Chương 25 ~ 27
### Chương 25: Khám sức khỏe hàng năm thật đáng sợ
Trồng xong cây táo con, tôi quay lại phòng khách đọc sách của ông nội và tra cứu cách trồng táo.
Đến chiều tối, tôi đưa Miriam đến trụ sở Hiệp hội Timer lần nữa.
Để gặp mặt những học sinh cấp ba kia.
Dù hơi mất công đi lại hai lần, nhưng hôm nay là ngày thường, hai đứa nó còn phải đi học nên đành chịu.
Lên tàu điện và đến Hiệp hội Timer, chúng tôi thấy anh Kirigaya đang ngồi ở ghế sofa tại sảnh như sáng nay, bèn đi tới đó.
"Chào anh Yamada. Phiền anh đi lại vất vả quá."
Anh Kirigaya nhận ra tôi và lên tiếng.
"Không có gì, tôi cũng rảnh mà."
"Vậy ạ... Chắc hai đứa nó cũng sắp đến rồi, anh đợi một chút nhé... Ồ?"
Thấy anh Kirigaya nhìn về phía cửa chính, tôi cũng nhìn theo. Hóa ra là cô bé nữ sinh cấp ba tôi gặp ở nhà vệ sinh hôm nọ đang ngó nghiêng tìm kiếm.
"Vẫn mặc đồng phục kìa..."
"Thôi, tôi chẳng nói nữa đâu... Tachibana-kun!"
Anh Kirigaya gọi lớn.
Tachibana nhận ra chúng tôi và đi tới.
"Em xin lỗi vì đến muộn ạ."
Đến nơi, cô bé cúi đầu chào.
"Không muộn đâu. Ngồi đi."
Anh Kirigaya mời, Tachibana nhìn tôi rồi nhìn anh Kirigaya, chẳng hiểu sao lại chọn ngồi cạnh tôi.
Nhìn thế này chẳng giống quan hệ xấu chút nào, thật không đấy?
"Tachibana-kun, như đã giải thích trước đó, đây là anh Yamada, người sẽ gia nhập với chúng ta. Anh Yamada, đây là em Tachibana."
Anh Kirigaya giới thiệu ngắn gọn.
"A, ừm, em là Tachibana Kyoka. Hôm trước thành thật xin lỗi anh. Và cũng cảm ơn anh rất nhiều ạ."
Tachibana tự giới thiệu, cúi đầu xin lỗi và cảm ơn.
Tất nhiên xin lỗi vì vụ chĩa kiếm, cảm ơn vì vụ chai nước.
"Không sao đâu. Chuyện đó đành chịu thôi mà. À, anh là Yamada Tatsuya. Rất mong được giúp đỡ."
"V-Vâng. Mong anh giúp đỡ ạ."
Ấn tượng tốt hơn lần đầu nhiều, cô bé này lễ phép thật.
Cũng chẳng có vẻ gì là kiêu ngạo cả.
"Anh Yamada, hôm đó là nhiệm vụ đầu tiên của Tachibana đấy. Chắc con bé cũng căng thẳng, mong anh bỏ qua cho."
Anh Kirigaya nói thêm vào.
"Tất nhiên rồi. Vốn dĩ tôi cũng không để bụng đâu. Em Tachibana cũng đừng bận tâm nhé."
Không nên gây áp lực hay làm bọn trẻ căng thẳng.
Thời đại này, ai biết được chúng nó sẽ nói gì, lỡ con bé muốn thì việc "giết chết" ông chú như tôi về mặt xã hội dễ như trở bàn tay.
Nên tôi luôn cố gắng tránh dính líu...
"C-Cảm ơn anh ạ."
Nhưng mà nhìn con bé không giống kiểu người đó.
Có vẻ không có ác ý.
"Cô gái hôm nọ sao rồi ạ? Lúc đó trông như bất tỉnh ấy."
"A, vâng. Sau đó bọn em đưa đến bệnh viện, không có vấn đề gì nghiêm trọng, giờ đã xuất viện rồi ạ."
"Thế thì tốt."
Tôi cũng hơi lo vụ đó.
Tiện thể, nghe nói gã đàn ông kia đã bị bắt vì tội hành hung.
"Còn lại là Ichinose-kun nhỉ..."
Kirigaya, Tachibana, rồi Ichinose...
Toàn họ "ngầu" nhỉ...
Còn tôi, Yamada.
Chữ Hán học từ lớp 1.
"Em tưởng cậu ấy đến trước rồi chứ."
Hửm?
"Chẳng lẽ hai em học cùng trường à?"
"Vâng. Cùng lớp luôn ạ."
Ghê thật...
Mà tôi phải lập đội với hai đứa này sao...
Lỡ chúng nó nói chuyện lớp học thì tôi ra rìa chắc luôn.
"Ồ, đến rồi kìa. Ichinose-kun!"
Anh Kirigaya lại gọi về phía cửa chính, tôi cũng nhìn theo.
Một cậu nam sinh tóc đen đang nhìn về phía này.
Cũng mặc đồng phục cấp ba.
"Em xin lỗi đến muộn."
Cậu Ichinose xin lỗi một cách lạnh lùng.
"Đi học về thì chịu thôi. Ngồi đi."
Anh Kirigaya nói, Ichinose nhìn tôi rồi nhìn anh Kirigaya.
Cậu ta chần chừ một chút, nhưng rốt cuộc chọn ngồi cạnh anh Kirigaya.
"Anh Yamada, đây là em Ichinose. Ichinose-kun, đây là anh Yamada."
Anh Kirigaya giới thiệu còn ngắn gọn hơn lúc nãy.
"Em là Ichinose Yusei. Mong anh giúp đỡ."
Tên cũng ngầu nữa.
"Anh là Yamada Tatsuya. Mong em giúp đỡ."
Chúng tôi chào hỏi qua loa.
"Vậy là xong màn giới thiệu nhé. Giờ thì nhường lại không gian cho những người trẻ tuổi."
Anh Kirigaya nói rồi đứng dậy, cả tôi và hai đứa kia đều ngớ người nhìn lên.
"Anh Kirigaya, tôi không còn trẻ đâu nhé. Cũng xêm xêm tuổi anh thôi."
"...Lệch pha rồi, Yamada."
Miriam thì thầm vào tai tôi.
"Không không, anh còn trẻ chán. Vậy tôi còn việc khác, xin phép đi trước nhé."
Anh Kirigaya nói nhanh rồi chuồn thẳng ra thang máy.
"Phù..."
"Đi rồi..."
Nhìn theo anh Kirigaya khuất bóng, Tachibana thở phào, còn Ichinose lẩm bẩm.
"Sao thế?"
"Không ạ, người đó hơi đáng sợ..."
"Cảm giác không biết đường nào mà lần ấy."
Ra vậy...
Đúng là nhìn anh ta có vẻ không đáng tin cậy lắm.
"Kiểu nụ cười công nghiệp (Business Smile) ấy nhỉ. Mắt không cười tí nào."
"Đúng đúng. Chẳng có tí tình người nào cả."
Tôi không nói đến mức đó đâu nhé.
"Yusei-kun, dùng kính ngữ đi."
Tachibana nhắc nhở.
"Kệ đi. Mà anh Yamada, sao anh lại dùng kính ngữ ngược lại với bọn tôi thế?"
"Anh là người đi làm rồi mà."
Bình thường là phải dùng kính ngữ.
Dù dùng với học sinh cấp ba thì hơi kỳ, nhưng dù sao cũng là đồng nghiệp, lại còn là con nhà danh giá nữa.
"Người đi làm là phải thế à?"
"Chắc vậy? Anh Kirigaya cũng dùng từ ngữ lịch sự mà."
Hai đứa bàn tán.
Thanh xuân ghê.
"Thôi không cần bận tâm đâu, cứ nói chuyện thoải mái là được. Anh định uống trà, hai em uống gì không?"
"Dạ? Nhưng mà..."
Tachibana ngại ngùng.
"Không sao đâu."
Không biết điều kiện kinh tế của mấy đứa thế nào, nhưng với tôi thì rẻ bèo.
"Anh Yamada. Em uống Cola."
"À ừm, vậy cho em nước lọc ạ."
"Được rồi."
Tôi đứng dậy đi ra máy bán hàng tự động.
"...Mua nước lọc á? Trẻ con không phải thích nước ngọt sao nha?"
Hồi đi học tôi chưa bao giờ mua nước lọc cả.
Toàn uống Cola như Ichinose thôi, nhưng chắc con gái thì để ý calo chăng.
"...Anh cũng nghĩ thế, nhưng đừng chê bai đồ con gái mua. Đến Ruri còn chọn đồ ít calo nữa là."
"Đó là vì ngươi thôi nha."
A...
Dạo này mình béo lên à?
Chắc không ăn uống tẹt ga như hồi xưa được nữa rồi.
Hay là nghiên cứu phép thuật giảm cân nhỉ?
---
### Chương 26: Tôi cũng từng có thời như thế............ Mà từ "thời" nghe ghét thật
Mua trà, Cola và nước lọc ở máy bán hàng tự động xong, tôi quay lại ghế sofa nơi hai đứa đang đợi.
"Của các em đây."
Tôi đặt Cola và nước lọc trước mặt hai đứa.
"Cảm ơn anh." (Azassu - Cảm ơn kiểu qua loa/thân mật)
"Cảm ơn anh ạ."
Hai đứa mở nắp uống, tôi cũng uống trà của mình.
"Không có gì."
"À ừm, hay là mình bỏ kính ngữ đi ạ?"
"Em cũng thấy thế. Nghe cứ sai sai."
Hai người trẻ có vẻ ngại.
"Được rồi, vậy bỏ kính ngữ nhé."
"Thế thì tốt quá."
"Ừ. Anh không dùng mà bọn em dùng nghe cứ như bị lép vế ấy."
Định bảo "Thế thì dùng đi", nhưng quan hệ chưa thân đến mức đó.
"Cũng hiểu được. Mà này, hai đứa học cùng lớp à? Thân nhau không? Anh Kirigaya bảo lập đội nhưng anh chưa biết gì cả."
"À... Thân thì cũng không hẳn, nhưng biết nhau từ bé."
"Cái ngành này hẹp lắm anh..."
Hai đứa cười khổ.
Chắc chẳng có gì gọi là thanh xuân đâu.
"Vậy là biết cả anh Kirigaya từ trước?"
"Thì..."
"Cũng có biết ạ..."
Có vẻ không mặn mà lắm.
Tốt nhất không nên đào sâu.
"Ra vậy. Xin lỗi nhé. Anh mới vào Hiệp hội từ hôm nay nên chẳng biết gì cả."
"Từ hôm nay à... Em nghe anh Kirigaya bảo anh Yamada là trưởng nhóm (Leader), phải nghe lời anh mà?"
"A, em cũng nghe thế."
Hả...
Ngày đầu tiên đã làm trưởng nhóm, công ty đen (Black Company) à.
"Trưởng nhóm à..."
Dù bảo là kiềm chế hai đứa này...
"Anh Yamada có ổn không đấy? Người mới mà?"
Ichinose nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
"Hai đứa làm công việc này từ bé à?"
"Thì cũng tàm tạm."
"Nhà nào cũng thiếu người, nên cứ có chút tài năng là bị lôi ra hiện trường hết ạ."
Vất vả nhỉ...
"Về kinh nghiệm thì chắc chắn hai đứa hơn anh rồi. Nhưng chính vì thế nên mới không muốn để một trong hai đứa làm trưởng nhóm chăng?"
Để đứa này làm trưởng nhóm thì đứa kia có thể không phục.
"Em thì Yusei-kun làm cũng được..."
"Em thì Kyoka làm cũng được."
Lại còn nhường nhau nữa...
Dù không có tư cách nói người khác, nhưng giới trẻ ngày nay thiếu chí tiến thủ quá.
"Vậy cứ để anh làm đi. Dù sao cũng chỉ 1 tháng thôi, cứ coi như thực tập đi. Tiện thể hướng dẫn anh luôn."
"Nếu anh nói vậy thì..."
"Em thấy anh Yamada làm là ổn nhất. Với lại em cũng ngại đứng trên người lớn tuổi hơn."
Thực ra anh cũng ngại lắm.
"Vậy trong 1 tháng ngắn ngủi này, nhờ hai đứa giúp đỡ nhé."
"Vâng..."
"Mong anh giúp đỡ ạ."
Ichinose có vẻ chưa phục lắm nhưng vẫn gật đầu, còn Tachibana thì mỉm cười đồng ý.
"Thế công việc tính sao? Hai đứa còn đi học đúng không?"
"Vâng. Nên bọn em muốn làm sau giờ học hoặc cuối tuần."
"Thứ Tư với thứ Sáu em không đi được. Em bận làm thêm."
Ichinose đi làm thêm à...
Chẳng lẽ hai đứa này không những không có thưởng mà còn không có lương luôn?
"Vậy tránh thứ Tư và thứ Sáu ra."
Anh đi một mình cũng được mà.
"Xin lỗi anh. Này, thay vì ngồi nói chuyện, hay là đi làm thực tế luôn đi?"
Cũng có lý.
"Có vụ gì không nhỉ?"
Tôi lấy điện thoại ra, hai đứa kia cũng lấy điện thoại.
Thông tin về ác ma và thông báo của Hiệp hội Timer có thể xem trên ứng dụng chuyên dụng.
Thời đại tiện lợi thật.
"Hừm..."
Kẻ tấn công đường phố bí ẩn, cái chết bất thường, vụ án bạo lực...
Có thông tin nghi ngờ liên quan đến ác ma, nhưng không biết cấp độ thế nào.
"Mới đầu làm cái này được không?"
Ngồi đối diện, Ichinose giơ màn hình điện thoại cho tôi và Tachibana xem.
Đó là vụ đám du côn tụ tập ở một công viên nọ.
"Khoan đã, cái này là ác ma à? Hay chỉ là đám du côn (Yankee) thôi?"
Ông chú như anh không hợp với đám du côn đâu nhé?
Có biết vụ trấn lột người già (Oyaji-gari) không đấy?
"Điều tra viên đã kiểm tra rồi... Có phản ứng ma lực."
Nghe vậy tôi xem trên điện thoại của mình, đúng là có ghi như thế.
Tỷ lệ liên quan đến ác ma là 60%.
"Ác ma có 2 loại: loại vô hình với người thường chuyên ám vào tâm trí con người, và loại có thực thể. Cái này chắc là loại ám vào người."
Tachibana giải thích.
"Ra vậy..."
Nhớ không nhầm thì Miriam cũng từng nói điều tương tự.
"Ichinose và Tachibana có ổn với đám du côn không?"
Anh thì anh chịu.
"Không vấn đề gì. Độ nguy hiểm cấp E thôi, chắc là ác ma cấp thấp."
"Cứ bình tĩnh là được ạ. Dù em cũng chẳng có tư cách nói câu đó..."
Tachibana hơi xìu xuống.
Chắc do vụ chĩa kiếm vào ông chú vô tội trong nhiệm vụ đầu tiên.
Hoặc là do vào nhầm nhà vệ sinh nam.
"Vậy đi thôi. Địa điểm... hơi xa, đi tàu điện nhỉ?"
"Anh Yamada không có xe à?"
Ichinose hỏi.
"Không. Có bằng lái nhưng không có xe."
"Hiệp hội cho mượn đấy ạ. Hình như có xe công vụ."
Tachibana nói rồi nhìn về phía cô lễ tân.
"Vậy à..."
Đi xe có khi tốt hơn thật.
Đi bộ cùng học sinh mặc đồng phục cũng hơi ngại.
"Vậy mượn xe đi."
"Nhờ anh lái nhé."
"Phiền anh ạ."
Hai đứa nhờ vả.
"Tất nhiên là hai đứa không lái được rồi. Tiện thể, hai đứa bao nhiêu tuổi?"
"17. Lớp 11."
"Em sinh tháng 1 nên mới 16 thôi ạ."
Gấp đôi tuổi luôn...
Trẻ quá...
"V-Vậy à. Ừ, đi thôi."
"Còn anh Yamada?"
"Anh bao nhiêu ạ?"
Hai đứa hỏi lại.
"35 tuổi."
"Hả..."
"Người lớn thật."
Tò mò tuổi bố mẹ chúng nó quá.
Nhưng tuyệt đối không hỏi đâu.
"Chú già rồi. Đi nào."
Nói rồi tôi đứng dậy, hai đứa cũng đứng lên đi về phía quầy lễ tân.
---
### Chương 27: Nhiệm vụ đầu tiên
Đến quầy lễ tân hỏi thì đúng là có cho mượn xe thật, họ đưa chìa khóa cho tôi.
Chúng tôi nhận chìa khóa, đi thang máy xuống bãi đỗ xe ngầm.
"A ừm... kia phải không ạ?"
Tachibana chỉ vào một chiếc xe hơi cao cấp màu đen bóng loáng, thương hiệu nội địa.
"Xịn ghê."
"Xịn ạ?"
"Xịn đấy."
"Ra thế."
Chắc con gái không hứng thú với xe cộ lắm.
Tôi đi đến xe, ngồi vào ghế lái.
Ichinose ngồi ghế sau, Tachibana ngồi ghế phụ.
Tachibana ngồi ghế phụ à...
Không phải Ichinose nên ngồi đó sao?
Mà thôi, còn đỡ hơn là hai đứa nó ngồi hết ra sau, biến tôi thành tài xế taxi.
"Anh Yamada, lái xe an toàn nhé."
Ichinose nhoài người lên nhắc nhở.
"Biết rồi. Đang chở con nhà người ta mà lỵ. Thắt dây an toàn vào."
"Cả đằng sau á?"
"Cả đằng sau."
"Vâng vâng."
Ichinose thôi nhoài người, dựa lưng vào ghế và thắt dây an toàn.
Tất nhiên Tachibana ngồi ghế phụ cũng thắt dây, nhưng tôi cố gắng không nhìn sang đó.
Phụ nữ và dây an toàn không phải là sự kết hợp tốt cho mắt nhìn (dễ gây hiểu lầm/nhạy cảm).
Chủ yếu là vì sự an toàn cho uy tín xã hội của tôi.
"Đi nhé."
"Vâng ạ."
Tôi nổ máy, lái xe rời bãi đỗ ngầm, hướng đến công viên trong vụ việc.
Vì đang giờ cao điểm chiều tối nên đường tắc, mất khoảng 30 phút mới đến nơi.
Nhưng trong công viên chẳng có ai.
"Đợi chút vậy..."
"Vâng."
Chúng tôi quyết định ngồi trong xe đợi đám du côn xuất hiện.
Ngồi nghịch điện thoại một lúc thì trời tối dần.
Đã 6 giờ rồi.
"Dạo này ngày ngắn lại nhỉ."
"Đúng thế."
Tháng 10 rồi, trời cũng bắt đầu se lạnh.
"A, đói quá..."
Ichinose ngồi sau than vãn với giọng uể oải.
Tôi lấy ví ra, rút tờ 1000 yên đưa ra sau.
"Ra cửa hàng tiện lợi mua gì mà ăn. Tiện thể mua cho anh lon cà phê."
"Được à?"
Ichinose vừa hỏi vừa nhận tiền.
"Được chứ. Tachibana có muốn mua gì không?"
"A, cảm ơn anh. Cho em nước lọc ạ."
Lại nước lọc...
Thích thật đấy.
"Ichinose, nhờ em nhé."
"Ok."
Ichinose trả lời rồi xuống xe đi về phía cửa hàng tiện lợi.
Và thế là, điều kỳ diệu xảy ra.
Trong chiếc xe tối om đậu ở bãi đỗ xe công viên vắng người, chỉ còn lại một nữ sinh cấp ba và một ông chú. Tình huống này cảnh sát mà thấy thì 100% sẽ gõ cửa hỏi thăm.
Gay go...
Tôi vô thức thọc tay vào túi áo trong, kiểm tra xem có sổ tay ở đó không.
"Tự nhiên em thấy có lỗi quá."
Thấy tôi kiểm tra sổ tay rồi thở phào, Tachibana xin lỗi.
"Hả? Sao thế?"
"Anh Yamada là người lớn mà phải đi cùng tụi em chắc khó xử lắm đúng không ạ?"
Ừ.
"Không đâu. Như anh đã nói ở trụ sở, anh là người mới mà. Được làm việc cùng người có kinh nghiệm như các em là cơ hội học hỏi tốt."
Tuy từng rất vất vả, nhưng giờ tôi thấy may mắn vì đã từng làm trưởng nhóm.
Nhờ kinh nghiệm hỗ trợ cấp dưới mà tôi có thể ứng xử người lớn thế này.
Nếu là tôi ngày xưa chắc chắn sẽ trả lời kiểu kỳ cục rồi.
Dù rằng tôi nhận ra điều đó sau khi đã nghỉ việc.
"Vậy ạ... Thế thì tốt quá. A, anh hút thuốc ạ? Mời anh."
Thấy tôi cứ thọc tay trong túi áo, Tachibana hiểu lầm.
"Không, không phải. Anh kiểm tra xem có quên sổ tay không thôi. Anh bỏ thuốc rồi."
Mà kể cả chưa bỏ thì anh cũng không hút trong xe trước mặt trẻ con đâu.
"Anh bỏ rồi ạ? Bố em cứ bảo không bỏ được mãi."
"Anh đang nhận nuôi một đứa cháu họ nhỏ tuổi. Với lại mới nuôi mèo. Nên bỏ luôn."
"Ồ. Anh nuôi mèo ạ. Thích thế."
Tachibana hào hứng hẳn lên khi nghe đến mèo.
"Sao thế này?"
Tachibana đang vui vẻ thì Ichinose quay lại.
"Anh Yamada bảo anh ấy nuôi mèo."
"Thế à. Này, nước với cà phê. Cả tiền thừa nữa."
Ichinose hờ hững đáp, đưa nước cho Tachibana, đưa cà phê và tiền thừa cho tôi.
"Cảm ơn em. Anh không có ảnh mèo ạ?"
Tachibana cảm ơn Ichinose qua loa rồi quay lại ngay chủ đề mèo.
"Anh không chụp."
"Ơ... Anh chụp đi chứ. Em tò mò quá."
Thực ra Miriam đang ngồi lù lù trước mặt em với vẻ mặt vênh váo đấy thôi.
Nhưng hai đứa này cũng không nhìn thấy Miriam nhỉ...
"Anh ít chụp ảnh lắm."
"Hôm nào anh chụp đi mà. Em thích mèo lắm."
Muốn giao luôn Miriam cho em ấy ghê...
"Ừ, để hôm nào anh chụp."
Miriam, chắc không sao đâu nhỉ?
"A, trao đổi liên lạc đi ạ. Rồi anh gửi cho em."
"A, ừ nhỉ. Đằng nào cũng cần liên lạc công việc mà. Nào, cả Ichinose nữa."
"Nhắc mới nhớ."
Chúng tôi lấy điện thoại ra trao đổi liên lạc.
Tất nhiên Ichinose và Tachibana đã có số nhau từ trước rồi.
"Em tạo nhóm nhé."
Tachibana cực kỳ vui vẻ.
Trong khi đó Ichinose thì lẳng lặng ăn cơm nắm và bánh mỳ.
Hai đứa đúng chất học sinh cấp ba thật.
Lại còn là dân hướng ngoại (Dương kyara - Youkyara) nữa.
Khác hẳn thời đi học của tôi.
"...Ta cảm nhận được ma lực nha."
Đang nói chuyện mèo với Tachibana thì con mèo đó thì thầm vào tai tôi.
Nghe vậy, tôi thử dùng kỹ năng dò tìm ma lực đã đọc trong sách của ông nội hồi trưa, quả nhiên cảm thấy một luồng ma lực yếu ớt.
Tất nhiên không phải của Miriam hay hai đứa này.
Cảm giác từ đằng xa.
"Hửm? Anh Yamada, sao thế ạ?"
Tachibana có vẻ không cảm nhận được.
"Không, anh thấy có gì đó lạ lạ..."
"Dạ? Em nói nhiều quá ạ?"
Tachibana thoáng vẻ thất vọng.
"Không phải, chuyện của Tachibana thú vị lắm."
"V-Vậy ạ?"
Tachibana cười hì hì.
"Kyoka, có ma lực."
"Hả?"
Ichinose ăn xong từ lúc nào lên tiếng, Tachibana ngạc nhiên quay lại.
Rồi cô bé ngồi im bất động.
"Đúng thật... Mà cái này là... 3 người à?"
Đúng là có 3 nguồn ma lực.
"Đến rồi."
Ichinose cười khẩy.
Trông cũng ngầu đấy.
Nhưng mà em ơi, lau mồm đi đã.
Dính tương cà kìa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
