Chương 14: Vậy chị có thích uống máu không?
“Hệ thống, ngươi biết không?”
【Biết gì?】
“Đã hơn hai ngày kể từ khi ta xuyên đến thế giới này, cũng đã gặp Tô Đào vài lần rồi. Trước đây ta cứ nghĩ cái danh ‘người trong mộng’ của nữ chính chỉ là do tác giả buff quá đà để câu khách, thậm chí ta còn coi cô ấy chẳng khác gì một công cụ để mình sinh tồn.”
“Ta khinh thường hạng người như Hoàng Lệ Mai, và ta thừa biết cái mô-típ ‘anh hùng cứu mỹ nhân’ nó lỗi thời đến mức nào… nhưng phải thừa nhận, vị nữ chính này thực sự có sức hút.”
Trước kia không phải là tình yêu nam nữ.
Sự thưởng thức của “anh” ở kiếp trước chỉ dừng lại ở nhan sắc xinh đẹp của Tô Đào.
Thỉnh thoảng còn nảy sinh chút khinh thường, cho rằng Tô Đào chỉ là một nữ chính rỗng tuếch được dựng lên bởi thiên vị của tác giả.
Nhưng cú quật vai ấy, cú thúc gối ấy, cái tát ấy nữa
…
Thật sự rất ngầu!
Và giờ đây, đôi mắt dịu dàng đầy lo lắng kia đang khiến trái tim cô khẽ xao động.
Che lấy bên má, Trì Hiểu Thanh ngồi bệt xuống đất, cúi đầu.
“…Xin lỗi.”
“Em nói linh tinh gì vậy?”
Tô Đào đỡ cô dậy, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào vệt đỏ trên má cô.
“Đau lắm không?”
Nếu không có kỹ năng giảm đau, chắc chắc cô đã khóc nấc lên rồi.
Nhưng hiện tại vẫn chịu được.
Cảm giác mềm mại từ đầu ngón tay Tô Đào truyền đến khiến làn da cô nóng bừng.
Trì Hiểu Thanh khẽ mỉm cười:
“Em quen rồi.”
Ba chữ ấy khiến ngực Tô Đào thắt lại.
Cô khẽ thở ra.
“Về ký túc xá trước đã, chị bôi thuốc cho em.”
Trì Hiểu Thanh để mặc cho đối phương dìu đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Tô Đào:
“…Đào Đào, chị có ghét em không?”
“Hửm?”
“Ở dưới tầng hầm em đã làm những chuyện tồi tệ như vậy với chị… hai ngày nay chị còn ngó lơ em nữa. Chắc là chị ghét em lắm đúng không?”
“A..”
Câu hỏi chạm đúng vào nỗi lòng của Tô Đào. Điều cô ít muốn đối mặt nhất chính là hành vi kỳ quặc của Trì Hiểu Thanh dưới tầng hầm hôm đó. Nhưng lúc này, cô bé trước mặt có vẻ đã bình thường trở lại, không trang điểm đậm, thanh thuần và mong manh, y hệt Trì Hiểu Thanh trong ký ức tuổi thơ của cô.
Chuyện hôm đó…chỉ là một khoảnh khắc mất kiểm soát thôi sao?
Tô Đào liếc nhìn Trì Hiểu Thanh đang ủ rũ bên cạnh, ướm lời thử dò xét:
“Vậy… Hiểu Thanh, em vẫn còn thích chị chứ?”
“Còn…”
Câu trả lời đến ngay tức khắc, không chút do dự.
Chỉ là đầu Trì Hiểu Thanh vẫn cúi thấp, không nhìn rõ biểu cảm.
Tô Đào ngẩn người, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy trước khi đáp lại:
“Sao chị có thể ghét em được? Lúc nãy em đưa nước cho Diệp Lương và Đông Phương Dương… là vì thấy chị định làm vậy nên em mới đứng ra thay chị, đúng không?”
Trì Hiểu Thanh im lặng.
Mà sự im lặng ấy chính là câu trả lời.
Tô Đào mỉm cười.
“Nếu em vẫn luôn quan tâm đến chị như thế, làm sao chị nỡ ghét em cho được?”
Cùng lắm…cô đã sớm cắt đứt quan hệ với Trì Hiểu Thanh của trước kia từ lâu rồi.
“Dù sao thì… chúng ta cũng là bạn mà.”
Cô khéo léo lảng tránh chủ đề tình yêu và quy nó về tình bạn.
…
Hai người về tới phòng 801.
Tô Đào bảo Trì Hiểu Thanh ngồi xuống, tự mình mở ngăn kéo lấy thuốc mỡ.
“Nhắm mắt lại đi. Chị sẽ nhẹ tay thôi, hứa là không đau đâu.”
Đầu ngón tay mát lạnh chạm vào da thịt. Dù không nhìn thấy mặt Tô Đào, Trì Hiểu Thanh vẫn dễ dàng hình dung ra gương mặt tập trung và dịu dàng ấy.
Hành động luôn chân thật hơn lời nói.
Trong mùi hương hoa thoang thoảng đặc trưng của thiếu nữ, cô bỗng thấy khoảnh khắc này thật dễ chịu.
Xem ra màn thể hiện yandere trong tầng hầm cũng không vô ích. Hai ngày qua Tô Đào tự biện hộ thay cô, lại giúp cô thêm một bước.
Nhưng Tô Đào càng dịu dàng thế này… bước tiếp theo của kế hoạch sẽ càng khó triển khai.
Đang mải suy nghĩ, giọng Tô Đào vang lên đầy phấn chấn:
“Xong rồi! Nghỉ một chút là ổn thôi. May mà không sưng hay trầy da, sẽ không để lại sẹo.”
“Ừm, cảm ơn chị, Đào Đào”
Trì Hiểu Thanh cười rạng rỡ.
Rồi như nhớ ra điều gì, cô lấy ra chai nước ở sân bóng rổ ban nãy.
Lại đưa tới trước mặt chị.
“Đào Đào, uống chút nước nghỉ ngơi đi?”
Tô Đào lắc đầu, thu dọn chỗ thuốc còn lại vào túi.
“Chị không uống đâu. Trong lúc thi đấu, Diệp Lương và Đông Phương Dương va chạm bị thương, chị phải mang ít đồ qua cho họ, nên phải đi ngay đây.”
À, hóa ra đó là lý do cô ấy rời sân sớm.
Một nụ cười nguy hiểm nở trên môi Trì Hiểu Thanh, ánh mắt cô tối sầm lại.
Tuyệt vời. Mình biết phải làm gì tiếp theo rồi.
Cô đứng dậy, tay vẫn cầm chai nước:
“Đào Đào, chị thực sự không uống dù chỉ một ngụm sao? Hay là… chị không thích nước khoáng?”
Tô Đào khựng lại ở cửa, nhìn cô đầy khó hiểu.
Câu hỏi này… quá kỳ lạ.
Sau khi quan sát một lượt, thấy Trì Hiểu Thanh không có gì bất thường, cô xua đi nghi ngờ rồi vội vàng rời đi.
Chuyện lần trước chắc chỉ là ngoài ý muốn. Hiểu Thanh bây giờ trông rất bình thường.
Nhưng không hề nhận ra.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tay Trì Hiểu Thanh buông thõng xuống.
Đôi mắt đỏ thẫm ánh lên, nụ cười dần vặn vẹo quái dị.
【Chủ nhân, lại đang ấp ủ ý đồ xấu gì đấy?】
“Hệ thống… xem ra mấy tên nam chính đó vẫn có trọng lượng trong lòng cô ấy hơn cả ta.”
【Chuyện đương nhiên! Nữ chính là ‘gái thẳng’, đâu có dễ ‘bẻ cong’ đến thế. Chưa kể đám nam chính ai cũng có hào quang cốt truyện riêng.】
“Nhưng tất cả chỉ là tiền đề cho một tấn bi kịch thôi!”
Trong kết cục của nguyên tác, ngoài các nam chính, tất cả nhân vật nữ đều trở thành trò cười đáng thương
Bao gồm cả Tô Đào, nữ chính định mệnh.
Đó là lý do Trì Hiểu Thanh chỉ nhắc tới đỉnh cao giữa truyện của Tô Đào, mà chưa từng nói về những chương sau.
Ở kiếp trước, bộ tiểu thuyết này nổi đình nổi đám không chỉ vì văn phong.
Mà còn vì cú quay xe thảm họa ở giai đoạn cuối.
Khi bước vào hồi cuối, một độc giả giàu có đã quyên tặng một triệu tệ để tác giả thêm vào một nhân vật tự thiết kế của bản thân.
Tác giả vì hám tiền đã đồng ý.
Kết quả là một màn chiếm sóng kinh điển. Nhân vật mới đó cướp hết đất diễn, chiếm trọn tình cảm của các nam chính.
Tô Đào bị sỉ nhục, bị phản bội và bị mọi người ruồng bỏ. Tác giả ban cho cô hy vọng, rồi lại nhẫn tâm dập tắt nó hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng, vì trầm cảm nặng nề, cô đã tự kết liễu đời mình trong một căn phòng trọ nhỏ hẹp..
Sự thay đổi đột ngột ấy khiến độc giả phẫn nộ. Càng yêu những chương đầu bao nhiêu, họ càng căm ghét cái kết bấy nhiêu.
Nó trở nên tai tiếng đến mức trở thành một chủ đề nổi đình nổi đám trên các diễn đàn nam giới.
Ngồi trên giường của Tô Đào, Trì Hiểu Thanh ôm con mèo bông mà cô ấy yêu thích, nghịch nghịch đuôi tóc buộc cao.
“Gác lại cốt truyện nguyên tác sang một bên… sự dịu dàng ấy thật khiến mình muốn độc chiếm cô ấy cho riêng mình~”
Cô lướt cửa hàng hệ thống, rất nhanh tìm được thứ cần.
【Viên Bổ Huyết: 200 điểm cảm xúc】
【Công dụng: Nhanh chóng phục hồi lượng máu. Cực kỳ hiệu quả với thiếu máu, hạ đường huyết, v.v.】
“Đắt thật, hiệu quả thì chưa rõ… nhưng cái cơ thể yếu ớt này nếu không có nó thì không chịu nổi kế hoạch ngẫu hứng của mình đâu.”
Ánh mắt cô lướt qua chai nước trên bàn.
“Bị từ chối hai lần rồi cơ đấy.”
“Xem ra Đào Đào thực sự không thích uống nước.”
Cô khẽ cười, mở nắp.
Rồi đổ toàn bộ xuống bồn rửa.
Chai nước rỗng được đặt ngay ngắn, nổi bật trên bàn của Tô Đào.
Cô thong thả bước ra ngoài.
Hai bím tóc đuôi ngựa đung đưa theo từng nhịp chân.
…
Trận bóng rổ kết thúc với phần thắng nghiêng về đội xanh của Diệp Lương, hơn ba điểm.
Đông Phương Dương thua cuộc, sắc mặt khó coi cứ như thể trận đấu kia chính là chiến trường giành sự chú ý của Tô Đào.
Trong khi đó, kẻ thắng cuộc là Diệp Lương thì không ngừng khoe khoang trước mặt chị.
“Tô Đào, cảm ơn em đã cổ vũ! Nếu không có em, anh không thắng nổi Đông Phương Dương đâu. Tối nay đi ăn đi? Anh mời!”
“Ơ…”
Tô Đào do dự, liếc nhìn Đông Phương Dương.
Bình thường ba người đều đi cùng nhau.
Nhưng chưa đợi Diệp Lương nói gì, Đông Phương Dương đã xua tay.
“Có việc rồi. Hai người cứ đi đi.”
Anh ta khoác áo lên vai, không ngoái đầu lại.
Diệp Lương nhếch môi.
“Lần này em không từ chối được nữa đâu. Lần trước em hứa sẽ đãi anh tử tế mà, nhớ chứ?”
Tô Đào thở dài.
“Được thôi. Nhưng không uống rượu đâu đấy. Với lại”
Đinh!
Điện thoại vang lên.
Tin nhắn từ Trì Hiểu Thanh:
【Đào Đào, em có chuyện muốn nói với chị. 9 giờ tối gặp nhau trên sân thượng ký túc xá nhé?】
Diệp Lương đang lau mồ hôi, không để ý cô khựng lại.
“Sao thế?”
Tô Đào khóa màn hình.
“Không có gì. Vậy… đi ăn ở đâu?”
Diệp Lương búng tay.
“Dự báo tối nay mưa lớn, không đi dạo được. Nhưng anh biết một chỗ rất hay 9 giờ mở cửa. Em sẽ thích!”
Ngay lúc ấy
RẦM!
Tia chớp xé toạc bầu trời, tiếng sấm ầm ầm kéo theo.
Ánh chiều tà bị mây đen nuốt chửng, nhuộm đỏ cả chân trời như máu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
