35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 02 - Chương 34 ~ 36

Chương 34 ~ 36

### Chương 34: Bố?

Sau một hồi suy nghĩ căng thẳng, Tachibana quyết định gọi bánh kem.

"Ngon quá đi mất! Hãy để em quên hết mọi thứ trong khoảnh khắc này! Hối hận cứ để mai tính!"

À, ừ.

Tự nhiên thấy hơi có lỗi.

"Thế hôm nay có chuyện gì?"

"A, đúng rồi. Quên mất chuyện quan trọng."

Ừ.

Đừng quên chứ.

Không thì anh lại thành người bao bánh kem không công mất.

À mà, cũng chẳng sao.

"Gọi điện thoại hiếm hoi thế này, anh tưởng có chuyện khẩn cấp lắm."

"Ưm, gọi là khẩn cấp thì cũng đúng ạ? Thực ra là em có chuyện muốn thảo luận, hay đúng hơn là báo cáo."

"Anh không kèm em ôn thi được đâu nhé?"

Anh quên sạch kiến thức rồi.

"Không phải chuyện đó ạ... Dù đúng là điểm số của em cũng đang nguy hiểm thật."

Tachibana gục đầu xuống bàn.

Có vẻ thành tích học tập không được tốt lắm.

"Vậy là chuyện gì?"

"Thực ra là em cảm nhận được ma lực ở trường. Chắc là có ác ma."

"Ở trường sao?"

"Vâng. Em cảm thấy từ sáng nay rồi, trưa nay cũng đã bàn với Yusei-kun. Rồi bọn em quyết định hỏi ý kiến anh Yamada..."

Ra vậy.

"Thế còn Hiệp hội?"

"Em báo cáo rồi. Họ bảo cứ điều tra đi..."

Cũng phải, chuyện ở trường thì để người trong trường làm là tiện nhất.

"Em điều tra chưa?"

"Giờ nghỉ em cũng đi tìm rồi... Nhưng phạm vi đi lại có hạn, thời gian cũng không nhiều."

Còn phải học mà.

Với lại trường học rộng thế, người lại đông.

"Điều tra thì cũng được, nhưng anh chịu thôi nhé? Anh có vào trường được đâu."

"Vâng. Nên em muốn nhờ anh Yamada hỗ trợ vào buổi tối hoặc cuối tuần. Chắc phải xin phép nhà trường để vào điều tra thôi ạ."

"Nhưng lúc đó làm gì có ai?"

"Là trong trường hợp ác ma không thuộc loại ám vào người ạ. Ban ngày thì em và Yusei-kun sẽ tiếp tục quan sát."

A, đúng rồi.

Còn khả năng đó nữa.

"Hiệp hội sẽ lo vụ xin phép nhà trường chứ?"

"Vâng. Chắc sẽ giả danh cảnh sát hoặc bên kiểm tra cơ sở vật chất để vào điều tra ạ."

"Hiểu rồi."

"Vậy anh tính sao? Anh có nhận việc này không? Từ chối cũng được ạ."

Từ chối được à...

"Hai đứa muốn thế nào?"

Chắc lúc trưa hai đứa đã bàn về chuyện này rồi.

"Vì là trường của bọn em nên nếu được thì em muốn nhận... Nhưng anh Yamada là trưởng nhóm, nên bọn em sẽ nghe theo anh."

Nếu tôi từ chối, cảm giác hai đứa này sẽ tự làm một mình...

"Về mặt ma lực thì thế nào?"

"Độ nguy hiểm chắc tầm E hoặc D thôi ạ? Đó là theo cảm nhận của em và Yusei-kun thôi nhé."

Hừm... Khó nói nhỉ.

Chưa có điều tra viên chính thức xếp hạng mà.

Nhưng có Miriam ở đây, lỡ có chuyện gì chắc cũng xoay sở được...

"Nhận việc thì được thôi. Cụ thể thì làm thế nào?"

"Anh Yamada, tối nay anh rảnh không?"

"Hả? Hôm nay á?"

"Càng sớm càng tốt ạ..."

Thật luôn.

Biết thế nói sớm hơn chút...

Nhưng mà đúng là ác ma ở trường học thì nguy hiểm thật.

Nhiều trẻ con ở đó.

"Chờ anh chút. Anh gọi điện cho Ruri đã."

"Vâng ạ."

Tôi đứng dậy, thấy Tachibana bắt đầu ăn bánh kem tiếp nên tôi đi ra ngoài quán.

"...Miriam, em đến được chứ?"

Ra khỏi quán, tôi vừa lấy điện thoại vừa thì thầm hỏi Miriam.

"...Đương nhiên rồi nha."

Miriam gật đầu, tôi gọi về nhà.

Chuông reo cái là có người bắt máy ngay.

『A lô?』

Giọng Ruri.

"Anh đây, anh đây. Biết ai không?"

『Ông Tadashi ạ?』

Ồ! Em ấy vẫn nhớ lời dặn!

Thông minh thật.

"Không, là cháu trai Tatsuya."

『Vâng. Thật ra nghe giọng là em biết rồi...』

"Dạo này máy móc với AI giả giọng được đấy. Nguy hiểm lắm."

『Vậy sao ạ?』

Hay là mua cho Ruri cái điện thoại nhỉ...

Tiền thì có rồi.

"Mà thôi. Này, hôm nay anh có việc nên về muộn đấy."

『Khoảng mấy giờ ạ?』

Mấy giờ nhỉ...

"Anh cũng chưa biết nữa. Nên xin lỗi em nhé, em cứ ăn cơm trước rồi tắm rửa đi. Buồn ngủ thì cứ ngủ trước nhé."

『Vâng ạ. Cơm tối em sẽ cất vào tủ lạnh. Nếu anh không ăn thì để trưa mai ăn cũng được ạ.』

Không biết mấy giờ mới về, như thế có khi hay hơn.

"Vậy nhờ em nhé. A, ăn bánh kẹo cũng được nhưng nhớ đánh răng trước khi ngủ đấy nhé?"

『Vâng ạ.』

"Thế nhé, nhờ em cả đấy. Đừng quên khóa cửa nẻo cẩn thận."

『Vâng. À ừm... Em gọi anh là Bố (Papa) có được không ạ?』

Sao lại thế.

"Cứ gọi bình thường là được rồi."

『Vậy ạ... Anh đi cẩn thận nhé.』

"Ừ."

Tôi trả lời rồi cúp máy.

"Phù... Mình giống ông bố không nhỉ?"

"Y hệt luôn nha. Ông bố hay lo và đứa con gái đảm đang nha."

Vậy à...

Cũng đúng, tầm tuổi này có con lớn chừng đó cũng bình thường mà.

Tôi vừa suy nghĩ vẫn vơ vừa quay lại trong quán, ngồi xuống ghế.

"Sao rồi ạ? Không được ạ?"

Tachibana đã ăn xong bánh kem, hỏi tôi.

"Không, ổn rồi. Con bé ngoan lắm."

"Đúng là có vẻ thông minh thật. Dù em mới chỉ nhìn qua ảnh."

Thì đúng mà.

"Tachibana có em trai hay em gái không?"

"Có một thằng em trai không dễ thương tí nào ạ."

Không dễ thương à.

"Bao nhiêu tuổi?"

"Lớp 8 ạ."

Tuổi nổi loạn hả?

Thế thì chắc không dễ thương thật.

"Ra vậy."

"Sao thế anh?"

"À không, anh đang nhận nuôi đứa cháu họ, mà anh là con một nên không biết cư xử thế nào cho đúng."

"Anh không cần lo lắng quá đâu, cứ bình thường là được mà? Tầm tuổi đó tự lo được hết rồi ạ."

Tachibana vừa nói vừa nhìn điện thoại.

Chắc là đang xem lại mấy tấm ảnh tôi gửi trước đó.

"Thế à?"

"Thế thôi ạ. Nhưng mà em hiểu cảm giác của anh. Bé dễ thương thế nên anh lo là phải. Ước gì em có đứa em gái thế này thay vì thằng em trai tắm xong cứ mặc mỗi cái quần sịp đi lông nhông trong nhà... Anh cho em xin bộ đôi Miriam với bé này đi."

Không cho đâu.

Anh cho em thêm calo thì được, chịu khó nhận đi nhé.

---

### Chương 35: Ghét vẫn hoàn ghét

Quyết định điều tra trường học vào ban đêm, chúng tôi phải đợi Ichinose làm thêm xong.

Thú thật, thời gian trống nhiều thế này thì về nhà một chuyến cũng được, nhưng Tachibana cứ huyên thuyên đủ chuyện nên tôi cũng không thấy chán.

Chúng tôi ăn tối luôn ở nhà hàng gia đình, đợi Ichinose làm xong lúc 8 giờ.

Đúng giờ, Ichinose mặc đồng phục bước vào.

"Xin lỗi để mọi người đợi."

Ichinose nói rồi ngồi xuống cạnh Tachibana.

"Vất vả rồi."

Tachibana vừa nói vừa xích sang một bên.

"Vất vả cho em quá. Đi luôn cũng được, nhưng em có muốn ăn gì không?"

Tôi đưa menu cho cậu ấy, Ichinose nhận lấy và bắt đầu xem.

"Xin lỗi anh nhé. Em đói meo rồi."

Học sinh cấp ba mà lỵ.

"Cứ gọi món em thích đi."

"Cảm ơn anh. Em ăn bít tết."

Quyết đoán thật, Ichinose chọn món thịt ngay lập tức và gọi nhân viên.

Món ăn được mang lên nhanh chóng, cậu ấy bắt đầu ăn ngấu nghiến.

"Tachibana không đi làm thêm à?"

"A... Nhà em cấm làm thêm. Chỉ có tiền tiêu vặt thôi ạ."

"Ra thế. Phương châm gia đình à?"

"Không ạ, tại thành tích học tập..."

A...

"Kyoka ngốc mà. Nhìn thì tưởng thông minh, nhưng cách chiến đấu cũng toàn dùng cơ bắp (não cơ bắp)."

Ichinose vừa ăn bít tết vừa cười.

"Chỉ vì cậu điểm cao hơn chút xíu thôi nhé..."

Tachibana dỗi, nhưng tôi cũng hiểu phần nào.

Cô bé này xinh xắn, dễ thương, nhưng cái nhân cách "Hitokiri" kia thì đúng là có phần hoang dã thật.

"Suy nghĩ kỹ hơn chút đi."

"Tớ làm theo bản năng. Thế mới suôn sẻ."

Để rồi ngày mai lại hối hận...

Tôi lơ đãng cầm menu lên, mở trang tráng miệng.

"Ồ... Lại cám dỗ..."

Tachibana nhìn tôi với ánh mắt oán trách.

"Thích gì cứ gọi đi. Nhờ hai đứa mà anh được thưởng tiền đấy."

Nói rồi tôi đưa menu cho Tachibana.

"Đồ ác ma..."

Tachibana vừa nói vừa ấn nút gọi nhân viên.

"Ủa?"

Tachibana đang nghiêng đầu thắc mắc thì nhân viên đến.

"Cho em một Pudding à la Mode (kem pudding trứng)... Ủa ủa?"

Tachibana cứ nghiêng đầu mãi, vừa ăn món pudding vừa gọi.

"Lạ thật... Ngon quá..."

Đúng là sống theo bản năng thật.

Tôi vừa uống cà phê vừa nhìn Ichinose ăn thịt ngấu nghiến và Tachibana vừa nghiêng đầu cười vừa ăn pudding.

Hai đứa ăn xong, chúng tôi rời nhà hàng, đi đến trường học.

Đến nơi, xung quanh tối om, trường học cũng không bật đèn nên trông khá rợn người.

"Ban ngày nhìn bình thường thế mà..."

Tachibana ngước nhìn tòa nhà trường học, lẩm bẩm.

"Trông sợ nhỉ."

"Đúng đấy ạ."

Có lẽ tâm trạng tôi và Tachibana đang đồng điệu.

"Em thì chẳng thấy gì. Hồi tiểu học em đã từng diệt ác ma trong nhà vệ sinh trường tiểu học nên quen rồi. Nói thật, chẳng có gì kinh khủng hơn vụ đó đâu."

Ichinose vất vả từ bé nhỉ...

Chuyện đó nghe mà muốn khóc.

"Thôi, cứ vào xem sao."

Chúng tôi đi qua cổng trường, bước về phía tòa nhà trường học.

Đứng trước tòa nhà, ngước nhìn khối kiến trúc đen sì.

"Ban đêm đáng sợ thật."

"Đúng đấy ạ... Anh Yamada chưa quen chắc càng thấy sợ hơn nhỉ. Nắm tay không anh?"

Rõ ràng là em sợ thì có...

"Thôi, bị bắt đấy, anh xin kiếu."

"Anh để ý kỹ thật đấy. Không bị bắt đâu mà. Yusei-kun, nắm tay cậu ấy đi kìa?"

Bị tôi từ chối, Tachibana quay sang Ichinose.

"Không, tại sao tớ phải làm thế. Nắm tay thì sao mà cử động được. Đang có ác ma đấy."

"Ma còn đáng sợ hơn ác ma ấy chứ?"

"Cậu mà cũng là thầy trừ tà à..."

Tội nghiệp Tachibana.

"Tachibana này, có thể có ác ma đấy, em biến thành bé Kyoka Hitokiri đi."

"Nghe bắt tai (Catchy) ghê. Như cô gái phép thuật (Mahou Shoujo) ấy ạ."

Thế á?

"Anh đừng nói thế, nghe hay ho gì đâu... Từ Hitokiri chẳng có tí bắt tai nào cả. Dù ấn tượng theo nghĩa xấu."

Ichinose cũng nghĩ như tôi.

"Thôi, bắt tai hay không thì kệ, làm thế đỡ sợ hơn đúng không?"

"Đ-Được rồi!"

Tachibana lấy kiếm ra khỏi túi, rút khỏi vỏ, nhìn chằm chằm vào lưỡi kiếm.

"Ichinose, chìa khóa đâu?"

Thấy Tachibana bắt đầu tự ám thị, tôi hỏi Ichinose.

"Cổng chính mở sẵn rồi. Anh Yamada, có cảm thấy ma lực không?"

"Hoàn toàn không."

"Em cũng không. Chắc là loại ác ma ám vào vật thể rồi?"

Ichinose bắt đầu suy nghĩ.

"...Yamada, không thấy ma lực nhưng có cái gì đó nha."

Miriam thì thầm với tôi.

"Có cái gì đó..."

Lần này là bé Kyoka Hitokiri lẩm bẩm.

"Cái gì? Ác ma à?"

Ichinose hỏi Tachibana đang có ánh mắt sắc lẹm.

"Chắc thế. Nó giấu kỹ lắm, nhưng tôi nhận ra được."

Ghê thật cô bé này.

"...Không, nó đang cảm nhận được ta đấy nha. Con nhỏ này, không biết là giỏi hay không giỏi nữa nha."

Là giỏi đấy, chắc chắn...

"Thôi, vào đi."

"Ừ..."

Tôi giục, Tachibana ngước nhìn tòa nhà.

"Sao thế, Kyoka?"

"Có chuyện gì à?"

Tachibana có vẻ lạ.

"Hừ... Sợ vẫn hoàn sợ... Anh Yamada, nắm tay đi."

Mắt thì sát thủ thế kia mà mồm kêu sợ...

Lại còn làm màu nữa chứ?

---

### Chương 36: Sợ quá

Chúng tôi bước vào tòa nhà trường học, bật đèn lên và bắt đầu tìm kiếm từ tầng 1.

Cứ tưởng bật đèn sẽ đỡ sợ hơn, nhưng ánh sáng lại làm những góc khuất tối tăm càng thêm nổi bật, cảm giác còn rợn người hơn.

Hơn nữa...

"Anh Yamada, cấm được dọa ma đấy nhé. Tôi ghét nhất trò đó."

Cô nữ sinh đang run rẩy bám chặt lấy tôi thật đáng sợ.

Mọi người có thể nghĩ tôi sướng (được gái xinh ôm), nhưng cô bé này đang là Kyoka Hitokiri, tay lăm lăm thanh kiếm tuốt trần.

Cảm giác như sắp bị đâm đến nơi.

Sắp bị chém bay đầu đến nơi.

Thực tế, Miriam đã cảm nhận được nỗi sợ hãi nào đó nên nhảy khỏi vai tôi và tự đi bộ rồi.

"Không thấy ma lực..."

Ichinose thì bơ đẹp tình huống này.

"Tachibana, nếu sợ thì ra ngoài đợi cũng được mà?"

"Nói gì vậy. Trong tình huống này mà đi lẻ một mình thì sẽ thành nạn nhân đầu tiên đấy."

A... cũng phải.

Mô típ quen thuộc.

"Nhưng trong truyện thì con gái thường sống sót mà."

Chỉ có một mình em là con gái nên đương nhiên là nữ chính rồi.

"Phải nói chuyện thực tế chứ."

Này, em là người khơi mào chuyện đó mà?

"Kyoka, thực sự có khí tức à?"

Ichinose bơ luôn cuộc đối thoại của chúng tôi, hỏi Tachibana.

"Có. Chắc chắn có cái gì đó. Mong nó ra nhanh nhanh cho rồi."

"Hừm... Chỗ này chăng."

Ichinose bước vào một phòng học, chúng tôi đi theo, nhưng không thấy gì.

Sau đó chúng tôi tiếp tục tìm kiếm ở tầng 1, tầng 2, nhưng chẳng có gì xuất hiện.

Tôi muốn hỏi Miriam, nhưng Tachibana cứ bám dính lấy thế này thì không nói chuyện riêng được.

Mà bảo em ấy buông ra thì cũng khó, nhìn em ấy run rẩy, mắt ngấn lệ thế kia...

"Lớp mình đây mà..."

Ichinose dừng lại trước một phòng học, lẩm bẩm.

"Ichinose, nghỉ chút nhé."

"A... Cũng được."

Ichinose nhìn Tachibana rồi gật đầu, bước vào lớp.

Tôi và Tachibana cũng vào theo. Ichinose ngồi xuống cái bàn cạnh cửa sổ, chắc là chỗ ngồi của cậu ấy.

"Chỗ của Tachibana ở đâu?"

Tachibana chỉ vào cái bàn ở giữa lớp, tôi dẫn em ấy đến đó và bảo ngồi xuống.

"Ổn không đấy?"

Tôi ngồi xổm xuống, nhìn vào mặt Tachibana.

"Ổ-Ổ-Ổn mà!"

Ám thị chưa giải à?

"Nào, Tachibana, nhìn vào thanh kiếm đi, tự ám thị lại xem."

Tôi cầm lấy thanh kiếm, đưa lưỡi kiếm ra trước mặt em ấy.

"Không sợ, không sợ, không sợ."

"Đúng rồi, không sợ đâu."

"Không sợ, không sợ, không sợ. Mình có anh Yamada ở bên. Có anh Yamada, có anh Yamada, có anh Yamada... Anh Yamada, anh Yamada, anh Yamada..."

Anh mới là người sợ đây này...

Trông cứ như Yandere hoặc người đang nguyền rủa tôi ấy.

Lại còn cầm vũ khí nữa chứ.

Tôi đứng dậy, đi lên bục giảng, nhìn hai đứa.

"Hoài niệm ghê. Nhớ thời đi học quá."

Cũng gần 20 năm rồi.

"Nhìn anh chỉ giống giáo viên thôi."

"Chuẩn. Không giống học sinh tí nào."

Ủa?

Tachibana bình thường trở lại từ lúc nào thế?

"Nhớ lại thanh xuân cũng tốt mà. Không có vụ này chắc chẳng bao giờ anh đến trường học nữa."

"Cũng đúng ha."

"Lần sau tôi dẫn anh đến nữa nhé? Hừ..."

A ừm... Tachibana lại lạ lắm rồi?

"...Cuối cùng cũng nói chuyện được nha. Yamada, nó giấu ma lực khéo lắm, nhưng con ác ma đang ở phòng trong cùng nha."

Miriam leo lên vai tôi thì thầm.

Thì tôi lên bục giảng là để nghe Miriam nói mà.

"Căn phòng trong cùng ở tầng này là phòng gì?"

Nghe được vị trí con ác ma từ Miriam, tôi hỏi hai đứa.

"Trong cùng? Hội trường đa năng (Phòng đa năng) chăng?"

"Chắc thế. Cái phòng chẳng biết dùng để làm gì ấy. Anh muốn đến đó à?"

Hội trường đa năng à.

"Anh cảm giác có cái gì đó ở đấy."

Vừa dứt lời, Ichinose đang ngồi uể oải liền ngồi thẳng dậy, Tachibana cũng đứng phắt lên, nhìn chằm chằm về hướng hội trường đa năng.

"Thật à? Em chẳng cảm thấy gì cả."

Ichinose hỏi.

"Anh cũng không cảm nhận được ma lực đâu. Trực giác thôi."

"Hê... Giống Kyoka nhỉ? Kyoka, thấy sao?"

Ichinose quay sang hỏi Tachibana.

"Hừm..."

Tachibana từ từ quay lại, nhìn chằm chằm vào tôi.

"Sao thế? Mà em hết sợ rồi à?"

"Tôi dùng ám thị cực mạnh nên hết sợ rồi. Nhưng nếu anh Yamada không nhìn tôi thì ám thị sẽ giải mất, nên đừng đi đâu nhé."

Tại niệm tên tôi liên tục đấy à...

"Thế nào? Có không?"

"Đúng là có cảm giác có gì đó ở đấy. Anh nói tôi mới để ý."

"Thì lúc nãy Tachibana sợ quá còn tâm trí đâu mà để ý."

Hoảng loạn thế cơ mà.

"Chỉ thế thôi à? Fufu, anh Yamada, công việc trước đây của anh là gì?"

Kyoka cười một cách ngạo nghễ (bất địch) và hỏi.

"Nhân viên văn phòng (Salaryman), sao thế?"

"Trong gia đình có ai là thầy trừ tà không?"

Hỏi kỹ thế nhỉ.

"Ông nội anh từng là thầy trừ tà của Hiệp hội. Mới mất gần đây thôi. Lúc đó anh Kirigaya đến nhà và chiêu mộ anh đấy."

"Kirigaya... Yamada... Ra vậy."

Tachibana cười nhếch mép (kiểu nguy hiểm).

Hơi đáng sợ nha.

"Thật sự là sao thế?"

"Không, không cần bận tâm đâu. Anh Yamada không cần bận tâm gì cả. Anh chỉ cần chọn thôi."

Chọn?

"Chọn cái gì?"

"Tất nhiên là chọn em--"

"Kyoka."

Ichinose ngắt lời Tachibana.

"Gì thế? Ichinose Yusei-kun?"

"Đang làm việc. Có cái gì đó ở hội trường đa năng đúng không?"

"Cũng phải. Vậy dọn dẹp nhanh gọn lẹ nhé? Nhưng vấn đề là ác ma giấu được ma lực đến mức này thì không phải dạng tôm tép đâu."

"Đúng thế. Ít nhất cũng phải cấp D hoặc C..."

Chẳng biết D với C là cỡ nào nữa.

"Anh Yamada, quyết định thế nào là ở anh. Mang thông tin này về báo cáo, hay là tiến lên. Tôi sẽ theo anh."

"Thì anh Yamada là trưởng nhóm mà. Thế nào chẳng được?"

Tachibana vừa cười vừa nhìn chằm chằm tôi.

Ichinose thì ngoáy tai vẻ không quan tâm.

Chà, tính sao đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!