Chương 12: Thì ra chị không muốn uống nước sao?
Đầu lưỡi cô thỉnh thoảng lại chạm vào vết thương nơi cánh môi, và mỗi khi cơn đau nhói lên, Tô Đào lại không kìm được mà nhớ lại những chuyện đã xảy ra dưới tầng hầm hôm ấy.
Nụ hôn đầu của cô… đã không còn.
Còn bị ép uống máu.
Hiểu Thanh khi ấy hoàn toàn xa lạ, nói ra những lời cô chưa từng dám tưởng tượng.
Suốt hai ngày qua, cô đã suy nghĩ rất nhiều nhưng chẳng thể mở lòng cùng ai. Dù có vắt óc suy nghĩ thế nào, cô cũng không hiểu nổi tại sao Trì Hiểu Thanh lại thay đổi đến mức này.
Tô Đào Chị không hiểu, cũng chẳng thể lý giải được.
Vì vậy, chị chọn cách tạm thời trốn tránh Trì Hiểu Thanh.
Nhưng cô không ngờ… em ấy lại xuất hiện ở trận bóng rổ hôm nay.
Trì Hiểu Thanh đến vì mình sao?
Hay là đến cổ vũ cho Diệp Lương và Đông Phương Dương?
Chẳng hiểu sao, một ý nghĩ kỳ lạ lại nảy ra trong đầu Tô Đào.
Chẳng phải Hiểu Thanh đã nói em ấy không thích Diệp Lương và Đông Phương Dương sao?
Với những suy nghĩ ngổn ngang đó, trận đấu sớm được bắt đầu.
Với tư cách là các nam chính của câu chuyện, Diệp Lương và Đông Phương Dương dĩ nhiên là những cá nhân gần như hoàn hảo về mọi mặt.
Hai đội giằng co quyết liệt, những cú dứt điểm đẹp mắt khiến đám đông nữ sinh bên dưới hò reo không ngớt.
Đến giữa trận, Trì Hiểu Thanh lén nhìn Tô Đào.
Cô cũng đang dõi theo sân đấu với ánh mắt lấp lánh ngưỡng mộ.
Dù cảm xúc đối với cô có phức tạp đến đâu, rõ ràng cô ấy vẫn dành khá nhiều thiện cảm cho các nam chính.
Nhìn thấy hai chai nước khoáng chưa khui đặt bên cạnh Tô Đào, đôi mắt Trì Hiểu Thanh khẽ đảo quanh đầy tinh quái.
Cô quay xuống một nam sinh phía sau, nở nụ cười ngọt ngào:
“Cậu gì ơi, giúp tớ một chút được không?”
Cậu bạn sững người, ánh mắt dừng lại trên gương mặt xinh xắn đáng yêu ấy vài giây.
Trì Hiểu Thanh chẳng bận tâm, ngược lại còn tinh nghịch nháy mắt.
Cậu ta giật mình hoàn hồn, gật đầu lắp bắp:
“Đ-được chứ, không vấn đề gì.”
“Tớ hơi khát. Cậu mua giúp tớ hai chai nước khoáng được không?”
“H-hai chai sao?”
Cậu ta ngây ngô gật đầu, trong lòng thầm mừng rỡ.
Cậu cũng đang khát, chắc là mỗi người một chai rồi.
Trận đấu vẫn tiếp tục, cậu bạn vì muốn lấy lòng gái xinh nên chạy đi rất nhanh. Cậu đưa một chai cho Trì Hiểu Thanh và định vặn nắp chai còn lại thì cô đã đưa tay ra lấy nốt.
“Sao vậy?”
“Là hai chai mà.”
Cô cười vô tội.
Cậu bạn nhìn sang thằng bạn bên cạnh đầy khó hiểu, rồi lại nhìn cô:
“Cậu… định uống hai chai luôn à?”
“Không phải cho tớ. Lát nữa tớ đem cho Diệp Lương và Đông Phương Dương.”
Một câu nói nhẹ bẫng mà khiến trái tim cậu ta vỡ tan.
Mình mua nước cho người đẹp… để cô ấy đem tặng thằng khác?
Vậy mình là cái thá gì chứ?!
Trong trạng thái thẫn thờ, cậu đưa nốt chai nước còn lại.
Trì Hiểu Thanh lấy ra một chiếc ví nhỏ, rút tờ năm tệ, đặt vào tay cậu ta.
“Cảm ơn nha, dễ thương quá~”
Hai chai nước chỉ bốn tệ.
Cô còn bo thêm một tệ.
Cậu bạn cảm thấy mũi mình như đang đỏ dần lên, cứ như thể cậu đang đội một bộ tóc giả xù xì của gã hề vậy.
Tình yêu vừa mới chớm nở đã lụi tàn.
Thằng bạn bên cạnh lặng lẽ vỗ vai cậu rồi đứng dậy:
“Mau đi thôi, không tí nữa Batman đến bắt Joker bây giờ đấy!”
Chẳng bao lâu sau, hiệp một kết thúc.
Đội Xanh của Diệp Lương đang dẫn trước.
Giờ nghỉ giải lao.
Cầu thủ hai đội mồ hôi nhễ nhại. Các nữ sinh liên tục mang nước và khăn tới, chỉ riêng Diệp Lương và Đông Phương Dương là không ai dám lại gần.
Hai người họ là nam thần được công nhận của trường, danh tiếng và khí chất đều khiến người thường khó lòng tiếp cận.
Huống hồ ai cũng biết họ đang theo đuổi Tô Đào.
Mà “nữ chính” thì đang ngồi đây.
Ngay khi Tô Đào vừa cầm một chai nước định đứng dậy, một bóng dáng nhỏ nhắn đã nhanh hơn cô một bước.
Trì Hiểu Thanh cầm một chai nước, lon ton chạy đến trước mặt Đông Phương Dương, nở nụ cười ngốc nghếch:
“Anh Đông Phương, anh uống nước không ạ?"
Cô đưa chai nước bằng cả hai tay, gương mặt đầy vẻ mong chờ như thể đó là món bảo vật vô giá.
Đông Phương Dương cười khẽ, lắc đầu: "Không cần, cảm ơn.”
Dù ấn tượng về Trì Hiểu Thanh đã có phần cải thiện, nhưng anh ta đời nào lại nhận nước của cô trước mặt bao nhiêu người thế này.
Nhất là khi Tô Đào đang nhìn.
Sự thất vọng thoáng hiện trên mặt Trì Hiểu Thanh, nhưng cô nhanh chóng che đậy bằng một màn diễn xuất xứng tầm Oscar, cố nặn ra một nụ cười gượng:
“Nếu lát nữa anh khát thì nói em nhé?”
Cô quay đi.
Trong đầu, tiếng hệ thống vang lên liên hồi:
【 Điểm cảm xúc +4… 】
【 Điểm cảm xúc +7… 】
【 Điểm cảm xúc +2… 】
Đông Phương Dương cũng ngạc nhiên khi cô dám đưa nước cho anh ta trước bàn dân thiên hạ, nhất là khi Tô Đào đã đứng lên.
Cô ấy cố tình làm vậy sao?
Nhưng Trì Hiểu Thanh không ngờ lại kiếm thêm được chút điểm cảm xúc từ chuyện này.
Thế là cô xoay người, bước về phía Diệp Lương.
Nụ cười ngốc nghếch ban nãy lập tức biến thành vẻ rụt rè, sợ sệt khi em đứng trước mặt Diệp Lương, hai tay dâng chai nước lên.
Chưa kịp mở miệng
Bốp!
Diệp Lương hất văng chai nước xuống đất.
"Cô vẫn còn mặt mũi vác mặt đến đây diễn kịch trước mặt tôi à? Cút đi!"
Giọng lộ rõ vẻ tức giận.
Sự chán ghét ấy mang lại cho Trì Hiểu Thanh thêm 23 điểm cảm xúc.
Chai nước lăn mấy vòng, dừng lại dưới chân một cô gái nhuộm tóc vàng.
Cô ta thẳng chân đạp lên nó, nhìn Trì Hiểu Thanh với ánh mắt khinh miệt.
Bóng dáng nhỏ bé đứng giữa khoảng trống mà đám đông tạo ra, trông cực kỳ uất ức và bất lực.
Đông Phương Dương cau mày trước cảnh tượng đó, không nhịn được mà nói với Diệp Lương:
“Có cần thiết phải thế không? Ở đây đông người như vậy, ít nhất cũng phải giữ chút thể diện chứ.”
Diệp Lương hừ lạnh:
“Sao thế Đông Phương Dương, cậu lại đi thương xót cho loại rác rưởi này à? Tôi còn chưa tính sổ với nó mà nó đã dám đến gần tôi. Nếu hôm qua Tô Đào không cản, nó đã biến khỏi cái trường này rồi. Nhìn thấy nó là tôi thấy buồn nôn.”
Từ đầu đến cuối, hắn chưa từng nhìn thẳng vào Trì Hiểu Thanh một lần nào.
Gương mặt tái nhợt của cô trông thật đáng thương thật đấy, nhưng nếu hắn không nhìn, làm sao có thể bị lay động?
Trì Hiểu Thanh lảo đảo quay về chỗ ngồi.
Cô nhặt chai nước cuối cùng, chậm rãi quay sang Tô Đào:
“Đào Đào… chị uống nước không?”
Sau hai lần bị từ chối, cô trông như thế đang tìm kiếm chút an ủi.
Nhìn vẻ suy sụp của cô, Tô Đào rất muốn nhận lấy chai nước để an ủi Trì Hiểu Thanh.
Nhưng lúc ấy, Diệp Lương từ xa bước lại, hừ lạnh một tiếng.
Tô Đào rụt người lại, liếc nhìn hắn, sau một hồi do dự, côlắc đầu:
“Xin lỗi Hiểu Thanh... giờ chị không khát lắm. Chị không muốn uống nước.”
Bịch!
Chai nước trong tay Trì Hiểu Thanh rơi mạnh xuống đất.
Ánh mắt xung quanh dần dồn lại.
Có người cười nhạo, có người thương hại.
“Thì ra… Đào Đào cũng không muốn uống nước…”
Giọng Trì Hiểu Thanh rất nhỏ, nhưng lại lọt vào tai Tô Đào rõ mồn một.
Tô Đào đưa chai nước cho Diệp Lương, rồi quay lại nhìn, chỉ thấy khóe môi Trì Hiểu Thanh khẽ nhếch lên một nụ cười mơ hồ
Đôi mắt đỏ thẫm phản chiếu hình ảnh cô đưa nước cho người khác.
Trong đôi mắt ấy giống như đã mất đi ánh sáng.
Trống rỗng.
Vô hồn.
Biểu cảm chết lặng đó như muốn gửi đến Tô Đào một thông điệp duy nhất:
Thế giới của Trì Hiểu Thanh… đã sụp đổ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
