Âm Dương Sư Mạnh Nhất Chuyển Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

Tập 3: Tứ phương đại chiến - Chương 7: Âm Dương Sư mạnh nhất lại đi xem thi đấu

Chương 7: Âm Dương Sư mạnh nhất lại đi xem thi đấu

Vì trận đấu vòng hai của Maybell cũng diễn ra trong cùng một ngày, nên tôi quyết định quay lại khán đài hội ngộ với Amyu và Yifa.

"Chà, vất vả rồi. Kìa Yifa. Seika về rồi kìa."

"Ừm... chúc mừng cậu nhé, Seika-kun."

Yifa cúi gầm mặt, thỏ thẻ lí nhí.

Ái chà...

"Yifa. Nhìn này, tớ về bình an vô sự rồi mà đúng không? Chẳng sứt mẻ tí nào đâu."

"...Ừm."

"M-Mà công nhận cậu cũng hay thật đấy, tìm được bọn tôi giữa cái biển người này. Rõ ràng là chỉ nói đại khái vị trí thôi mà."

"Tôi cũng phải cất công tìm kiếm lắm đấy."

Từ trên không trung ấy.

"Cậu dùng được cả phong ma pháp cơ à. Đâu có học lớp đó đâu."

"Thì, đại loại vậy."

"Hạ gục một con Golem có kháng thuộc tính mà đánh nhẹ hều như vậy. Trận của cậu nhạt nhẽo thật đấy."

Sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, Amyu nói tiếp.

"Nhắc mới nhớ... nếu vô địch cậu có định gia nhập đội Cận vệ không?"

"Hả, không? Tôi chẳng hứng thú gì cả. Xong giải là tôi về học viện liền."

"V-Vậy sao. Thế... thì tốt."

"Sao cơ?"

"Kh-Không có gì! C-Cậu cứ cầu nguyện cho người ta ngoan ngoãn chấp nhận đơn từ chối của cậu đi. Dù sao thì người ta cũng phải giữ thể diện mà."

"Chuyện đó chắc không sao đâu."

Ngược lại, chắc chắn họ cũng chẳng muốn rước một ma pháp sư vào đội Cận vệ đâu.

Đối với họ thì đó lại là điều quá tốt ấy chứ.

"Chỉ cần ẵm tiền thưởng là ngon rồi. Tệ nhất thì chắc tiền thưởng cũng bị tước luôn không chừng."

"Không nhưng mà... nãy giờ cậu cứ nói như thể chuyện tôi vô địch là đương nhiên vậy, làm gì có chuyện dễ ăn thế chứ."

Dù sao thì tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện vô địch.

Nghe tôi nói vậy, Amyu lộ vẻ ngơ ngác.

"Chẳng hiểu sao tôi không thể nào tưởng tượng ra cảnh cậu thua trận... Yifa cũng nghĩ vậy đúng không?"

"............Không biết nữa."

Nói rồi Yifa cúi gầm mặt xuống.

Ái chà...

Quả nhiên là, cậu ấy vẫn luôn lo lắng cho tôi sao.

Thật sự thì chẳng cần phải lo lắng gì đâu... nhưng mà cười xòa cho qua chuyện thì cũng hơi kỳ.

Tôi tiến lại gần Yifa, nhìn thẳng vào đôi mắt màu cam của cô bé và nói.

"Yifa... Tớ tuyệt đối sẽ không sao đâu. Dù có thua cũng không chết được đâu."

"...Thật chứ?"

"Thật mà."

Thực tế thì đối với tôi, chuyện này chẳng khác nào đang chơi đùa với cún con cả.

Tiện thể nói luôn, tôi hoàn toàn có thể chết thêm cả chục lần nữa cơ.

"...Cậu đã hứa rồi đấy nhé."

Gần như cùng lúc với giọng nói vẫn còn vương chút bất an của Yifa.

Giọng nói oang oang của người dẫn chương trình vang dội khắp đấu trường.

『Xin lỗi vì đã để quý vị phải chờ lâu! Trận đấu tiếp theo của vòng hai xin phép được bắt đầu!』

"Kìa, thôi cái trò ân ái đó đi. Trận của con bé học sinh mới bắt đầu rồi kìa."

Theo lời Amyu, tôi nhìn xuống võ đài, hai tuyển thủ đã vào vị trí.

Maybell vẫn đeo thanh trọng kiếm hai tay trên lưng. Nhưng lần này, cô ta còn giắt thêm hai thanh đoản kiếm bên hông, và đeo một bao đựng dao phóng trên đùi.

Tôi hơi nghiêng đầu thắc mắc. Cô ta mang nhiều vũ khí thế kia để làm gì chứ?

Đối thủ của cô ta thì có vẻ là một ma pháp sư, dựa vào cây gậy phép đang cầm trên tay.

『Tuyển thủ Hauro là một ma pháp sư hệ thổ có thực lực cực kỳ đáng gờm! Tuyển thủ Maybell, học sinh năm nhất của Học viện Ma pháp, người đã áp đảo hoàn toàn một hiệp sĩ chính quy bằng sức mạnh và sự nhanh nhẹn vượt xa ma pháp sư ở vòng một, rốt cuộc sẽ xoay xở ra sao khi đối đầu với một ma pháp sư khác đây! Vậy thì ―――― trận đấu bắt đầu!!』

Tiếng còi vang lên.

Người động thủ trước là gã ma pháp sư đối thủ. Gã chĩa cây gậy phép to bự về phía Maybell.

"Cương Nham Đạn (Rock Blast)!"

Cùng với tiếng xướng tên thuật pháp, vô số những tảng đá to cỡ một vòng tay phóng thẳng về phía Maybell.

Đó là ma pháp cấp trung hệ thổ, nếu không có Bùa hộ mệnh thì chết cũng không có gì lạ.

Tuy nhiên, Maybell xử lý vô cùng bình tĩnh.

Cô ta đã rút sẵn hai thanh đoản kiếm. Dùng thanh kiếm bên tay phải vung nhẹ lên chém vào tảng đá đang lao tới.

Tôi bất giác cau mày.

Thanh đoản kiếm của Maybell rõ ràng là loại dùng để đâm. Dùng thứ đó để đánh bật một tảng đá, suy nghĩ theo lẽ thường thì đúng là một hành động liều lĩnh vô mưu.

Thế nhưng ―――― khoảnh khắc chạm vào lưỡi kiếm mỏng manh ấy, viên đạn đá vỡ tung thành từng mảnh.

Gã ma pháp sư kinh hãi liên tục tung ma pháp. Nhưng tất cả những tảng đá phóng ra đều bị nghiền nát và gạt phăng bởi hai thanh đoản kiếm đang múa lượn trên đôi tay Maybell.

Một cảnh tượng vô lý đến rõ rệt.

Việc một cô bé nhỏ thó như Maybell có thể dùng thanh kiếm mỏng manh đánh nát những tảng đá khổng lồ đang lao tới với tốc độ kinh hồn, chỉ có thể diễn tả bằng hai chữ "dị thường".

Dẫu người sử dụng có sở hữu sức mạnh kinh người đến đâu, thì bình thường thanh kiếm cũng sẽ gãy, hoặc do không đủ trọng lượng cơ thể để chống đỡ nên sẽ bị văng ra sau.

Vừa hứng chịu mưa ma pháp hệ thổ, Maybell vừa từ từ rút ngắn khoảng cách với đối phương.

Gã ma pháp sư lộ rõ vẻ nôn nóng, vội vã lùi lại một đoạn dài.

"Hừ! Mạch động gầm rống vỡ nát màu vàng! Của ngọn núi dốc đứng, hiểm trở, sừng sững..."

Bắt đầu xướng chú ngữ.

Chắc hẳn gã nhận ra ma pháp cấp trung chẳng hề hấn gì. Vừa lùi xa khỏi Maybell, gã ma pháp sư vừa cất cao giọng, có lẽ là định tung ra một ma pháp hệ thổ cấp cao hơn.

Khoảnh khắc đó sẽ tạo ra sơ hở, nhưng khoảng cách vẫn chưa đủ để tiếp cận, một thời điểm vô cùng tinh tế.

Có lẽ Maybell cũng phán đoán là không kịp. Cô ta vứt hai thanh đoản kiếm xuống, nhanh chóng thò tay rút dao phóng từ bao đựng bên đùi.

Nhưng phản ứng của gã ma pháp sư cũng rất nhanh.

Lập tức ngắt chú ngữ, gã chúi cây gậy phép xuống đất. Ngay tức thì, một bức tường đá đồ sộ mọc lên.

Dùng để cản dao phóng thì có vẻ hơi quá mức cần thiết, nhưng chắc cũng là để câu giờ. Y như rằng, gã ma pháp sư lại bắt đầu xướng chú ngữ.

Về phần Maybell.

Chẳng màng đến mấy thứ đó, cô ta phóng dao.

Thứ đang xé gió bay vút đi, chỉ là một lưỡi dao nhỏ bé trông có vẻ chẳng thể làm xước nổi bức tường đá.

Thế nhưng ―――― lưỡi dao ấy đã xuyên thủng bức tường phòng ngự cùng với một tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Gã ma pháp sư hốt hoảng ngắt chú ngữ. Gã cuống cuồng dựng thêm nhiều lớp tường đá phòng ngự với vẻ mặt hoảng loạn tột độ.

Tuy nhiên, dao phóng của Maybell chẳng hề hấn gì trước mấy thứ đó.

Nó phá nát, đục khoét các lớp tường đá một cách dũng mãnh ngay khi chúng vừa mọc lên. Ma pháp phòng ngự dường như đã trở nên vô dụng.

Bản thân thanh dao phóng chỉ nhỏ bằng một con dao găm, tốc độ bay cũng có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Việc nó dễ dàng xuyên thủng lớp tường đá dày cộp quả thật là chuyện lạ đời.

Amyu thốt lên đầy sững sờ.

"Cái quái gì thế kia."

"...Chắc là ma pháp trọng lực. Tôi nhớ Maybell học chuyên ngành hệ ám mà."

Amyu quay sang nhìn tôi.

"Tôi cũng có học qua một chút trong lớp, cái đó chẳng phải chỉ là ma pháp làm cho đồ vật nặng lên hay nhẹ đi thôi sao? Làm được đến mức đó cơ à?"

"Trong lớp học của học viện hình như không giải thích kỹ đến thế nhỉ. Cùng là làm cho vật nặng lên, nhưng về cơ bản có hai cách. Một là tăng cường cục bộ lực hút của tinh cầu lên vật thể, hai là tăng khả năng bị tinh cầu hút của bản thân vật thể. Vì liên quan đến cùng một loại hạt nên chúng được gộp chung vào ma pháp trọng lực, nhưng tùy vào việc chọn cách nào mà kết quả sẽ khác nhau một trời một vực. Trong trường hợp sau, nó còn ảnh hưởng đến chỉ số cản trở chuyển động hay cản trở việc bị dừng lại, nên..."

"...???"

"À, không có gì."

Thấy Amyu há hốc mồm ngớ người ra, tôi đành phải đổi cách giải thích khác.

"À ừm... Vật càng nặng thì càng chắc chắn, và khi ném đi uy lực cũng sẽ mạnh hơn đúng không? Nếu làm cho đoản kiếm hay dao phóng nặng gấp mấy lần đá, thì chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra."

Nếu làm vũ khí nhẹ đi, hoặc làm cho bản thân người cầm nặng lên, thì dù vũ khí có nặng cỡ nào cũng có thể điều khiển dễ dàng.

Ngược lại, bằng cách tăng trọng lượng của bản thân vũ khí, người ta có thể tăng cường độ cứng và uy lực của nó.

"Tôi cũng lờ mờ hiểu được rồi, nhưng mà..."

Amyu lầm bầm.

"Làm vậy khó lắm đúng không? Nếu cứ để nó nặng mãi thì làm sao mà vung được, nghĩa là nếu là đoản kiếm thì phải kích hoạt ma pháp ngay khoảnh khắc va chạm, còn dao phóng thì phải kích hoạt ngay lúc vừa rời khỏi tay đúng không? Làm được một việc tinh vi nhường đó mà chẳng cần xướng chú ngữ..."

Đúng là điều đó cũng đáng bận tâm thật.

Hướng sự chú ý trở lại võ đài, gã ma pháp sư đã không thể chịu nổi áp lực từ những đường dao phóng và phải lao ra khỏi bức tường phòng ngự.

Trước khi gã kịp chĩa gậy phép lên lần nữa, Maybell đã rút ngắn khoảng cách và vung thanh trọng kiếm lên.

Một nhát chém chẻ đôi cây gậy phép.

Và rồi, mũi kiếm xoay ngược lại kề sát cổ gã ma pháp sư.

Sau vài giây tĩnh lặng, tiếng còi vang lên.

『Và trọng tài đã đưa ra phán quyết quyết định ――――! Người chiến thắng, tuyển thủ Maybell Crane!!』

Maybell hạ kiếm xuống, giữ nguyên vẻ mặt vô cảm bước xuống khỏi võ đài như thể chẳng hề nghe thấy tiếng reo hò của đám đông xung quanh.

Điều khiến tôi bận tâm hơn cả kỹ năng ma pháp, chính là kiếm thuật mà cô ta sử dụng.

Ở kiếp trước tôi cũng có luyện tập một chút nên tôi biết, đó không phải là thứ có thể rèn luyện trong ngày một ngày hai.

Từ cách sử dụng đoản kiếm cho đến động tác phóng dao, Maybell đều thể hiện sự điêu luyện thuần thục.

Một đứa trẻ mang thân phận con nuôi quý tộc, làm sao lại có được những kỹ năng đó chứ.

『Phải chăng đó là ma pháp hỗ trợ hay gì đó? Tuyển thủ Maybell đã cho chúng ta thấy một sức mạnh vô cùng đáng sợ! Cương kiếm của Dũng giả tóc đỏ dường như không có điểm dừng ――――!!』

Tôi khẽ nhíu mày.

Lại nữa rồi.

Lúc kết thúc trận đấu vòng một, gã dẫn chương trình kia cũng đã ví von Maybell như một Dũng giả. Cả trên khán đài lẫn ngoài phố tôi cũng lác đác nghe thấy mấy lời bàn tán tương tự.

Ban đầu tôi còn tưởng đó chỉ là một cách nói cường điệu thường thấy, nhưng có vẻ chẳng có thí sinh nào khác được gọi như vậy.

"...Tại sao, chỉ có mỗi Maybell là bị gọi là Dũng giả thế nhỉ?"

Tôi bất giác thốt lên như vậy.

Yifa và Amyu đồng loạt nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu.

"Tại sao á... Seika-kun không biết sao?"

"Maybell ấy, cô ta trùng tên với Dũng giả đời thứ hai đấy. Dù cũng chẳng phải cái tên hiếm hoi gì, nhưng vì cô ta dùng kiếm nên người ta mới gán ghép như vậy chứ sao?"

Ngay lúc đó.

Tôi cảm thấy có thứ gì đó vừa móc nối lại với nhau trong đầu mình.

Ra là vậy.

Không lẽ, mọi chuyện là như thế ――――.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!