A Noble Young Lady Who Is Supposed to Be Studying Abroad, But For Some Reason She Is Only Training to Be a Bride

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18706

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 566

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Web Novel - Chương 34

Chương 34

Sau khi phần thi tìm đồ kết thúc, chúng tôi đi ra sau nhà thi đấu.

Ban nãy Lily bảo muốn nói chuyện ở nơi vắng vẻ.

“Vậy, cậu muốn nói chuyện gì?”

“Ừm, là về chuyện của hơn nửa năm trước...”

“Hơn nửa năm trước?”

Lâu phết rồi đấy. ...Chẳng lẽ là lúc mình còn đang đi du học?

Không đời nào.

“A, ừm... là về lúc tụi mình chia tay ấy.”

“A...”

Chủ đề đó à...

Nó chỉ làm mọi chuyện khó xử thêm thôi, và cá nhân tôi cũng không muốn nhắc lại.

Tôi lại sắp bị trách móc nữa sao?

“Xin lỗi vì đã không tiễn cậu.”

Lily nói rồi cúi đầu xuống.

...Ơ...

“Xin lỗi vì đã không trả lời tin nhắn. Xin lỗi vì đã không liên lạc với cậu.”

“Ờ, ừ. Tớ không để bụng đâu.”

“Xin lỗi vì đã nói những lời tồi tệ với cậu.”

“Tớ hiểu rồi. Nào, ngẩng đầu lên đi...”

“...Xin lỗi vì đã nói là nên cắt đứt quan hệ và tớ ghét cậu. Đó là nói dối đấy. Tớ không ghét cậu đâu.”

Nói xong, Lily ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào tôi.

“Tớ thích cậu.”

Nói rồi, cậu ấy lại cúi gập đầu xuống.

“Xin lỗi vì đã tự tiện đến đây mà không báo trước... Tớ muốn quay lại như trước kia. Làm ơn đi.”

Quay lại như trước kia sao...

“Lily.”

“Sao?”

Tôi cũng cúi đầu xuống.

“Tớ đã không nói rõ ràng. Xin lỗi nhé. Tớ cứ tưởng mình đã truyền đạt được ý rồi chứ. Tớ cũng có một yêu cầu... Tụi mình quay lại như trước kia được không?”

Tôi nói với Lily bằng tiếng Anh rồi ngẩng mặt lên.

Lily...

“Đành chịu thôi. Tớ tha cho cậu đấy. Đổi lại, cậu cũng tha thứ cho tớ nhé?”

Cậu ấy mỉm cười trong khi lau những giọt nước mắt đọng nơi khóe mi.

Và thế là, chúng tôi trở lại làm bạn thân.

Cả hai quay lại khu vực cổ vũ của lớp. Ở đó, Misato, mẹ và bố đang đợi sẵn.

Vừa kịp lúc.

“A, hai người đây rồi! Làm gì đấy? Hẹn hò bí mật à?”

“Đại loại thế.”

Tôi thản nhiên gạt qua lời trêu chọc của Misato và quay sang bố.

“Lâu rồi không gặp, Bố.”

“Ồ, lâu không gặp con, Sota. Vậy, cô bé này là... 'cô gái dễ thương nhất trong mắt con' đó hả?”

Bố nói với nụ cười nhăn nhở, y hệt điệu cười của Misato.

“Đúng thế ạ. ...Lily, giới thiệu với cậu. Ông già này là bố tớ.”

“Kasai Satoshi, hân hạnh gặp cô Stafford. Cảm ơn cô đã chăm sóc con trai và con gái tôi... Tôi gọi cô là Amelia được chứ?”

Bố nói với Lily bằng thái độ hơi quá lố, quỳ một chân xuống.

Mẹ lầm bầm trong miệng: “Già rồi còn bày đặt làm màu.”

“Vâng, hân hạnh ạ. Cháu là Amelia Lily Stafford... Thưa Bố. Xin hãy gọi cháu là Lily.”

Lily khẽ nhún người hành lễ một cách duyên dáng.

...Cậu ấy cho phép bố gọi là Lily sao? Ngay lần đầu gặp mặt?

Tôi mất cả nửa năm trời đấy!

“Bố ư? Nghe hay đấy! Có hai cô con gái đúng là tuyệt nhất!”

“...Hai ạ?”

Lily nghiêng đầu khó hiểu và nhìn quanh.

“Còn một người nữa sao?”

“Tớ ở ngay đây mà.”

Misato cười toe toét.

Lily nghiêng đầu, vẻ bối rối.

...Có gì lạ sao?

“Đi ăn thôi nhỉ? Muộn rồi.”

“Ừ, đúng đấy. Sota, Misato, hai đứa gợi ý chỗ nào ngon ngon đi?”

“...Cả Misato nữa? Tại sao?”

“Lily-chan cũng đi mà, đúng không? Mẹ chưa nói sao? Năm người chúng ta sẽ cùng ăn cơm hộp. Một bữa cơm gia đình... Hả? Mẹ chưa nói à?”

“...Năm người? Cả Misato? Gia đình?”

Lily đứng khựng lại và lẩm bẩm một mình.

“Kasai Misato. Kasai Satoshi... Kudo Sota. Hả? Nghĩa là sao?”

“...Ý cậu là sao?”

“Tại sao Misato và bố Sota lại cùng họ? Tại sao họ của Sota lại khác?”

“Bố mẹ tớ ly hôn rồi. Tớ đổi sang họ của mẹ. Bị hỏi han phiền phức lắm.”

“Thế còn Misato...?”

“Nó sống với Bố, nên vẫn giữ nguyên họ.”

“...Sống với? ...Hả?”

Lily há hốc mồm kinh ngạc.

“Anh em? Ruột thịt á?”

“Ừ, thì sao?”

“...Tại sao hai người lại bằng tuổi nhau?”

“Tụi tớ là sinh đôi. Và tớ là anh.”

Sinh đôi khác trứng.

...Khoan đã?

“Tớ chưa nói với cậu à?”

“Cậu chưa có nói!!”

Tiếng hét của Lily vang vọng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!