1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 3

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

10 2

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 01 Chàng nhân viên văn phòng 26 tuổi bắt đầu sống chung với hai nữ sinh cao trung - Chương 2 Nữ sinh cao trung trước giờ đi ngủ

Chương 2 Nữ sinh cao trung trước giờ đi ngủ

Trong lúc chờ pizza, Kanon đưa cho tôi một tờ giấy.

Cứ tưởng là tài liệu trường học, nhưng hóa ra là một tờ giấy rời đục lỗ chi chít những dòng chữ viết tay.

Tôi cứ đinh ninh chữ của nữ sinh cấp ba sẽ tròn trịa dễ thương lắm, ai ngờ nét chữ này lại nắn nót và chỉn chu đến lạ, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài của con bé.

"Cái gì đây?"

"Em viết danh sách những món đồ cần đặt trong nhà. Lúc chờ anh về em rảnh quá nên lượn một vòng xem xét. Thấy thiếu nhiều thứ lắm."

Lời của Kanon khiến tim tôi thót lại một nhịp.

Khoan đã... Chắc chắn tôi không để món nào mà nữ sinh cấp ba không được phép nhìn thấy ở bên ngoài đâu.

Bình tĩnh nào.

"A. Tất nhiên là em không lục lọi tủ quần áo hay mấy chỗ riêng tư đâu. Em chỉ xem những chỗ nhìn thấy được từ bên ngoài thôi. Cơ mà, em cứ tưởng anh sẽ vứt mấy cuốn tạp chí người lớn hay đại loại thế lung tung cơ, ai dè tuyệt nhiên chẳng thấy cuốn nào nhỉ."

Kanon cười nhếch mép như thể đọc thấu tâm can tôi.

Con bé nói cái quái gì thế hả.

Cô là bà mẹ tự tiện dọn phòng cho con trai đấy à?

Himari dường như xấu hổ khi nghe nhắc đến mấy thứ nhạy cảm đó, con bé cúi gằm mặt xuống, hai má đỏ bừng.

Thế này chẳng phải trông giống như tôi đang quấy rối tình dục sao. Tha cho tôi đi.

Thời đại này mấy thứ đó lên mạng là có đủ, nên dù có lục trong tủ quần áo hay gầm giường thì có bị nhìn thấy cũng chẳng sao cả, hiểu không?

"Đùa chút thôi. Nhưng nói thật lòng nhé, cuộc sống độc thân của cánh đàn ông các anh xuề xòa đến mức này sao."

"Xuề xòa?"

"Ví dụ như cái kia."

Kanon chỉ tay vào tấm rèm cửa trong phòng khách.

"Tôi thấy màu xanh than nhã nhặn mà, trông ổn đấy chứ."

"Không phải chuyện màu sắc. Ý em là nó chỉ có một lớp thôi đúng không? Rèm voan đâu rồi?"

"Đó là rèm chắn sáng, tôi thấy không cần thiết nên không lắp thêm thôi."

Vốn dĩ tôi không hứng thú lắm với chuyện trang trí nội thất, và cũng chẳng muốn tốn tiền vào đó.

Là nhân viên phòng kế toán, tôi theo chủ nghĩa hạn chế tối đa những khoản chi tiêu lãng phí.

Nhưng câu trả lời của tôi lại khiến Kanon có vẻ hơi bực bội.

"Ban ngày anh cũng đóng chặt rèm thế này à?"

"Không, tôi mở ra chứ. Ánh sáng mặt trời rất quan trọng mà."

"Vậy thì từ bên ngoài nhìn thấy hết sạch rồi còn gì."

"Vậy sao? Đây là tầng ba chung cư mà..."

"Em cá là từ tòa chung cư đối diện có thể nhìn thấy đấy."

Thật hả trời.

Tôi bất giác mở rèm nhìn ra ngoài.

Nhưng đập vào mắt tôi chỉ là hình ảnh phản chiếu của chính mình trong màn đêm đen kịt, cùng vô số giọt nước mưa bám trên kính.

Ghé sát mặt vào cửa sổ, cuối cùng tôi cũng thấy được khung cảnh bên ngoài.

Tôi nhìn sang tòa chung cư đối diện mà Kanon nói, nhưng chỉ thấy ánh đèn lọt qua khe rèm cửa của họ, chứ từ đây không thể nhìn thấy bên trong phòng nào cả.

"Ban đêm mà không kéo rèm thì bị lộ rõ mồn một là điều hiển nhiên rồi, nhưng ngay cả ban ngày nếu không có rèm thì vẫn bị nhìn thấy thôi. Ông chú ở căn hộ đối diện nhà em sáng nào tập gym em cũng thấy hết. Nhưng chỉ cần có thêm lớp rèm voan là khác hẳn ngay. Cái đó tuy mỏng nhưng được việc lắm đấy."

"Ra là vậy..."

Thú thật, trong cuộc đời mình cho đến giờ, tôi chưa từng bận tâm đến "khả năng bị nhìn thấy từ bên ngoài".

Nhưng sắp tới lại sống cùng hai nữ sinh cấp ba, chuyện này đúng là không thể phớt lờ được.

Cần phải chuẩn bị ngay lập tức.

Tuy nhiên, "xuề xòa" sao...

Tôi cảm thấy từ đó đang dần thấm thía vào trong lòng.

Không. Cảm giác của một nhân viên văn phòng sống độc thân bình thường thì cũng chỉ thế này thôi chứ.

Xốc lại tinh thần, tôi nhìn xuống danh sách Kanon viết. Dưới dòng "Rèm voan" là "Sáp thơm".

Cái này được viết bằng Hiragana. Chắc con bé không nhớ mặt chữ Hán rồi.

"Trong phòng thì không sao, nhưng khu huyền quan cứ có mùi gì ấy."

".................."

Một câu nói có tính sát thương quá lớn.

Hèn gì sáng nay, khoảnh khắc Kanon bước vào nhà, con bé đã nhăn mặt lại...

Mà quả thực dù ngày nào tôi cũng tắm rửa sạch sẽ, nhưng đâu có giặt giày hàng ngày.

Nói vậy nghĩa là, cả Himari cũng nghĩ thế sao?

Không chỉ hôm nay, mà cả những lúc nhân viên giao hàng đến nữa?

Cái này cũng phải tìm cách xử lý thôi.

Dẫu vậy, tôi đã học được một điều rằng những lời nhận xét về mùi cơ thể hay mùi phòng ốc có thể gây ra tổn thương tâm lý khá nặng nề.

Có lẽ vì đó là phần mà bản thân mình không tự nhận ra chăng.

Và dòng tiếp theo được viết là "Bàn chải cọ rửa".

Bàn chải gì mới được? Trong nhà vệ sinh có sẵn rồi mà.

"Cái đó đấy. Có nước tẩy rửa bồn tắm nhưng lại không có bàn chải cọ rửa."

"Tôi toàn dùng vòi hoa sen thôi. Tắm xong xịt nước tẩy rửa, xối sạch bọt là coi như xong nhiệm vụ."

Nghĩ đến tiền nước, tôi luôn có ý thức rằng việc xả nước đầy bồn tắm mỗi ngày rất lãng phí.

Xét về hiệu quả thời gian, tôi kết luận rằng rửa ngay sau khi dùng là tốt nhất.

"Chắc là nên dùng bàn chải cọ qua một chút thì tốt hơn. Nếu không sẽ còn lại chất nhờn đấy."

"......Hiểu rồi."

Chỗ đó cũng bị con bé tấn công không khoan nhượng.

"Rồi món tiếp theo là... Sao thế? Mặt em dính gì à?"

Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm, Kanon làm vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Không, tôi chỉ nghĩ là em đảm đang thật đấy."

"K-Không có đâu. Cỡ này là bình thường mà."

Đặc biệt là vì Kanon có vẻ ngoài trông "ăn chơi" hơn hẳn so với Himari, nên việc con bé thể hiện khía cạnh đậm chất gia đình thế này khiến tôi bất ngờ.

Nghĩ kỹ thì, con bé đã sống nương tựa hai người với dì suốt mà nhỉ.

Không tháo vát không được.

"Không đâu, tớ cũng thấy Kanon-chan đảm đang lắm. Nếu là tớ thì toàn những chuyện tớ chẳng để ý đến... Cậu giỏi thật đấy."

"H-Himari cũng hùa theo nữa. Thôi đi mà..."

Kanon nắm lấy cánh tay Himari, chẳng hiểu sao lại bắt đầu lắc lắc.

"Cách giấu sự xấu hổ qua loa thật đấy."

Nghe tôi nói vậy, Kanon vẫn giữ nguyên khuôn mặt đỏ bừng mà lườm tôi một cái sắc lẹm.

Phản đòn cỡ này chắc không bị trời phạt đâu nhỉ.

......Không, tôi là trẻ con chắc?

Hơn thua với nữ sinh cấp ba thì được tích sự gì.

Đúng lúc đó chuông cửa reo lên.

Có vẻ như pizza đã tới.

Khuôn mặt Kanon bừng sáng trong thoáng chốc, nhưng ngay khi chạm mắt với tôi, con bé lại phồng má quay ngoắt đi chỗ khác.

Có lẽ tạm thời đừng chọc vào con bé thì tốt hơn.

Tôi lấy ví từ trong cặp ra và đi về phía cửa.

Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên tôi gọi pizza kể từ khi thằng em trai dọn ra ngoài.

Pizza đắt quá, ăn một mình xót ruột lắm...

Dù tốn kém sau một thời gian dài, nhưng đâu đó trong tôi cũng cảm thấy lòng mình rộn ràng.

Cái pizza cỡ L nhân thập cẩm loáng cái đã hết sạch.

Kanon và Himari có vẻ đã no, nhưng thú thật chỉ ăn mỗi pizza thì tôi chưa thấm vào đâu, nên sự hiện diện của phần khoai tây chiên tặng kèm thật đáng quý.

Tôi cũng mua thêm cho Kanon và Himari mỗi người ba chai trà Oolong.

Bởi vì trong nhà tôi, ngoài đám bia Happoshu rẻ tiền ra thì chỉ còn mỗi nước lọc.

Nhờ vậy mà chi phí đội lên kha khá.

Đồ uống gọi giao hàng tận nơi đắt thật đấy...

Tôi không có thói quen tự pha trà hay cà phê để uống, nên sau này có khi phải mua thêm mấy loại đồ uống đó nữa chăng?

Hai đứa nó mỗi ngày uống cái gì nhỉ? Lát nữa hỏi thử xem.

Dù sao thì, về cuộc sống sinh hoạt của bản thân mà bình thường tôi chẳng mảy may để ý, chỉ trong thời gian ngắn ngủi này đã bị buộc phải suy nghĩ lại rất nhiều điều.

Đây chính là ý nghĩa của việc sống cùng người khác sao...

Vừa nghĩ ngợi miên man, tôi vừa tu một hơi hết nửa lon bia lạnh lấy từ tủ lạnh ra.

Quả nhiên bia lạnh vẫn ngon thật.

Ăn xong pizza được một lúc, tôi bảo Himari đi tắm trước.

Nói là tắm, nhưng tôi không xả nước vào bồn.

Tôi đã xin lỗi và dặn là "Hôm nay tắm vòi hoa sen nhé".

Tôi nghĩ việc xả nước bồn tắm nên để sau khi mua cái bàn chải cọ rửa mà Kanon yêu cầu thì tốt hơn.

Trong lúc chờ Himari, Kanon lục đục sắp xếp hành lý của mình.

"Phải rồi. Quần áo thì em bỏ vào đây nhé. Dùng ngăn thứ hai từ dưới lên ấy."

Tôi vừa mở ngăn kéo của chiếc tủ trong phòng kiêm phòng ngủ của mình vừa giải thích cho Kanon.

Vốn là chỗ em trai tôi dùng, nhưng giờ trống không.

Ngăn dưới cùng cũng trống, nên chỗ đó để cho Himari dùng vậy.

Kanon gật đầu, rồi nhanh chóng bắt đầu chuyển đống quần áo mang theo vào.

"Em tắm xong rồi ạ."

Đúng lúc đó, Himari vừa lau tóc vừa bước ra từ phòng tắm, nhưng vẫn mặc nguyên bộ đồ lúc nãy.

Điểm khác biệt duy nhất là mái tóc đang ướt.

Nhắc mới nhớ, kể từ hồi cấp hai đi bể bơi đến giờ tôi mới lại thấy bộ dạng tóc ướt của con gái.

Không có ý gì bậy bạ đâu, nhưng mà... cứ bất giác bị hút mắt vào ấy...

"Himari, cậu định mặc thế đi ngủ à?"

Nghe Kanon hỏi, Himari cười gượng gạo.

"Tớ quên mang đồ ngủ... Giờ chỉ còn mỗi đồng phục trường thôi..."

Hành lý của Himari cũng ít chẳng kém gì Kanon.

Có vẻ là bỏ nhà đi bộc phát, nên tôi cũng đoán được là em ấy chẳng có tâm trí đâu mà mang theo nhiều quần áo thay đổi.

"Định cho cậu mượn đồ của tớ, nhưng mà Himari cao hơn tớ nên không biết có vừa không nữa. Tiện thể, bình thường cậu mặc size gì?"

"Size M, nhưng tùy đồ thì có khi là L nữa."

"Uầy, thật á. Tớ mặc size S..."

"Aaa... Size S thì chắc hơi chật..."

Mặc kệ hai cô nàng đang nhíu mày âu sầu, tôi đi về phía tủ quần áo trong phòng ngủ.

Nhớ không nhầm thì có cái áo phông năm ngoái tôi mới mặc đúng một lần.

Chẳng mấy chốc tôi đã tìm thấy món đồ cần tìm.

Trở lại phòng khách, tôi đưa ngay nó cho Himari.

"Tạm thời là đồ của tôi, nhưng hôm nay em mặc đỡ cái này đi. Áo này năm ngoái tôi mới mặc có một lần thôi. À, giặt sạch sẽ rồi nên cứ yên tâm."

"Dạ. Thế có được không ạ?"

"Cứ mặc bộ kia thì làm sao mà giặt được."

"V-Vậy em xin cảm ơn ạ."

Himari nhận lấy chiếc áo phông rồi đi vào phòng tắm.

Chắc sẽ hơi rộng một chút, nhưng nếu chỉ để ngủ tối nay thì chắc không vấn đề gì.

Người ta vẫn bảo thừa còn hơn thiếu mà.

Phải bổ sung quần áo cho Himari vào danh sách đồ cần mua nữa.

Còn Kanon thì... có cần quần áo không nhỉ?

Mà tôi cũng hoàn toàn không biết con bé định ở lại nhà tôi đến bao giờ.

Còn tùy thuộc vào việc dì tôi có về hay không nữa.

Thôi thì quần áo của Kanon, nếu thiếu thì bảo con bé về nhà lấy thêm vậy.

Ngoài đồ dùng sinh hoạt lại còn phải sắm sửa quần áo mới cho hai người nữa thì cái ví của tôi hơi bị "đau" đấy.

Vừa sắp xếp xong các thứ cần mua trong đầu thì Himari lại bước ra từ phòng tắm, nhưng dáng vẻ lại cực kỳ lúng túng, cứ vặn vẹo ngượng ngùng.

Lý do thì không cần nói cũng biết.

"N-Này, Himari! Sao nhìn... khiêu gợi thế kia!"

Kanon hoảng hốt thốt lên.

Chiếc áo phông của tôi khi khoác lên người em ấy đã biến thành một chiếc váy siêu ngắn.

Himari lấy tay kéo vạt áo xuống, cố gắng che đi đôi chân trần dài miên man được chút nào hay chút ấy.

Tôi cứ tưởng về kích cỡ thì nó sẽ che được nhiều hơn, nhưng đáng tiếc là dự đoán đã sai bét.

Tôi thấy giận bản thân mình vì đã lỡ "thót tim" một cái.

...Bình tĩnh. Đối phương là trẻ con.

"A, không sao đâu ạ. Dù gì nó cũng dài hơn cái quần short lúc nãy mà..."

"Nhưng bên dưới cái đó không phải quần short mà là đồ lót đúng không?"

"V-Vâng..."

Kanon quay ngoắt lại, lườm tôi cháy mặt.

Ánh mắt đó như muốn nói: "Anh cố tình đúng không?"

Hiểu lầm tai hại quá. Tôi hoàn toàn không có chút tà tâm nào như thế cả.

Nhưng mà, mắt thì vẫn cứ lỡ nhìn về phía đó. Dù là bất khả kháng.

Tất nhiên tôi không định thật thà khai ra điều đó đâu.

Để giải tỏa hiểu lầm, lúc này hành động sẽ hiệu quả hơn lời nói.

Tôi đi về phía tủ quần áo một lần nữa, lôi ra bộ đồ thể thao đã không dùng từ mùa thu năm ngoái và đưa cho Himari.

"Chắc là rộng đấy, nhưng em cứ mặc thử xem."

Himari gật đầu cái rụp, rồi đi vào phòng tắm lần thứ ba.

Và lần này khi bước ra, Himari vừa đi vừa phải lấy tay giữ phần eo để chiếc quần không bị tuột xuống.

Phần ống quần thì thừa ra một khúc dài quét đất.

Himari bước đi loẹt quẹt như đang kéo lê...

"Á!?"

Em ấy giẫm phải gấu quần và ngã nhào.

Đúng khoảnh khắc đó, vạt áo phông bị tốc ngược lên, để lộ trọn vẹn bờ mông với đường cong tuyệt mỹ được bao bọc trong lớp nội y màu trắng.

Tôi lập tức quay mặt đi chỗ khác, nhưng hình ảnh bờ mông trông có vẻ mềm mại của Himari đã kịp in sâu vào võng mạc mất rồi.

Cái mông đó............ Hừm. Biến thái, không thể tha thứ.

"............Quả nhiên cậu nên cởi bộ thể thao ra thì hơn. Nguy hiểm lắm."

Có lẽ vì cú ngã của Himari quá hậu đậu, nên đến cả Kanon cũng phải lẩm bẩm với vẻ ngán ngẩm.

"Ư ư... Tớ sẽ làm thế..."

Kanon đi vào phòng tắm để tắm, thay chỗ cho Himari đang ủ rũ.

Trong lúc Kanon tắm, Himari sấy tóc bằng máy sấy.

"Himari này, em bỏ nhà đi vì không muốn từ bỏ ước mơ đúng không?"

"Dạ!? A, vâng. Đúng là vậy ạ."

Himari trả lời lớn tiếng để át đi tiếng máy sấy.

"Vậy em đã nghĩ ra phương pháp cụ thể nào cho cái chuyện 'không muốn từ bỏ' đó chưa?"

"C-Cái đó thì..."

Himari im bặt.

Chỉ còn tiếng máy sấy vang vọng trong phòng một lúc lâu.

Himari đã định thuê phòng trọ. Dù kết cục là thất bại, nhưng tôi lại muốn biết em ấy định làm gì tiếp theo.

Cảm xúc này là tính tọc mạch hay là sự quan tâm, chính tôi cũng không rõ nữa.

"Vậy, giả sử không có vấn đề về chỗ ở hay tiền bạc, thì em muốn làm gì?"

"Nếu được như vậy... em muốn đăng ký dự thi. Thay vì chờ đợi được chiêu mộ, em muốn tự mình hành động."

"Vậy à..."

Những lời nói được thốt ra khe khẽ, nhưng tôi cảm nhận được trong đó chứa đựng một quyết tâm không gì lay chuyển được.

Tiếng máy sấy chuyển sang chế độ gió mát.

Himari nhắm mắt lại, để gió thổi vào mặt mình.

Bị gió thốc vào, mái tóc quanh khuôn mặt em bay rối tung.

Có lẽ vì mái tóc ngắn của đàn ông không làm được như thế, nên tôi bất giác bị hớp hồn bởi hình ảnh mái tóc người con gái tung bay trong gió.

Kanon bước ra khỏi phòng tắm ngay sau khi Himari tắt máy sấy.

Bộ đồ nỉ rộng thùng thình tạo nên sự tương phản cực lớn so với bộ đồng phục lúc nãy.

Cũng là đồ nỉ giống kiểu tôi mặc thôi, mà sao nữ sinh cấp ba mặc vào trông lại ra cái thứ hoàn toàn khác thế nhỉ.

"Nhắc mới nhớ, trong danh sách lúc nãy chưa ghi, nhưng mua thêm dầu gội với dầu xả được không?"

Kanon vừa lấy khăn vò tóc vừa nói.

Tôi gật đầu không đáp.

Quả nhiên loại dầu gội mà gã đàn ông sắp băm dùng thì nữ sinh cấp ba khó mà chấp nhận được.

Còn dầu xả thì vốn dĩ nhà này không có.

"Cái dầu gội kia gội xong lạnh buốt cả đầu. Cảm giác như trét cả tảng bạc hà lên ấy."

"Phải mát lạnh sảng khoái thế mới đã chứ. Cảm giác sạch bong kin kít tận chân tóc mà."

".................."

Chẳng hiểu sao tôi lại bị lườm bằng ánh mắt khinh bỉ.

Nói chuyện với nữ sinh cấp ba khó thật đấy.

Giờ đi ngủ.

Quyết định là tôi sẽ ngủ trên giường trong phòng mình, còn hai cô gái ngủ ở phòng khách.

Kanon ngủ trên ghế sofa, Himari ngủ dưới sàn.

Việc ngủ sofa sẽ được luân phiên thay đổi mỗi ngày.

Có điều là bị thiếu chăn nệm.

Tôi đưa tấm nệm trải cho Himari nằm sàn, đưa chăn đắp cho Kanon nằm sofa, nhưng sợ Himari không có gì đắp sẽ bị cảm lạnh nên tôi đưa luôn cái chăn đắp của mình cho em ấy.

Vì lẽ đó, chăn đắp của tôi hôm nay chỉ là một tấm chăn khăn lông mỏng dính.

Do trời mưa nên hơi lạnh một chút, nhưng chưa đến mùa đông nên chắc không đến mức chết cóng đâu.

Thôi thì, mai là ngày nghỉ. Đi mua sắm mấy thứ Kanon dặn và nhiều thứ khác nữa vậy.

Tắt đèn phòng, tôi vừa ngả lưng xuống giường thì cơn buồn ngủ lập tức ập đến.

Hôm nay đúng là một ngày quá nhiều biến động...

Khi tôi vừa thiu thiu ngủ thì nghe thấy tiếng hai đứa thì thầm vọng lại từ phòng khách.

"Oa. Đồng phục trường của Himari siêu dễ thương luôn!?"

"V-Vậy hả? Blazer trường Kanon-chan cũng xinh mà. Tớ thích màu đó lắm."

"Nè. Mai á, cho tớ mặc thử đồng phục của Himari chút được không?"

"Ừ. Được chứ."

"Ê hê hê. Cảm ơn nhé."

Vừa nghe cuộc trò chuyện của mấy cô nữ sinh, ý thức của tôi dần dần chìm vào giấc ngủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!