A Noble Young Lady Who Is Supposed to Be Studying Abroad, But For Some Reason She Is Only Training to Be a Bride

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 29

Chương 29

Sau khi giặt đồ xong...

"Hehe, hay đấy. Hội thao à. Tớ cũng từng thấy trong anime rồi! Gửi ảnh cho tớ nhé?"

"Ừ, tớ biết rồi."

Tôi đang nói chuyện điện thoại với cô bạn thân Mary sau một khoảng thời gian dài.

Dù đã quen nói tiếng Nhật, nhưng được nói tiếng Anh vẫn làm tôi thấy nhẹ nhõm đôi chút.

Sota cũng nói được tiếng Anh, nhưng cậu ấy đâu phải người bản xứ.

"Mà này, tớ thấy cậu trên TV đấy!"

"...TV á? À, cái phỏng vấn đó hả?"

Lúc đang đi hẹn hò với Sota, tôi đã được một đài truyền hình Nhật Bản phỏng vấn.

Đó là chương trình phỏng vấn người nước ngoài đến Nhật về việc "họ đến để làm gì", và đôi khi họ sẽ khai thác sâu hơn.

Tôi đã trả lời dõng dạc rằng: "Học làm dâu".

"Khoan đã, nó được chiếu ở Anh luôn hả?"

Tôi cứ tưởng đó là chương trình của Nhật chứ...

"Không đâu. Tớ xem trên mạng."

"Ra vậy."

Thời đại này thì xem chương trình truyền hình nước ngoài cũng đâu khó lắm.

Tôi cứ tưởng Mary chỉ xem anime Nhật thôi.

Hóa ra cậu ấy cũng xem mấy thứ đó nữa.

"Nó cũng hơi rầm rộ trên mạng xã hội đấy. Tớ tò mò nên vào xem thử, hóa ra là cậu. Công nhận là bất ngờ thật đấy."

Mạng xã hội...

Chắc là nơi nguy hiểm mà mấy tay otaku mê hoạt hình Nhật nói tiếng Anh như Mary hay tụ tập.

"Rầm rộ á? Theo hướng nào?"

"Họ bảo là... một cô gái người Anh cực kỳ dễ thương."

"Hehe, đương nhiên rồi."

Sự dễ thương của tôi được công nhận toàn cầu, là nhất thế giới đó.

Sota thật may mắn khi có cô bạn gái dễ thương thế này.

"Nhưng tớ thấy nhẹ lòng khi thấy hai người có vẻ thân thiết. Hai cậu đang là người yêu đúng nghĩa chứ?"

"Tất nhiên. Tớ chưa kể với cậu rằng Sota là người yêu của tớ à."

"Hmm... Cậu đã tỏ tình đàng hoàng chưa đấy?"

Chuyện đó thì...

"Chưa. Nhưng chắc chắn là tình cảm đã chạm tới cậu ấy rồi."

"Chắc vậy. Tớ cũng cảm thấy thế khi nhìn cậu ấy trên TV. Cậu ấy bảo là thích đi riêng với nhau hơn..."

"Đúng thế. Cậu ấy gọi tớ là 'bạn nữ' của cậu ấy."

"...Hả? 'Bạn nữ'? ...Cậu ấy nói thế thật à?"

"Ừ. Cậu ấy giới thiệu tớ như thế trước camera mà."

Đoạn đó không được đưa vào bài phỏng vấn.

Nhưng lúc đầu cậu ấy đã giới thiệu tôi như thế.

"...Lily, cậu có hiểu nghĩa từ đó không?"

"Có chứ. Nghĩa là 'bạn gái' (người yêu), đúng không?"

Nó chỉ là sự kết hợp đơn giản của các từ tiếng Nhật, nên cũng dễ suy ra nghĩa mà.

Thực tế thì, vì tôi là bạn gái của Sota, nên xét theo ngữ cảnh thì chắc chắn là đúng rồi.

"Tớ nghĩ là khác đấy..."

"Hả?"

"Từ 'bạn nữ' trong tiếng Nhật nghĩa là một người bạn là con gái, nói cách khác, chỉ là bạn bè thôi."

"...Đừng đùa nữa. Tớ giận đấy."

"Không phải đùa đâu."

"..."

Thật nực cười...

"Tớ không tin đâu. Dù sao thì Mary, cậu cũng đâu phải người bản xứ, đúng không? Đừng có nói bừa."

"Nhưng trong anime..."

"Đừng lôi anime vào đời thực chứ. Sota và tớ chắc chắn là người yêu."

"Nếu cậu nghĩ vậy thì thôi. Nói chuyện sau nhé..."

Giọng nói lạnh lùng của Mary làm tôi nhận ra.

"Tớ xin lỗi. Là lỗi của tớ. Làm ơn đừng bỏ mặc tớ."

Tôi không muốn bị Mary bỏ rơi đâu...

Tôi không chịu nổi điều đó!

"Được rồi, tớ không bỏ mặc cậu đâu... Với lại, tớ nghĩ cậu ấy thích cậu đấy. Dù tớ chỉ biết cậu ấy hồi ở Anh thôi."

"Thật sao? Vậy tại sao chỉ là bạn bè..."

Nếu cậu ấy thích tôi, tôi mong cậu ấy gọi tôi là bạn gái...

Hay là cậu ấy đang ngại à?

"Có khi cậu ấy nghĩ cậu đã từ chối cậu ấy."

"...Ý cậu là sao?"

Từ chối cậu ấy?

Trong khi tôi yêu Sota nhiều đến thế?

"Tại vì cậu đấy. Lúc cậu ấy từ Anh về Nhật, cậu đã nói lời chia tay mà, đúng không?"

"Chuyện đó... nửa năm rồi mà!?"

"Ừ, nửa năm. Cậu bỏ mặc chuyện đó suốt nửa năm còn gì?"

"Hự..."

Đúng là vậy, nhưng mà...

Giờ tôi không thể xin lỗi được...

Lúc đó khó xử lắm.

Tôi sợ bị ghét...

"Nhưng giờ tụi tớ đang hòa thuận mà, đúng không?"

"Đó là lý do hai người là bạn đấy? Cậu ấy thích cậu, nhưng vì nghĩ mình bị từ chối... cậu ấy không chắc liệu có thể làm người yêu không, nên thái độ mới mập mờ như vậy."

"Ra là thế...?"

Hóa ra là vậy sao...

Thế thì cậu ấy cứ nói thẳng ra là được mà.

"Tớ nên làm gì đây?"

"Xin lỗi đi. Nói là cậu muốn quay lại như trước."

"...Tớ thực sự phải xin lỗi sao?"

"Đương nhiên. Rõ ràng là lỗi của cậu mà?"

"Nhưng mà bỏ mặc người yêu mình..."

"Cậu ấy phải về nước vì hộ chiếu hết hạn mài."

"Nhưng nếu cậu ấy nói trước với tớ thì tớ đã không… Do chuyện đó quá đột ngột..."

"Cậu ấy đã nói với cậu rồi! Là do cậu không chịu nghe thôi! Kể cả cậu ấy có lỗi, thì người đề nghị chia tay là cậu, nên cậu phải là người rút lại lời nói đó trước!"

"Có lẽ vậy, nhưng làm thế nào..."

"Hãy xin lỗi vì đã nói 'chia tay'. Nói 'Tớ thích cậu. Làm ơn hãy làm người yêu tớ nhé', rồi cúi đầu xuống. Thế là giải quyết xong, dễ ợt, đúng không?"

"Nhưng nhỡ cậu ấy ghét tớ thì sao..."

"Cậu ấy sẽ không đi chơi riêng với người con gái mình ghét đâu! Cậu là người dễ thương nhất thế giới mà, đúng không?"

"Đ-Đúng thế ha!?"

Không sao đâu.

Sota thích tôi.

Chỉ là chút hiểu lầm và bất đồng ngôn ngữ thôi.

Tôi tự trấn an bản thân.

—Biết đâu cậu ấy thích Misato thì sao.

Tôi cố kìm nén nỗi lo âu mơ hồ đó xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!