Chương 21: Nỗi Ám Ảnh Của Em, Nảy Sinh Vì Chị
Cơn mưa dần ngớt. Đông Phương Dương khép ô, giũ sạch nước rồi vội vàng lao vào ký túc xá nữ.
May mắn là đang mất điện, anh lẻn vào rất nhanh mà không bị ai phát hiện.
Sau nửa tiếng mắc kẹt giữa dòng xe và nhận được cuộc gọi của Tô Đào, cuối cùng anh cũng tới nơi.
Tâm trạng anh ta u ám như những đám mây đen vần vũ trên đầu. Anh biết tối nay nhất định đã xảy ra chuyện nghiêm trọng.
Đây cũng là lần đầu tiên anh thấy Tô Đào hoảng loạn đến vậy.
Thế nhưng người khiến cô rối bời lại không phải anh ta!
Tệ hơn nữa, đến giờ anh vẫn chẳng biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cả buổi tối, anh gần như chỉ là một công cụ bị sai khiến.
Trước tiên phải đứng nhìn Diệp Lương phô trương. Đến khi cuối cùng có cơ hội thể hiện, anh lại kẹt xe, chẳng giúp gì được cho Tô Đào chút nào. Vất vả lắm mới tới trường, Tô Đào lại gọi bảo anh lên ký túc xá nữ… giúp người?
Mà lại là giúp Trì Hiểu Thanh!
Anh cảm thấy mình đúng là một quân cờ bị xoay như chong chóng.
Điều này khiến Đông Phương Dương ghen tị một cách vô lý, dù đối tượng anh ghen tị lại là một cô gái.
“Nhưng sau đêm nay, ấn tượng của Tô Đào về mình chắc chắn sẽ tốt lên nhỉ”
Vừa leo cầu thang, anh vừa không kìm được mà tự an ủi như thế.
Rồi anh ta lên tới sân thượng.
Anh chẳng buồn che ô mà vội vàng tìm kiếm Tô Đào. Giây tiếp theo, nụ cười trên môi anh ta bỗng đông cứng lại.
Dưới mái che tránh mưa, hai thiếu nữ xinh đẹp đang tựa sát vào nhau.
Tô Đào ôm chặt Trì Hiểu Thanh đang cuộn mình trong lòng, như sợ cô ấy bị cảm lạnh. Cô cố gắng bao bọc lấy dáng người nhỏ bé ấy, mặc cho nửa thân mình bị nước mưa tạt ướt sũng để che chắn cho Trì Hiểu Thanh. Cả hai dường như đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức, mái tóc ẩm ướt bết vào nhau.
Nhìn cảnh tượng hai người nương tựa vào nhau.
Đông Phương Dương phải thừa nhận: anh đã ghen.
Cảnh tượng thế này chẳng phải nên thuộc về nam chính và nữ chính sao? Trì Hiểu Thanh dựa vào đâu mà có được?
Thể loại này đâu phải là ‘Yuri’? Hay là mình cầm nhầm kịch bản rồi?
Dẫu trong lòng cuộn trào, Đông Phương Dương vẫn nhanh chóng lay Tô Đào tỉnh dậy.
“Tô Đào, tỉnh lại đi. Đừng ngủ ở đây, cô sẽ cảm lạnh mất!”
Bị vỗ nhẹ vào vai, Tô Đào giật mình choàng tỉnh.
“Hiểu Thanh!” cô bật thốt theo bản năng.
Cảm nhận hơi nóng bỏng trong vòng tay, cô mới khẽ thả lỏng.
“Em ấy vẫn ở đây… Tốt quá rồi”
Cảnh tượng ấy khiến sắc mặt Đông Phương Dương càng thêm tối sầm.
Gương mặt anh ta méo lại vì ghen tức.
Ba tháng theo đuổi Tô Đào, anh còn chưa từng nắm tay cô nữa là!!!
May mà màn đêm che giấu biểu cảm ấy của anh ta.
Đông Phương Dương hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, tự trấn an rằng Trì Hiểu Thanh và Tô Đào cũng chỉ là chị em thân thiết với nhau thôi.
Con gái với nhau thường như vậy, thân mật với nhau một chút cũng là chuyện thường ngày.
Anh đưa tay đỡ Tô Đào đứng dậy.
“Đi thôi, xuống dưới trước đã.”
“Ừm.”
Tô Đào tựa vào tường cho vững, rồi nhìn sang Trì Hiểu Thanh.
“Chân tôi tê quá. Anh giúp em ấy được không?”
“Không thành vấn đề.”
Đông Phương Dương khom người, chuẩn bị bế Trì Hiểu Thanh lên, thì chợt thấy một vệt đỏ tươi trên mặt đất.
“Máu sao?”
Giọng anh đầy hoang mang khi nhìn thấy những vết thương ghê rợn trên cánh tay Trì Hiểu Thanh.
Chúng kéo dài từ cổ tay đến tận khuỷu tay, chỉ mờ dần ở đoạn cuối. Mỗi vết rạch đều sâu, dấu tích rõ ràng, chằng chịt.
Anh hít mạnh một hơi, quay sang Tô Đào.
“Đây là cái gọi là ‘nguy hiểm đến tính mạng’ mà cô nói? Em ấy định… tự sát sao?”
Tô Đào ngập ngừng.
“Đưa Hiểu Thanh đến bệnh viện trước đã. Tôi sẽ giải thích sau.”
“Ừ..”
Nhẹ nhàng bế Trì Hiểu Thanh lên, hai người vội vàng xuống cầu thang.
Đặt cô vào xe xong, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm.
Đông Phương Dương bình tĩnh khởi động xe.
“Chúng ta sẽ đến bệnh viện gần nhất. Bệnh viện tư của tôi quá xa, em ấy đang sốt cao, không thể chậm trễ được..”
Tô Đào ngồi cạnh Trì Hiểu Thanh, nắm chặt tay Hiểu Thanh.
“Mong là đừng kẹt xe.”
“Nếu kẹt, tôi sẽ gọi trực thăng!”
Đông Phương Dương nghiến răng, bật đèn pha rồi lao vút ra khỏi trường.
Còn chút thời gian trước khi tới bệnh viện, anh không kìm được liếc nhìn qua gương chiếu hậu.
Tô Đào đang cẩn thận chăm sóc Trì Hiểu Thanh. Lúc thì lau nước trên tóc và cổ, lúc thì thấm mồ hôi lạnh.
Ánh mắt cô đầy lo lắng, động tác dịu dàng khôn xiết.
Đông Phương Dương dời mắt, hỏi:
“Còn mấy phút nữa mới tới. Giờ cô có thể nói cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra không? Sao Trì Hiểu Thanh lại bị thương như vậy?”
Tô Đào khựng lại, vô thức liếm môi.
Vị máu trong miệng đã tan đi, nhưng cảm giác ấy như khắc sâu vào tâm hồn cô.
Cô chậm rãi nói:
“Tôi cũng không rõ. Hai tháng nay mình ít tiếp xúc với Hiểu Thanh, nên không biết em ấy đã trải qua những gì. Những vết thương trên tay… là em ấy tự làm.”
Sau một hồi im lặng, Tô Đào quyết định giấu đi chuyện Trì Hiểu Thanh từng ép cô uống máu của em ấy.
Cô biết Đông Phương Dương có tình cảm với mình.
Nếu nói ra chuyện đáng sợ ấy, cô sợ anh ta sẽ phản ứng cực đoan như Diệp Lương.
Nhưng chỉ nửa sự thật thôi cũng đủ khiến người ta chấn động.
Dù đã thấy không ít chuyện kỳ lạ, Đông Phương Dương vẫn mở to mắt khó tin.
“Cô nói Trì Hiểu Thanh có thói quen tự làm hại bản thân?”
Chỉ nhìn số vết thương đó thôi cũng đủ thấy đau đớn.
Rồi như sực nhớ ra điều gì, anh đột ngột nói thêm:
“Khoan đã, có lẽ không phải tự nguyện đâu. Có thể em ấy bị ép buộc.”
“Bị ép?”
Tô Đào biết rõ Hiểu Thanh làm vậy là cam tâm tình nguyện vì cô.
Nhưng vì sao Đông Phương Dương lại nghĩ theo hướng khác?
Anh ta giải thích:
“Thật ra hôm qua tôi đã cho người điều tra những chuyện xảy ra với Trì Hiểu Thanh hai tháng qua. Không còn cô bảo vệ, em ấy sống chẳng dễ dàng gì.”
Tô Đào khẽ nhíu mày.
Đông Phương Dương tiếp lời:
“Tạm gác chuyện em ấy đối xử với cô thế nào, ngoài chuyện đó ra, Trì Hiểu Thanh là nạn nhân của việc bắt nạt kéo dài.”
“Nhà em ấy ở gần đây đúng không? Trường cấp ba cũng không xa. Dù đã học đại học, vòng quan hệ thời trung học của em ấy vẫn không thay đổi. Vì là sinh viên ngoại trú, nên em ấy thường bị mấy cô gái hư hỏng chặn đường khi về nhà.”
“Ở trường cũng có vài người vào bằng quan hệ. Bị bắt nạt ở trường, bị quấy rối trên đường về… Một người ngây thơ như em ấy rất dễ để lại vết sẹo tâm lý.”
Đông Phương Dương thở dài.
“Nếu bị ép buộc, việc em ấy tự làm đau mình cũng không lạ.”
Tô Đào lặng im.
Không thể phủ nhận, Đông Phương Dương đã đưa cho cô một cái cớ quá thuận tiện.
Cô biết rõ nguyên nhân thực sự khiến Trì Hiểu Thanh trở nên như vậy phần lớn là vì mình. Trước đây, cô chỉ vô thức tránh né ký ức trong tầng hầm.
Nhưng khi nãy, ôm Trì Hiểu Thanh trong lòng.
Đợi Đông Phương Dương dưới mái che mưa, cảm nhận thân thể mong manh ấy dần ấm lên, Tô Đào đã bình tĩnh nhớ lại những lời Hiểu Thanh nói trong tầng hầm.
“Đào Đào, em vẫn luôn yêu chị!”
“Chị từng nói em là người thân thiết nhất, là người quan trọng nhất, là người chị yêu nhất!”
“Nếu chị đã nói vậy, tại sao chị lại phản bội em?!”
Tựa lưng vào ghế, cổ họng Tô Đào nghẹn lại.
Cô ngước nhìn bầu trời giông bão. Một tia chớp dường như đuổi theo ánh mắt cô mà xé toạc màn đêm như thể muốn nói:
Chính cô đã cho em ấy hy vọng, uốn nắn suy nghĩ của em ấy, khiến em ấy yêu cô đến không thể quay đầu, bám víu cô, lệ thuộc vào cô… rồi lại tự tay đẩy em ấy vào tuyệt vọng.
Nếu đã vậy, vì sao cô còn quan tâm đến em ấy.
Tiếng mưa đập vào cửa kính như tiếng gọi mời của thiên đường, thúc giục cô hãy mở cửa ra và đẩy Trì Hiểu Thanh ra khỏi cuộc đời mình.
Tiếng gió gào rít bên tai Tô Đào thì thầm: Một cô gái như thế này, sống một cuộc đời thảm hại như thế này, chẳng thà chết đi không phải tốt hơn sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
