A Noble Young Lady Who Is Supposed to Be Studying Abroad, But For Some Reason She Is Only Training to Be a Bride

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 31

Chương 31

Ngày hội thao đã đến. Đó là một ngày nắng đẹp, cực kỳ lý tưởng cho các hoạt động thể thao.

"Ư... nóng quá..."

Lily rên rỉ trong khi trùm cái áo khoác thể thao lên đầu. Thoạt nhìn thì trông có vẻ còn nóng hơn... Nhưng chắc là đỡ hơn vì nó chắn được ánh nắng trực tiếp.

"Tháng Năm mà nóng thế này thì có phải thời tiết bất thường không?"

"Đúng là mùa hè mà."

"...Mùa hè ở Nhật lúc nào cũng nóng thế này sao?"

"Nó còn nóng hơn nữa cơ."

"Cậu đùa tớ đúng không?"

Tôi có thể hiểu cảm giác của Lily. Tôi cũng từng nghĩ nước Anh quá lạnh. Đây cũng là một phần thú vị của việc du học... nên cổ đành phải chịu thôi.

"A, chạy đua rết dưới cái nhiệt độ này có khi là sai lầm rồi."

Misato vừa nói vừa phẩy tay vào ngực áo cho mát. Cậu ấy không lo lắng về ánh mắt của bọn con trai sao?

"Làm thế có mát hơn không?"

"Cái đó á? Cái nào?"

"Xắn tay áo lên ấy."

Như Lily chỉ ra, Misato đã xắn tay áo thể dục lên. Tay áo vốn đã ngắn lại càng ngắn hơn, để lộ bờ vai cậu ấy. ...Thú thật, tôi không nghĩ nó khác biệt mấy.

"Chắc là cảm giác mát hơn một chút?"

"Ra vậy."

Nghĩ là cũng đáng thử, Lily xắn tay áo lên. Vết cháy nắng, bờ vai trắng ngần, và vùng nách lấm tấm mồ hôi của cổ lộ ra. Tôi vô tình cảm thấy có chút gợi cảm nên quay đi chỗ khác. Dù cổ hay xấu hổ về đôi chân...

"Thế nào?"

"Cảm giác như nước đổ đá nóng ấy nhỉ."

Nước đổ đá nóng... thế thì chẳng ăn thua gì... Nhưng chắc ý cổ là "có còn hơn không".

"Mà này, mẹ đâu rồi?"

"Bà ấy sẽ đến kịp lúc Lily thi ăn bánh mì."

Tôi trả lời câu hỏi của Misato. Các môn thi sẽ diễn ra theo thứ tự: thi ăn bánh mì, chạy đua rết, và thi tìm đồ. Sau đó là nghỉ trưa, rồi đến phần thi vượt chướng ngại vật mà Misato tham gia. Nếu mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch, tất cả các môn tụi tôi tham gia sẽ kết thúc trong khoảng từ 10:30 đến 14:00. Cả bố và mẹ chắc sẽ đến vào tầm đó. Chắc họ chẳng hứng thú gì với mấy môn con mình không thi đâu.

"Mẹ...?"

Lily lầm bầm với vẻ mặt khó hiểu. Cổ thắc mắc chuyện gì sao?

"Tại sao Misato lại gọi mẹ của Sota là 'mẹ'?"

...Hả? Sao lại hỏi thế...?

"Cậu nghĩ sao?"

Trong khi tôi nghiêng đầu, tự hỏi Lily thấy khó hiểu chỗ nào, thì Misato nở một nụ cười ranh mãnh đầy khiêu khích. Lily trông có vẻ giật mình trước biểu cảm của Misato.

"Không thể nào..."

"Lý do cũng giống Amelia-chan thôi."

"Không thể nào...!"

Mắt Lily mở to. Rồi cổ nhìn mặt tôi để xác nhận. Tôi hơi chưng hửng không hiểu gì. Misato có ở homestay hay gì đâu... Mà, chuyện Lily gọi mẹ tôi là 'Mẹ' cũng hơi lạ thật.

"Ra là vậy. Hmm... Thế à? Chà, muốn gọi sao cũng được mà, chắc thế."

Trong khi tôi còn đang bối rối thì Lily có vẻ đã tự thuyết phục bản thân. Hửm? Mà thôi, nếu cổ thấy ổn thì chắc là ổn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!