Xuyên Vào Trò Chơi Hẹn Hò Rùng Rợn Nơi Mọi Nữ Chính Đều Là Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

1-108 - Chương 61: Có thích không?

“Điện hạ…?”

Yvel ngạc nhiên nhìn sang La Duy. Điện hạ nào cơ?

Trong toàn đế quốc, người có thể được gọi bằng danh xưng ấy e rằng chẳng quá vài người — sao lại dính dáng đến La Duy được chứ?

Hơn nữa, nhóm người vừa xuất hiện này nhìn qua đã chẳng phải loại hiền lành.

Đặc biệt là gã đứng đầu — dáng vẻ bình thường, gương mặt chẳng có gì nổi bật, vậy mà quanh thân lại tỏa ra một luồng khí nguy hiểm khó tả. Người này, chắc chắn là cao thủ.

Yvel càng nhìn càng thấy khó hiểu — La Duy rốt cuộc đã chọc phải hạng người nào thế này?

Dưới ánh nhìn của mọi người, sắc mặt La Duy vẫn bình thản.

Anh chỉ lặng lẽ đặt muỗng nĩa xuống, ngẩng đầu hỏi người đàn ông kia:

“Không thể đợi một chút sao? Chúng tôi còn chưa ăn xong.”

Có thể ngồi ăn cùng lúc với em gái và cô giáo — chuyện ấy đúng là hiếm có lắm rồi…Chỉ tiếc, lại bị đám người này phá ngang.

Tên đối diện vội nở nụ cười: “Ngài La Duy, điện hạ đã chuẩn bị sẵn một buổi yến tiệc thịnh soạn. Xin ngài đừng lo.”

Nụ cười hắn trông có vẻ lễ độ, nhưng ánh mắt lại lạnh như thép — không cho phép từ chối.

La Duy nhìn thẳng hắn, gương mặt vô cảm, song trong lòng đã khẽ thở dài: Cái gì đến rồi cũng phải đến thôi… Chuyện của Ophelia — không thể tránh được nữa rồi.

Khi anh vừa đứng dậy, định theo chân gã áo đen rời đi — thì một bóng người đột ngột chắn trước mặt.

Helena siết chặt nắm đấm, đôi vai run rẩy, ánh mắt sáng quắc như thú nhỏ sẵn sàng nhào tới.

“Không cho phép mang anh đi!!”

Cả căn phòng lặng ngắt. Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía cô bé.

Gã cầm đầu hơi nhướn mày, còn những người phía sau lập tức cảnh giác, tay khẽ lùa vào trong áo khoác, nơi cất giấu thứ vũ khí chết người.

Chỉ cần Helena dám bước thêm một bước, chắc chắn họ sẽ đồng loạt ra tay. 

“Helena!” — La Duy hoảng hốt, định kéo em gái lại.

Nhưng đã quá muộn. Ngay khi nhận ra cô bé có ý định ngăn cản, người đàn ông áo đen kia bỗng bộc phát sức mạnh kinh người.

La Duy còn chưa kịp nhìn rõ hắn ra đòn thế nào, một luồng khí hỗn loạn đã quét ngang mặt, đánh thẳng vào không khí. Helena bị hất lùi vài bước, bật ra tiếng rên nghẹn.

“Không được động vào em gái tôi.”

La Duy lạnh giọng, ánh mắt như dao lướt qua gã kia, rồi vội đỡ lấy cơ thể đang run rẩy của Helena.

Cảm xúc trong cô bé càng lúc càng dữ dội — và anh hiểu, nếu để tiếp diễn, nơi này sẽ không còn là quán rượu nữa, mà thành bãi chiến trường.

“Tiểu thư, mệnh lệnh của điện hạ không thể vi phạm.” — gã áo đen lên tiếng, giọng mang vẻ cảnh cáo.

La Duy chẳng buồn đáp. Anh chỉ cúi xuống, nhẹ giọng dỗ em gái:

“Anh chỉ ra ngoài một lát thôi, ở nhà ngoan nhé. Anh sẽ sớm quay lại.”

Nói xong, anh nhìn sang Yvel, khẽ nháy mắt: “Cô giáo, nhờ cô chăm sóc Helena giúp tôi.”

Rồi chẳng quay đầu lại, anh theo đám người áo đen rời khỏi quán.

“Em không cần cô ta chăm đâu!!”

“Anh ơi!!”

Tiếng kêu thất thanh vang vọng phía sau, nhưng rất nhanh, Yvel đã kéo Helena lại, giữ chặt cô bé trong vòng tay.

“Đừng manh động! Đám đó… còn rắc rối hơn cả đặc vụ của Cục Vụ Đặc Biệt…”

Cô cảnh giác nhìn theo bóng nhóm người rời đi, khẽ siết tay.

“Thân phận như chúng ta, tốt nhất đừng khiến La Duy thêm phiền phức…”

Nói đến đây, Yvel lại nhớ đến ánh nhìn La Duy để lại trước khi bị dẫn đi — ánh nhìn có gì đó… khác lạ. Không lẽ… anh ấy đã sớm đoán được chuyện này sẽ xảy ra sao?

Trên chuyến xe ngựa mờ tối, La Duy bịt mắt bằng một tấm vải đen không透光.

“Ngài La Duy, xin thứ lỗi… đã mạo phạm.”

Anh khẽ cười, giọng trầm xuống:

“Đưa tôi đi đâu mà phải bí mật như thế?”

Không có hồi đáp — chỉ còn lại tiếng im lặng và tiếng bánh xe lộc cộc trên đường.

Xe ngựa xóc nảy, chạy suốt một đoạn dài. Dựa vào sự quen thuộc với các con phố của Thánh Caren, La Duy nhận ra — họ đang rời khỏi thành.

Đường bắt đầu gập ghềnh, chứng tỏ xe đã ra ngoại ô.

Anh thầm đếm nhịp thời gian. Khoảng ba tiếng sau, xe dừng lại.

Khi tấm bịt mắt được tháo ra, ánh sáng ập đến khiến anh khẽ nheo mắt.

“Ngài La Duy, xin mời.”

Bước xuống xe, anh sững sờ. Trước mặt là một trang viên yên tĩnh giữa vùng quê lúc hoàng hôn.

Cánh đồng trải dài tít tắp, cối xay gió quay chậm rãi, tiếng côn trùng vang lên từ những luống lúa mạch hai bên đường nhỏ.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm mát lành của đồng nội.

La Duy hít sâu, lòng thoáng lặng đi.Không khí ở đây khác hẳn cái ngột ngạt nơi Thánh Caren.

Anh đưa mắt nhìn quanh — rồi đột nhiên khựng lại.

Không phải vì khung cảnh đẹp như tranh…Mà vì nơi này, anh từng đến rồi.

Chính là trang viên nơi anh gặp Ophelia lần đầu tiên — trong vòng lặp đầu tiên của cuộc đời.

Cô ấy… lại đưa mình đến đây sao?

Đi theo người áo đen, anh cẩn trọng quan sát mọi thứ. Càng nhìn, càng cảm thấy lạ.

Trang viên kia lẽ ra phải nằm ở ngoại thành của một thành phố khác — không thể nào có ở vùng ven Thánh Caren.

Vậy mà khung cảnh nơi đây, từ ruộng lúa, bức tường cho tới cánh cổng, đều giống hệt như đúc.

Chẳng lẽ… đây là một bản sao?

Khi cánh cửa lớn mở ra, bước vào trong, La Duy đã chắc chắn — cảm giác ấy không sai.

Trang viên này đúng là một bản sao hoàn hảo của nơi xưa, chỉ khác ở chỗ — nó mới hơn, tinh hơn, và thiếu đi cái cảm giác trầm mặc của một khu nhà cổ.

Từng viên gạch, từng cành cây… đều là cô ấy tự tay phục dựng.

Một cảm giác chấn động dâng lên trong lòng anh.

Bao nhiêu năm trôi qua, Ophelia vẫn giữ nguyên ký ức về quãng thời gian ấy — đến mức dùng quyền lực và tiền bạc để tái tạo mọi thứ, từng chút một.

Một người phụ nữ như thế… đáng sợ thật đấy.

Vừa cảm phục, vừa sợ hãi, La Duy chẳng biết nên cười hay thở dài.

“Điện hạ, ngài La Duy đã đến.”

Người áo đen nói xong liền cúi đầu, lặng lẽ rời khỏi sảnh.

Ngay khi đó, dòng chữ quen thuộc hiện lên trước mắt anh:

【Chương 2: Sự kiện khủng bố Wigner】

【Điểm lưu trữ: Trang viên của Ophelia】

【Số lần đọc được: 5/5】

La Duy hít sâu, tự trấn tĩnh bản thân, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa.

Ánh sáng ấm áp từ dãy nến lung linh phản chiếu lên chiếc bàn dài phủ vải hoa tinh xảo.Người phụ nữ với mái tóc bạc buông dài khẽ xoay người, mỉm cười.

Dưới ánh trăng lặng lẽ tràn qua khung kính, làn da cô sáng như ngọc sứ, đẹp đến nín thở.

“La Duy.”

Giọng cô mềm như gió đêm.

La Duy mỉm cười, nhìn người con gái ấy bước đến gần.

“Ophelia. Lâu rồi không gặp.”

Giống như hai người bạn cũ, Ophelia dang tay, khẽ ôm lấy anh.

“Đúng là… đã lâu thật rồi.”

Trên gương mặt luôn lạnh nhạt ấy, bỗng hiện lên nụ cười tinh nghịch của một cô gái cùng tuổi.

“Bốn năm rồi đấy… anh có nhớ em không?”

La Duy nhẹ cười, ôm lại cô:

“Dĩ nhiên là nhớ.”

“Thật sao?” — cô buông tay, ánh mắt thoáng nghi hoặc.

“Vậy tại sao sau bốn năm anh trở về, lại không tìm em trước tiên? Nghe chẳng giống người nói ‘nhớ’ cho lắm.”

La Duy thoáng bối rối:

“Ờm… anh bận nhiều việc quá, vốn định xong xuôi rồi mới—"

”Em không thích sự dối trá đâu nhé.”

Giọng cô bỗng lạnh đi, bàn tay đặt lên ngực anh.

“Đừng hòng lừa em, vì em biết rõ anh đang nghĩ gì.

La Duy khẽ chớp mắt, cười gượng trong khi lòng tự hỏi:

Cô ấy thật sự đọc được suy nghĩ à?Mình không nhớ là Ophelia có năng lực đó…

Ngay lúc ấy, thông tin nhân vật hiện ra trước mắt anh:

【Ophelia】

【Chủng tộc: Không rõ】

【Hảo cảm: 100】

【Mức độ ô nhiễm: 15】

【Mô tả: Hoài niệm quá khứ cùng anh, mộng tưởng về tương lai với anh.】

Dòng dữ liệu không đầy đủ — không họ tên, không chủng tộc, không thuộc tính. Giống hệt lần anh gặp Helena khi cô vừa thoát khỏi trạng thái “thu nhận”.

Nhưng lần này, La Duy đã cảnh giác hơn nhiều. Anh biết rõ: Ophelia tuyệt đối không vô hại.

Vẻ dịu dàng của cô — càng khiến anh thấy rợn người.

“Thôi nào, em cũng không phải người thích truy cứu.” — Ophelia lại mỉm cười, giọng trở nên mềm mại.

Cô kéo anh ngồi xuống bên bàn ăn.

“Anh chưa ăn tối đúng không? Bếp đang chuẩn bị toàn món anh thích đấy.”

La Duy gật đầu: “Cảm ơn.”

“Đừng khách sáo.” — Cô khẽ nhướn mày.

“Nơi này, từng thứ đều là vì anh mà có.”

Cô dừng lại một chút, nhìn ra cửa sổ, giọng hơi buồn:

“Sau khi được phụ vương trao quyền, em từng định mua lại ngôi làng cũ của chúng ta… nhưng đáng tiếc, nơi đó đã biến thành khu công nghiệp. Không khí đặc quánh khói và nước thải, mọi ký ức đẹp đẽ năm xưa đều bị thứ ‘công nghệ ma đạo’ hủy sạch rồi.”

Rồi cô lại khẽ cười: “Nhưng cũng may… nơi anh đang ngồi đây, từ cảnh vật đến căn nhà, em đã tái dựng lại y hệt ngày xưa — không sai một ly.”

Đôi mắt Ophelia sáng long lanh, nhìn sâu vào anh:

“Anh có thích không?”

La Duy mỉm cười gượng:

"Tất nhiên là thích.”

Vừa dứt lời, dòng chữ lạnh lẽo lập tức nhảy ra trước mắt:

【Ophelia】

【Mức ô nhiễm +1】

【Mức ô nhiễm +1】

【Mức ô nhiễm +1】

La Duy sững người. Ophelia vẫn cười, vẻ hiền hòa như chẳng có gì thay đổi.

Nhưng chỉ riêng anh thấy — chỉ số ô nhiễm của cô đang tăng vọt không kiểm soát nổi.

Cô ta… thật sự đọc được suy nghĩ của mình ư!?