Chương 27: Cô ấy cũng thật đáng yêu
“Chuyện này…”
Tô Đào nhất thời nghẹn lời, trí não hoạt động hết công suất.
Nếu là người khác hỏi, có lẽ chỉ là hỏi về vóc dáng hay điều gì tương tự.
Nhưng vì người hỏi là Trì Hiểu Thanh, Tô Đào cảm thấy mình không thể trả lời một cách tùy tiện được.
Bởi vì Trì Hiểu Thanh là một yandere!
Em ấy có khuynh hướng tự làm tổn thương bản thân, tư duy cũng khác người thường.
Nhớ lại những gì mình biết về yandere, Tô Đào chợt thấy chẳng lựa chọn nào là ổn thoả cả.
Phương án A: “Không thích.”
Lỡ như Hiểu Thanh hiểu lầm thành Tô Đào không thích “em ấy”, bệnh tình lại nặng thêm thì sao? Nhỡ em ấy sa vào trạng thái kỳ quái kia, thậm chí hoàn toàn điên loạn thì phải làm thế nào?
Phương án B: “Thích.”
Đây là lựa chọn an toàn hơn, chỉ có một nhược điểm: mục tiêu của Tô Đào vốn là giúp Hiểu Thanh thoát khỏi khuynh hướng yandere. Giả vờ nói thích, rất có thể lại khiến hiểu lầm càng thêm sâu.
Suy nghĩ chớp nhoáng trong giây lát, Tô Đào hiểu đây là một câu hỏi tưởng chừng đơn giản, nhưng chỉ có một đáp án đúng.
Cô gượng gạo đáp:
“Chị… thích.”
Trì Hiểu Thanh chớp mắt, giọng điệu ngây thơ:
“Vậy chị thích nhất chỗ nào?”
“Ừm… chắc là đôi bàn tay của em.”
Ánh mắt Tô Đào dao động, thấp thoáng vẻ áy náy. May mà cô đang ở đằng sau lưng Hiểu Thanh, sửa lại tóc cho em ấy nên sự lúng túng ấy không bị phát hiện.
‘Chắc câu trả lời này là qua ải rồi nhỉ?’
Thế nhưng, Trì Hiểu Thanh lại khẽ lẩm bẩm: "Vì chị Đào Đào thích chúng, hay là em tặng đôi tay này cho chị nhé?"
Ngón tay Tô Đào khựng lại.
“T-tặng cho chị?”
Hiểu Thanh khẽ gật đầu.
“Vâng. Chị muốn tay trái hay tay phải? Em sẽ chặt nó ra cho chị.”
Ngay lập tức, vẻ mặt áy náy của Tô Đào biến thành hoảng loạn. Cô vội vàng chạy vòng ra trước mặt Hiểu Thanh, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo và nói bằng giọng dịu dàng nhất có thể:
“K-Không cần tặng chị đâu! Điều chị thích là một Hiểu Thanh khỏe mạnh, nguyên vẹn cơ.”
“À… vậy sao.”
“Đ-đúng rồi!”
“Vậy em sẽ ăn nhiều thịt hơn, chăm sóc cơ thể thật tốt.”
Nụ cười ngoan ngoãn, ngọt ngào nở trên gương mặt cô, đáng yêu đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.
Tô Đào sững người trong chốc lát.
Rồi niềm vui bất chợt dâng lên trong lòng.
‘Mình hình như đã tìm được cách giúp Hiểu Thanh rồi.’
‘Vì mình nói thích tay em ấy, em ấy mới nghĩ phải chặt xuống để làm mình vui. Nhưng khi mình nói muốn em ấy khỏe mạnh, em ấy lại thực sự ghi nhớ.’
‘Thì ra yandere là như vậy sao?’
‘Chỉ cần mình để mắt tới em ấy, có lẽ mọi chuyện sẽ không vượt quá tầm kiểm soát?’
Nhìn Trì Hiểu Thanh khúc khích cười đến híp cả mắt, để lộ chiếc răng khểnh nhỏ, Tô Đào không khỏi mỉm cười nhẹ nhõm.
‘Phải rồi, khi bình thường thì Hiểu Thanh thực sự rất đáng yêu.’
Hai người ăn ý lờ đi câu nói về “đôi tay” khi nãy, bầu không khí dần trở nên tự nhiên, cuối cùng cũng có thể trò chuyện như những người bình thường.
Sau cơn mưa đêm qua, buổi sáng ngoài kia dần sáng rõ. Một tia nắng len qua cửa sổ, rơi trọn lên người Tô Đào.
Trong bộ đồ bệnh nhân, cô nói chuyện rôm rả, những ngón tay thon dài khẽ lay động như đang vẽ nên từng khung cảnh mình kể cho Hiểu Thanh nghe.
Ánh nắng phủ lên mái tóc đen của cô một tầng ánh vàng dịu, gương mặt thanh tú toát ra vẻ hiền hòa khiến tim Trì Hiểu Thanh lỡ một nhịp.
“Đẹp quá…”
Tô Đào đang nói dở chuyện trường học, nghe vậy thì ngẩn ra.
“Hả?”
“Em nói là, em thích chị!”
Tô Đào cứng người, rồi quay mặt đi.
“Thật là, lại nói mấy lời đó nữa rồi..."
Một vệt hồng nhạt hiện lên trên đôi gò má thanh tú, dù ánh nắng đã che bớt phần nào. Trong mắt Trì Hiểu Thanh, cô lúc này lại càng xinh đẹp hơn.
Thế nhưng bầu không khí ấm áp, mơ hồ ấy không kéo dài được bao lâu.
Một tiếng gõ cửa vang lên, Đông Phương Dương cùng một bác sĩ bước vào.
Vị bác sĩ liếc nhìn Trì Hiểu Thanh:
“Đã liên lạc được với người nhà bệnh nhân chưa? Chúng tôi cần chữ ký của người thân.”
“Ừm..”
Tô Đào và Đông Phương Dương đồng thời nhìn về phía Hiểu Thanh.
Chữ ký đáng lẽ phải hoàn tất từ hôm qua. Nhưng vì tình huống khẩn cấp, lại thêm Đông Phương Dương bảo đảm thân phận thiếu gia danh giá của mình, nên mới trì hoãn đến bây giờ.
Tô Đào giải thích:
“Hiểu Thanh, chị rất muốn liên lạc với gia đình em nhưng chị không có thông tin, điện thoại cũ của em cũng mất rồi.”
Hiểu Thanh do dự:
“Em… tự ký được không?”
Theo ký ức của cô, nguyên chủ xuất thân từ một gia đình nông dân bình thường, ở một thôn nhỏ xa thành Cửu Châu.
Là nhân vật phụ phản diện, cô còn có một người anh trai cũng “phản diện” chẳng kém.
Ba năm trước, khi biết em gái học lực xuất sắc năm đầu trung học, nếu cố gắng thêm hai năm nữa có thể thi đỗ đại học trọng điểm, người anh khi ấy đang học năm nhất đã bỏ học, bước chân vào thế giới ngầm.
Vì non nớt, thiếu kỹ năng, anh nhiều lần bị lừa gạt, cuối cùng trở thành đàn em cho một lão đại ở địa phương.
Suốt hai năm, anh ta chẳng làm nên trò trống gì, thậm chí còn vào tù vài lần, nhưng luôn gửi tiền về quê lo học phí và sinh hoạt cho Hiểu Thanh.
Rồi tới một năm trước, anh ta đã đỡ một nhát dao cho lão đại ca. Dù mất một cánh tay, anh ta đã chiếm được lòng tin và được thưởng một căn hộ ở nội thành thành phố Cửu Châu, chính là nơi Trì Hiểu Thanh đang ở hiện tại.
Trong nguyên tác, sau khi nguyên chủ bị nam chính Diệp Lương giết chết, anh trai cô vì bị thù hận nuốt chửng mà đã trở thành một phản diện mới, dẫn đầu lực lượng của lão đại đi săn lùng Diệp Lương điên cuồng. Anh ta trụ được khoảng 200 chương trước khi nhận một cái kết thảm khốc.
Nhưng Trì Hiểu Thanh biết rõ một điều: dù có đánh mất lý trí hay không, anh trai cô luôn cực kỳ bảo vệ gia đình.
Cô là người xuyên không, nhưng vẫn trân trọng mối ràng buộc ấy. Trừ khi bất đắc dĩ, cô không muốn khiến anh lo lắng, càng không muốn kéo anh vào vòng xoáy đối đầu với các nam chính, vì hậu quả sẽ khó lường.
Ánh mắt khẩn cầu của cô nhìn bác sĩ như muốn nói:
‘Cháu có nỗi khổ tâm riêng.’
Vị bác sĩ nhìn Đông Phương Dương một cách vô cảm. Anh ta lạnh lùng nói:
“Không vấn đề gì đâu. Cứ để em ấy tự ký đi. Chỉ là thủ tục thôi mà.”
“Được rồi.”
Vị bác sĩ gật đầu không nói thêm lời nào, đưa tờ đơn cam kết cho Trì Hiểu Thanh ký rồi rời đi.
Hiểu Thanh rụt rè nhìn Đông Phương Dương, cố ý diễn thêm vài phần yếu ớt đáng thương, nhưng vì có Tô Đào ở đó, cô vẫn tiết chế bớt.
“Cảm ơn anh Đông Phương Dương”
Giọng cô rất nhỏ, và trong tai Tô Đào, nó nghe như thể cô đang sợ hãi.
Tô Đào lập tức chuyển sang chế độ bảo vệ:
“Đông Phương Dương, anh đừng có làm Hiểu Thanh sợ.”
“Hả?”
Đông Phương Dương chỉ tay vào mình.
“Tôi làm em ấy sợ chỗ nào?”
Từ lúc bước vào đến giờ anh ta chỉ nói đúng một câu!
Tô Đào:
“Cái mắt anh nhìn người ta làm em ấy sợ đấy. Cứ hành động bình thường đi, anh không hợp đóng vai kiểu lạnh lùng đâu.”
Đông Phương Dương: “…”
Anh thấy mình bị oan ức quá.
Anh ta giữ im lặng nãy giờ là để không ngắt lời bác sĩ đấy chứ!
Tô Đào nắm tay Hiểu Thanh, dịu dàng trấn an:
“Không sao đâu, Hiểu Thanh. Anh ta sẽ không dọa em như trước nữa đâu.”
Hiểu Thanh khẽ gật đầu, rồi nhìn Đông Phương Dương:
“E-em xin lỗi.”
Đông Phương Dương hào phóng xua tay:
“Không sao.”
“Không, không phải vậy.”
Hiểu Thanh vội lắc đầu.
“Ý em là... khi anh bước vào, dù biết anh sẽ không làm hại em, nhưng em vẫn cảm thấy hơi sợ. Em muốn xin lỗi vì điều đó. Anh đã giúp em rất nhiều, vậy mà em lại nghĩ như vậy”
Cô cúi đầu, mái tóc màu trà được bao phủ bởi hào quang vàng óng của ánh nắng, dáng vẻ mong manh khiến người ta không thể cưỡng lại ý muốn che chở
Đông Phương Dương xoa xoa má, bỗng cảm thấy hơi ngượng ngùng.
‘Cô ấy xin lỗi… vì chuyện đó sao?’
‘Lại còn đỏ mặt khi cúi đầu?’
‘Cũng… đáng yêu thật.’
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
