Chương 17: Nghe lời chị, xuống khỏi sân thượng trước đi.
Không không thể nào!
Hô hấp của Tô Đào trở nên gấp gáp khi cô chăm chú nhìn tin nhắn WeChat vừa gửi đến.
Đợi cô trên sân thượng ư?
Giữa mưa gió dữ dội thế này sao!
Cô chỉ mong đây là trò đùa của Trì Hiểu Thanh.
Thời tiết thế này, với thân thể yếu ớt của Hiểu Thanh mà dầm mưa lâu như vậy… cô thậm chí không dám tưởng tượng hậu quả sẽ ra sao!
Đúng lúc ấy, Diệp Lương bước tới, nhận ra vẻ mặt khác thường của Tô Đào, liền lo lắng hỏi:
“Sao vậy?”
Tô Đào liếc nhìn hắn, đôi môi mỏng khẽ run, miễn cưỡng bịa ra một lý do:
“Hiểu Thanh bị mắc mưa bên ngoài, không về được. Em ấy bảo em mang ô qua chỗ em ấy.”
Diệp Lương nghe vậy khẽ hừ lạnh.
“Thì cứ bảo cô ta đợi mưa tạnh đi. Cái tầm này đến xe cộ còn chẳng đi nổi, huống chi là người. Em định đi đưa ô thật đấy à?”
Ánh mắt hắn lướt qua thân hình mảnh mai ẩn dưới làn váy của cô.
“Gió thổi một cái là em bay theo luôn với ô đấy.”
Hắn nhún vai bồi thêm
“Mặc kệ cô ta đi. Buổi tiệc sắp bắt đầu rồi, mình vào trong thôi.”
“Anh… đợi em một chút.” Tô Đào vẫn không thể an tâm. Cô cầm điện thoại bước sang một bên.
“Em cần gọi một cuộc.”
Không chần chừ, cô lập tức gọi thoại WeChat cho Trì Hiểu Thanh.
Chưa kịp nghe thấy giọng Trì Hiểu Thanh, tai cô đã bị lấp đầy bởi tiếng gió rít gào và mưa rơi không ngừng.
Thỉnh thoảng lại vang lên một tiếng sấm, khiến Tô Đào nhận ra ngay Hiểu Thanh đang không ở trong nhà!
Em ấy đang ở trên sân thượng!
Tô Đào hoảng loạn, vội vàng gọi lớn:
“Hiểu Thanh! Hiểu Thanh, em nghe thấy chị không?”
Ở phía bên kia, dưới mái hiên tạm bợ trên sân thượng, Trì Hiểu Thanh nghe thấy giọng nói đầy lo lắng của Tô Đào, trong lòng không khỏi khẽ thở dài.
Đây chính là mị lực của nữ chính trong truyện sao.
Dù bản thân cô chỉ là một nữ phụ làm nền tầm thường.
Dù cô đã gây ra bao nhiêu chuyện tồi tệ với Tô Đào.
Vậy mà Tô Đào vẫn dành cho cô sự quan tâm và tin tưởng vô điều kiện.
Từng bị bạn gái phản bội hai lần ở kiếp trước, Trì Hiểu Thanh vô cùng trân trọng sự quan tâm nồng nhiệt như bão tố này.
Kỹ năng diễn xuất của cô vẫn duy trì hoàn hảo, cô đáp lại bằng một tông giọng bình thản đến rợn người:
“Em nghe đây, Đào Đào. Có chuyện gì vậy chị?”
Trong đại sảnh du thuyền, Tô Đào thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn sốt sắng:
“Hiểu Thanh, chị không về ngay được. Em xuống trước đi được không? Trên sân thượng gió mưa thế này nguy hiểm lắm!”
Thế nhưng Trì Hiểu Thanh dường như chỉ xoáy sâu vào một ý trong lời nói của cô: “Xuống dưới ạ?”
“Đúng vậy.”
Tô Đào không nhận ra ẩn ý đó, cô dịu giọng lại khi nhận thấy mình vừa quá sốt sắng:
“Em về ký túc xá đi, tắm nước nóng rồi nghỉ ngơi. Có chuyện gì muốn nói thì đợi chị về chúng ta sẽ bàn bạc, được không? Khoảng 11 giờ chị sẽ có mặt.”
“Nhưng chúng ta đã hẹn là em đợi chị ở đây mà. Đã hứa rồi, không phải sao?”
Tô Đào lập tức nhận ra Trì Hiểu Thanh lại rơi vào trạng thái kỳ lạ giống hôm ở tầng hầm.
Dù là bản tính thật của Hiểu Thanh, hay chỉ là nhất thời? Thậm chí là vấn đề tâm lý? Tô Đào cũng không có thời gian nghĩ ngợi.
Cô cố giữ giọng bình tĩnh để dỗ dành: “
Nói ở đâu cũng được mà. Khi chị về, chị sẽ nghe kỹ tất cả những gì em muốn nói. Chúng ta sẽ nói chuyện tử tế với nhau.”
“Nói chuyện gì cơ ạ”
Trì Hiểu Thanh lại hỏi.
Tô Đào cắn môi, lén nhìn Diệp Lương phía xa rồi hạ thấp giọng:
“Về chuyện... em thích chị. Chị cũng có rất nhiều điều muốn nói với em. Thế nên, nghe lời chị, vào trong nhà đợi chị nhé.”
“Vậy em sẽ đợi ở đây, dù sao chúng ta cũng đã hứa với nhau rồi mà ”
Giữa cơn mưa tầm tã thế này mà còn giữ cái gì chứ?!
Mềm mỏng không được, Tô Đào đành nghiêm giọng.
“Hiểu Thanh, nghe chị. Xuống khỏi sân thượng trước đã. Nếu em không xuống, chị sẽ không về nữa, và chúng ta cũng không nói chuyện gì hết.”
Khi còn nhỏ, chiêu này luôn có hiệu quả.
Chỉ cần cô dùng giọng nghiêm khắc như vậy, dù Trì Hiểu Thanh có bướng bỉnh đến đâu cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Hiểu Thanh thỉnh thoảng tinh nghịch, nhưng phần lớn rất hiểu chuyện. Lần này chắc cũng vậy.
Nghe giọng nghiêm túc của Tô Đào, giọng Trì Hiểu Thanh quả nhiên mềm xuống như trước, còn mang theo chút tủi thân:
“Được rồi… em nghe chị.”
“Ngoan. Xuống trước đi. Chị hứa sẽ về sớm!”
Cuối cùng Tô Đào cũng thở phào.
Suốt hai tháng qua, những mâu thuẫn liên miên đã khiến họ xa cách.
Cô không biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng chắc chắn là đám "bạn bè" kia đã làm hư Hiểu Thanh rồi!
Đợi bữa tiệc này kết thúc, cô nhất định phải ngồi lại nói chuyện đàng hoàng với Hiểu Thanh.
Vừa nghĩ đến đó, giọng Trì Hiểu Thanh lại vang lên qua điện thoại, xen lẫn tiếng mưa.
“Nếu em xuống khỏi sân thượng… Đào Đào thật sự sẽ về sao?”
“Tất nhiên rồi.”
Giọng Tô Đào mềm mỏng trở lại:
“Chị không bao giờ lừa em.”
"Vâng ạ!"
Giọng của Trì Hiểu Thanh có vẻ tươi tỉnh hơn một chút.
Cuộc trò chuyện dường như kết thúc ở đó, nhưng cuộc gọi vẫn chưa ngắt. Tô Đào muốn xác nhận rằng tiếng mưa sẽ nhỏ dần, báo hiệu Trì Hiểu Thanh đã vào trong nhà.
Thế nhưng, cô càng nghe thì tiếng mưa vẫn chẳng hề thuyên giảm.
Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy Hiểu Thanh đang di chuyển vào trong.
Sau một khoảng lặng dài, giọng nói của Trì Hiểu Thanh vang lên lần nữa.
Vẫn mềm mại, nhưng lại vô hồn lạnh lẽo
"Nếu em đi xuống khỏi sân thượng, Đào Đào sẽ quay về."
"Tầng 14... cao thật đấy chị nhỉ."
Tô Đào chết lặng.
"Hiểu Thanh!!"
Nhận ra sự việc đã quá muộn, cô hét lên thất thanh, chẳng còn màng đến hình tượng.
“Bíp…bíp…bíp”
Cuộc gọi đã bị cắt.
Cô cuống cuồng gọi lại, nhưng không thể kết nối.
“Tô Đào, xong chưa? Buổi tiệc bắt đầu rồi. Chúng ta phải vào sảnh triển lãm trên du thuyền.”
Diệp Lương bước tới, nhưng thấy Tô Đào mặt mày tái mét, hoảng loạn tột độ.
Không gọi được WeChat, cũng không gọi được điện thoại, Tô Đào hoàn toàn mất bình tĩnh.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh Trì Hiểu Thanh cùng chiếc điện thoại rơi xuống từ tầng mười bốn.
Điện thoại vỡ tan tành.
Còn người…
Cô không dám nghĩ tiếp, lập tức quay sang Diệp Lương:
“Diệp Lương, e..em phải về trường. Em không thể dự tiệc được. Anh đưa em về được không?”
Diệp Lương nhíu mày. Sự bực bội âm ỉ từ lúc trên xe cuối cùng cũng bộc phát.
“Tô Đào, em đang nói gì vậy? Buổi tiệc này quan trọng với anh thế nào em không biết sao? Anh còn mời cả gia đình đến vì em. Phần chính sắp bắt đầu rồi mà cô đòi đi? Để làm gì?”
“Hiểu Thanh gặp nguy hiểm! Em phải về ngay!”
Tô Đào biết không còn thời gian giải thích dài dòng, nói thẳng mục đích.
Từ đây về trường lái xe cũng mất nửa tiếng.
Cô cần sự hỗ trợ!
Nhưng….
Sự bất mãn của Diệp Lương hoàn toàn bùng nổ.
Hắn chưa bao giờ ưa Trì Hiểu Thanh. Những trò lố bịch trước đây của cô ta khiến hắn khó chịu vô cùng. Rồi còn bắt cóc Tô Đào xuống tầng hầm, làm hỏng thanh danh hắn trong buổi tiệc trước, suýt chút nữa còn khiến Tô Đào bị thương.
Giờ lại gây chuyện nữa.
Hai tay hắn vô thức siết chặt, hất cằm một cách ngạo mạn, khuôn mặt tối sầm lại:
“Trì Hiểu Thanh, Trì Hiểu Thanh, lúc nào cũng là Trì Hiểu Thanh! Sau tất cả những gì cô ta đã gây ra cho em, tại sao em vẫn còn quan tâm đến cô ta chứ?!”
Giọng điệu anh sắc lẹm, độc đoán, cứng rắn như mọi khi.
Khí thế của thiếu gia được nuôi dưỡng trong gia tộc quyền thế, quen nắm quyền trong tay, bùng lên dữ dội như sấm chớp ngoài kia.
Cái uy này không chỉ khiến những cô gái bình thường mà ngay cả những người có địa vị biết đến thế lực nhà họ Diệp cũng phải kiêng dè.
Đã bao nhiêu lần, chỉ cần Diệp Lương gằn giọng một chút là Tô Đào đã phải nhún nhường lùi bước.
Nhưng lần này, Diệp Lương nhận ra có sự khác thường.
Cô gái vốn dĩ mềm mỏng trước mặt hắn, giờ đây lại nhìn thẳng vào hắn với đôi mắt ngập tràn sự quyết liệt không chút dao động.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
