Xuyên thành một nữ phụ phản diện? Tôi đã trở thành một loli yandere!

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Chính truyện - Chương 22: Yên tâm đi! Em thật sự không phải yandere đâu!

Chương 22: Yên tâm đi! Em thật sự không phải yandere đâu!

“Ưm….”

Đầu cô đau như búa bổ. Toàn thân rã rời, tựa hồ từng khúc xương đã bị nghiền nát rồi ghép lại một cách vụng về.

Ánh đèn huỳnh quang mờ nhạt từ trên cao chiếu xuống, soi sáng chiếc giường bệnh trắng muốt tinh khôi. Thân hình mảnh mai, nhỏ nhắn của Trì Hiểu Thanh lọt thỏm dưới lớp chăn trắng dày. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc cùng sự yếu ớt còn sót lại nơi tứ chi khiến cô dần tỉnh lại từ cơn mê man.

Ta đã ngất bao lâu rồi?

Cô không cất lời, chỉ lặng lẽ ném câu hỏi ấy về phía hệ thống trong tâm trí. Đồng thời, cô nheo mắt lại, cố thích nghi với ánh sáng gay gắt của bệnh viện.

Cô có thể ngất đi, nhưng hệ thống thì không bao giờ ngủ.

【Ký chủ hôn mê ba tiếng. Hiện tại là 1 giờ sáng. Ký chủ đang ở Bệnh viện Nhân dân số 3 thành phố Cửu Châu, được Tô Đào và Đông Phương Dương đưa đến đây.】

Lại lòi đâu ra một kẻ ngoài cuộc so với kế hoạch thế này... Đông Phương Dương chẳng phải là kiểu công tử đào hoa nhưng lý trí sao?

Có anh ta quanh quẩn bên Tô Đào thì phiền phức lắm. Lúc này mà là không gian riêng của hai người thì hoàn hảo biết bao…

Nghe tiếng lẩm bẩm đầy oán trách của Trì Hiểu Thanh, hệ thống im lặng một hồi.

【 Ký chủ, rốt cuộc thì cô đang ưu tiên cái gì thế hả?! Tôi đã bảo cô uống thêm mấy viên thuốc đó đi nhưng cô không chịu. Giờ nhìn xem! Cô lăn đùng ra ngất vì kiệt sức rồi kìa! 】

Trì Hiểu Thanh mở mắt, thẫn thờ nhìn lên trần nhà.

Khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. “Diễn thì phải diễn cho trót chứ. Ta cố tình để Tô Đào thấy hết những vết thương đó mà. Nếu cơ thể ta vẫn khỏe như vâm thì chẳng phải sẽ gây nghi ngờ sao? Ta có thể lừa được Tô Đào, nhưng không lừa được bác sĩ đâu..”

【Nhưng có nhất thiết phải làm đến mức đó không? Những vết cắt đó sâu lắm. Cô không thấy đau à?】

“Đau chứ.”

Trì Hiểu Thanh thẳng thắn thừa nhận.

“Nếu không có kỹ năng [Giảm Đau], ta e là mình không thể chịu nổi. Kỹ năng [Biến Đổi Dung Dịch] cũng là cứu cánh nữa. Cả kế hoạch của ta đều trông chờ vào nó mà.”

Dù sao thì, mùi vị của máu cũng chẳng dễ chịu gì cho cam.

Thật khó để tưởng tượng có ai đó lại đi nghiện thứ này, nhưng nếu có thể thay đổi hương vị của nó thì lại là chuyện khác.

Nếu sau này, lỡ một ngày Tô Đào nếm phải máu của người khác, rồi nghĩ rằng:

“Vẫn là máu của Hiểu Thanh ngon hơn” Nếu được như thế… hẳn sẽ hoàn hảo biết bao.

“Hệ thống, bây giờ ta có bao nhiêu điểm cảm xúc?”

【2.135 điểm. Trong đó Tô Đào đóng góp 1.400. Phần còn lại đến từ Diệp Lương và Đông Phương Dương, riêng Diệp Lương đã gần 500 điểm.】

“Chắc Diệp Lương ghét ta lắm rồi nhỉ?”

Trì Hiểu Thanh đã đọc đoạn này trong nguyên tác.

Trong tiểu thuyết, sau khi bị rạch mặt, Tô Đào vẫn tham dự bữa tiệc trên du thuyền. Cô ấy không những làm nhục Diệp Lương, giành được sự tán đồng của cha mẹ hắn, mà còn gặp được nam chính thứ ba của tiểu thuyết: Một thần y đã tu luyện ẩn dật suốt hai mươi năm.

Dù sao thì đây cũng là một bộ ngôn tình cực kỳ Mary Sue. Càng nhiều nam chính, càng nhiều ân oán tình thù thì độc giả càng mê mẩn.

Vị thần y kia sau đó cũng sẽ phải lòng Tô Đào, dùng tuyệt kỹ quen thuộc kiểu “Thập Tam Thiên Châm” gì đó để chữa lành vết thương cho cô ấy.

Chưa cần nói đến tương lai xa, riêng buổi yến tiệc này đã cực kỳ quan trọng với Diệp Lương. Nó liên quan trực tiếp đến địa vị và danh tiếng của anh ta nơi kinh thành.

Mà giờ thì sao? Tất cả đều bị cô phá hỏng.

“Kết hợp với bữa tiệc lần trước, có vẻ chúng ta vừa kết một gã kẻ thù thực sự rồi.”

【Quá liều lĩnh rồi ký chủ. Các nam chính đều có hào quang nhân vật chính. Là một phản diện, cô không thể đối đầu trực diện với họ như thế được!!】

“Ừm, lần này đúng là hơi bốc đồng thật.”

Trì Hiểu Thanh gật đầu, giọng điệu như một chuyên gia rút kinh nghiệm sau sự việc.

Nhưng khoảnh khắc cô nhớ lại lời cầu xin của Tô Đào trên sân thượng van cô đừng tự làm tổn thương mình nữa, đôi môi mềm mại áp lên những vết thương như một sự khuất phục…

Cô không khỏi run lên vì kích thích.

“Nhưng mà… hoàn toàn xứng đáng.”

Hơn nữa, với hơn 2.000 điểm cảm xúc, cô có thể thực hiện hai mươi lượt quay gacha liên tiếp!

Cô đã tự mình trải nghiệm các kỹ năng của hệ thống bá đạo đến mức nào rồi. Càng có nhiều thì càng tốt.

Nhưng chuyện gacha cứ để sau đi. Lúc này, điều khiến cô để tâm nhất là cô gái đang gục bên cạnh giường mình.

Tô Đào ngồi trên chiếc ghế nhỏ, hai tay khoanh lại làm gối, má tựa lên đó mà ngủ cạnh giường Trì Hiểu Thanh.

Nhưng vấn đề không nằm ở tư thế ấy.

Mà là gương mặt đỏ bừng khác thường và miếng dán hạ sốt trên trán cô ấy.

Tô Đào đang bị sốt.

【Sau khi đưa cô đến bệnh viện, ngoài việc tắm rửa thay đồ, cô ấy chưa từng rời khỏi đây. Khi sốt lên tới 39 độ, cô ấy vội vàng uống thuốc rồi quay lại ngay. Chắc hẳn đã mệt lắm rồi.】

“Không phải ngươi là Hệ Thống Phản Diện sao? Thấy cô ấy khổ sở thế này, chẳng phải nên vui mừng à?”

【Ký chủ, cô không hiểu đâu. Đây không phải kiểu phản diện mà tôi mong muốn.】

Trong lúc đấu khẩu với hệ thống, điều Trì Hiểu Thanh thực sự cảm nhận được lại là một loại ấm áp và nhẹ nhõm.

Sau khi đưa cô tới bệnh viện, Tô Đào hoàn toàn có thể về nghỉ ngơi, rồi khi cô tỉnh lại mới vội vã quay lại kiểm tra.

Trước khi ngất đi, Trì Hiểu Thanh đã nghĩ, như vậy đã là quá đủ rồi.

Ai ngờ Tô Đào lại ở bên cô, ngay cả khi bản thân đang sốt cao.

Chẳng trách nữ chính lại là người trong mộng của vô số người.

Trì Hiểu Thanh cố gắng hết sức vươn tay ra, nhẹ nhàng lướt những ngón tay lên gò má Tô Đào.

Làn da cô ấy nóng hổi, nhưng lại mịn màng đến khó tin, khiến Trì Hiểu Thanh không nỡ rời tay.

Vài lọn tóc tối màu rũ xuống, ôm lấy khuôn mặt cô ấy dưới ánh đèn. Ngay cả khi không trang điểm, vẻ đẹp của cô ấy vẫn rung động lòng người. Nếu cô ấy thực sự chăm chút, thì ai có thể cưỡng lại được đây?

Trì Hiểu Thanh cũng xinh xắn, nhưng nhiều nhất chỉ có thể gọi là “đáng yêu”.

Còn Tô Đào thì khác. Cô thuộc kiểu càng nhìn lâu, càng say đắm.

“Hệ thống, ngươi có nghĩ một ngày nào đó ta sẽ giống như mấy gã nam chính kia không? Ở bên cạnh Tô Đào cho đến khi yêu cô ấy đến mức không thể cứu vãn??”

【Ký chủ chẳng phải đã thích nữ chính rồi sao?】

Trì Hiểu Thanh không đáp.

Bởi trong lòng cô hiểu rõ, đó không phải là loại rung động yêu đương.

Nếu thực lòng yêu cô ấy, cô đã không "làm tổn thương" cô ấy như vậy.

Suy cho cùng, cô không phải là một yandere thực thụ.

Ngoại trừ sự ảnh hưởng còn sót lại từ ký ức của nguyên chủ, cô cũng mới chỉ quen biết nữ chính này được hai ba ngày kể từ khi xuyên không.

Mải mê với dòng suy nghĩ, Trì Hiểu Thanh tiếp tục tận hưởng hơi ấm trên gò má Tô Đào. Có lẽ cô đã ấn hơi mạnh tay, khiến Tô Đào khẽ động đậy rồi từ từ tỉnh giấc.

Phản ứng của Tô Đào rất nhanh. Vừa mở mắt cô ấy đã lập tức nắm chặt tay Trì Hiểu Thanh.

“Hiểu Thanh! Em tỉnh rồi sao? Em thấy trong người thế nào?”

Trì Hiểu Thanh mỉm cười, sự an lòng hiện rõ nơi đáy mắt.

“Em không sao. Cảm ơn chị, Đào Đào.”

Tô Đào thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy chỉnh lại chăn cho cô.

Nhưng chính cô ấy cũng đang rất yếu. Tô Đào lảo đảo, suýt chút nữa là ngã nếu không kịp bám lại.

Sau khi đứng vững và đưa tay lên trán, cô mới miễn cưỡng đắp chăn cho Trì Hiểu Thanh cẩn thận.

Rồi đưa tay đặt lên trán cô.

“Em vẫn chưa hạ sốt….”

“Em chỉ hơi mệt thôi. Thật sự không sao mà.”

Trì Hiểu Thanh khẽ lắc đầu, mái tóc màu trà khẽ đung đưa.

“Thấy chị ở bên em thế này… thích lắm.”

Ánh mắt Tô Đào khẽ dao động.

Ở bên em…

Cô bám víu lấy cụm từ ấy.

Trong tông giọng của Trì Hiểu Thanh, còn có điều gì đó nặng nề khó gọi tên.

Đến giờ, Tô Đào vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa được chuyện xảy ra trên sân thượng.

Do dự một lát, cô dời mắt về phía cửa.

“Em… nghỉ ngơi trước đi. Chị đi gọi bác sĩ.”

“Vâng ạ~”

Trì Hiểu Thanh gật đầu, giọng kéo dài mềm mại như mèo con làm nũng.

Đôi mắt đỏ thẫm dõi theo bóng lưng mảnh mai rời khỏi phòng bệnh.

Cô thật sự ngoan ngoãn và cảm thấy cực kỳ, cực kỳ mãn nguyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tiểu thuyết Mary Sue (hoặc nhân vật Mary Sue)
mô tả kiểu nhân vật hư cấu, thường là nữ, quá hoàn hảo, tài giỏi mọi mặt, không có khuyết điểm đáng kể và được mọi nhân vật khác yêu mến vô điều kiện.