Chương 1 Tờ thông báo và Nữ sinh cao trung
Câu chuyện bắt đầu vào những ngày cuối tháng Năm.
"Nè, Kazu-nii. Cái này."
Cơm nước xong xuôi, tôi đang nằm ườn ra ghế sofa phòng khách thư giãn thì Kanon đưa tới một tờ giấy in.
Gì đây nhỉ? Thông báo từ nhà trường sao?
Cấp ba rồi mà vẫn còn ngày phụ huynh tham quan trường lớp à?
Tôi còn đang lên dây cót tinh thần, tính sẵn đường đóng vai phụ huynh nếu cần, thế mà vừa nhìn vào những dòng chữ trên giấy, tôi đã ngớ người.
"Cái này là... Lễ hội văn hóa?"
Trên tờ thông báo có in hình một chú gấu dễ thương và mấy quả bóng bay.
Bên trong hình vẽ quả bóng bay là chữ "Lễ" được viết tay bằng nét bút rất đậm.
Lễ hội văn hóa à. Nghe hoài niệm thật đấy.
Kể từ khi đi làm, tôi hoàn toàn chẳng còn chút dính dáng nào đến mấy sự kiện kiểu này của trường học nữa.
"Nó sẽ diễn ra vào cuối tháng Sáu đấy."
"Hả? Tổ chức vào tháng Sáu thì hiếm thật."
"Vậy sao?"
"Trường cũ của em thường tổ chức vào mùa thu cơ."
Himari cũng ghé đầu vào từ bên cạnh tôi để nhìn tờ thông báo.
Nhưng có lẽ nhận ra khoảng cách giữa hai gương mặt quá gần, cô bé đỏ bừng mặt, lí nhí: "X-Xin lỗi ạ!" rồi vội vàng xích ra xa một chút.
Tạm thời không đả động đến chuyện đó, tôi nhìn xuống tờ giấy một lần nữa.
"Trường cấp ba hồi xưa anh học cũng tổ chức vào mùa thu. Ngay trước Đại hội thể thao luôn."
"Chỗ đó thì khác ạ. Trường của em lại làm sau Đại hội thể thao."
Ra là vậy.
Tùy vào mỗi trường mà thời điểm tổ chức sự kiện cũng khác nhau nhỉ.
Không biết người ta dựa vào tiêu chí gì để quyết định mấy cái này ta.
"Với lại nhé, Lễ hội văn hóa trường em áp dụng chế độ vé mời... Ừm, nếu được thì hai người có muốn đến không?"
Vừa nói, Kanon vừa rụt rè chìa ra hai tấm vé màu xanh nhạt về phía chúng tôi.
"Nếu đã vậy thì anh xin nhận nhé."
"Ê hê hê. Cảm ơn quý khách đã ủng hộ."
"Kanon-chan. Tớ đi cũng được sao?"
"Tất nhiên rồi. Himari mà đến thì tớ vui lắm đó."
"...... Ừm!"
Nhận lấy tấm vé, Himari cười tươi rạng rỡ. Kanon cũng cười khẽ, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
"Cơ mà, chế độ vé mời sao. Lần đầu anh thấy hệ thống kiểu này đấy."
Ở trường cấp ba tôi học ngày xưa, Lễ hội văn hóa không có hạn chế gì đặc biệt mà mở cửa tự do cho tất cả mọi người.
"Nghe đâu trường em trước kia vốn là trường nữ sinh nên tỉ lệ nữ giới cao lắm. Vì thế hình như đã từng xảy ra mấy vụ rắc rối... Nên từ năm kia nhà trường mới bắt đầu áp dụng cách làm này đấy."
"Ra thế..."
Ngay cả trường nam nữ học chung cũng có mấy gã đàn ông mò vào chỉ để ngắm nữ sinh.
Nếu tỉ lệ nữ sinh cao thì chuyện đó càng dễ xảy ra hơn nữa.
"Tiện thể thì lớp em định làm gì? Vẫn là mấy gian hàng mô phỏng kiểu truyền thống hả?"
"Mấy cái đó hình như các lớp khác làm rồi. Còn lớp em thì quyết định mở quán cà phê cosplay."
"Cà phê cosplay ạ?"
Tôi có cảm giác mắt Himari vừa sáng rực lên.
Quả nhiên là cô bé có hứng thú với mấy thứ này.
"Đúng thế. Chắc cũng na ná chỗ làm thêm của Himari nhỉ? Nên là nếu có gì không hiểu, chắc tớ sẽ nhờ Himari tư vấn đó."
"Chuyện đó thì không thành vấn đề đâu. Nếu tớ có thể giúp ích được gì thì cậu cứ hỏi nhé, gì cũng được!"
Được Kanon ngỏ lời, Himari phấn khích nắm chặt tay. Tràn đầy khí thế luôn kìa.
"Thế cosplay là kiểu gì?"
Theo góc nhìn của tôi, chỉ riêng cái mác "nữ sinh cao trung" đã là một dạng cosplay tự nhiên rồi.
Nhưng nói ra câu đó sợ bị coi là biến thái nên tôi quyết định im lặng.
"Hưm, hình như làm đủ thứ kiểu thì phải? Thật ra lúc đó em đang ngẩn người nên không nghe kỹ lắm. A ha ha."
"Này, mấy chuyện đó quan trọng mà, nghe cho thủng vào chứ."
Tôi thừa hiểu là Kanon chắc chẳng tham gia mấy vào các cuộc họp lớp rồi.
Nhưng nhìn con bé cũng không có vẻ gì là bất mãn, chắc Kanon thuộc tuýp người thấy sao cũng được.
"Còn dư vé thì đưa cho ai được nhỉ... Đưa cho Yuuri-san được không ta?"
"Cậu ấy bảo ngày mai hay ngày kia sẽ ghé đấy. Lúc đó thử hỏi xem sao."
~*~
... Và thế là, sau một ngày chờ đợi, Yuuri cũng ghé qua sau giờ làm việc.
Yuuri mang theo một chiếc túi giấy nhỏ màu trắng, bên trong lại đựng loại mỹ phẩm nào đó, rồi cùng tôi về nhà.
Thú thật, lúc Yuuri tuyên bố làm "đồng phạm", tôi cũng có chút lo lắng, nhưng từ đó đến nay chưa có vấn đề gì xảy ra cả.
Chẳng những thế, tôi nhận ra việc "có thể nói chuyện về Himari với người khác" khiến cõi lòng tôi nhẹ nhõm hơn hẳn.
Không phải tôi ghét bỏ gì Himari, nhưng có vẻ như tôi đã tích tụ stress mà không hề hay biết.
Dù sao thì, nếu chuyện này bị lộ ra là dính đến cảnh sát ngay... Về điểm đó thì tôi có thể tin tưởng Yuuri.
"Ừm... Yuuri-san, thứ Bảy cuối cùng của tháng sau chị có rảnh không?"
Kanon ngước mắt lên hỏi Yuuri.
Yuuri đang ngồi trên ghế sofa, lôi đống mỹ phẩm từ trong túi giấy ra, nghe vậy thì tròn mắt, rồi ngước lên trần nhà như đang lục lọi trí nhớ.
"Để xem nào, hôm đó hình như nhà chị có đám giỗ thì phải... Có chuyện gì thế?"
Khi nghe Kanon giải thích về Lễ hội văn hóa, Yuuri lộ rõ vẻ mặt méo xệch, đôi lông mày rũ xuống thảm thương.
"H-Hả... Sao lại thế chứ... Chị muốn đi...! Nhưng mà đám giỗ thì không thể nào trốn được rồi... Nhưng mà, nhưng mà, Lễ hội văn hóa trường Kanon-chan mà... Huhuhu."
Vừa mếu máo như sắp khóc, Yuuri vừa ôm chầm lấy Kanon.
Lớn tồng ngồng rồi mà làm cái trò gì thế không biết.
"Y-Yuuri-san. Chờ đã, ngực chị..."
Ngực của Yuuri và má của Kanon đang ép chặt vào nhau, tạo thành một độ lún trông khá là... ừm...
Hừm...
... Ấy, không phải.
Trước thái độ này của Yuuri, đến cả Kanon cũng chỉ biết cười khổ. Chẳng nói nên lời.
Không hiểu sao Himari lại đang nhìn chằm chằm vào hai người họ.
Chẳng lẽ con bé đang cảm thấy như bị cướp mất Kanon sao?
"Cả hai đều trông mềm mại phổng phao, lại còn được tận mắt chứng kiến bố cục 'ngon nghẻ' thế này nữa chứ... Phải khắc sâu vào tâm trí mới được..."
Cô bé lẩm bẩm với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Quả nhiên cảm quan của một người vẽ tranh như Himari có chút không bình thường...
"Kazuki-kun có đi Lễ hội văn hóa không?"
Yuuri vừa ôm Kanon vừa quay sang nhìn tôi. Sao thế nhỉ, ánh mắt đó có chút đáng sợ.

"À, ừ thì có."
"Ư, gian xảo..."
"Yuuri cũng có em gái mà."
"Lễ hội văn hóa trường em gái tớ hoàn toàn là sự kiện nội bộ. Thế nên tớ chưa đi bao giờ cả..."
"Vậy à."
"Bởi vậy nên từ khi làm người lớn đến giờ tớ chưa có cơ hội đi Lễ hội văn hóa trường cấp ba bao giờ... Tớ cũng muốn hít hà thật nhiều năng lượng tuổi trẻ mà."
"Nói năng nghe cứ như ma cà rồng hút máu ấy."
Nghe cứ như biến thái.
Vốn dĩ Yuuri ngày nào cũng "hít" cái thành phần nữ sinh cao trung từ cô em gái rồi mà... À khoan, nói vậy thì tôi cũng thế.
Thôi, không nghĩ nữa.
"Kanon-chan. Năm sau có Lễ hội văn hóa nữa không? Năm sau em mời chị nữa nhé?"
"Chắc là có... Nếu vẫn giữ hệ thống giống năm nay thì em sẽ mời chị."
"Cảm ơn em. Huhu... Chị sẽ nhịn đến năm sau vậy..."
Yuuri lại ôm chặt Kanon thêm cái nữa. Kanon vừa ngán ngẩm vừa đưa tay xoa xoa đầu Yuuri.
Chẳng biết ai mới là người lớn nữa...
Chính vì những khía cạnh này mà dù người ta có bảo Yuuri "người lớn", tôi vẫn chẳng cảm nhận được chút nào.
Nhưng mà, năm sau sao...
Từ ngữ mà Yuuri vừa nói bất chợt khiến tôi bận tâm.
Đừng nói là năm sau, ngay cả tháng sau cái cuộc sống chung này sẽ ra sao, thú thật là tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
~*~
Sau khi Yuuri ăn tối xong cùng cả nhà, tôi di chuyển vào trong khu vực bồn rửa mặt.
"... Chuyện là vậy đó, con chỉ hỏi được thông tin liên lạc của gã đó thôi."
"Vậy à..."
Ở đầu dây bên kia, bố tôi toát ra một bầu không khí đầy vẻ nghiêm trọng.
Bố gọi điện lại để hỏi thăm tình hình của Kanon.
Vụ "tập kích nhà Murakumo" hôm nọ, tôi buộc phải báo cáo lại, nhưng chỉ kể theo kiểu lấp liếm các chi tiết cụ thể.
Đương nhiên, tôi không hề nhắc gì đến chuyện của Himari với bố.
"Thế còn tình hình của mẹ thì..."
"Đang hồi phục rất tốt. Nghe bảo trong tháng này là có thể xuất viện rồi."
"... May quá."
Tôi tạm thời yên tâm. Nhưng trong lòng tôi lại dấy lên một nỗi lo ngại khác.
Vì thế, tôi quyết định đi trước một bước.
"Nè bố. Dù mẹ có xuất viện thì con vẫn sẽ chăm sóc Kanon ở nhà con nhé."
"Con làm thế thì bố đỡ lo rồi, nhưng mà... Kazuki, con thấy ổn chứ?"
"Nhà con gần trường của Kanon hơn nên tiện cho con bé. Với lại con nghĩ Kanon vừa mới quen với chỗ này, giờ lại thay đổi môi trường sống nữa thì vất vả lắm."
"Cũng phải..."
Vốn dĩ Kanon định đến nương nhờ nhà bố mẹ tôi ở quê.
Mà, nghĩ theo lẽ thường thì đó là chuyện đương nhiên (vì ban đầu con bé đâu có biết nhà tôi), nhưng nhớ đến tính cách của mẹ, tôi nghĩ thế nào bà cũng sẽ bảo "Về nhà mẹ đi con" cho mà xem.
Giả sử chuyện đó xảy ra, thì căn nhà này sẽ chỉ còn lại tôi và Himari sống với nhau.
Tôi tự nhận thức được rằng cuộc sống hiện tại đang được duy trì trên một sự cân bằng rất mong manh.
Thế nên nếu Kanon rời đi, chắc chắn rủi ro sự tồn tại của Himari bị bại lộ với xung quanh sẽ tăng vọt.
Tôi muốn tránh điều đó.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy ghét cái tính cách đầy toan tính này của bản thân quá.
Nhưng ngoài chuyện của Himari ra, thì việc muốn được ăn cơm Kanon nấu thêm một thời gian nữa cũng là mong muốn thật lòng của tôi.
Tất nhiên, tôi không nói điều đó ra.
"Nhưng mà Kazuki này, không phải là con đang được Kanon-chan chăm sóc ngược lại đấy chứ?"
"K-Không có chuyện đó đâu."
Tôi hơi dao động một chút. Về khoản nấu nướng thì đúng là tôi đang được Kanon chăm sóc tận răng thật...
"Thật không đấyyyy? Đừng có mà phơi bày mấy cái thói xấu xí ra trước mặt Kanon-chan đấy nhé."
"Con biết rồi mà. Thôi con cúp máy đây."
Không muốn bị vặn vẹo thêm nữa, tôi cưỡng ép kết thúc cuộc gọi.
Khi tôi bước ra khỏi khu vực bồn rửa mặt, ba cô nàng, bao gồm cả Yuuri, đang rôm rả vui đùa trong phòng khách.
Trên bàn bày la liệt rất nhiều lọ nhỏ đủ màu sắc.
Gì kia nhỉ... sơn móng tay à?
"Cái lọ màu xanh có kim tuyến này dễ thương ghê. A, nhưng mà cái loại màu ngọc trai bên này em cũng thích nữa... Ưm, đau đầu thật."
Kanon cứ cầm hết lọ này đến lọ khác lên, tay chống cằm suy tư.
"Phư phư. Có vẻ Kanon-chan thích mấy loại lấp lánh nhỉ. Còn Himari-chan thì sao?"
Trái ngược với sự hào hứng của Kanon, khi được Yuuri hỏi, Himari chỉ ngồi im lặng.
"Em thì... chưa làm mấy cái này bao giờ... Với lại cũng không có hứng thú lắm..."
Himari vừa nói đến đó thì chạm mắt với tôi.
Cô bé khẽ thốt lên "A", rồi chẳng hiểu sao lại vội vàng lấp liếm: "Nh-Nhưng mà em thích nhìn lắm ạ! Em nghĩ màu pastel dễ thương lắm!"
Tôi thì có bận tâm gì đâu, con gái dù có hứng thú làm đẹp hay không thì tôi cũng chẳng để ý.
"Nè Himari. Sơn móng tay cho tớ đi?"
"Hả?"
Trước lời đề nghị đột ngột của Kanon, Himari giật nảy mình, vai run lên.
"Tại Himari vẽ đẹp mà."
"Nhưng tớ chưa sơn móng tay bao giờ. Không biết có làm được không nữa..."
"Thì cứ thử đi là biết ngay ấy mà. Tớ thấy Himari có khiếu về màu sắc lắm. Thế nhé, nào, làm thử đi."
Kanon tươi cười chìa tay về phía Himari. Himari tuy có chút bối rối, nhưng rồi cũng khẽ nói "Nếu hỏng thì cho tớ xin lỗi nhé..." và lặng lẽ đưa tay về phía lọ sơn móng.
Tình hình này thì tốt nhất là không nên nhìn chằm chằm vào họ.
Cảm thấy ở lại chỉ tổ làm kỳ đà cản mũi, tôi lẳng lặng rút lui về phòng, quyết định lôi điện thoại ra chơi game sau một thời gian dài bỏ bê.
Từ phòng khách, tiếng cười nói vui vẻ cứ chốc chốc lại vọng vào.
"Himari, cậu khéo tay thật đấy. Mới làm lần đầu mà đã sơn được kiểu gradient thế này á. Đẹp dã man."
"V-Vậy sao..."
"Ừm ừm. Hồi chị mới tập sơn lần đầu, dùng loại sơn lì (matte) mà nó loang lổ ghê lắm, làm chị nản hết cả lòng. Chị có thể nhờ Himari-chan sơn giúp luôn được không?"
"V-Vâng. Nếu chị không chê... Yuuri-san muốn chọn màu nền gì ạ?"
"Hưm, để xem nào."
Gần như bọn họ đang tường thuật trực tiếp luôn rồi, nên dù ngồi trong phòng mình tôi cũng lờ mờ tưởng tượng ra được màu sắc.
Cơ mà mấy thuật ngữ chuyên môn thì tôi chịu, không hiểu lắm.
Sau đó ba người họ tiếp tục chuyện trò rôm rả thêm một lúc nữa.
"A, Kazuki-kun. Chắc tớ xin phép về đây."
Nghe tiếng Yuuri gọi, tôi nhìn đồng hồ, đã hơn tám giờ rưỡi tối.
Đã muộn thế này rồi sao.
Chỉ vừa nghe chuyện của họ vừa chơi game lai rai mà đã ngốn hết thời gian rồi.
Khi tôi bước ra phòng khách, trên bàn vẫn còn bày biện đủ loại sơn móng tay rực rỡ sắc màu.
Yuuri mang đến nhiều thế này sao.
Với lại, trong phòng đang nồng nặc mùi dung môi. Phải bật quạt thông gió lên mới được.
Yuuri đã chuẩn bị xong đồ đạc để ra về và đang mang giày. Chúng tôi tiễn Yuuri ra cửa.
"Hôm nay xin lỗi vì ở lại muộn nhé. Kazuki-kun, tớ sẽ lại ghé nha."
"Ừ. Đi đường cẩn thận."
"Ừm. Cả Kanon-chan và Himari-chan nữa, cảm ơn hai đứa vì hôm nay nhé."
"Bọn em cảm ơn chị mới đúng."
"Chị ngủ ngon ạ."
Kanon và Himari cười tươi vẫy tay chào, rồi Yuuri bước ra khỏi cửa.
Những đầu ngón tay rực rỡ của hai đứa khiến tôi vô thức bị thu hút.
Có lẽ nhận ra ánh nhìn của tôi, Kanon liền chìa tay ra khoe.
"Kazu-nii, nhìn nè. Himari sơn cho em đó."
"Ồ. Trông đỉnh đấy chứ."
"Chuẩn luôn."
Màu xanh nhạt và màu vàng hòa quyện vào nhau tạo thành hiệu ứng chuyển màu, phần đầu móng còn được điểm xuyết lớp kim tuyến lấp lánh.
Tôi vốn hoàn toàn không có hứng thú với sơn móng tay, thậm chí còn cho rằng con gái để móng tự nhiên trông vẫn thích hơn.
Nhưng, tôi thật lòng thấy sự phối màu này rất đẹp.
"Cái đó... Của em là được Yuuri-san sơn cho đấy ạ... Em, lần đầu để kiểu này... Có kỳ cục không anh?"
Himari vừa nói vừa rụt rè chìa tay ra.
Móng của Himari được sơn màu hồng đơn giản, bề mặt bóng loáng.
Và chỉ riêng trên hai ngón út là có hình chú bướm trắng.
Yuuri không thể nào vẽ đẹp thế được, nên chắc là dán hình rồi.
"Không, anh thấy dễ thương mà?"
"Th-Thật ạ?"
"Ừ."
"Tuyệt quá...!"
Gương mặt Himari tức thì bừng sáng rạng rỡ.
Dù nói hơi nhiều lần rồi, nhưng tôi thực sự không có hứng thú với móng tay nên không biết thế nào là đẹp hay xấu.
Nhưng tôi nghĩ nó rất hợp với hình tượng của Himari.
Quả không hổ danh là người có em gái như Yuuri, gu chọn rất chuẩn.
"Nào, hai đứa. Đứa nào tắm trước cũng được, đi tắm nhanh lên."
"Vâng."
Hai đứa đáp lời rồi rời khỏi lối vào.
Trên đường đi về phòng, hai đứa nhìn nhau cười khúc khích "Ê hê hê", "Phư phư phư".
Chẳng hiểu sao nhưng trông có vẻ vui thật đấy.
Chỉ được sơn móng tay thôi mà tâm trạng đã tốt đến thế, khiến tôi cảm thấy có chút ghen tị với mấy cô nữ sinh cao trung này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
