Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 20

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 46

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 3: Tứ phương đại chiến - Chương 8: Âm Dương Sư mạnh nhất thẩm vấn

Chương 8: Âm Dương Sư mạnh nhất thẩm vấn

Sáng sớm, khi màn đêm vẫn chưa hoàn toàn rút lui.

Trong một con hẻm vắng bóng người qua lại ở Đế đô, có một gã đàn ông đang rảo bước.

Đến cuối hẻm, gã dừng lại, lặng lẽ mở nắp một chiếc hộp gỗ giấu kỹ ở góc bãi rác.

Bên trong là một con chim bồ câu.

Gã cẩn thận bắt lấy con chim, lôi từ trong ngực áo ra một chiếc vòng chân rồi đeo vào một bên chân của nó.

Và rồi, gã dùng hai tay tung nó lên trời.

Con bồ câu sau khi định vị được hướng đi, liền sải cánh bay vút đi, bỏ lại Đế đô ở phía sau ――――.

Đúng lúc đó, một con chim ưng đột ngột lao tới tấn công nó giữa không trung.

Dùng bộ móng vuốt sắc nhọn quắp chặt lấy con bồ câu đang giãy giụa, con chim ưng bay thẳng về một hướng khác.

Trước vận xui bất ngờ này, gã đàn ông trợn tròn mắt.

Việc chim bồ câu đưa thư bị chim săn mồi tấn công cũng chẳng hiếm lạ gì.

Nhưng khốn thay lại ngay lúc này ―――― chắc gã đang nghĩ vậy.

"Chậc... Khốn khiếp."

Nghe thấy tiếng chửi rủa của gã.

Từ phía sau ―――― tôi cất tiếng gọi.

"Ta cứ tưởng nếu thả bồ câu thì phải chờ đến lúc sáng rõ chứ."

Gã đàn ông giật mình quay ngoắt lại.

Trạc hai lăm tuổi, một gã đàn ông với vẻ ngoài nhan nhản ở bất cứ đâu. Khuôn mặt chẳng có điểm gì nổi bật khiến người ta rất khó để lại ấn tượng.

Chắc loại người này rất thích hợp để làm cái nghề đó nhỉ.

Tôi mỉm cười nói.

"Ngươi là gián điệp của ma tộc đúng không."

"...Tự nhiên nói cái gì vậy. Tao không biết mày là ai, tìm tao có việc gì?"

"Ta có nhiều chuyện muốn hỏi lắm. Chẳng hạn như nội dung bức mật thư mày vừa gửi cho con bồ câu đó."

"Mật thư...? Đó là hóa đơn gửi cho chi nhánh ở Rodnea của bọn tao thôi. Tại con chim ưng đó mà tao phải gửi lại đây này. Sắp đến giờ ông chủ đi làm rồi. Xin lỗi nhé cậu bé, tao đi đây."

Gã đàn ông vừa nói vừa làm bộ làm tịch lảng tránh ánh mắt tôi.

Vừa bước về phía tôi, gã vừa vờ như lấy đồ nghề làm việc ―――― rồi bất thình lình rút ra một con dao găm từ thắt lưng.

Khoảnh khắc tiếp theo, bước đi của gã chuyển thành lao tới.

Mũi dao từ lúc nào đã chĩa thẳng về phía tôi.

"Thái độ như vậy thì đỡ cho ta quá."

《Mộc Tương Sinh ―――― Mạn Phược Thuật》

Đâm thủng lớp đá lát đường, vô số dây leo to tướng vươn lên.

Ngay khi vừa chạm vào người gã, chúng lập tức quấn siết lấy, hóa gỗ và thít chặt lại.

Cùng với tiếng rên rỉ đau đớn, con dao rơi khỏi tay gã.

"Khốn kiếp, sao... mày lại biết."

"Ta nghe lỏm được bí mật đấy. Cuộc trò chuyện của mày dưới vỏ bọc một tên buôn tin, ấy mà."

"Rõ, rõ ràng lúc đó không có ai ở đó cơ mà...!"

"Là không có con người thôi. Ây dà, vất vả lắm đấy, cái việc thu thập thông tin từ đám thức thần ta thả đi khắp Đế đô ấy. Nhờ thế mà ta thiếu ngủ trầm trọng, đầu thì đau như búa bổ đây. Nhưng bắt được một tên như thế này thì cũng không uổng công. Thế là cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm rồi."

Gã đàn ông nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đang nhìn một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết.

"Seika Lamprogue... m-mày rốt cuộc là..."

"A, quả nhiên là mày cũng nắm rõ khuôn mặt của các thí sinh tham gia giải đấu nhỉ. Nhân tiện, mày nói luôn cho ta biết những gì mày định báo cáo được không?"

Gã đàn ông nhếch mép cười khẩy.

"Hừ, còn lâu tao mới khai."

"Vậy sao."

"Định tra tấn tao à? Chắc gì tao đã nói thật."

"Không."

Tôi cho một tấm Hình nhân lơ lửng giữa không trung.

"Ta sẽ hỏi linh hồn của nhà ngươi."

《Triệu Mệnh ―――― Giác (Satori)》

Từ không gian vặn vẹo, một con yêu quái mang hình dáng loài khỉ được kéo ra.

Khuôn mặt nó lại giống người một cách kỳ lạ, đang nở nụ cười ranh mãnh đầy gai ốc.

Gã đàn ông nhìn con yêu quái vừa xuất hiện với vẻ kinh hãi.

"Cái quái gì, đây là..."

"『Cái quái gì, con quái vật này là gì đây? Thằng ranh này là Triệu hồi sư sao?』"

"C-Cái..."

"『Nó nói tiếng người sao? Mà quan trọng hơn, vừa nãy nó đọc được suy nghĩ của tao à?』 Gehehe..."

Nghe những lời Satori nói, sắc mặt gã đàn ông tái nhợt đi.

Đúng vậy.

Satori là một loại yêu quái có khả năng đọc được suy nghĩ của con người.

"Vậy thì, bắt đầu thẩm vấn nào. Đầu tiên, cấp trên của mày là ai?"

"Hự... sao tao phải nói mấy chuyện đó."

"Gehehehe... 『Là Đoạn tước Bor Bophis... đen, các hạ, pháo đài... rừng...』"

"Hưm? Vậy thì trên nữa là ai?"

"『Không biết, không biế... không rõ... El, Đại Hoang tước Edentrada... dự đoán. Nguy hiểm, Dũng...』"

"Nhiều tạp âm quá. Nghĩ bằng câu chữ hoàn chỉnh đi. Cho ta hỏi xác nhận lại một chút, đó là kẻ thuộc giống loài Ác ma đúng không?"

"『...Đúng vậy. Đúng vậy. Đúng...』"

Nghe cái tên cùng tước hiệu kỳ lạ đó thì ta cũng lờ mờ đoán ra rồi, quả nhiên là vậy. Dù sao thì Cordell cũng là gián điệp của Ác ma mà.

"Con bồ câu đó định bay đi đâu?"

"『Ruwick. Ru... Lãnh thổ ma tộc. Phía Đông Đông Bắc, gần biên giới Đế quốc, tài nguyên thương mại của thành phố nằm ở ngoại ô là...』"

"Biết rồi biết rồi, đừng nghĩ vớ vẩn nữa."

Nhưng mà, tính cho bay thẳng đến lãnh thổ ma tộc luôn cơ à. Dù khá xa, nhưng nếu gần biên giới thì chắc cũng bay tới được.

"Thế, về nội dung... Liên quan đến Dũng giả giáng sinh bên phe con người, ta nói không sai chứ."

"『Đúng vậy, đúng, tại sao nó lại biết chuyện Dũng giả giáng sinh? Đúng, không, từ gián điệp bên ma tộc? Số người biết chuyện rất hạn chế. Đến mức độ nào?』"

"Chuyện của ta không quan trọng. Đọc tên Dũng giả mà mày đang điều tra đi."

"『...Maybell Crane』"

"Tại sao... lại cho rằng con bé đó là Dũng giả?"

"『...Năm có thần dụ trùng khớp với năm sinh. Giới tính và màu tóc cũng, khớp với thần dụ. Và lại rất mạnh. Dù là học sinh của Học viện Ma pháp, nhưng ở đó, một năm trước, thích khách do tên gián điệp từng báo cáo có một đứa trẻ giống Dũng giả gửi đến, đã biến mất cùng với tên gián điệp đó. Thời điểm nhập học có, mâu thuẫn. Nhưng cũng có khả năng, là do thao túng thông tin...』"

"Hửm? Tự nhiên thành thật thế. Còn gì nữa không?"

"『Có tin đồn cho rằng, Maybell Crane là, Dũng giả. Trong giới buôn tin. Nguồn gốc của tin đồn, xuất phát từ người hầu của gia tộc Nam tước Crane, một nơi, hợp lý để rò rỉ...』"

Hưm, ra là vậy.

"Còn ghi gì trong đó nữa?"

"『Trên danh nghĩa, nửa năm trước đã trở thành, con nuôi của gia tộc Nam tước Crane. Gia chủ, rêu rao rằng đó là cháu gái của ân sư thời còn học ở học viện, nhưng chưa có bằng chứng xác, thực. Trong kỳ thi đầu vào, thì...』"

Những thông tin về Maybell mà gã đàn ông đã dày công điều tra lần lượt được phơi bày.

Nhưng... toàn là mấy thứ vô thưởng vô phạt.

Chắc hẳn đó là những thông tin bề nổi được cố tình tung ra. Cả cái tin đồn cô ta là Dũng giả cũng vậy.

"Hỏi câu cuối cùng. Bọn mày đánh giá khả năng Maybell thực sự là Dũng giả là bao nhiêu phần trăm?"

"『Khoảng một phần mười. Nếu cô ta vô địch giải đấu thì có thể lên đến hai phần mười...』"

"Chỉ đến thế thôi sao. Có ứng cử viên khác... à không, bọn mày cho rằng khả năng cao Đế quốc đang che giấu người đó sao?"

"『Có, có... Hơn nữa, vì con người, đã coi Dũng giả là chuyện của dĩ vãng, nên tất cả đều cảnh giác trước khả năng, người đó vẫn đang, ẩn mình trong dân gian và chưa xuất hiện. Có thể là thương gia, nông dân, hay nô lệ...』"

Công nhận là, tùy vào xuất thân mà có rất nhiều người lớn lên chẳng bao giờ đụng đến kiếm. Nếu là phụ nữ thì lại càng có khả năng đó.

Nếu Đế quốc đã nắm được sự tồn tại của Dũng giả, thì khả năng cao là họ sẽ che giấu.

Còn nếu chưa nắm được, thì rất có thể người đó đang ẩn nấp đâu đó.

Khả năng một kẻ như thế lại xuất hiện đúng lúc ở giải đấu này là rất thấp, nhưng vì các điều kiện lại quá trùng khớp và cô ta cũng rất mạnh, nên không thể phớt lờ Maybell... đại loại là vậy nhỉ.

Một nhận định khá hợp lý.

"Được rồi, thế là đủ rồi. Cảm ơn nhiều nhé. Nhờ mày mà tao biết được những gì mình muốn biết rồi."

Những sợi dây leo siết chặt gã đàn ông dần khô héo mục nát.

Mất đi chỗ dựa, gã khuỵu gối xuống nền đá. Với khuôn mặt tái nhợt... nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ quyết tâm tột độ, gã vươn tay định nhặt con dao găm rơi dưới đất.

Nhưng ngay trước khi gã chạm tới.

Satori vụt hiện ra ngay trước mặt gã.

Từ góc này thì không nhìn rõ ―――― nhưng chắc chắn khuôn mặt nó đang méo xệch đi vì thèm khát.

"Làm tốt lắm, Satori."

Tôi nói với con yêu quái.

"Phần thưởng cho ngươi đấy. Cứ ăn đi."

"Hả... !?"

"『Cái gì!? Ăn!? Đừng có đùa, trò đùa không vu』Gehehehehehea ―――― Awoooo"

Cái đầu của Satori phình to gấp mấy lần.

Và với cái miệng há to ngoác, nó nuốt chửng gã đàn ông chỉ trong một ngụm.

Hình hài con người giãy giụa đi qua cổ họng, nằm gọn trong bụng nó.

Bên trong đó, gã đàn ông vẫn còn vùng vẫy kịch liệt.

"『Dừng lại』『Thả tao ra』Gehehehehe『Khó thở quá』『Cứu tao với』Gehehehehegehehehehehehe!"

Rồi dần dần, sự giãy giụa cũng yếu đi.

Cái bụng căng phồng của Satori từ từ xẹp xuống. Khuôn mặt khổng lồ từ lúc nào cũng đã thu nhỏ lại, trở về hình dáng một con khỉ nhỏ bé như ban đầu.

Chẳng còn dấu vết nào cho thấy nó vừa nuốt chửng một con người.

Satori quay lại, nhìn tôi bằng nụ cười rùng rợn.

"『Thật đáng thương』『Đành chịu thôi』『Để mặc hắn ta quá nguy hiểm』Gehehe"

Tôi nheo mắt trừng Satori, cất giọng mang theo chú lực uy hiếp.

"Đừng có đọc suy nghĩ của ta, Satori. Ta giết ngươi đấy."

"Ge... a..."

Nụ cười trên mặt Satori cứng đờ.

Trước mặt con yêu quái đang run rẩy chết khiếp, tôi mở cánh cửa dẫn vào dị không gian.

"Vất vả rồi. Ngươi về được rồi đấy. Hay là... vẫn muốn trò chuyện với ta thêm lúc nữa?"

Satori ba chân bốn cẳng lao tọt vào dị không gian.

Tôi đóng cửa lại, buông một tiếng thở dài.

"Ng... Ngài Seika..."

"Hửm? À xin lỗi. Làm em sợ rồi à."

Tôi đưa tay lên đầu, dùng ngón tay vuốt ve Yuki đang run rẩy trong mái tóc.

Mà công nhận. Bị một con yêu quái hạ cấp coi thường thế này, ở kiếp trước là chuyện không bao giờ có thể xảy ra...

Phạch phạch phạch, tiếng vỗ cánh vang lên.

Con thức thần chim ưng đã quay lại, quắp theo con bồ câu đưa thư.

Tôi dùng hai tay đón lấy con bồ câu, gỡ vòng chân ra, rồi mở tờ giấy được gấp gọn bên trong.

Bất giác tôi thở dài.

"...Đáng lẽ phải hỏi luôn cách giải mã mới đúng."

Dùng Hỏa khí thiêu rụi bức mật thư.

Con bồ câu có vẻ không bị thương gì nặng, khi tôi thả nó xuống đất, nó liền tự bay đi.

Tuy không đọc được mật thư, nhưng thôi cũng được.

Như thế này là đủ hiểu rồi.

Giải đấu lần này, được tổ chức cốt là để Maybell giành chức vô địch.

Và mục đích của nó là ―――― biến cô ta thành thế thân cho Dũng giả thực sự là Amyu.

Ngay từ đầu tôi đã thấy lạ rồi.

Vốn dĩ, có cho ma pháp kiếm sĩ vào thì đội Cận vệ cũng chẳng mạnh lên được.

Sức mạnh nằm ở số lượng, nhưng đối với một đội quân thì sự đồng đều mới là quan trọng nhất. Họ phải có khả năng phát huy cùng một sức mạnh qua cùng một đợt huấn luyện, cùng một chiến thuật, cùng một hành động. Ở đó không cần đến những kỹ năng đặc thù. Có nhét ma pháp sư vào thì cũng chỉ tổ thừa thãi.

Có lẽ, Đế quốc đã nắm được việc Dũng giả giáng thế.

Nếu đúng như những gì Cordell nói, họ đã cài cắm gián điệp vào lãnh thổ ma tộc, thì dù có mất đi thuật tiên tri, họ vẫn có thể biết được qua con đường tình báo.

Khi Cordell tìm thấy Amyu, phía Đế quốc hẳn cũng đã thông qua học viện mà biết đến sự tồn tại của Dũng giả.

Nghĩ theo hướng đó, lý do họ không đóng cửa học viện sau vụ náo động năm ngoái cũng hoàn toàn có thể hiểu được. Gia đình Amyu không phải quý tộc. Nếu rời khỏi học viện, cô ấy sẽ vuột khỏi tầm giám sát của Đế quốc.

Bằng cách đó, đã có lúc cả hai phe đều nắm được thông tin về Dũng giả, nhưng ngay sau đó, phe ma tộc lại bất ngờ để mất dấu Amyu.

Là do tôi đã xử lý đám thích khách và kẻ nội ứng.

Nhớ lại cuộc đối thoại với Galeos, có vẻ Cordell chưa hề tiết lộ cái tên Amyu.

Chắc hẳn hắn ta định ôm trọn chiến công tiêu diệt Dũng giả làm của riêng... nhưng cũng chính vì vậy mà thông tin phe ma tộc nắm được chỉ dừng lại ở mức "Dũng giả có thể đang ở trong học viện". Ngoài Galeos và Cordell, không có tên ma tộc nào khác biết mặt mũi hay tên tuổi của Amyu.

Và rồi.

Có lẽ Đế quốc lại một lần nữa thông qua mạng lưới tình báo mà biết được sự thật đó.

May mắn thay, phe con người đã chiếm ưu thế về mặt thông tin. Thế nhưng, nếu cứ để học viện bị dòm ngó, thì sớm muộn gì sự tồn tại của Amyu cũng bị bại lộ.

Nếu vậy thì... chỉ việc lôi cổ một đứa nào đó trong học viện ra đóng giả Dũng giả là xong!

Sau đó tống cổ nó vào đội Cận vệ hay đâu đó đại loại thế, để dời sự chú ý khỏi học viện!

...Ừm.

Ý đồ thực sự đằng sau chắc hẳn là như vậy.

Việc Amyu không được chọn vào danh sách tiến cử một cách đầy bất thường, giờ cũng đã có lời giải đáp hợp lý.

"À há, nhẹ nhõm hẳn."

Tuy tôi cũng tò mò về lai lịch của Maybell - kẻ bị lôi ra làm thế thân cho Dũng giả - nhưng đến mức đó thì chịu, không điều tra nổi.

Dù nghĩ thế nào thì cái tên đó cũng là giả, và mái tóc màu rỉ sét kia chắc chắn cũng là đồ nhuộm.

Không cần thiết phải nhúng sâu thêm nữa.

Nếu họ chịu bảo vệ Amyu, thì đó cũng chính là điều tôi mong muốn.

Chắc chắn tên gián điệp đó không phải là kẻ duy nhất, nên thông tin về Maybell sẽ được báo cáo đầy đủ thôi. Thậm chí việc có một tên bị mất tích khéo lại càng làm cho vở kịch thêm phần chân thực cũng nên.

Giờ thì, bao giờ về lại học viện đây...

"Khoan đã. Nhỡ đâu chính Maybell mới thực sự là Dũng giả... Không, làm gì có chuyện đó."

Nhìn là biết ngay thôi mà.

Cô nhóc đó, làm gì có được tài năng thiên bẩm như Amyu cơ chứ.

☾❀☯☀⛤☽

Mạn Phược Thuật (Dây Leo Trói Buộc): Thuật pháp dùng Mộc khí tạo ra một loài dây leo khổng lồ để trói chặt đối phương. Cơ chế quấn quanh vật thể của dây leo gọi là "hướng tiếp xúc", xảy ra khi một vật chạm vào thân cây, các tế bào ở phía đối diện sẽ phát triển nhanh chóng. Hóa gỗ là hiện tượng tích tụ lignin trong thành tế bào, làm cho các mô trở nên vô cùng cứng chắc. Hiện tượng này thường thấy ở lớp biểu bì của cây và tre, trong số các loài dây leo thì hoa tử đằng hay mộc thông là những ví dụ điển hình.)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!