Xuyên Vào Trò Chơi Hẹn Hò Rùng Rợn Nơi Mọi Nữ Chính Đều Là Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

1-108 - Chương 65: Lý trí trống rỗng.

Ngay khi âm thanh quái dị ấy vang lên, La Duy giật bắn cả người.

Phản xạ như bị kích thích bản năng, một lưỡi dao dài đỏ sẫm lập tức hiện lên trong lòng bàn tay.

Anh ngưng tụ huyết ma pháp, đôi mắt cảnh giác quét quanh căn phòng. Mọi thứ vẫn sáng sủa, rộng rãi, không một bóng người.

Âm thanh kỳ lạ kia như một ảo giác thoáng qua — biến mất không dấu vết. Nhưng La Duy chắc chắn, đó tuyệt đối không phải ảo giác!

Anh thật sự nghe thấy trong phòng có tiếng gì đó đặc quánh, như có thứ gì đang bò trườnngọ nguậy trong bóng tối.

La Duy không tin, bắt đầu lục soát khắp phòng của Ophelia.

Phòng này nhỏ đến mức chỉ liếc qua là thấy hết, gần như không có chỗ nào để giấu thứ gì.

Anh thậm chí nghi ngờ có mật thất, nhưng gõ quanh tường một vòng — toàn là tường thật, không hề có chỗ rỗng.

Sự im lặng càng khiến tim La Duy đập nhanh hơn.

Ophelia… rốt cuộc cô đang giở trò gì vậy?

Cuối cùng, anh nhìn căn phòng lần nữa, sâu và lâu. Rồi không ngoảnh lại, đẩy cửa bước ra.

Bên trong trang viên đêm ấy, tĩnh mịch đến rợn người.

La Duy hướng mắt ra ngoài — ánh trăng rải bạc lên cánh đồng lúa mì, gió khẽ lay, sóng lúa trập trùng.

Đáng lẽ đó là một bức tranh yên bình. Nhưng sau chuyện vừa rồi, cảnh ấy lại khiến người ta thấy quá mức yên lặng, yên lặng đến bất thường.

Anh đẩy cánh cổng lớn của trang viên, định ra ngoài hít thở.

Nhưng ngay lúc đó, một cô hầu gái không biểu cảm đột ngột xuất hiện trước mặt.

“Đị–!”

La Duy giật nảy mình chửi thề, mém tí nữa thì rút dao ra phang luôn.

“Ngài La Duy, điện hạ đã dặn, xin ngài đừng ra ngoài.”

Giọng nói ấy trầm, khàn, thậm chí chẳng giống giọng người.

“Ophelia đâu? Cô ta đi đâu rồi?” anh hỏi dồn.Đối phương im lặng.

“Những người khác đâu? Các cô không sống trong trang viên này à?” Vẫn không trả lời.

Đối mặt một kẻ cứ như búp bê biết nói, La Duy bực mình, không thèm đôi co.

Anh đẩy mạnh cánh cổng, gió đêm lạnh buốt ùa vào.

Anh bước ra, hướng về con đường nhỏ giữa cánh đồng.

“Ngài La Duy, điện hạ đã dặn, xin ngài đừng ra ngoài.”

Giọng nói ấy lại vang lên — hầu gái như bóng ma xuất hiện trước mặt, chặn đường anh.

“Tôi chỉ muốn… đi tiểu, cô cũng quản?” La Duy nhếch mép, bật tốc độ nhờ buff linh hoạt.

Cô ta liền đuổi theo sau, bước đi cứng đờ.Anh chạy nhanh, cô cũng nhanh — bám riết không rời.

“Cô có bệnh à!?” La Duy gầm khẽ, huyết khí bùng nổ, vung dao chém ngược lại. Một ánh đỏ cong vút như mảnh trăng xé ngang bóng đêm.

“Cạch!” — đầu cô ta rơi xuống đất.

La Duy khựng lại. Tốc độ nhanh thế mà sức thì yếu đến mức đó ư? Cô ta thậm chí còn không tránh!

Nhưng chuyện đáng sợ thật sự vẫn ở phía sau...

“Ngài La Duy, điện hạ đã dặn… xin ngài đừng ra ngoài...”

Cái đầu nằm trên đất vẫn đang mở miệng nói, lặp đi lặp lại cùng một câu. Thân thể không đầu trước mặt anh vẫn đứng thẳng, không ngã xuống.

“Đừng ra ngoài…”

“Đừng ra…”

Cái đầu cố quay về phía anh, nhưng mặt không chút cảm xúc, chỉ có miệng máy móc mấp máy.

La Duy thấy da đầu tê rần, từng sợi tóc dựng đứng. Từ khi Ophelia rời đi, mọi thứ nơi này đều quái dị —Không, có lẽ phải nói là từ khi anh vừa bước vào trang viên này đã là một điều sai lầm.

Anh siết chặt lưỡi dao, chạy thẳng về phía cánh đồng lúa mì.Anh muốn biết — bên ngoài trang viên này rốt cuộc là gì!

Dù sao anh còn nhiều mạng, chết cũng phải chết cho minh bạch!

Cánh đồng trống trải, chỉ còn gió lùa qua tai.Anh bước đi, cố gắng xác định phương hướng.

Nhưng đêm quá đen, cánh đồng kéo dài vô tận, không thấy ranh giới.

Và điều kỳ lạ là — “Hình phạt” của quy tắc vẫn chưa xuất hiện.

Không có quái vật ẩn trong lúa, Không có hầu gái sát khí hay quản gia giết người — Không có gì cả.

Chỉ có nhịp tim anh, đập càng lúc càng mạnh.

Có người từng nói: “Nỗi sợ nguyên thủy và mãnh liệt nhất của con người — là nỗi sợ cái chưa biết.” Giờ đây, La Duy chính là như thế.

Anh không biết mình sắp đối mặt với điều gì.

Huyết dao chém rẽ sóng lúa, anh bước sâu hơn vào cánh đồng. Đi mãi, đi mãi…

Đến khi tưởng rằng đã chạm đến bìa đồng, anh ngẩng đầu lên —và sững sờ.

Trước mắt là một tòa trang viên đen kịt, đồ sộ, Một khung cửa sổ còn sáng đèn — chính là phòng của anh.

Khoan… nếu đó là trang viên, vậy phía sau ta là gì?

La Duy quay phắt lại. Ánh trăng nhợt nhạt, phản chiếu trên cánh đồng lúa mì kéo dài vô tận.

Anh đã quay về chỗ cũ. Bị lạc trong vòng lặp!

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Ngay cả trong những vụ án kỳ quái nhất của vòng chơi đầu, anh cũng chưa từng gặp chuyện như thế này.

Không còn lựa chọn, La Duy cắn răng quay lại trang viên.

Xác cô hầu không đầu trước cửa đã biến mất. Cánh cửa khép hờ, bên trong tối om.

Anh đứng ở ngưỡng cửa, cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực. Anh biết mình đã phạm quy tắc.

La Duy siết cổ tay, cảm nhận dòng máu đang sôi sục trong huyết hạch. Anh dồn hết sức, đẩy huyết ma pháp đến cực hạn.

[Huyết Dao] trong tay lập tức lớn thêm một vòng, sương máu bao phủ quanh thân.Đó là toàn bộ sức mạnh còn lại của anh.

Hít sâu một hơi, anh bước vào bóng tối.

Ngay khoảnh khắc bàn chân chạm sàn —Âm thanh bò trườn quái dị kia lại vang lên, vang vọng khắp sảnh lớn trống rỗng.

La Duy nhếch môi. Đã chẳng sợ chết, thì còn gì đáng sợ nữa?

Anh nắm chặt Huyết Dao, lần theo hướng phát ra âm thanh.

Càng đi sâu, tiếng động càng rõ, như ở ngay sát bên tai.

Anh khựng lại, ánh mắt dừng trên vách tường cạnh mình.

“Xoạt… gừ…”

Âm thanh ấy —phát ra từ trong tường.

Rồi nó vang khắp nơi —trước, sau, trái, phải, trần nhà, phòng ốc —mọi ngóc ngách đều dậy lên cùng một thứ âm thanh nhầy nhụa và khủng khiếp.

Không chỗ nào trốn được.

Bản năng thôi thúc, La Duy đưa tay chạm vào tường —trơn, lạnh, chẳng có gì khác thường.

Nhưng trong lòng anh lại dấy lên một dự cảm —bức tường này… đang sống.

Trang viên này, cả tòa nhà này —như một sinh thể khổng lồ đang dần tỉnh giấc, há miệng chuẩn bị nuốt chửng anh.

Không còn đường lùi. La Duy mở bảng vật phẩm, chỉ còn cách đổi lấy thứ đó...

【1. Mắt Thấu Triệt – Trang sức (★★★★)】Sau khi đeo, tăng mạnh trực giác, cường hóa khả năng cảm nhận sự vật thần bí.

Một món đồ nhỏ hiện ra trong tay anh — một chiếc trâm ngực tinh xảo hình con mắt pha lê.

Kèm theo đó là dòng chú thích:

“Đôi khi, nhìn thấy sự thật chưa chắc là điều tốt, điều tra viên ạ.”

La Duy hiểu rõ — Trực giác quá cao là con dao hai lưỡi.

Trong thế giới ngập tràn những điều không thể gọi tên này, càng thấy nhiều, biết nhiều — càng dễ phát điên.

Nhưng không còn lựa chọn. Anh cúi đầu, gắn trâm ngực lên ngực áo.

【Đang tiến hành kiểm định trực giác...】

Khi anh ngẩng đầu —toàn thân đông cứng.

Trước mắt là một địa ngục bằng máu thịt.

Những bức tường từng trắng sáng giờ trở thành mớ thịt vụn trộn lẫn máu,Mọi kết cấu trong trang viên đều phủ kín thịt thối, nội tạng, u nhọt, nhúc nhích như đang sống.

Chúng đập phập phồng như tim người,mỗi nhịp đập là một lần các thớ thịt rung động, sinh ra mạng lưới tĩnh mạch và bạch huyết bò ngoằn ngoèo như nấm mốc —lan khắp mọi nơi,rồi từ từ leo lên chân anh.

Chúng sống.Tất cả đều sống.

La Duy mở to mắt, những tia máu dâng đầy tròng.Anh cười điên dại.

Anh đã mất trí.

【Lý trí của bạn đã trống rỗng】

【Không thể tiếp tục trò chơi — đang ép buộc đọc lại dữ liệu…】