Chương 33
Phần thi chạy đua rết kết thúc suôn sẻ. Nếu có điều gì đáng lo, thì đó là việc Lily có vẻ lơ đễnh.
Hơn nữa, khoảng cách giữa hai đứa cảm giác xa hơn lúc tập. Không, đúng hơn là lúc tập dính sát, nên lần này thế là vừa.
“Tớ đi thi tìm đồ đây.”
“…Ừ.”
“…Lily, cậu ổn không? Có cần xuống phòng y tế không?”
Cậu ấy trông thực sự không khỏe. Tôi tự hỏi có nên nhờ Misato đưa cậu ấy xuống phòng y tế không. Hay là tôi tự đưa đi.
“…Mặc kệ tớ đi.”
Cậu ấy nói với giọng ủ rũ. Thời gian gấp gáp, tôi cũng không thể ép cậu ấy xuống phòng y tế được.
“Được rồi. …Đừng quá sức nhé?”
“Ừm. …Tớ biết rồi.”
Lily trả lời bằng giọng thiếu sức sống. Tôi do dự một chút rồi đi về phía sân vận động.
Trước khi phần thi tìm đồ bắt đầu, tôi liếc nhìn về phía ghế phụ huynh. Cả bố và mẹ đều đang ở đó. Họ vẫy tay với tôi, nên tôi cũng khẽ vẫy lại.
Hiếm khi hai người họ đi cùng nhau. Tất cả là nhờ Lily. Vừa nghĩ vậy, cuộc thi bắt đầu.
Tôi nhặt một tờ giấy đặt gần vạch đích. Tôi chỉ cần mượn thứ được ghi trong này từ đâu đó. Mong là thứ gì đó dễ tìm, xem nào...
“Thật hả trời?”
Dễ thì dễ, nhưng là một món đồ phiền phức. Tôi hiểu là làm thế sẽ kịch tính, nhưng ước gì họ nghĩ cho người đi mượn và người được mượn chút.
“Đành chịu thôi.”
Tôi đi thẳng về phía khu vực cổ vũ của lớp mình. Và rồi tôi gọi Lily, người đang ngồi thẫn thờ ở đó.
“Lily.”
“…Gì thế?”
“Cậu có ổn không?”
“Tớ ổn. …Cậu đến đây làm gì?”
Cậu ấy lườm tôi, giọng hờn dỗi pha chút cam chịu. Có vẻ cậu ấy không bị ốm... Nhưng trông có vẻ không vui. Haiz, khó mở lời ghê.
“Tớ cần cậu giúp phần thi tìm đồ…”
Tôi ngập ngừng mở tờ giấy ra trước mặt Lily. Cậu ấy nhìn nó vẻ không quan tâm rồi... Cậu ấy ngẩng phắt lên.
“Không phải Misato cũng được sao?”
Cậu ấy nói với vẻ ngạc nhiên. Quả thực, sau Lily thì sẽ là Misato.
“Lily là nhất mà.”
“T-thế á…?”
“Nếu cậu thấy không khỏe, tớ có thể nhờ người khác…”
Không nên nhờ người đang ốm thật. Tôi vừa nghĩ thế và định quay gót bỏ đi thì...
“Khoan đã!!”
Cậu ấy túm lấy áo tôi.
“Tớ sẽ đi với cậu!!”
Lily nói rồi đứng bật dậy. Vẻ mặt ủ rũ vừa nãy đã biến mất tăm. Cậu ấy tràn đầy nhiệt huyết.
...Dù là tôi nhờ giúp, nhưng cậu ấy cũng cơ hội thật.
“Cậu chắc là ổn chứ? Không phải đang mệt sao…”
“Tớ tràn trề năng lượng luôn! Với lại làm gì có ai thay thế được tớ, đúng không?”
Lily nói với vẻ đắc ý. Cuối cùng thì Lily dễ thương thường ngày đã trở lại. Quả nhiên, Lily trông dễ thương hơn khi hơi kiêu ngạo một chút.
“Nhắc đến thay thế… Thi xong cậu có rảnh không? Tớ có chuyện nghiêm túc muốn nói.”
Lily nói với vẻ mặt nghiêm túc lạ thường. Chuyện nghiêm túc? ...Tự nhiên lo thế nhỉ.
“Được, tớ hiểu rồi. Đi thôi nào.”
“Ừ.”
Tôi nắm lấy tay Lily. Vai cậu ấy khẽ run lên.
“Sao thế?”
“K-không có gì.”
Lily nói, mặt hơi ửng hồng. ...Ngại sao? Mà, trong hoàn cảnh này thì cũng là lẽ thường thôi.
Và thế là, tôi băng qua vạch đích trong khi nắm tay “cô gái dễ thương nhất trong mắt tôi”.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
