí ẩn, nọc độc sang vật chứa thích hợp.

"Phủ định... Thông qua điều tra đã xác định được nghi phạm. Tên là Ueki Tetsupei."

"Ư... a..."

Giọng gã đàn ông trở nên trống rỗng. Tất cả các hạt sáng trôi nổi xung quanh cũng tụ tập về cuốn sổ, ánh sáng ngày càng rực rỡ.

"Phủ định... Đã thu giữ vật chứng chứng minh hắn là hung thủ."

Khi trang giấy của cuốn sổ đã hấp thụ toàn bộ hạt sáng, tôi rời ngón tay ra. Ảo tưởng giờ đây đã được lật mở.

"Bằng 'Lý lẽ' trên, tôi phủ nhận sự tồn tại của quái vật mang tên Kamaitachi."

Tuyên bố xong, tôi gập cuốn sổ lại.

Ngay lập tức, ánh sáng tan biến... bóng tối mờ ảo lại bao trùm căn phòng.

"A..."

Gã đàn ông trợn ngược mắt, cơ thể thả lỏng rũ xuống.

"Onii-sama, xuất sắc! Lần này cảm giác mệt ghê ha. Phòng thì hôi nữa."

Yuuhi nói rồi giải trừ trói buộc cho gã. Tấm lưới đen bao quanh gã bị hút ngược vào vết thương của cô bé... và vết sẹo đó cũng biến mất.

"...Ừ. Vết thương không sao chứ?"

Tôi vừa cẩn thận cất cuốn sổ đi, vừa nhìn vào cánh tay em gái.

"Hả? Không sao hay gì... nó lành rồi mà."

Yuuhi ngơ ngác nghiêng đầu.

"Không, ý anh không phải là lành hay chưa... mà là chắc đau lắm hả."

Tôi trả lời, Yuuhi im lặng nhìn mặt tôi một lúc rồi lẳng lặng ôm chặt lấy cánh tay tôi.

"...Yuuhi?"

"Cái tính đó của Onii-sama... em thích lắm."

Yuuhi vừa dụi dụi trán vào vai tôi vừa nói.

"Anh chỉ lo lắng bình thường thôi mà..."

Tôi bối rối không hiểu sao lại bị nói đến mức đấy.

"Đau đớn ấy mà, em chịu được... Nếu là vì Onii-sama thì em không sao hết."

"..."

Có lẽ đó là lời nói đáng để vui mừng. Thế nhưng trong tim tôi lại nhói lên một nỗi đau.

"...Việc còn lại giao cho cảnh sát, mình về nhanh thôi."

Như để lấp liếm nỗi đau đó, tôi xoa đầu con bé.

"Vâng."

Yuuhi gật đầu, vẫn ôm chặt lấy tay tôi.

Bỏ lại gã đàn ông đang nằm ngửa bất tỉnh, chúng tôi rời khỏi căn phòng ngập rác.

Vậy là sự việc bất khả thi đã tan biến như sương khói.

Ảo tưởng bị vạch trần, chỉ còn lại hiện thực.

Khống chế tin đồn, giải mã bí ẩn.

Cứ như trò thám tử giả hiệu vậy.

Tôi, Mazekawa Yousuke, con trai thứ tư nhà Mazekawa, đang sống những ngày tháng thường nhật như thế đấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!