Chương 19 ~ 21
### Chương 19: Tuyệt vời!
Sau khoảng một giờ đồng hồ chặt cây và đào rễ, chúng tôi đã mở rộng diện tích đất canh tác đáng kể. Hàng chục cái cây đã bị đốn hạ, tạo ra một khoảng đất trống rộng lớn.
"Làm liên tục thế này cũng mệt phết nhỉ."
"Nghỉ một chút thôi ạ... À ừm... Mặc dù anh mặc vest trông rất hợp, lại còn toát lên vẻ chững chạc của người đàn ông trưởng thành, em rất thích, nhưng mà... đi làm mấy việc này mà mặc vest thì có hơi..."
Ruri khen rất khéo rồi mới nhẹ nhàng góp ý.
"Thế mặc đồ thể thao (Jersey) hay quần áo bảo hộ kiểu 'Jumpsuit' (đồ liền thân) thì sao?"
"Vâng. Như vậy tốt hơn đấy ạ."
"Nhưng nhìn giống ông chú lắm?"
"Thì ông chú chứ còn gì nữa mà lo..."
Miriam cạn lời.
"Nhưng mà mặc vest ra mấy chỗ này trông giống sếp lớn đi thị sát mà. Kiểu mấy ông chỉ đội mỗi cái mũ bảo hộ cho có lệ ấy."
"...Yamada cũng hào hứng với vụ làm trưởng làng phết nha."
Thì cũng phải cho anh hào hứng chút chứ.
"Nàyyy! Anh Yamada ơiii!"
Chúng tôi đang nghỉ ngơi thì thấy anh Cody chạy từ đằng xa lại.
"Hửm?"
Có chuyện gì thế nhỉ?
Đợi một lúc thì anh Cody chạy đến nơi.
"Hộc hộc... Ủa, sao chỗ này rộng thế?"
Anh Cody đang thở hổn hển nhìn quanh, nghiêng đầu thắc mắc.
"Tôi chặt bớt cây rồi."
"...Nhiều thế này á? Từ lúc bắt đầu đến giờ đã được bao lâu đâu?"
Cũng phải.
Nhưng việc này đâu có tốn thời gian mấy.
"Anh Tatsuya là Đại ma đạo sĩ mà lỵ."
"Đúng thế nha, đúng thế nha."
Hai đứa này, định dùng lý do đó lấp liếm đến cùng à...
"R-Ra vậy. Quả không hổ danh..."
Anh Cody có vẻ đã bị thuyết phục.
"Vậy anh tìm tôi có việc gì không?"
"A, đúng rồi! Xin lỗi nhưng anh đi với tôi một chút!"
Hửm?
Chúng tôi nhìn nhau khó hiểu, nhưng đoán là có chuyện gì đó nên đi theo anh Cody về phía làng.
Chúng tôi quay lại chỗ ruộng lúc nãy thử nông cụ.
"Ồ, cậu Tatsuya. Cậu quay lại rồi à."
Trưởng làng vẫn đang ở đó, lên tiếng gọi.
"Có chuyện gì thế ạ? Nông cụ bị hỏng sao?"
"Không, không phải chuyện đó. Cậu nhìn cái này đi..."
Trưởng làng vừa nói vừa nhìn xuống ruộng.
Đó là góc ruộng đã bón loại phân bón "cải tiến".
Ở đó, chẳng hiểu sao, đã có những mầm cây mọc lên...
"Hả?"
"Ủa?"
"Lạ nha."
"Lúc nãy anh Yamada mới gieo hạt mà nhỉ?"
Chúng tôi nhìn chằm chằm vào đám mầm cây, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Tôi đang đứng đây bàn với Cody về cách sử dụng nông cụ, quay đi quay lại đã thấy nó mọc lên rồi."
Mới gieo hạt được 1 tiếng đồng hồ.
Trên bao bì hạt củ cải ghi rõ là mất 2 đến 3 tháng mới thu hoạch được mà...
"Xin lỗi, cho tôi mượn thêm một ít đất được không? Tôi muốn thử trồng ở chỗ không bón phân xem sao."
Cũng có khả năng hạt giống có vấn đề.
Dù sao thì cũng là hạt giống ở thế giới khác.
"A, ừ... Cứ tự nhiên."
Được cho phép, tôi gieo hạt củ cải vào chỗ đất không trộn phân bón.
"Trưởng làng, anh Cody, chúng ta cùng theo dõi trong một ngày nhé."
"Đồng ý."
"Ừ..."
Hai người họ gật đầu chậm rãi, nên hôm nay tôi quyết định về.
Trên đường về, quay đầu lại nhìn, tôi thấy ba người họ vẫn đang đứng nhìn chằm chằm vào đám mầm cải.
Hừm, có khi nào rắc rối to rồi không...
Vừa lo lắng không biết mình có làm hỏng chuyện không, tôi về đến nhà, ngồi nghỉ ở phòng khách.
"Mọi người nghĩ sao?"
Dù không nói rõ chủ ngữ nhưng chắc hai đứa hiểu.
"Chắc chắn là do sức mạnh của loại phân bón đó rồi ạ..."
"Ngoài cái đó ra thì còn gì nữa nha. Nhưng thôi, tạm thời mai lại sang làng xem sao nha."
"Ừ nhỉ..."
Có khi nào tôi đã tạo ra một thứ khủng khiếp không.
Nhưng chắc chắn đó là thứ ngôi làng kia đang cần.
Nghe lời Miriam, tôi quyết định đợi đến ngày mai xem sao rồi đi nghỉ.
◆◇◆
Ngày hôm sau.
Hôm nay là Chủ nhật, nhưng tôi lại dậy sớm như hôm qua.
Lý do là vì tôi quá tò mò về đám củ cải nên tự nhiên tỉnh ngủ.
Dù sao thì chuyển việc rồi, thời gian cũng thoải mái hơn nên tôi không thấy tiếc ngày nghỉ cuối tuần lắm...
"Yamada, ta bảo cái này chút nha?"
Ăn xong bữa sáng Ruri nấu, trong lúc Ruri đang rửa bát, Miriam gọi tôi.
"Sao thế?"
Tôi vừa vuốt ve Miriam vừa hỏi.
"Hôm nay sang làng kiểm tra phân bón, nhưng trước đó phải quyết định xem xử lý Monica thế nào đã nha."
Cô Monica?
"Tại sao? Có chuyện gì à?"
"Nếu loại phân bón đó có tác dụng thúc đẩy thực vật tăng trưởng bất thường, thì dân làng không sao nha. Nhưng Monica, nói chính xác thì không phải người làng, mà là người của nhà nước nha."
Nghĩa là có khả năng bị báo cáo lên trên...
"Thế thì hơi gay nhỉ."
"Chứ còn gì nữa? Phải xử lý vụ này thôi nha."
"Xử lý là sao..."
"Mua chuộc nha."
Mua chuộc...
Hối lộ à.
"Chà... bắt đầu ra dáng thượng cấp rồi đấy."
"Chuyện thường thôi nha. Tóm lại cứ nhớ kỹ điều đó trong đầu nha."
Xem ra cần phải nói chuyện với cô Monica rồi.
"Vậy đi thôi. Anh đi thay đồ đã."
"Lại mặc vest hả nha?"
"Hôm nay không làm việc chân tay mà."
Nói rồi tôi về phòng thay đồ.
Mặc bộ vest vào, quay lại phòng khách thì Ruri cũng đã thay sang bộ áo choàng trắng, bế Miriam đứng đợi.
"Đi nào."
"Vâng."
"Meo."
Chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi bước qua cánh cửa đó, hướng về dị giới.
---
### Chương 20: Gửi đến trưởng làng
Đến phòng nghiên cứu, chúng tôi đi thẳng ra ngoài, hướng về phía làng.
Đến nhà trưởng làng nhưng không thấy ai ở đó.
"Ủa? Vắng nhà à?"
"Chắc là ở ngoài ruộng rồi ạ?"
"Ta cũng nghĩ thế nha."
Ừ, tôi cũng đoán vậy.
Rời nhà trưởng làng, chúng tôi đi ra ruộng hôm qua.
Quả nhiên, trưởng làng, cô Monica và anh Cody đang đứng nhìn xuống một góc ruộng.
Thú thật, nhìn cảnh này cứ tưởng họ đứng đó từ hôm qua đến giờ không nhúc nhích vậy.
"Sao thế ạ..."
Tôi định cất tiếng gọi nhưng lời nói tắc nghẹn lại giữa chừng.
Bởi vì dưới chân ba người họ, đám lá cây xum xuê đến mức có thể nghe thấy tiếng "xào xạc" đang hiện ra trước mắt.
"Ra củ rồi này. Chắc sắp ăn được rồi đấy."
"Thật luôn nha."
Chúng tôi cũng đi đến chỗ ba người họ, nhìn xuống đám lá củ cải.
"Chào buổi sáng. Kinh khủng thật..."
Trưởng làng chào lại với nụ cười gượng gạo.
"Cậu Tatsuya, nhìn đằng kia xem."
Anh Cody chỉ tay về phía chỗ tôi gieo hạt cuối cùng hôm qua.
Chỗ đó chẳng có gì mọc lên cả.
Thì đúng, bình thường phải thế mà.
"Vậy thì chắc chắn là do phân bón rồi."
"Tôi cũng nghĩ thế."
Mọi người cùng gật đầu.
"Cậu Tatsuya, loại phân bón này cậu có thể chuẩn bị được bao nhiêu?"
Trưởng làng hỏi.
"Nếu cho tôi chút thời gian thì bao nhiêu cũng được..."
Chỉ cần đặt hàng online rồi đợi ship đến thôi mà.
"Ra vậy... Thế này không chỉ là tia hy vọng đâu."
"Đúng vậy..."
"Cậu Tatsuya, xin hãy chuẩn bị càng sớm càng tốt. Khi nào có triển vọng, tôi sẽ chính thức nhường chức trưởng làng cho cậu."
Nhanh thế.
"Có sớm quá không ạ?"
"Không đâu, dân làng ai cũng biết cậu rồi. Hơn nữa, hôm qua cậu cung cấp nông cụ, lại còn chặt cây mở rộng đất đai, mọi người vui lắm. Thêm cả loại phân bón này nữa. Giờ thì chẳng ai phản đối đâu, ngược lại họ còn tôn sùng cậu ấy chứ. Đây là cơ hội tốt đấy."
Vậy là độ tín nhiệm - thứ cần thiết cho người lãnh đạo - đang ở mức cao nhất.
"Anh Tatsuya, anh Tatsuya."
Ruri kéo áo vest của tôi, tôi cúi xuống.
Cô bé thì thầm vào tai tôi.
"Cơ hội thực sự đấy ạ. Nếu nhậm chức bây giờ, sau này anh Tatsuya có hơi vô lý hay độc tài một chút thì dân làng cũng chịu đựng được, và mọi người sẽ tin tưởng đi theo anh."
Vô lý thì không biết, nhưng anh sẽ cố gắng không làm bạo chúa.
"Được rồi............ Trưởng làng, hôm nay tôi sẽ về chuẩn bị gấp cả nông cụ lẫn phân bón."
"Nhờ cả vào cậu. Tất nhiên, dù thay trưởng làng thì tôi vẫn sẽ giúp đỡ cậu."
Cái đó là bắt buộc rồi.
Trưởng làng mà bỏ đi thì tôi khóc tiếng Mán mất.
"Nhờ ông giúp đỡ... Cô Monica, tôi xin phép nói chuyện một chút được không?"
Cúi đầu chào trưởng làng xong, tôi quay sang cô Monica.
"Tôi sao? Chuyện gì vậy?"
"Tôi muốn hỏi chút về chuyện thay đổi trưởng làng và công việc Giám sát quan..."
Như Miriam đã nói lúc nãy, phải nói chuyện với cô ấy thôi.
"À... Ra vậy. Được thôi."
"Vậy cô đến nhà tôi được không?"
"Hả? Nhà anh Yamada á?"
A, chết dở.
Mời con gái nhà lành về nhà thế này có khi không ổn.
"Anh Tatsuya, không vào nhà đó được đâu ạ?"
Ruri lại kéo áo vest tôi.
"Không vào được là sao?"
"Ở đó có nhiều ma đạo cụ và thành quả nghiên cứu nên em đã dựng kết giới nghiêm ngặt rồi ạ."
A, cũng phải.
Bình thường hai đứa sống bên đó nên phải bảo vệ cẩn thận.
"Dân làng cũng không vào được à?"
"Vâng. Không có sự cho phép thì không ai vào được đâu ạ."
Thật á...
"Trưởng làng, cho tôi mượn chỗ nói chuyện được không ạ?"
"Vậy cứ dùng nhà tôi đi. Tôi đi xem quanh làng thêm chút nữa."
"Cô Monica thấy sao?"
"Vâng. Tất nhiên là được rồi."
Cô Monica vui vẻ gật đầu nên chúng tôi về nhà trưởng làng.
Đến nơi, chúng tôi ngồi vào bàn.
"Lúc nãy tôi cũng nghĩ rồi, cửa không khóa, cứ thế tự nhiên đi vào thế này..."
Lần trước Ruri cũng chẳng thèm gõ cửa mà xông vào.
"Làng này chỉ có khoảng 30 người, ai cũng như người nhà cả mà. Tôi xuất thân ở Vương đô, ở đó thì không có chuyện này đâu."
Cô Monica cười khổ trả lời.
"Thế thì... có phiền không?"
Tự tiện vào nhà phụ nữ trẻ thế này thì không chỉ là "sự cố" (Jian) nữa đâu.
"Không sao, chẳng ai tự tiện vào nhà phụ nữ đâu mà."
"Thế thì tốt, làm tôi lo mãi."
"Fufu, nếu bị như thế thật chắc tôi khóc rồi bỏ việc mất... Vậy anh muốn hỏi gì?"
Cô Monica cười rồi đi vào chủ đề chính.
"Cô Monica, trước khi nói chuyện lúc nãy, tôi có chuyện quan trọng muốn nói."
"Quan trọng? Chuyện gì vậy?"
Cô Monica nghiêng đầu.
"Cô Monica là Giám sát quan đúng không? Công việc đó kéo dài đến bao giờ?"
"Đến bao giờ ư... Chắc là đến khi làng này giải tán, hoặc có triển vọng nào đó chăng? Nhìn tình hình kia thì chắc là sắp rồi."
"Sau đó sẽ có Giám sát quan khác đến thay à?"
"Không, chắc không có đâu. Cùng lắm là mỗi năm một lần có người từ Vương đô xuống kiểm tra thuế thôi."
Ra vậy...
"Xin lỗi cho tôi hỏi, sau khi rời khỏi đây cô đã có nơi làm việc mới chưa?"
"Chưa... Chắc lại bị điều đi làng khai hoang nào đó thôi. Tại tôi không được xuất sắc lắm..."
Đây rồi...
Chính là điểm này!
---
### Chương 21: Nút bấm động lực
"Cô Monica, tôi đang có ý định phát triển ngôi làng này thêm một chút."
"Vâng. Đó là điều ai cũng mong muốn, và nếu là anh Yamada thì tôi tin là sẽ làm được."
"Cảm ơn cô. Khi đó sẽ cần tính đến chuyện giao thương buôn bán, và cần nhân lực. Tất nhiên là cần cả nông dân, nhưng cũng cần người biết đọc viết và tính toán như trưởng làng nữa."
Không có kiến thức thì dễ bị lừa gạt, bị lợi dụng lắm.
"Đúng là như vậy... Cần phải thuê người từ nơi khác đến."
"Vâng. Tôi còn bận nghiên cứu của riêng mình nên không thể lúc nào cũng ở đây được. Hơn nữa trưởng làng cũng lớn tuổi rồi."
"Điều đó thì đúng thật."
Cô Monica cũng đồng tình.
"Vì vậy, tôi muốn thuê cô."
"T-Tôi sao? Đúng là đọc viết tính toán thì tôi làm được..."
"Cô đã sống ở làng này 1 năm, lại được dân làng tin tưởng."
"V-Vậy sao?"
Cô Monica có vẻ ngượng ngùng nhưng nét mặt thì không giấu được sự vui mừng.
"Như tôi đã nói, tôi không thường xuyên ở đây, cũng không có kinh nghiệm làm trưởng làng. Rất mong cô giúp sức. Tất nhiên, tôi sẽ trả mức lương tương xứng."
Chưa tìm hiểu giá thị trường là bao nhiêu, nhưng tôi sẽ trả cao hơn mức đó.
"Đ-Được thật sao? Tôi là pháp sư "rớt đài" đấy?"
"Không hề. Tôi đánh giá cô rất cao. Người có năng lực nên làm việc ở nơi xứng đáng. Nói thẳng nhé, công việc hiện tại của cô người khác cũng làm được. Nhưng công việc này thì chỉ có cô mới làm được thôi!"
Tôi bê nguyên xi câu chào mời (sales pitch) đã khiến tôi dao động dữ dội của ai đó ra dùng lại.
"T-Tôi được cần đến...!"
Hiệu quả gớm.
Quả không hổ danh là "câu thần chú".
"Đúng vậy. Tôi sẽ phát triển ngôi làng này. Khi đó, cô sẽ trở thành trọng thần của làng."
"Trọng thần... làng... thị trấn... quý tộc............"
Cô Monica lẩm bẩm đủ thứ.
"Cô Monica, ngôi làng này... và tôi... cần cô!"
"Cần............ Tôi sẽ làm!"
Ừm ừm.
Hiểu mà.
Cứ như đang nhìn thấy tôi của 2 tuần trước vậy...
"Cảm ơn cô. Từ nay mong cô giúp đỡ."
Tôi đưa tay ra đề nghị bắt tay.
Cô Monica lập tức nắm lấy tay tôi, lắc lấy lắc để.
"Mong anh giúp đỡ! Tôi sẽ cố gắng hết sức phụng sự!"
"Mong cô giúp đỡ. Vậy, cô Monica, phiền cô nghe thêm chút nữa nhé."
"Vâng! A, ừm, anh cứ gọi tên tôi là được rồi ạ? Không cần dùng kính ngữ đâu. Chủ nhân, lại còn lớn tuổi hơn mà dùng kính ngữ với tôi thì kỳ lắm..."
Là vậy sao?
Thôi thì dị giới mà, chắc không cần cứng nhắc quá.
Cứ xây dựng môi trường làm việc thân thiện như gia đình (At-home) đi.
Dù từ này nghe sặc mùi "công ty đen" (Black Company)...
"Vậy thống nhất thế nhé. Monica này, trưởng làng bảo sẽ nhường chức cho tôi, chuyện đó có được chấp nhận không?"
"Vâng. Nếu trưởng làng và dân làng đều đồng ý, nhân cách và phẩm chất không có vấn đề gì thì sẽ được chấp nhận thôi ạ. Tôi sẽ báo cáo như vậy."
Cô bé này hiểu chuyện đấy.
"Vậy nhờ cô nhé."
"Cứ giao cho tôi. Còn về chuyện phân bón, nông cụ và phép thuật..."
Tôi chưa kịp nói thì Monica đã chủ động đề cập.
"Có vấn đề gì không?"
"Vâng. Phép thuật thì chắc không sao, nhưng nông cụ và phân bón thì rắc rối đấy ạ."
"Cả nông cụ nữa á?"
"Vâng. Nó quá tinh xảo. Nói không phải chứ, dùng để cuốc đất thì phí quá. Nếu nhà nước biết có kỹ thuật đó, họ sẽ bắt anh chế tạo vũ khí đấy."
Thế thì căng...
Nhật Bản có bán vũ khí đâu.
"Nên giấu đi nhỉ?"
"Vâng. Vì thế tôi sẽ không báo cáo việc này. Chỉ báo cáo đơn giản là mọi chuyện tiến triển tốt thôi."
Hiểu chuyện thật.
Quả nhiên cô bé này thông minh.
"Nhờ cô. Còn về phân bón..."
"Cái đó thì tuyệt đối không được lộ. Nên ra lệnh cấm khẩu (Hàm khẩu lệnh) cho dân làng."
Đến mức đó sao...
"Phải làm thế nào?"
"Chắc trưởng làng cũng hiểu chuyện này, tôi sẽ bàn bạc với ông ấy rồi nói chuyện với mọi người. Nếu bị Vương đô phát hiện thì dọa là anh Yamada sẽ bỏ đi nơi khác, chắc là ổn thôi."
"Tôi có đi đâu đâu?"
"Dọa thôi mà. Thực tế ngài Tadashi cũng hay tránh tiếp xúc với người khác nên cách này hiệu quả đấy ạ..."
Chỉ là lập dị thôi mà.
"Vậy nhờ cô lo liệu nốt nhé."
"Xin cứ giao cho tôi. Tôi sẽ bàn bạc với trưởng làng ngay. Ngoài ra, để phát triển thị trấn sau này, tôi có một đề xuất."
Hăng hái gớm...
Tràn đầy động lực luôn.
"Gì thế?"
"Tôi làm Giám sát quan nên biết nhiều làng khai hoang khác, cũng nghe bạn bè đồng nghiệp kể chuyện. Những làng khai hoang thành công đều có điểm chung."
Hô hô.
"Là gì?"
"Đặc sản ạ. Chăn nuôi hay trồng trọt cũng được, miễn là tạo ra được đặc sản thì thương nhân sẽ kéo đến. Từ đó có thu nhập và thị trấn sẽ phát triển, đó là một mô hình thành công. Anh Yamada có củ cải hôm qua đúng không? Anh có loại hạt giống đó. Nếu có thứ gì đó có thể tạo trào lưu ở các thành phố lớn như Vương đô, tôi tin thị trấn này sẽ phát triển mạnh mẽ."
Ra vậy.
Đúng là như thế thật.
"Hiểu rồi. Tôi sẽ suy nghĩ."
"Vâng. Hãy tạo ra thành tích như vậy, và trong tương lai trở thành quý tộc thế hệ đầu (được phong tước). Đại ma đạo sĩ vĩ đại như anh Yamada thì hoàn toàn có thể."
Động lực có thể thay đổi con người đến mức này sao...
"Để làm được điều đó cần có sức mạnh của Monica."
Hiểu rồi.
Cô bé này thuộc kiểu "được khen là sẽ tiến bộ".
"Xin cứ giao cho tôi! Monica Arnett này xin thề dốc hết thân mình để phụng sự! Và nhất định sẽ đưa anh Yamada trở thành Đại quý tộc!"
Cô bé tiêu cực tự nhận mình là kẻ rớt đài lúc nãy đâu mất rồi.
Thật sự là thay đổi chóng mặt luôn.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
