Chương 13: Cái tát
【Chủ nhân, màn trình diễn vừa rồi của bạn xứng đáng nhận giải Oscar đấy! Nếu tôi là nữ chính, chắc tôi cũng nổi hết da gà vì cái nhìn đó của bạn mất. Rợn cả người!】
“Mi thì biết cái gì. Hành động đó là tiền đề của một sự suy sụp tinh thần đấy. Chỉ có cách khiến cho Tô Đào luôn bất an, lúc nào cũng phải nghĩ về ta, thì ta mới có thể liên tục thu hoạch điểm cảm xúc từ cô ấy và tiến hành bước tiếp theo của kế hoạch.”
【Tôi hóng cảnh bạn hành hạ nữ chính lắm rồi! Bao giờ bạn mới ra tay tiếp đây?】
"Đúng là cái hệ thống tồi, sao mi cứ cuống cuồng lên thế?"
【 Chúng ta đều là phản diện mà! Phản diện thì phải ra dáng phản diện chứ. Nếu không biết rõ tình hình của bạn, có khi tôi còn tưởng bạn là một yandere thứ thiệt đấy chứ! 】
Trì Hiểu Thanh uể oải bước giữa đám đông. Những người xung quanh theo bản năng tự tách ra nhường đường cho cô.
Lúc này, cô cúi gằm đầu, vai rũ xuống, mái tóc hạt dẻ che lấp đôi mắt.
Nhưng trong tâm trí, cô lại đang trò chuyện rôm rả với hệ thống.
Đồng thời, Trì Hiểu Thanh cũng nhận ra, thân phận của nguyên chủ trong ngôi trường này quả thật có phần kỳ lạ.
Với gương mặt thanh tú, đáng yêu, hầu hết người lạ và bạn học đều đối xử với cô khá tốt.
Nhưng bất cứ ai có liên quan đến Diệp Lương, Đông Phương Dương hay các nhân vật chính khác đều coi cô như rác rưởi. Lại còn cả những kẻ từng có xích mích với nguyên chủ từ thời cấp ba nữa...
Đang mải suy nghĩ, Trì Hiểu Thanh men theo con đường nhỏ rợp bóng cây, định trở về ký túc xá nghỉ ngơi thì phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi.
“Này, Trì Hiểu Thanh!”
Nghe thấy thế, Trì Hiểu Thanh khựng lại và chậm rãi quay người.
Một cô gái với mái tóc bạch kim, mặc áo crop-top và chân váy ngắn, nghênh ngang tiến lại gần với hai tay đút túi.
Đi phía sau cô ta là một “cái đuôi” trông khá u ám với cặp kính gọng đen và mái tóc bù xù.
Trì Hiểu Thanh khẽ nhíu mày.
Đây chính là cô gái đã giẫm nát chai nước ở sân bóng rổ lúc trước.
Và cũng là một trong những kẻ từng bắt nạt nguyên chủ thời trung học.
Khi ấy, bạo lực thể xác là chuyện cơm bữa, và ngay cả khi đã vào đại học, cô ta vẫn thường xuyên quấy rối nguyên chủ.
Hoàng Lệ Mỹ nhẹ nhàng gạt một cành cây bụi khi tiến sát đến trước mặt Trì Hiểu Thanh, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.
"Chà chà, xem ai đây, chẳng phải Trì Hiểu Thanh sao? Sao hôm nay không trang điểm lồng lộn lên nữa? Định giả vờ ngây thơ để thả thính ai à?"
Sự thù địch hiện rõ mồn một. Giọng điệu này đậm chất phản diện đến mức Trì Hiểu Thanh không nhịn được mà tự kiểm điểm: Thú thực, mình cảm thấy mình còn chẳng giống phản diện bằng cô ta.
Cái thái độ và biểu cảm này mới đúng là của một phản diện làm nền chuẩn bài chứ nhỉ?
Lén liếc camera an ninh gắn ở góc tòa nhà bên phải, Trì Hiểu Thanh vẫn tiếp tục diễn.
Cô khẽ lùi lại một bước, dè dặt hỏi:
“C..cậu tìm tớ có việc gì?”
"Tao chỉ đơn giản là ngứa mắt mày thôi. Có ý kiến gì không?"
Hoàng Lệ Mỹ đột ngột túm lấy cổ áo hoodie của Trì Hiểu Thanh và xách bổng cô lên bằng một tay. Cánh tay xăm trổ hình bướm của cô ta nổi rõ cơ bắp, chẳng giống một cô gái bình thường chút nào.
Đây chính là điểm yếu lớn nhất của Trì Hiểu Thanh sau khi xuyên tới.
Cơ thể này quá yếu ớt.
Trong bất kỳ cuộc xung đột nào, cô chắc chắn thua. Ngay cả khi có hệ thống, cô cũng không thể thay đổi điều đó trong một sớm một chiều.
Hoàng Lệ Mỹ trừng mắt uy hiếp.
“Nghe cho rõ đây. Tránh xa Đông Phương Dương ra. Anh ấy là của tao!”
“Phụt”
Trì Hiểu Thanh đang diễn rất tròn vai cuối cùng không nhịn được bật cười.
Lại là nam chính.
Trong thế giới tiểu thuyết này, đám nhân vật chính quả thật đúng là nguồn cơn của mọi rắc rối.
Nhưng với Hoàng Lệ Mỹ, tiếng cười ấy chẳng khác nào sự chế giễu.
Sắc mặt cô ta tối sầm khi nhìn gương mặt tái nhợt, không trang điểm của Trì Hiểu Thanh.
“Mày thấy buồn cười lắm à?”
Cô ta giơ tay lên, giọng nói trở nên lạnh lẽo.
Thấy vậy, Trì Hiểu Thanh lập tức thu lại vẻ ngoài yếu đuối
Ánh mắt cô trở nên hờ hững.
“Mày chắc muốn đánh tao chứ? Đây là đại học, không phải cái trường cấp ba rác rưởi hồi xưa đâu. Dù điểm số của mày có tốt đến đâu, nhà trường cũng sẽ không bao che cho mày lúc này đâu..”
Đồng thời, cô vội vàng lục tìm trong hệ thống phương án đối phó.
Điểm Cảm Xúc của cô vừa chạm mốc 200.
Cô có thể dùng 150 điểm đổi một viên thuốc tăng sức mạnh tạm thời…
Hoặc 10 điểm đổi một con dao gọt trái cây rồi liều đến cùng.
Hoặc… nhẫn nhịn chịu đựng.
Đúng lúc ấy, cô gái u ám phía sau Hoàng Lệ Mỹ khẽ lên tiếng.
“Có camera ngay trên đầu kìa... Hay là thôi đi?”
Sắc mặt Hoàng Lệ Mỹ càng thêm méo mó.
Cánh tay đang giơ lên của cô ta run run, phân vân không biết nên đánh hay thôi.
Trì Hiểu Thanh thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, cô chợt thoáng thấy một bóng dáng đang lao nhanh tới từ phía xa. Đôi mắt cô lóe lên một ý tưởng. Trì Hiểu Thanh nhếch mép cười với Hoàng Lệ Mỹ:
“Mày sợ nên không dám đánh à? Hèn thế~”
“Mày nói cái gì?!”
Gân xanh nổi lên trên mu bàn tay đang giơ cao của Hoàng Lệ Mỹ. Cô ta vung mạnh xuống.
Chát!
Một tiếng chát chúa vang lên. Gò má trắng ngần của Trì Hiểu Thanh lập tức đỏ ửng.
Dù đã có kỹ năng giảm đau trung cấp, cái tát này vẫn khiến cô phải hít một hơi lạnh. Nhưng... mục đích đã đạt được.
“Cô đang làm gì vậy?!”
Vị cứu tinh đã tới.
Là Tô Đào!
Cô lao tới, khi nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của Trì Hiểu Thanh thì đồng tử khẽ co lại.
“Hiểu Thanh!”
Hoàng Lệ Mỹ hất Trì Hiểu Thanh ngã xuống đất, lạnh lùng quay sang.
“Gì đây Tô Đào? Vẫn còn định đóng vai hiệp sĩ bảo vệ con khốn này à? Nó vừa mới nhắm vào mày suốt đấy thôi!”
Gương mặt xinh đẹp của Tô Đào không chút cảm xúc, ánh mắt lạnh như băng:
“Chuyện đó cũng không thay đổi được rằng Trì Hiểu Thanh là chị em thân thiết của tôi”
“Đúng là đồ đạo đức giả. Tao ghét cái thái độ của mày lâu lắm rồi!”
Hoàng Lệ Mỹ siết chặt nắm đấm, tung một cú đòn nặng nề. Nhưng Tô Đào cũng không phải hạng vừa. Chị nhanh nhẹn né tránh, chộp lấy cổ tay Hoàng Lệ Mỹ và….
Uỵch!
Một cú quật vai hoàn hảo khiến Hoàng Lệ Mỹ ngã nhào xuống đất.
Chưa kịp để đối phương phản ứng, Tô Đào đã xốc cô ta dậy và bồi thêm một cú lên gối cực mạnh vào bụng!
Hoàng Lệ Mỹ nôn khan, dịch vị tràn lên cổ họng, gương mặt biến dạng vì đau đớn. Tô Đào hừ lạnh một tiếng, rồi túm tóc cô ta kéo xềnh xệch về phía Trì Hiểu Thanh.
“Hiểu Thanh, cô ta đánh em mấy cái?”
Ánh mắt dữ dằn thoáng dịu đi khi nhìn sang cô.
Thấy gò má sưng đỏ của Trì Hiểu Thanh, trong mắt chị còn thoáng qua một tia xót xa.
“M-Một cái…”
“Được.”
Tô Đào gật đầu, hất mái tóc ra sau.
Chát!
Lòng bàn tay chị giáng xuống mặt Hoàng Lệ Mỹ với lực còn mạnh hơn cả lúc nãy.
Một vệt máu rỉ ra từ khóe môi Hoàng Lệ Mỹ, gò má cô ta sưng vù lên nhanh chóng.
Tô Đào ném cô ta sang một bên như ném rác, rồi phủi tay đầy khinh bỉ.
Toàn bộ quá trình chưa tới một phút, mượt mà và dứt khoát.
Trì Hiểu Thanh sững sờ.
Giờ thì cô hiểu vì sao lại có nhiều người cam tâm tình nguyện tôn thờ nữ chính này đến thế.
Cô chỉ định chịu một cái tát để đổi lấy sự thương cảm của Tô Đào.
Nhưng lại hoàn toàn quên mất, trong thiết lập nhân vật, Tô Đào có kỹ năng chiến đấu cực kỳ đáng nể.
"Hiểu Thanh, em có sao không?"
Dẫu giữa hai người vẫn còn đó sự gượng gạo, nhưng khi Tô Đào đỡ Trì Hiểu Thanh dậy... ánh mắt cô vẫn dịu dàng như nước.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Cái đuôi ám chỉ người hay lẽo đẽo theo sau người khác không rời nửa bước