1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 3

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

10 2

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 02 Thứ Tình Cảm Này, Chẳng Thể Nào Giấu Kín - Chương 3 Buổi tập và Nữ sinh cao trung

Chương 3 Buổi tập và Nữ sinh cao trung

Hôm nay tôi cũng đã cố gắng làm việc hết mình như mọi khi. Về đến nhà, ăn uống xong xuôi là tôi bắt đầu tận hưởng khoảng thời gian thư giãn.

Từ khi sống chung với hai đứa nó, cơ thể tôi đã dần thích nghi với chu kỳ sinh hoạt này.

Cũng có hôm vừa về là tôi đi tắm ngay, nhưng hôm nay lại đến lượt tôi tắm cuối. Thế nên giờ tôi đang ngồi không ở phòng khách, chẳng có việc gì làm.

Kanon đang ở trong phòng tắm. Sống chung với hai cô bé, tôi mới ngộ ra một chân lý: con gái tắm rất lâu.

Nhanh thì cũng phải ba mươi phút, còn hôm nào lề mề thì mất cả tiếng đồng hồ.

Chắc vẫn còn lâu mới xong, hay là xem tivi nhỉ?

Ngay khi tôi vừa định với tay lấy cái điều khiển thì Himari từ trong phòng mình bước ra.

"Ano, Komamura-san. Em có chút việc muốn nhờ..."

"Hửm, sao thế?"

"Em muốn anh giúp em tập luyện..."

"Tập gì cơ?"

Tập vẽ à? Mà tôi thì giúp được gì chứ, không lẽ làm người mẫu?

Ngay khi tôi vừa nghĩ thế thì Himari bẽn lẽn trả lời.

"L-Là tập tiếp khách ạ."

"Tiếp khách...? Ơ, chẳng lẽ là việc ở chỗ làm thêm?"

Mất một thoáng tôi không hiểu ý con bé là gì, nhưng rồi cũng nắm bắt được tình hình.

"Vâng ạ. Chỉ cần tranh thủ lúc Kanon-chan đang tắm thôi cũng được..."

"Chuyện đó thì tôi không phiền đâu."

"Thật ạ? Em cảm ơn anh nhiều lắm!"

Himari vui mừng ra mặt, nhưng tôi lại cảm thấy hơi thắc mắc. Trông Himari không giống kiểu người hay sợ người lạ, nên tôi cứ nghĩ con bé phải giỏi khoản tiếp khách lắm chứ.

"Nhưng mà bất ngờ thật đấy."

"Dạ? Chuyện gì cơ ạ?"

"Tôi tưởng em đã quen với việc làm thêm rồi chứ."

"Thì đúng là... Nội dung công việc thì em quen rồi, nhưng cách ăn nói thì mãi vẫn chưa quen được..."

"Cách ăn nói?"

Ánh mắt Himari cứ lảng tránh, đảo qua đảo lại đầy vẻ khó nói. Tỏ ra hơi xấu hổ một chút rồi như lấy hết can đảm, con bé tiếp lời.

"Chuyện là... ở cuối câu bắt buộc phải thêm từ 'nyan' vào ạ. Nhưng em cứ hay bị quên mất..."

"Nyan!?"

Đối với tôi, chuyện này đúng là một cú sốc vượt ngoài sức tưởng tượng.

"Vâng. Vì concept của quán là tất cả hầu gái đều là mèo... nên đó là một quán cà phê hầu gái ạ."

"Ra, ra là vậy...?"

Trong ấn tượng của tôi, Maid Cafe chỉ gói gọn trong mấy chương trình tin tức trên tivi. Tôi cứ mặc định đó là nơi mà các cô hầu gái sẽ xếp hàng ở cửa, đồng thanh "Mừng anh đã về, thưa Chủ nhân" rồi phục vụ khách hàng tận tình... Thế nên lời giải thích của Himari khiến tôi hơi bất ngờ.

Thế gian này quả thực vẫn còn nhiều thế giới mà tôi chưa biết đến nhỉ...

"Vì lý do đó, em muốn nhờ Komamura-san đóng vai khách hàng... Anh có thấy ổn không ạ?"

"Nếu là chuyện đó thì tôi sẽ hợp tác."

"Cảm ơn anh ạ! ơ hèm... Vậy anh chờ em một chút nhé. Em cũng phải chuẩn bị để 'nhập tâm' đã."

"Nhập tâm? Vào đâu?"

"Nghĩa là em phải hóa thân hoàn toàn thành hầu gái ấy ạ. Quả nhiên không khí ở nhà và ở chỗ làm khác hẳn nhau, n-nên em cũng cần lấy chút dũng khí."

Giải thích xong với khuôn mặt đỏ bừng, Himari lùi về phía góc phòng khách. Rồi con bé bịt hai tai lại, bắt đầu lầm bầm nhỏ "Hưmm~~...".

Ra thế... Tức là "nhập vai" đấy à. Nói cách khác, theo một nghĩa nào đó thì hầu gái cũng giống như diễn viên vậy.

Vài giây trôi qua, Himari quay lại.

"Để anh phải đợi lâu rồi. Em làm đây! Vậy thì Komamura-san, xin hãy bắt đầu từ đoạn 'bước vào quán' nhé!"

"À, ờ..."

Tuy chưa hiểu rõ lắm mình phải làm thế nào, nhưng đã nói là sẽ giúp luyện tập thì phải làm thôi. Tôi tạm thời bước ra khỏi phòng khách và đóng cửa lại.

Hít một hơi, tôi mở cửa bước vào lần nữa.

Trước cửa, Himari đang đứng với tư thế rất chuẩn chỉnh. Và rồi, con bé đón chào tôi bằng một nụ cười rạng rỡ.

"Mừng anh đã về............ nyan! Thưa Chủ nhân!"

Này, cái khoảng lặng bất tự nhiên vừa rồi là sao... Chính Himari trong tích tắc cũng thoáng lộ vẻ mặt kiểu "Á chết".

Mà thôi, vì là luyện tập nên tôi sẽ không bắt bẻ đâu.

"M-Mời anh ngồi vào chỗ này nyan."

Lần này thì ổn rồi. Himari dẫn tôi đến ghế sofa.

Tôi ngồi xuống sofa theo hướng dẫn. Himari đặt cuốn sách giáo khoa Toán của Kanon đang nằm trên bàn xuống trước mặt tôi.

"Hôm nay vất vả cho anh rồi............ nyan. M-Mời anh chọn thực đơn hôm nay ở đây nyan!"

Giọng con bé hơi lớn hơn bình thường, như muốn lấp liếm cho lỗi sai vừa rồi. Cố lên nào.

Tôi buột miệng cổ vũ trong lòng theo phản xạ. Có vẻ Himari không giỏi việc thêm "nyan" ngay khi bắt đầu nói. Những chuyện thế này tôi cảm giác ngoài việc "làm cho quen" ra thì chẳng còn cách giải quyết nào khác.

Dù sao thì, tôi cứ đóng cho tròn vai khách hàng đã.

Tôi lơ đãng lật cuốn sách giáo khoa của Kanon - thứ đang được coi là thực đơn - và...

"............Uầy."

Tôi vô thức thốt lên. Ở góc cuốn sách giáo khoa là hình vẽ nguệch ngoạc mà chắc chắn là do Kanon vẽ. Lại còn vẽ rất nhiều nữa chứ.

Nhìn kỹ thì thấy một con mèo với khuôn mặt đờ đẫn khiến người xem cũng muốn cạn lời, số "2" thì bị vẽ thêm nét biến thành con vịt, lại còn mấy dòng than vãn kiểu "← Câu đố mẹo. Phiền vãi" nữa chứ.

Đừng có viết than thở vào sách giáo khoa...

Cơ mà tranh của Kanon trông cũng có nét riêng đấy chứ. Tuyệt đối không phải là đẹp, nhưng mà...

"Không lẽ là đồng loại à?"

Tôi vừa chỉ vào con mèo mặt đờ đẫn kia vừa hỏi Himari.

"B-Bé này... tuy cùng chủng tộc nhưng là... mèo nhà hàng xóm ạ... nyan."

Himari vừa run run vai vừa cố nhịn cười. Có vẻ tranh của Kanon đã chọc đúng huyệt cười của con bé.

Có lẽ tôi hơi xấu tính một chút, nhưng những câu hỏi ngoài dự tính thế này biết đâu cũng sẽ gặp ở quán Maid Cafe thật, coi như là bài luyện tập tốt vậy. Chắc thế.

"À ừm. Vậy món gợi ý của quán là gì?"

"Món được yêu thích nhất ở quán em là 'Suất Cơm trứng cuộn ☆ Đặc biệt' nyan!"

"Ra vậy. Thế thì..."

"Nhưng mà nhưng mà, gần đây 'Suất Mì Ý sốt thịt ☆ Mạnh mẽ' này cũng đang tăng hạng vùn vụt đó ạ! Em cũng ăn thử rồi, ngon cực kỳ luôn! Trong tùy chọn của thực đơn theo suất, anh có thể chọn giữa gói chụp ảnh cùng mèo hầu gái hoặc gói xem chúng em biểu diễn nhảy múa ạ!"

Himari giải thích về thực đơn một cách tươi sáng và đầy năng lượng, nhưng mà...

"Himari, thiếu 'nyan' rồi kìa."

"A..."

Himari đơ người một lúc rồi ủ rũ buông thõng vai.

"Haiz, hỏng bét rồi... Mình phải trở thành mèo cơ mà... Vậy là em vẫn thiếu tâm hồn diễn viên rồi. Hay nói đúng hơn là thiếu cảm xúc của loài mèo...? Ư ư, không được. Phải giống mèo hơn nữa!"

"Không, nhưng mà là hầu gái chứ?"

Tôi lỡ miệng bắt bẻ.

"Đúng là hầu gái, nhưng cũng là mèo ạ. Là mèo nhưng mà là hầu gái!"

Himari nắm chặt tay, ra sức giải thích.

...Chẳng hiểu lắm, nhưng làm việc ở quán Maid Cafe có vẻ vất vả thật.

"Đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi thôi nhé... Về chuyện 'lúc nào cũng phải thêm từ đệm cuối câu' ấy, tôi nghĩ em không cần phải gồng mình quá đâu."

"Hả?"

"Kiểu như thêm vào sau cũng chẳng sao mà. Quan trọng không phải là từ cuối câu, mà là tấm lòng muốn làm khách hàng vui vẻ chứ nhỉ? Mà, đây cũng chỉ là ý kiến của người nghiệp dư thôi."

Thú thật thì, tôi thấy cả cái đoạn em ấy chữa cháy cũng dễ thương mà. Chỉ là không biết đối với quán thì thế có đúng hay không thôi.

Himari tròn mắt ngạc nhiên một lúc, rồi khẽ gật đầu.

"Đúng là như Komamura-san nói thật... Suýt nữa thì em quên mất cái tâm thế 'vì khách hàng'. Cảm ơn anh, Komamura-san. Em sẽ cố gắng theo cách của riêng mình xem sao!"

Đúng lúc đó, có tiếng mở cửa phòng tắm. Kanon đã tắm xong.

Tôi và Himari vội vàng tránh xa cuốn sách giáo khoa của Kanon. Chuyện nhìn thấy mấy hình vẽ bậy trong sách giáo khoa phải giữ bí mật tuyệt đối. Nếu bị lộ ra chắc tôi sẽ "lên thớt" mất.

Kanon không vào phòng khách ngay mà đi thẳng tới tủ lạnh. Chắc là để bổ sung nước sau khi tắm. Cầm chiếc cốc trên tay, Kanon bước vào phòng khách.

"A, Himari. Nước thể thao vừa hết rồi nên tớ rót phần của Himari ra cốc rồi đấy."

"Ừm, tớ biết rồi. Cảm ơn cậu nyan!"

"Hả? Cái gì? Nyan...?"

Kanon nhìn Himari với vẻ mặt đầy nghi hoặc. Do nãy giờ cứ mải tập luyện nên chắc con bé lỡ buột miệng thôi...

"A... Kh, k-không có gì đâu...?"

Bầu không khí đau thương lúc này, ngay cả kẻ đứng ngoài quan sát là tôi cũng cảm thấy thật nhức nhối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!