Chương 51: Em Yêu Chị, Vậy Nên Em Sẽ Trao Cho Chị Tất Cả!!
Cổ họng khô khốc cuối cùng cũng được xoa dịu, hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể.
Chút nước cuối cùng cũng được uống cạn.
Thế nhưng, hơi thở của Tô Đào lại ngày càng trở nên dồn dập và khó khăn, bởi sau khi cho uống nước xong, Trì Hiểu Thanh vẫn không chịu buông cô ra.
‘Ặc… mình không thở được…’
“Hộc!”
Cuối cùng, khi đã sắp nghẹt thở đến nơi, tầm nhìn của Tô Đào mới dần rõ nét trở lại. Cô thở hổn hển, nơi khóe mắt long lanh nước, yếu ớt nhìn về phía Trì Hiểu Thanh.
Cô gái nhỏ nhắn chớp chớp mắt, dường như hiểu được cô đang nghĩ gì.
Hiểu Thanh khẽ mỉm cười mà nói:
“Đào Đào muốn biết vì sao à? Bởi vì em yêu chị đấy~”
“Vẫn còn nửa ly nữa nè~”
Lồng ngực Tô Đào phập phồng dữ dội, cô lắc đầu quầy quậy:
“Thôi… chị không còn khát nữa…chị không cần uống nữa đâu…”
“Không được! Chị phải uống hết!”
Vì quá yếu để kháng cự, Tô Đào chỉ có thể bất lực nhìn Trì Hiểu Thanh nâng cằm mình lên, ép cô uống nốt phần nước còn lại. Và rồi, một lần nữa cướp đi hơi thở của cô.
Thời gian trôi qua, vừa nhanh đến chóng mặt, lại vừa dài dằng dặc như tra tấn.
Khi Tô Đào tỉnh lại, cô thấy Trì Hiểu Thanh đang đặt một lư hương nhỏ lên bàn làm việc.
“Đào Đào, chị đang bị bệnh nên không được đi đâu cho đến khi hồi phục nhé~ Thứ này sẽ giúp chị thư giãn. Giờ thì nghỉ ngơi đi ạ, được không chị?”
Trì Hiểu Thanh tiện thể dọn dẹp căn phòng rồi ôm một chồng sách tiến về phía cửa. Chồng sách khá nặng khiến dáng người nhỏ bé của cô lảo đảo. Một cuốn sách vô tình trượt khỏi tay rơi xuống đất nhưng cô không hề hay biết, cứ thế bước tiếp và rời khỏi phòng.
Lúc này, Tô Đào đã lấy lại được chút sức lực, cô gượng dậy một cách yếu ớt. Cô nghi ngờ rằng ngay cả việc nhấc một chiếc ấm nước lúc này cũng là quá sức đối với mình.
Tựa vào đầu giường, Tô Đào xoa xoa hai bên thái dương đang đau nhức:
“Chuyện gì... đang xảy ra thế này? Mình đang bị... Hiểu Thanh giam cầm sao?”
Ngón tay cô vô thức chạm vào bờ môi, nhưng rồi cô lập tức gạt phắt cảm giác vương vấn đó đi, ép bản thân phải suy nghĩ một cách tỉnh táo.
Một lát sau, khi đã có thể đứng dậy, cô mới bắt đầu quan sát căn phòng.
“Dựa vào cách bài trí này… thì đây chính là phòng ngủ của Hiểu Thanh.
“Các cửa sổ đều bị đóng kín, chỉ còn lại khe thông gió.”
“Không thể nhìn ra bên ngoài qua khe thông gió được. Tiếng mưa có vẻ đã nhỏ dần.”
“Rốt cuộc mình đã ngủ bao lâu rồi vậy? Đây vẫn là trận mưa đó, hay là đợt mưa thứ hai rồi?”
Sau khi kiểm tra xong, Tô Đào mệt mỏi gục xuống giường, ánh mắt dời về phía cánh cửa.
Nhưng… Hiểu Thanh thật sự sẽ để cô rời đi sao?
Và vì sao em ấy lại phải làm vậy cơ chứ?
Sau một hồi suy tính, cuối cùng Tô Đào chỉ có thể nở một nụ cười chua chát đầy bất lực.
‘À… là vì cái vụ kiểm chứng kia...’
Trong hoàn cảnh này, việc Trì Hiểu Thanh có đang giả làm yandere hay không… hình như cũng không còn quan trọng nữa.
Em ấy có thể dễ dàng hợp thức hóa mọi hành động của mình ngay lúc này.
Tô Đào đứng dậy nhặt cuốn sách mà Trì Hiểu Thanh làm rơi.
“Cái con bé bất cẩn này, diễn mà cũng đầy sơ hở ghê..”
Ánh mắt cô dừng lại trên tiêu đề:
“Em Yêu Chị, Vậy Nên Em Sẽ Trao Cho Chị Tất Cả!!”
Trang bìa vẽ hai cô gái đang ôm nhau giữa những đóa hồng đỏ rực như máu.
“Bình thường Hiểu Thanh hay đọc tiểu thuyết lãng mạn kiểu này sao?”
Dù sao cũng chẳng có việc gì làm, hiểu thêm về sở thích của Trì Hiểu Thanh có lẽ cũng có ích.
Mặc dù bị giam giữ, Tô Đào vẫn giữ được sự bình tĩnh. Cô biết Trì Hiểu Thanh sẽ không làm hại mình. Một khi sức lực hồi phục, việc khống chế con bé nhỏ nhắn ấy sẽ dễ như trở bàn tay.
Cô chỉ cần chờ.
Thế nhưng, khi nhìn vào mục lục, máu trong người cô như đông cứng lại:
Chương 1: Em thích chị.
Chương 2: Em yêu chị!
Chương 3: Em coi chị là cả thế giới!
Chương 4: Đôi tay của em, chị có thích chúng không?
Chương 5: Hơi đau một chút, nhưng món cháo thịt này ngon lắm đúng không?
Chương 6: Chị vẫn yêu em ngay cả khi em không còn hoàn hảo chứ?
Chương 7: Chị chỉ đang dỗ dành em thôi sao?
Chương 8: Chị sợ em à?
Chương 9: Không sao đâu, em yêu chị!Chương 10: Bên nhau mãi mãi.
Kết thúc.
“Cái… cái gì thế này?!”
Hai tay cô run rẩy dữ dội, suýt nữa làm rơi cuốn sách.
Đây không còn nghi ngờ gì nữa, chính là câu chuyện về một yandere!
Những lời của Tư Thần lại vang vọng trong tâm trí cô:
“Nhân cách thay đổi do ảnh hưởng của môi trường. Ở lứa tuổi dễ bị tác động, việc tiếp xúc kéo dài với những thứ này sẽ làm mờ đi ranh giới đạo đức. Con người ta sẽ vô thức bắt chước những gì họ tiếp nhận, thậm chí là thần tượng hóa nó.”
Tô Đào nuốt khan.
“Chẳng lẽ Hiểu Thanh... đã đọc những thứ này suốt một thời gian dài rồi sao?”
Không… có khi phần mục lục này chỉ cố ý làm quá lên để thu hút sự chú ý mà thôi.
Cô lật đại một trang:
Nhân vật chính hỏi người yêu thích nhất điểm gì ở mình. Khi nhận được câu trả lời là “đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của em”, nhân vật chính đã tự chặt đứt đôi tay mình, đúc chúng vào kim cương và pha lê để làm quà tặng kỷ niệm.
Thật kinh tởm!
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Tô Đào. Cái thực tại điên rồ này... sao lại có cảm giác quen thuộc đến thế
Két~
Cửa phòng mở ra.
Tô Đào vội vàng giấu cuốn sách ra sau lưng, ánh mắt giờ đây đã nhuốm màu sợ hãi khi Trì Hiểu Thanh bước vào.
Trì Hiểu Thanh nghiêng đầu thắc mắc:
“Đào Đào, sao chị lại nhìn em như vậy?”
Cô bưng một bát cháo tiến lại gần.
“À mà…đến giờ ăn rồi nè~”
Dáng vẻ của Hiểu Thanh hoàn toàn bình thường, như thể đang thật sự tận tình chăm sóc một người bệnh.
Nụ cười của Tô Đào cứng đờ, mắt cô dán chặt vào bát cháo trong khi bàn tay đang siết chặt cuốn sách sau lưng khẽ run.
“H-Hiểu Thanh… đây là cháo gì vậy em?”
“Đây là cháo thịt heo thôi ạ”
Ánh mắt Trì Hiểu Thanh thoáng lóe lên một tia khác lạ rồi nhanh chóng trở lại nụ cười ngây ngô.
“Là cháo đậu đỏ thịt nạc em đặt đấy. Sao thế chị?”
Tô Đào khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cô căng thẳng đến mức quên mất rằng Trì Hiểu Thanh còn không biết nấu ăn.
‘Phải rồi... cái kia cũng chỉ là tiểu thuyết thôi mà.’
‘Chỉ là tiểu thuyết thôi…’
Cô lặng lẽ lau đi mồ hôi lạnh.
Hiểu Thanh lại hỏi:
“Đào Đào đã đỡ mệt hơn chưa? Chị tự ăn được không, hay là để em đút cho chị nhé?”
“Kh-Không cần đâu!”
Nghĩ đến cách “đút” ban nãy, Tô Đào vội vàng xua tay.
“Chị tự ăn được.”
Nhưng trong lòng cô lại dâng lên cảm giác bất an. Vì sao lâu như vậy rồi mà sức lực của cô vẫn chưa hồi phục? Cô gần như không thể cử động nổi.
Chưa kịp suy nghĩ thêm, Trì Hiểu Thanh đã kéo ghế ngồi đối diện, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi. Đôi mắt đỏ rực của em ấy nhìn cô đầy mong đợi, như thể đang chờ đợi để chứng kiến từng thìa cháo được nuốt xuống.
Tô Đào quả thật đã lâu chưa ăn gì nên cô thực sự cảm thấy đói.
Ăn vào… có lẽ sẽ lấy lại sức.
Cô múc một thìa cháo có rắc ít hành lá, thận trọng đưa lên mũi ngửi thử.
Không có mùi gì lạ, chỉ là cháo bình thường.
Cô khẽ thổi cho nguội, rồi đưa lên miệng.
…
Tay cô run rẩy khi vừa nếm thử.
Chiếc thìa rơi choảng xuống sàn khi Tô Đào kinh hãi nhổ miếng cháo trong miệng ra.
Ánh mắt khiếp đảm của cô chạm phải ánh mắt của Trì Hiểu Thanh. Không biết từ lúc nào Hiểu Thanh đã hơi rướn người về phía trước, đầu gối ép sát vào đùi cô, hai tay chống cằm mỉm cười đầy thích thú.
“Sao chị không ăn tiếp đi, chị Đào Đào? Bộ... không ngon ạ?”
“H-Hiểu Thanh… tại sao… tại sao cháo này lại có vị nước cam?!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
