1LDK, Soshite 2 JK.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

(Đang ra)

Chuyến du lịch một mình cùng cô em gái bằng tuổi

Mitsuki Midori

Một câu chuyện ấm áp về chuyến du hành của hai người bắt đầu!

6 129

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

(Đang ra)

Sống Sót Với Nghề Xem Bói Trong Giới Võ Lâm

에스필아

Thầy bói không thể nhìn thấy tương lai của chính mình.

9 4

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

84 448

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

(Đang ra)

Shachiku Kensei, Haishinsha ni Naru: Black Guild Kaishain, Ukkari Kaisha-you Kaisen de S-kyuu Monster o Aite ni Musou Suru Tokoro o Zenkoku Haishin Shiteshimau

Kumano Genkotsu

“Kiếm việc làm là nấm mồ của cuộc đời…” Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng thuộc một bang hội đen, thở dài khi hôm nay anh lại nhận nhiệm vụ chinh phục hầm ngục. Một ngày nọ, anh mắc lỗi trong cài

10 2

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

237 1509

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

10 2

Tập 01 Chàng nhân viên văn phòng 26 tuổi bắt đầu sống chung với hai nữ sinh cao trung - Chương 16 Trứng ốp la và nữ sinh cao trung

Chương 16 Trứng ốp la và nữ sinh cao trung

Dù Yuuri đã quyết định thi thoảng sẽ ghé qua xem xét tình hình, nhưng ngoại trừ việc đó ra, nhịp sống thường ngày của chúng tôi vẫn chẳng có gì thay đổi.

Không có rắc rối nào đáng kể, và vài ngày cứ thế trôi qua...

Vào một buổi sáng ngày nghỉ, khi ánh nắng đã bắt đầu gay gắt hơn thường lệ.

Trên bàn ăn trong bếp là bánh mì nướng, trứng ốp la, súp hành tây và cả sữa chua. Về mặt dinh dưỡng thì đáng lẽ phải có thêm rau, nhưng theo lời Kanon thì: "Rau dạo này đắt lắm, để tối hẵng ăn."

Tôi thì sao cũng được, buổi sáng không có rau cũng chẳng bận tâm lắm nên không thành vấn đề. Ngược lại, tôi còn cảm thấy khá thỏa mãn khi thực đơn bữa sáng—lần đầu tiên ăn cùng hai đứa—có thêm tận hai món so với bình thường. Hồi còn sống một mình, thêm được một món thôi là tôi đã thấy phiền phức lắm rồi...

Tôi đang rưới nước tương lên phần trứng ốp la như mọi khi thì...

"Kazu-nii. Cho em mượn chai nước tương."

"Hả...?"

Kanon đưa tay về phía chai nước tương tôi đang cầm. Rõ ràng con bé thuộc phe "ốp la phải ăn với tương cà" cơ mà. Mà còn thuộc dạng cuồng tín nặng nữa chứ.

"Sao tự nhiên đổi tính thế? Có chuyện gì à?"

"Không... Thì là... em nghĩ thi thoảng đổi gió ăn với nước tương cũng được. Với cả, em cũng muốn biết hương vị mà Kazu-nii thích là như thế nào..."

Đoạn cuối con bé lí nhí trong miệng nên tôi nghe không rõ lắm. Ngay lập tức, lần này đến lượt Himari giơ tay lên đầy khí thế.

"E-Em cũng muốn rưới nước tương ạ...!"

"Cả Himari nữa sao?"

Tôi không dám tin vào tai mình nữa. Rõ ràng hôm trước còn tranh cãi gay gắt xem tương cà hay muối mới là chân ái cơ mà...

"Vậy à. Cuối cùng hai đứa cũng nhận ra sự tuyệt vời của trứng ốp la ăn kèm nước tương rồi nhỉ. Tôi vui lắm đấy."

"Không đâu. Chân ái vẫn là tương cà nhé."

"Của em là muối ạ."

Tôi câm nín.

Mấy đứa này, lời nói với hành động đá nhau chan chát thế...?

Nhưng mà thôi, kệ đi...

Cứ như thế, hôm nay trứng ốp la của cả ba người đều được rưới nước tương.

~*~

Trưa hôm đó.

Tôi và Kanon đang ngồi trên ghế sofa phòng khách xem tivi. Tuy nhiên, Kanon cứ cắm mặt vào điện thoại nên chắc cũng chẳng xem mấy. Himari thì như mọi khi, đang ngồi trước máy tính trong phòng tôi.

"Này, Kazu-nii."

Mắt vẫn không rời khỏi điện thoại, Kanon bắt chuyện.

"Sao thế?"

"Anh thấy em... có dễ thương không?"

"......Hả?"

Câu hỏi quá bất ngờ khiến tôi đứng hình, não bộ cũng đình trệ theo.

Không, thực lòng mà nói tôi thấy con bé thuộc dạng dễ thương đấy, nhưng... tại sao Kanon lại đột nhiên hỏi chuyện này? Tôi bận tâm về lý do đó hơn, nên không thể trả lời ngay lập tức được.

"Trời ạ. Sao tự nhiên lại đờ ra thế."

"Không, tự dưng em hỏi vậy..."

"Xin lỗi, không có ý gì lạ đâu. Em chỉ tự hỏi, không biết mẹ có thấy em dễ thương không thôi."

Tôi im lặng.

Vì con bé nói bằng giọng điệu như thể chẳng bận tâm lắm, nên ngược lại càng khiến tôi trở nên lúng túng, cử chỉ cũng trở nên ngờ nghệch.

Chuyện đó... tôi làm sao mà biết được. Tôi chưa từng làm cha mẹ, và giả sử sau này có làm cha, liệu tôi có thấy con mình dễ thương hay không... ở thời điểm hiện tại, tôi không thể khẳng định chắc chắn điều gì.

"Tức là bà ấy chọn ông chú đó thay vì em. Khi nghĩ rằng sự tồn tại của mình chẳng quan trọng bằng ông ta, em thấy sốc lắm."

"Kanon..."

Thú thật thì ấn tượng của tôi là Murakumo đã bị dì đùa giỡn, hoặc chỉ bị lợi dụng cho "mục đích nào đó" mà thôi. Tất nhiên, tôi không biết chân tướng sự việc. Đây chỉ là linh cảm của tôi, nên hoàn toàn có khả năng là đoán sai bét.

Sự im lặng bao trùm cả phòng khách.

Tiếng người dẫn chương trình tạp kỹ trên tivi hóa thành những tạp âm vô nghĩa, cứ thế trôi tuột qua tai.

"Komamura-san... Kanon-chan..."

Ngay sau đó, Himari lù lù hiện ra sau lưng hai đứa tựa như một bóng ma.

...Hơi bị... à không, phải là khá giật mình đấy.

"Oái, giật cả mình! Sao thế Himari?"

"Xong..."

"Xong?"

"Xong rồi ạ...! Cuối cùng bức tranh cũng hoàn thành rồi! Em vừa mới gửi bài dự thi xong!"

Himari đỏ bừng hai má, phấn khích giơ hai tay lên cao. Dù dưới mắt đã xuất hiện quầng thâm, nhưng nụ cười rạng rỡ trên môi em đã xua tan đi mọi mệt mỏi. Thật sự là một gương mặt đã dốc hết sức mình.

"Ồ!?"

"Thật á!? Đỉnh quá! Làm được rồi nè!"

Kanon ôm chầm lấy Himari. Kiểu đụng chạm thân mật tự nhiên thế này đúng là đặc quyền của nữ sinh cấp ba nhỉ...

"Ehehe. Cảm ơn Kanon-chan. Nhờ Kanon-chan ngày nào cũng nấu cơm ngon cho tớ đấy."

"Không đâu, người cố gắng là Himari mà!"

Kanon xoa đầu Himari đến rối tung cả lên. Himari cười ngượng ngùng rồi nhìn về phía tôi.

"Komamura-san, thật sự cảm ơn anh rất nhiều! Cuối cùng em cũng đã có thể tiến thêm một bước tới ước mơ của mình rồi!"

"À..."

Tôi chẳng biết phải nói gì cho hợp lẽ. Nói "Làm tốt lắm" thì nghe bề trên quá, mà nói "Chúc mừng" thì cảm giác vẫn còn hơi sớm. Nhưng có một sự thật không thể chối cãi là tâm trạng tôi cũng đang dâng trào.

Và rồi, tôi chợt nhận ra một điều.

Tại sao tôi lại muốn ủng hộ Himari? Tại sao tôi lại chấp nhận rủi ro để giúp đỡ giấc mơ của em ấy?

Đó là vì tôi kỳ vọng rằng, nếu là Himari, em ấy có thể trở thành "người đặc biệt"—thứ mà tôi đã không thể trở thành. Tôi đang gửi gắm giấc mơ dang dở của chính mình vào con bé.

Bất giác, tôi suýt bật cười.

Một mong ước quá đỗi ích kỷ. A, thật sự là ích kỷ.

Nhưng mà, như vậy cũng tốt thôi... hiện tại tôi nghĩ thế.

Người lớn ích kỷ lắm. Tâm hồn chẳng khác thời cấp ba là bao, nhưng lại tự trói mình trong đủ thứ khuôn khổ ngột ngạt.

Không nói ra những lời đó, tôi chỉ lặng lẽ mỉm cười.

"Nè Kazu-nii. Tối nay đi ăn tiệm không?"

"Được thôi. Hiếm khi có dịp, hôm nay ra ngoài ăn nhé. Coi như tiệc ăn mừng cho Himari."

Tôi chấp nhận đề xuất của Kanon. Chà, chắc hôm nay phá lệ chút cũng được.

"Hoan hô!"

"Không, không phải cho em đâu, là vì Himari đấy nhé."

"Em biết rồi mà! Himari tính sao? Cậu muốn ăn gì?"

"Ưm... Để xem nào..."

Himari ngước nhìn trần nhà, đăm chiêu suy nghĩ. Kanon mắt lấp lánh chờ đợi câu trả lời của Himari.

Chà, cảm giác này... cứ như gia đình ấy nhỉ.

Nhìn hai đứa, tôi buột miệng nghĩ thầm. Dù đó là một gia đình méo mó, chông chênh, có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.

......Thú thật là.

Tôi lờ mờ nhận ra hai đứa bắt đầu dành cho tôi thứ tình cảm còn hơn cả sự tin tưởng. Nhưng tôi sẽ vờ như không biết, và chuyện đó sẽ còn tiếp diễn trong tương lai.

Bởi vì đối phương là nữ sinh cấp ba, còn tôi... là một người lớn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!