Xuyên thành một nữ phụ phản diện? Tôi đã trở thành một loli yandere!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2622

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Chính truyện - Chương 23: Khiến cho nữ chính phải lòng ta!

Chương 23: Khiến cho nữ chính phải lòng ta!

Chẳng bao lâu sau, Tô Đào cùng bác sĩ bước vào, đi cùng còn có Phương Dương.

Cả đêm qua anh ta không chợp mắt, không phải vì lo cho Trì Hiểu Thanh, mà là vì lo cho Tô Đào. Giờ Trì Hiểu Thanh đã tỉnh, anh cuối cùng cũng có thể khuyên Tô Đào nghỉ ngơi đàng hoàng.

Bác sĩ tiến lên trước, quan sát sắc mặt Trì Hiểu Thanh rồi kiểm tra các thiết bị nối trên người cô. Sau đó, ông hỏi:

“Cháu cảm thấy trong người thế nào rồi?”

“Cũng tạm ạ” Trì Hiểu Thanh thành thật đáp. "Đầu cháu hơi nặng, cả người bủn rủn, ngay cả nhấc tay lên cũng thấy khó khăn. Ngoài ra cháu thấy hơi lạnh, nhưng hơi thở lại nóng. Cháu không bị ho hay có đờm.

Bác sĩ gật đầu.

“Cơ thể cháu vốn đã yếu lại còn thiếu máu. Vấn đề chính hiện giờ là cơn sốt cao, ngoài ra không có gì quá nghiêm trọng. Cháu cần nghỉ ngơi nhiều hơn và bổ sung dinh dưỡng. Hãy ở lại viện vài ngày để theo dõi thêm..”

“Với lại đừng quên uống thuốc đấy.”

Nói xong, ông im lặng giây lát, liếc nhìn Tô Đào và Đông Phương Dương rồi chần chừ bổ sung:

“Còn nữa... vết thương trên tay cháu là nguyên nhân chính gây thiếu máu. Sau này đừng làm chuyện dại dột như vậy nữa đấy.”

Sau khi liếc nhanh bình truyền dịch của Trì Hiểu Thanh, ông vội vã rời đi để điều chỉnh đơn thuốc dựa trên tình trạng hiện tại của cô.

Sau khi vị bác sĩ rời khỏi phòng, Tô Đào nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên giường.

Trong khi đó, Đông Phương Dương dựa lưng vào bàn với vẻ mặt đầy thích thú:

“Nào, có muốn giải thích xem rốt cuộc chuyện của em là thế nào không?”

Trì Hiểu Thanh liếc nhìn Đông Phương Dương rồi quay mặt đi chỗ khác:

“Em không muốn.”

“Em..” Đông Phương Dương cố nén ý cười, hít sâu một hơi.

“Tối qua em gây ra chuyện lớn như thế, giờ định không nói gì sao? Tô Đào thậm chí còn bị sốt cao vì em đấy. Diệp Lương bây giờ chắc đang muốn giết em lắm rồi.”

“Em xin lỗi…”

Trì Hiểu Thanh cúi đầu, ánh mắt rơi trên Tô Đào, giọng dịu lại.

Lời xin lỗi này, rõ ràng chỉ dành cho Tô Đào.

Đôi mắt đỏ rực thường ngày đầy sắc sảo của cô giờ đây lại phủ một lớp sương mờ, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng thấy mủi lòng.

Tô Đào nắm nhẹ bàn tay của Trì Hiểu Thanh rồi quay sang bảo Đông Phương Dương:

“Được rồi, anh đừng ép em ấy nữa. Để Hiểu Thanh nghỉ ngơi đã.”

Đông Phương Dương thở dài bất lực nhìn hai người.

“Thôi được rồi. Tô Đào, cô cũng nên đi nghỉ đi. Tình trạng của cô chẳng khá khẩm hơn Trì Hiểu Thanh là bao đâu.”

“Ừm, tôi ở với Hiểu Thanh thêm chút nữa. Đợi em ấy ngủ rồi tôi sẽ đi ngủ.”

Phòng bệnh của Tô Đào ở ngay bên cạnh, nhưng lúc này, điều quan trọng nhất là phải trấn an cảm xúc của Trì Hiểu Thanh.

Trì Hiểu Thanh đương nhiên cũng rất muốn ngủ. Cô đang mệt rã rời. Nhưng có Tô Đào ở bên, cô lại không kìm được mà muốn nhìn cái người đang sốt mà vẫn thức trắng để chăm sóc mình.

Cô có nhiều điều muốn nói với Tô Đào, nhưng vì có sự hiện diện của Đông Phương Dương, Trì Hiểu Thanh đành thôi.

Sau khi bác sĩ quay lại thay bình truyền, cô rốt cuộc cũng không chống đỡ nổi nữa, dưới sự dỗ dành dịu dàng của Tô Đào mà thiếp đi.

Chỉ khi xác nhận Trì Hiểu Thanh thật sự đã ngủ say, Tô Đào mới đứng dậy, cẩn thận đút bàn tay nhỏ của Hiểu Thanh vào trong chăn, vuốt lại những lọn tóc rơi lòa xòa trên trán.

Sau đó, Tô Đào lặng lẽ cùng Đông Phương Dương rời khỏi phòng.

Ra đến ngoài, cô đưa tay ấn trán, cố nén cơn mệt mỏi và khó chịu trong cơ thể.

“Đông Phương Dương, cảm ơn anh chuyện tối nay. Nếu không có anh, tôi thật sự không biết phải làm sao.”

Suốt dọc đường, anh đã giúp cô rất nhiều.

Nghe Tô Đào cảm ơn, khóe môi Đông Phương Dương khẽ cong lên, một chút ngọt ngào chớm nở trong lòng:

“Chuyện liên quan đến cô thì tôi không thể đứng nhìn được. Giờ cô nghỉ ngơi đi, tôi sẽ cho người để mắt đến cả hai..”

“Ừm, hôm khác tôi mời anh đi ăn.”

“Được thôi.”

Nếu chỉ mình Tô Đào đổ bệnh và Đông Phương Dương tận tình chăm sóc như vậy, có lẽ cô đã nảy sinh cảm xúc mạnh mẽ hơn với anh ta. Nhưng hiện tại, mọi tâm trí của cô đều đổ dồn vào Trì Hiểu Thanh.

Đối với Đông Phương Dương, phần nhiều chỉ là cảm kích.

Còn tình yêu? Trong đầu cô lúc này rối bời, căn bản không còn chỗ để nghĩ đến.

Dựa vào tường mà đi về phòng mình, cô trằn trọc rất lâu vẫn không ngủ được.

Sáng hôm sau vào lúc 8 giờ sáng, Trì Hiểu Thanh sau một đêm nghỉ ngơi đã được y tá đánh thức.

Dưới sự giúp đỡ của y tá, cô rửa mặt, thay thuốc và ăn sáng.

Đến 9 giờ sáng, mọi việc đã xong xuôi. Ăn xong, sắc mặt cô đã cải thiện rõ rệt.

Năng lượng và tinh thần của cô khác hẳn so với đêm qua.

Tựa lưng trên giường, cô thong thả nghịch điện thoại.

“Ít nhất thì trong mấy ngày nằm viện tới mình sẽ an toàn. Diệp Lương sẽ không gây rắc rối cho mình lúc này. Nhưng mình vẫn phải chuẩn bị cho sau khi xuất viện.”

“Còn Tô Đào nữa. Mấy ngày tới là thời điểm then chốt để tăng độ hảo cảm. Phải nghĩ ra kế hoạch mới được.”

Đúng lúc ấy, hệ thống trong đầu cô đột nhiên lên tiếng.

【Ký chủ, tôi có một kế hoạch có thể xoay chuyển cục diện.】

【Nữ chính hiện giờ hoàn toàn bị cuốn vào ngài rồi. Dựa trên hành động ngày hôm qua, ngài có thể tiếp tục diễn vai yandere trong vài ngày tới để khắc sâu ấn tượng với Tô Đào.】

【Có khi ngài chẳng cần tăng điểm hảo cảm đâu. Với tính cách của nữ chính, chỉ cần ngài giữ thái độ 'Nếu chị không nghe em, em sẽ chết', ngài chắc chắn có thể kiểm soát cô ấy dễ dàng, khặc khặc khặc...】

Trì Hiểu Thanh trợn mắt.

“Ngươi định đóng vai phản diện chính hiệu đấy à? Cái điệu cười của ngươi nghe ‘nham hiểm’ quá rồi đấy?”

Cô kiên nhẫn phân tích suy nghĩ của mình.

“Dùng chiêu trò yandere để trói buộc Tô Đào chỉ là giải pháp tạm thời. Với tư cách là một người thân thiết, cô ấy sẽ không chỉ cam chịu. Cô ấy sẽ tìm cách thấu hiểu và 'chữa trị' cho ta. Nếu ta cứ liên tục đòi tự tử trước mặt cô ấy, một thời gian sau sẽ ra sao??”

“Cho nên tăng hảo cảm là điều bắt buộc.”

“Bước đầu tiên là khiến Tô Đào quan tâm đến ta, đặt ta lên trên Đông Phương Dương, Diệp Lương và những nhân vật chính khác. Cái 'vở kịch suýt chết' tối qua đã có hiệu quả.”

“Nhưng sau một thời gian cô ấy sẽ bình tĩnh lại. Hiện tại phải thừa thắng xông lên.”

“Chúng ta phải làm cho cô ấy nhận ra ta dễ thương thế nào, rằng ta là duy nhất của cô ấy. Chỉ khi làm cô ấy yêu ta, ta mới thực sự có được sự bảo hộ từ hào quang nữ chính..”

【Nhưng chúng ta là phản diện mà. Không phải chúng ta nên làm gì đó mang tính ‘phản diện’ hơn sao?】

“Nông cạn!”

Trì Hiểu Thanh hừ lạnh.

“Ta chưa bao giờ nói ta là phản diện. Chắc chắn phương pháp của ta có hơi cực đoan, nhưng ý định của ta là trong sáng. Cứ nhìn vào các tình tiết giữa và cuối truyện của Tô Đào mà xem.”

“Bị một nữ phụ vô danh hành hạ, bị nam chính phản bội, mất sạch gia đình bạn bè rồi cuối cùng là tự sát."

“Ta làm thế này không phải vì ích kỷ. Ta làm thế là để cứu cô ấy! Đó là lý do ta phải dùng đến các biện pháp cực đoan!”

Trì Hiểu Thanh nói với vẻ đầy chính nghĩa.

Loli yandere tà ác gì chứ?

Xin lỗi! tam quan của ta không hề lệch lạc tí nào nhé!

Đúng lúc cô đang mải tranh luận với hệ thống, điện thoại bỗng rung lên.

Đó là tin nhắn từ Trần Thiến gửi vào tài khoản phụ của cô:

“Rốt cuộc mày đã làm gì Tô Đào vậy? Sáng sớm ra cô ta đã nhắn tin hỏi tao một câu hỏi kỳ quặc thế này?”

Lông mày Trì Hiểu Thanh nhướn lên, một nụ cười đắc ý hiện trên khuôn mặt.

Cô mới chiêu mộ Trần Thiến, bố trí bên cạnh Tô Đào được hai ngày, không ngờ hiệu quả lại đến nhanh như vậy.

Xem ra, kế hoạch tiếp theo của cô có thể chính thức bắt đầu rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ở cùng Tô Đào sẽ nói Trì Hiểu Thanh = em nhé.
Khi không có Tô Đào thì xưng tôi-cô như bình thường.
Câu bên Eng:How many Soul Palace Elders2 did you eat to sound like that?
Dịch tạm là: Ngươi ăn bao nhiêu hồn phách của Trưởng lão Hồn Điện rồi mà phát ra cái tiếng cười đó thế?
Đây là một câu ‘cà khịa’ của bên Trung nên mình xin phép đổi câu :)