VTuber Legend: How I Went Viral after Forgetting to Turn Off My Stream

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Vol 9 - Chương 3

Chương 3

Chương Ba

Awayuki Tập Tành Chơi Khăm

Ngày mới, stream mới. Xin chào, lại là tôi đây—VTuber toàn năng Awayuki Kokorone. Chào mở màn xong, bật nhẹ một lon “giải khát”, và thế là sân khấu đã sẵn sàng cho thứ tôi sắp công bố.

“Biết không,” tôi nói. “Mỗi lần nghĩ xem buổi stream tiếp theo nên làm gì, luôn có một ý tưởng bật ra trong đầu ngay lập tức.”

Một kinh điển—vừa được yêu thích, vừa bị chê bai. Một trụ cột của truyền hình tạp kỹ Nhật Bản từ thời xa xưa. Ừ thì, nó bị ghét vì lố, bị tố là dàn dựng, nhưng bất chấp mọi thứ, nó vẫn sống dài. Sức hút của nó xuyên thế hệ, vượt biên giới văn hoá.

Tôi, tất nhiên, đang nói đến một thứ:

“Chương trình chơi khăm.”

: Pshh! 220

: ooh

: Tôi cũng làm trong khâu sản xuất nên biết ngay cô nói gì luôn

: trueee

“Tôi nghĩ về nó hoài, nhưng mãi chẳng dám làm. Tự thấy chột ấy mà. Tôi từng chơi vài trò con con rồi, nhưng tôi đang nói đến một pha ‘Camera giấu kín’ đúng nghĩa ấy hiểu không? Phải lớn, phải chất, đặc biệt là lần đầu tiên. Lần đầu làm, ai cũng mất cảnh giác. Ai cũng ngây thơ, sẵn sàng trở thành nạn nhân. Nhưng chỉ cần làm một lần thôi là họ sẽ mãi mãi không còn hành xử tự nhiên quanh bạn nữa.”

: mm-hm, mm-hm

: như câu nói đấy: lừa tao một lần thì nhục cho mày, lừa thêm lần nữa thì...

: nghe này, nếu cô bảo Live-On không cư xử tự nhiên thì tôi chịu thua

: cái này giống kiểu “bất ngờ! Tụi bây bị lừa, Live-On chỉ là cú prank khổng lồ” ấy

: khi hội prank thủ lún vào prank sâu đến mức chính họ cũng quên luôn đó là prank

: "Chỉ là trò đùa thôi bro!" KHÔNG, mày vừa phạm ba tội hình sự và hai tội nhẹ đấy

: [KHÔNG DÀN DỰNG] [PRANK ĐI QUÁ GIỚI HẠN]

: [PRANK THÀNH CÔNG]

: prank mà… hơi hướng tình dục?

: như thể mỗi lần cô khoe mình seiso không phải đang prank bọn tôi vậy

“Nhưng đoán xem! Lần này tôi làm được rồi! Tôi đã chơi khăm đám Live-On và vẫn sống sót kể lại cho các bạn nghe!”

: đúng rồi đó Shuwa-chan, cứ phớt lờ tiêu cực đi

: ho ho!

: *vỗ tay vỗ tay vỗ tay*

“Tôi cuối cùng đã nghĩ ra một cú prank xứng tầm. Một cú chơi quá đẹp đến mức người bị prank cũng phải kêu lên, ‘Ờ rồi, công nhận! Quá đáng nể đấy.’ Hahaha,” tôi cười kiểu đắc thắng. “Vậy? Mọi người đoán xem là cái gì?”

: prank ‘giả seiso ba tháng sau debut nhưng thật ra là con sâu rượu’ hả?

: cái đó làm rồi

: prank ‘thật ra Live-On là một gia đình’ hả?

: cái đó cũng làm rồi

: prank ‘thật ra tôi đang livestream từ sao Thủy và không mặc quần’?

: cái đó cổ đang làm ngay lúc này

: ủa, đây là anime mới à? “Tên Dê Từ Sao Thủy”?

“Không có!!!” tôi quát. “Ai gọi tôi là đồ dê từ sao Thủy vậy hả?” Tôi thở dài. “Được rồi, tôi cũng chẳng cần các người nhập vai theo đâu. Cú prank mà tôi nghĩ ra sau cả một buổi vật vã suy não đó là…!”

Bùm. Trên màn hình hiện lên dòng chữ khổng lồ, vuông vức. Tôi đọc luôn:

“Cú Prank ‘Ủa gì vậy? Shuwa-chan uống đồ không phải StroZero?!’”

: nani???

: oh shit?!

: giờ là màn uống StroZero đỉnh cấp 10,000

: hú hồn, Shuwa-chan chơi lớn quá luôn

: ngoài đời mà thấy cảnh đó tôi văng luôn cái bàn

: asdlfjalksdflaksfje?!?!

: cô thật sự uống đồ có cồn mà… KHÔNG PHẢI STROZERO?!

“Tất nhiên là không! Prank là prank! Tôi đổ nước soda màu vàng vào lon bia thôi!”

: đáng lẽ phải đoán được chứ nhỉ. (mà có nên đoán không ta?)

: sao tôi thấy nhẹ nhõm thật sự…

: Cô là idol StroZero, bị bắt gặp uống thứ khác là chết luôn hả?

: ước gì mỗi lần tôi uống loại rượu khác, người ta cũng phản ứng dữ dội vậy haha

: thật sự cô không uống gì ngoài StroZero à?

“Ờm… Không phải là tôi không thể uống loại khác… Chỉ là… tại sao tôi phải mua rượu khác khi đã có StroZero chứ, hiểu hông?”

: chuẩn bài Shuwa-chan

: dù giờ cô kiếm khá tiền rồi mà lol

: hiểu hông? (không)

: champagne? Thôi, đưa tôi lon dài đi.

: StroZero là chân ái

: <SEISO BÙM NỔ>

: Nổ thật

: vậy nghĩa là vẫn còn hy vọng hả?

: StroZero ổn nhưng đổi gió chút cũng vui mà, biết hông?

“Ừ thì, biết đâu lần sau. Nhưng giờ nói về cú prank trước cái đã. Thật ra chỉ là tôi cầm một lon bia. Tôi rình sẵn, chờ khi mục tiêu xui xẻo bước trúng tầm nhìn, thấy tôi cầm loại đồ uống lạ—và bùm! Họ hoảng loạn ngay! Rồi, sẵn sàng cho giờ kể chuyện chưa? Tôi còn nhờ Mashiron vẽ vài tấm minh hoạ kiểu manga cho vui nữa. Nhìn đi. Dùng trí tưởng tượng nhé.”

Tôi chuyển cảnh trên màn hình, từ khung chữ to sang hình chibi tôi đang cười gian.

: dễ thương quá hahaha

: cái mặt đó tôi thích lắm

: cô còn đi đặt vẽ minh hoạ cho vụ này luôn

: nét dễ thương vãi

: Mashiron làm tốt lắm!

“Vậy cùng bắt đầu thôi! Mục tiêu của prank lần này chỉ là những streamer nào lịch stream khớp với tôi thôi! Cảm ơn quản lý đã dàn xếp giùm phần đó. Và nạn nhân đầu tiên của chúng ta là… Dagger-chan!”

: hả?

: mở hàng là Dagger, hợp lý

: mục tiêu dễ nhất

: sư phụ chơi khăm đệ tử, classic

“Nhưng đáng buồn thay—tôi thất bại.”

: sao…

: thật hả?

: chuyện này đáng lẽ phải ăn chắc mà

“Tôi thành thật xin lỗi. Nhưng để kể lại thì như sau. Ngồi xuống, lắng nghe nhé…”

Vào ngày thực hiện cú prank đó, tôi thức dậy với cảm giác hơi buồn nôn và bồn chồn. Kế hoạch thì đơn giản thôi: những mục tiêu đã đặt một phòng thu quen thuộc của Live-On. Phía quản lý—rất nhiệt tình ủng hộ âm mưu của tôi—đã bịa ra một lời nói dối nho nhỏ, nói với các mục tiêu rằng tôi cũng sẽ có mặt ở đó để làm một việc khác.

Khi bước vào phòng thu, thứ đầu tiên đập vào mắt là một sảnh nhỏ với sofa và ghế ngồi—một nơi hoàn hảo để tôi ung dung ngồi chờ, trên tay là lon bia giả, đợi mục tiêu đầu tiên xuất hiện. Cái hay của kế hoạch này là ở chỗ: vì mục tiêu đến đây để thu âm, nên việc tôi ngồi chờ sẵn với một lon đồ uống trong tay trông hoàn toàn không có gì lạ. Đó là sự pha trộn hoàn hảo giữa thật và giả, được thiết kế để ru họ vào cảm giác “mọi thứ đều bình thường”.

“Được rồi,” tôi lẩm bẩm một mình, siết chặt lon bia giả trong tay. Trước khi mục tiêu tới, phía quản lý sẽ nhắn tôi một tin ngắn để báo trước.

Rồi thông báo hiện lên—Dagger-chan đã tới!

Vài nhịp sau, cửa phòng thu trượt mở. Tôi bắt đầu đưa lon lên miệng! Thậm chí còn cố tình cầm nó theo một góc nhất định để nhãn bia lộ ra rõ mồn một cho thiên hạ thấy!

Tôi chỉ cần uống một ngụm thật thuyết phục thôi. Lon bia chỉ còn cách môi tôi vài centimet. Chỉ một chút nữa thôi—chỉ một chút nữa là cú prank hoàn hảo đã thành công.

Nhưng rồi tôi nghe thấy nó.

“À…” Dagger-chan khẽ thốt lên.

Gần như không phải là một âm thanh—chỉ là một tiếng thì thầm. Nhưng tiếng thì thầm bé xíu ấy, bằng cách nào đó, lại đánh thẳng vào tim tôi mạnh hơn bất kỳ tiếng hét nào, khiến tim tôi thắt lại trong khoảnh khắc.

Ngay lập tức, mọi suy nghĩ, mọi giác quan của tôi đều bị nhấn chìm bởi một thôi thúc duy nhất: phải bảo vệ em ấy.

Những gì tôi làm tiếp theo thì… chính tôi cũng không thể đoán trước. Tôi gần như chẳng nhớ nổi. Mới một giây trước còn đang chuẩn bị sẵn sàng, giây sau tôi đã ướt sũng—từ đầu đến chân toàn là nước soda vàng.

Đúng vậy, bằng cách nào đó, tôi đã đưa lon vượt qua môi mình, giơ hẳn lên trên đầu, rồi đổ toàn bộ chất lỏng xuống người.

“M-Master?!” Dagger-chan hoảng hốt kêu lên.

Tôi cảm nhận được hơi lạnh của soda thấm qua quần áo, bọt khí lăn tăn trên da, trông chẳng khác nào vừa bị mắc mưa rào giữa mùa hè.

“Phù,” tôi thở ra, nhẹ nhõm thấy rõ.

“M-Master?” Dagger-chan gọi lần nữa, lần này dè dặt hơn.

“Hửm? Dagger-chan à, em đó hả?” tôi nói, liếc sang một cách thản nhiên. “Không thấy em luôn đó.”

Tôi giữ vẻ bình thản tuyệt đối—như thể việc tự đổ bia lên người là hoàn toàn có chủ đích, và tôi làm vậy mà thậm chí còn chẳng nhận ra em ấy đang đứng đó.

“Người… đang làm gì vậy?” em hỏi.

“Ta đang làm gì à? Tắm bia chứ còn gì nữa, em hỏi lạ vậy.”

“T-Tại sao…?” em lắp bắp.

Tôi khúc khích cười kiểu làm duyên, mắt ngước mơ màng lên trần nhà.

“Cũng giống như Chúa Jesus biến nước thành rượu ấy, ta chỉ tự hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu mình biến bản thân thành bia thôi.”

“M-Master…”

“Ôi trời, trễ thế này rồi à? Ta phải đi đây.”

Nói xong, tôi quay lưng lại với Dagger-chan và bước sâu vào trong phòng thu, nước soda vẫn nhỏ giọt xuống sàn.

“Master…” Tôi nghe em thì thầm lần cuối.

“Người… ngầu thật đó…”

763ac261-c9b5-42b1-a77f-40be1cc62c75.jpg

“Vậy nên, ừm—cuối cùng thì nó không thành,” tôi nói với stream ở hiện tại.

: hả?

: xin lỗi, cái gì cơ?

: lol

: bà… đổ cả lon bia giả lên người mình á? tại sao?

“Tại sao à? Để bảo vệ nụ cười của Dagger-chan, chứ sao.”

: bà còn cả tá lựa chọn khác mà!

: đoạn đó lại là phần ít đáng thắc mắc nhất trong cả câu chuyện…

: cái giọng của bà khó chịu thật đấy, Awayuki

: thế rốt cuộc chuyện gì xảy ra khi bà tự dội bia lên người?

: chuyện gì xảy ra khi Awayuki tự dội bia lên người? (Bài tập này xin dành cho độc giả tự chứng minh.)

: nó biến thành StroZero chứ sao nữa 5,000

“Rồi rồi, tôi phải ứng biến thôi được chưa?! Dagger-chan vui là được, thế là đủ rồi.”

: †-chan, làm ơn giải thích vì sao cái đó lại khiến cô vui được không?

: hành động của Shuwa-chan đã đủ tệ rồi, nhưng việc Dagger-chan còn bị lừa bởi nó nữa thì…

: Dagger-chan, nếu em đang xem stream thì cái xe van trắng không có kẹo đâu nhé

: tôi chẳng thấy cái minh họa đó ngầu chỗ nào cả. tôi chỉ thấy một đứa ngốc ướt sũng bia

: tôi đứng về phía “thằng ngốc”

“Ahhh, thôi bỏ đi! Mọi người phiền phức quá! Mấy người đâu có nghe thấy cái âm thanh mà tôi nghe được. Nó chí mạng luôn đó! Tiếp theo! À, nhưng trước khi sang phần khác thì tôi nói trước là tôi đã lau sạch sàn nhà sau khi giải thích mọi chuyện với Dagger-chan rồi. Được chưa! Mục tiêu tiếp theo!”

Ngoài ra, vì những lý do hiển nhiên nên tôi không kể chuyện này trên stream, nhưng sau khi thú nhận hết với Dagger-chan thì vẫn còn chút thời gian trước buổi thu của em ấy. Thế là tôi hỏi em về suy nghĩ của em đối với chuyện của Tadasu-chan. Dĩ nhiên là em muốn bạn cùng thế hệ của mình tiếp tục ở lại Live-On—nhưng nói thì dễ hơn làm. Sau khi Tadasu-chan sụp đổ trước mặt em ấy, việc nhắc lại chủ đề đó trở nên rất khó. Thay vào đó, em giữ mọi thứ nhẹ nhàng—nói chuyện linh tinh, rủ Tadasu đi chơi, đại khái là chăm sóc tinh thần cho bạn ấy.

Trong lúc nói chuyện, tôi thấy nét mặt em dần trĩu xuống, sự bất lực hiện rõ. Nhưng nói thật, tôi nghĩ em xử lý tình huống đó rất tốt. Khi tôi nói vậy, một chút tự tin quay lại trên gương mặt em. Và vâng, để cho rõ ràng thì trong suốt cuộc trò chuyện đó, tôi vẫn ướt sũng hoàn toàn.

Rồi, đủ về Tadasu-chan rồi. Quay lại stream nào.

“Mục tiêu tiếp theo của tôi không ai khác chính là… xin một tràng trống dồn… Ehrai-chan!”

: Boss?!

: gan to thật sự

: bà này không biết sợ là gì à…

: prank hỏng thì vui đấy nhưng đâu cần liều mạng thế…

: ít nhất là bà vẫn còn sống để kể lại

“Chuyện diễn ra thế nào ư? Cùng xem nhé!”

Và thế là tôi sẵn sàng cho hiệp hai. Tưởng là làm một lần rồi thì sẽ đỡ run hơn, nhưng không—tim tôi vẫn đập loạn xạ.

Khác biệt lớn nhất so với lúc prank Dagger-chan là mức độ nguy hiểm. Tôi có ổn không? Tôi có bước ra khỏi cái sảnh này còn nguyên vẹn không? Lẽ ra tôi nên mặc cái áo chống đạn thì hơn. Lỡ như cô ấy bước vào cùng một vệ sĩ khỉ đột mặc đồ đen, đeo kính râm thì sao? Tôi lo đủ thứ.

Ngay lúc tôi bắt đầu hối hận về mọi quyết định sống đã đưa mình tới đây, thì tin nhắn tới—Ehrai-chan đã đến! Ôi không! Hoảng loạn! Tôi siết chặt lon bia giả trong tay.

Cửa mở ra, và lần này, âm thanh đó vang lên nặng nề đến mức làm tôi rùng mình từ sống lưng.

Đừng quên mày đã xử lý tệ thế nào với Dagger-chan! tôi tự nhắc mình. Chỉ có một cơ hội duy nhất để prank đồng nghiệp lần đầu tiên thôi!

Tôi dập tắt nỗi sợ, chôn sâu nó xuống. Nhắm mắt lại, và khi nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần—!

ỰC ỰC ỰC

Tôi đang uống! Uống thật luôn! Ha! Thấy chưa, Ehrai-chan? Cô có gì cho tôi đây? Súng ngắn? Khỉ đột? Bố già? Bắn tôi đi!

“À, chào Awayuki-chan.”

ỰC ỰC ỰC… ỰC?

Cô ấy… cô ấy chào tôi á? Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra? Chào hỏi chuyên nghiệp như gặp đồng nghiệp ở văn phòng? Hả?

Tôi hé mắt ra nhìn. Nhưng Ehrai-chan không đứng đó. Cô ấy đâu rồi? Tôi đảo mắt nhìn quanh và thấy cô ấy—đã đi qua sảnh, đứng trước cánh cửa dẫn sâu vào phòng thu.

Nói cách khác, tôi đã bị lơ đẹp.

Tôi vội chạy theo. “Đứng lại đó!”

“H-Hả? Có chuyện gì vậy?” cô ấy hỏi, khó hiểu. “Giữ giọng trong nhà nhé, Awayuki-chan~.”

“Đừng có ‘có chuyện gì’! Em biết rõ là chuyện gì mà! Sao em dám đi thẳng qua như không thấy gì hết vậy? Em không thấy cái lon này à? Cái lon này! Nó ghi gì nào?!”

“Ghi là bia. Em thấy ngay từ đầu rồi, đừng lo~.”

“Ôi, may quá. Chứ không thì chị đã nghĩ mình phải đeo cả ba lô keg rồi uống trực tiếp như mấy cô bán bia ở sân bóng mất.”

“Em khá chắc là mấy người đó—đúng như tên gọi—bán bia chứ không uống bia đâu~.”

Phù, tôi đã lo là cái lon chưa đủ nổi bật.

Nhưng khoan—thế lại càng có vấn đề!!!

“Em thấy ngay từ đầu á?! Vậy em nghĩ gì? Phản ứng của em đâu?!”

“Ừm. ‘À, Awayuki-chan đang uống bia.’”

“Đúng! Chính xác! Chị! Awayuki-chan! Đang uống! Bia!”

“Thì có gì sai đâu? Chúng ta đều là người lớn, thích uống bia thì uống.”

“Nhưng trước giờ chị chưa từng uống gì ngoài StroZero!”

“Em biết. Một thói quen đáng lo đấy~.”

“C-Chị— Hả? Khoan đã. Ehrai-chan, em nói chuyện hợp lý ghê đấy?”

“Lúc nào em cũng vậy mà. Giờ thì, nếu cho phép em~...”

“À, xin lỗi. Chúc em thu âm suôn sẻ nhé!”

“Cảm ơn~.”

“Không có— Ê, khoan đã!”

“Chậc. Lại chuyện gì nữa đây~?”

Ehrai-chan vừa roll trúng nat 20 thuyết phục; tôi suýt nữa đã để cô ấy đi qua thì kịp tỉnh lại.

“Em ghét chị à, Ehrai-chan?”

“Ghét thì nặng lời quá đó, Awayuki-chan~.”

“Vậy tại sao em chẳng phản ứng gì khi thấy chị uống bia? Vô lý quá.”

“Con người phức tạp lắm, và luôn thay đổi~. Ai mà có quyền trách chị vì không còn giống kỳ vọng của mình chứ? Chị đâu có làm hại ai. Không phán xét—đó là phép lịch sự cơ bản, đúng không~?”

“……”

“Hết chưa? Nếu vậy thì cho em đi làm nhé.”

Nói xong, Ehrai-chan mở cửa bên trong và biến mất trong hành lang phòng thu. Tôi chỉ đứng đó, nhìn theo.

“Ngầu thật…” tôi lẩm bẩm.

“Vậy nên, ừm—cái này cũng không thành luôn,” tôi nói với stream.

: hai cú trượt liên tiếp ha?

: Ehrai-chan chơi uno reverse card luôn

: phản ứng của sư phụ y chang đệ tử

: mấy người trông thú đúng là ngầu thật

: độ swag đủ lớn để trượt ván trên đó

: tôi chết cười lúc Shuwa-chan nhận ra giữa chừng là mình nói không có logic gì hết

“Sau đó khi tôi nói với em ấy là prank thôi, thì em ấy bảo: ‘Em đáng lẽ phải tát cho chị một cái vào— ý em là, lần sau làm cho đàng hoàng hơn đi, Awayuki-chan~.’”

: bro LOL cô ấy bực thật rồi

: hahahaha ít nhất cũng kịp dừng lại trước khi nói hết câu

: Khoan, vậy là lúc đó cô ấy không nhận ra đó là prank à? Thế nghĩa là những gì cô ấy nói đều là thật?

: ngầu quá. đi ném super cho chị đại đây

: tôi muốn có một bà sếp như thế

: bạn đã nghe tới parasocial, giờ chuẩn bị cho paramafioso đi

: trời ơi parasocial đang tiến hóa rồi

Cổ phiếu Ehrai-chan tăng vọt lên tận mặt trăng. Cô ấy không chỉ phủi phăng hoàn hảo kế hoạch prank của tôi mà còn tiện tay nâng luôn danh tiếng của mình. Nhưng mà, đó chẳng phải chính là thứ làm cho Candid Camera trở nên “candid” sao? Bạn chẳng bao giờ biết mình sẽ nhận được cái gì.

“Rồi, mục tiêu tiếp theo—cũng là mục tiêu cuối cùng của show prank đầu tiên trong đời tôi. Xin một tràng trống! Ta-da! Hareru-senpai! Cuối cùng thì cũng đến lúc vượt mặt chị ấy rồi!”

: haha, không đâu

: tôi ngửi thấy mùi thảm họa rồi

: ba cú trượt liên tiếp

: Getting One Over On Her with Bennett Foddy

: cảnh này giống lúc khán giả bắt đầu về sớm để tránh kẹt xe

“Tôi đã nói rồi mà, tôi đâu có được kén chọn mục tiêu! Lịch của chị ấy trùng hợp thôi! Đừng bỏ cuộc khi còn chưa bắt đầu chứ! Muốn out sớm thì cứ việc—nhưng đừng khóc lóc với tôi nếu bỏ lỡ màn lội ngược dòng của thế kỷ! Chiếu băng nào!”

Chat của tôi coi thất bại của tôi là chuyện hiển nhiên. Nhưng liệu có thật vậy không? Cùng xem nhé.

Lần này, tôi không cảm thấy nguy hiểm tới tính mạng như khi prank Hareru-senpai, nhưng thay vào đó là một nỗi bất an âm ỉ. Hareru-senpai hoàn toàn không thể đoán trước. Tôi chẳng biết chị ấy sẽ phản ứng ra sao, hay chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tôi lục tung đầu óc với đủ kịch bản, cố chuẩn bị tinh thần, nhưng chẳng cái nào hợp lý cả. Cuối cùng, tôi chỉ ngồi đó—tâm an (không cảnh giác) và chánh niệm (đang bay màu).

Tin nhắn tới, cửa mở ngay sau đó, và tôi đưa lon lên miệng.

ỰC ỰC ỰC

“Awacchiiiiiiiiii!!!”

Trước khi tôi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Hareru-senpai đã lao tới, suýt nữa thì hất văng cái lon khỏi tay tôi.

“H-Hareru-senpai?!” tôi thốt lên, choáng váng.

“Em nghĩ em đang làm cái gì vậy hả?!” chị ấy quát, giật lấy cái lon. “Đây là bia đó! Đừng nói là em không nhận ra nhé?!”

“Hả?” tôi thì thào, đầu óc vẫn còn trống rỗng.

“Ôi không. Em thật sự không nhận ra à? Ôi không, không, không, không!” Giọng chị ấy hoảng loạn. “Chắc em mệt lắm rồi mới không nhận ra mình không uống StroZero. Sao em không nói với chị? Sao em còn ở lại làm việc?!”

Sự lo lắng chân thật trong giọng nói của chị ấy đâm thẳng vào tim tôi, và lúc đó tôi mới hiểu ra. Hareru-senpai—chị ấy hoàn toàn tin rằng tôi đã mua nhầm bia.

Ban đầu, tôi không biết mình nên cảm thấy thế nào. Có lẽ tôi nên vui vì được tin tưởng đến mức đó. Nhưng nghĩ tới việc tôi đang ở đây để phản bội sự tin tưởng ấy, tôi lại thấy tội lỗi. Thật lòng mà nói, tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ đi xa tới vậy, và giờ tôi hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo! Thú nhận? Tiếp tục diễn? Aaa! Sao chị ấy không trêu tôi hay phán xét tôi như Ehrai-chan đã từ chối làm chứ?!

“Lại đây!” Hareru-senpai quát, nắm lấy tay tôi.

“Hả— Gì cơ?!”

Trong lúc tôi còn đang overthinking, chị ấy đã quyết định xong xuôi. Trước khi tôi kịp hiểu chuyện, chị ấy đã kéo tôi vào một buồng vệ sinh trống. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!

“Em uống rồi đúng không?” chị ấy nói. “Nào, nôn ra đi!”

“Cái gì?!” tôi buột miệng.

“Mau lên! Trước khi cơ thể hấp thụ hết!”

“Ờm… vâng. Ừm…”

Não tôi đóng băng. Đứng trong buồng vệ sinh, bị yêu cầu nôn—tình huống này vượt xa mọi thứ tôi từng tưởng tượng.

“Em không biết cách nôn à?” Hareru-senpai hỏi. “Được rồi, để chị giúp. Mở to miệng ra và nói ‘Aaaah!’”

“Nani?!”

Một người yêu thích đồ uống có cồn như tôi thì đương nhiên biết cách nôn. Chỉ cần cho ngón tay vào họng là xong. Nhưng giúp á? Chị ấy muốn giúp chuyện đó sao? Nghĩa là nếu tôi mở miệng và nói “aah”, chị ấy sẽ thọc ngón tay vào họng tôi? Tôi sẽ hoàn toàn nằm trong tay chị ấy, để chị ấy kích hoạt phản xạ buồn nôn và khiến tôi trút hết mọi thứ trong dạ dày ra ngay trước mặt chị ấy?

…Nghe nóng thật đấy.

Cái này giống face-fucking nhỉ? Nhưng là bằng ngón tay, nên face-fingering? Nhưng dù sao thì vẫn là S/M mà, đúng không?

Nhưng… thế này có ổn không? Tôi có thể thực sự để Hareru-senpai làm chuyện này cho mình sao?

Không, không, không, dĩ nhiên là không thể để chị ấy làm thế được! Tôi muốn làm bẩn những ngón tay thánh thiện của Hareru-senpai bằng dịch nôn của mình à? Đủ candid cho một ngày rồi—prank dừng tại đây!

“Nhắm mắt lại, mở miệng ra và nói ‘Aah,’” Hareru-senpai thúc giục.

“Aaaaah,” tôi nói.

CHẾT TIỆT!

Sự dâm đãng đã vượt quá sức chịu đựng của tôi. Tôi cảm thấy xấu hổ và hối hận—nhưng là kiểu xấu hổ, hối hận vừa nóng vừa sexy. Là lỗi của chị ấy hết! Tại sao lại thêm đoạn “nhắm mắt” vào chứ! Khiêu dâm vãi ra được không?!

“Giỏi lắm,” chị ấy nói. “Chuẩn bị nhé—chị tới đây!”

Tôi nhắm chặt mắt, hai nắm tay siết chặt đặt trên đùi khi quỳ trên sàn nhà vệ sinh công cộng đó.

Xin lỗi nhé, chat. Xin lỗi management. Lạy Chúa thương xót con vì con sắp… BÙNG NỔ…!

“Xong rồi!” Hareru-senpai nói.

“Ơ…ệ…?” tôi lẩm bẩm, lưỡi thè ra nửa chừng một cách ngớ ngẩn.

Ơ, cái này không giống tôi tưởng tượng chút nào… Ngón tay của chị ấy chỉ ở trong miệng tôi đúng một khoảnh khắc rất ngắn, rồi biến mất. Thay vào đó, tôi cảm nhận được có thứ gì đó nhỏ nhỏ được đặt lên lưỡi mình. Tôi mở mắt ra thì thấy Hareru-senpai đã rút tay về từ lâu rồi.

Thứ nằm trên lưỡi khiến tôi khó nói chuyện, nhưng tò mò quá nên tôi ú ớ hỏi:

“Ha-ye-ru-shenpai? Cái…gì…zị…?”

“Một con dế.”

BLEUGHHH ☆VÒNG CẦU VỒNG PHUN TRÀO!☆

“Và thế là, vào ngày hôm đó, tôi đã nếm mùi dế lần thứ hai trong đời.”

: tôi chết đây 50,000

: lmfaoooooo

: con nhỏ này đi đâu cũng mang dế trong túi à?

: không đời nào đó là thứ đầu tiên cổ nghĩ tới

“Tôi cũng nghĩ y chang vậy đó! Tôi hỏi chị ấy ngay sau đó! Đây là những gì đã xảy ra.”

“Rốt cuộc là tại sao chị lại nhét dế vào miệng em hả?!”

“Lần trước em ói là vì dế mà, nên chị nghĩ đó là cách nhanh nhất…”

“Vậy sao chị còn bắt em nhắm mắt?!”

“Vì chị nghĩ nếu không thì khó nhét vào miệng em lắm. Xin lỗi, chị không có ý làm em khó chịu…”

“Không. Thật ra là lỗi của em một trăm phần trăm. Vì đã định prank chị, rồi còn buông thả theo dục vọng của mình.”

“Khoan. Prank chị?”

“Như mọi người đã thấy, tôi đúng là rác rưởi của loài người.”

: preach

: tự nhận thức đỉnh cao

: Harerun vô tội tuyệt đối lmao

: đủ thấy chị ấy tin tưởng tình yêu StroZero của bạn đến mức nào

: không ai bàn về mấy con dế à?

: ít nhất thì cũng nên kiềm chế cái horny lại chứ lmao

: có người thấy ói mửa là nóng à?

: xin chào, tôi là người đó

: đây chính là con đường

: con đường nào? con đường của Elagabalus à?

: fetish thì muôn hình vạn trạng. Ở đây đủ lâu là hiểu thôi

: Awa-chan, thực tế là, không hề “bùng nổ”

: và đó là lý do cô ấy đi ói

: cố vượt mặt Harerun để rồi bị nhét ngược lại vào dạ dày

: Awayuki, luôn đầy bất ngờ (và axit dạ dày)

“Xin lỗi… nhưng mà, còn vụ prank thì sao? Chị ấy bị lừa hoàn toàn. Cũng bất ngờ nữa. Tính là thành công được không?”

: không lol

: đây là thất bại thảm nhất của bạn từ nãy giờ

: cuối cùng trò đùa quay lại cắn bạn

: nếu theo ẩn dụ sân bóng thì là kiểu về nhà sớm, rồi phát hiện đội mình còn thua thêm mười điểm nữa

: việc không ai gọi bạn ra vì uống rượu trong giờ làm nói lên điều gì về bạn vậy?

Có vẻ như đồng thuận chung là… không đứng về phía tôi.

Nhưng cũng không sao. Mọi thứ vẫn nằm trong dự tính.

“Đúng vậy. Như mọi người thấy, dự án prank đầu tiên tôi dốc toàn lực đã kết thúc trong thất bại hoàn toàn và triệt để. Tôi bực lắm. Bực cực kỳ! Thế nên tôi quyết định: ‘Không thể kết thúc như thế này được. Mình sẽ làm thêm một cú nữa—một prank cuối cùng để chắc chắn rằng mình là người cười sau cùng!’”

: hả?

: nữa á?!

: nghĩa là sao???

“Tôi đã prank các Liver lần đầu, và đúng là phản tác dụng. Thế nên lần này—người bị prank là các bạn, những khán giả trung thành của tôi!”

: ?!?!

: Hả hả hả?!

: nhưng nếu nói ra thế thì tụi tôi biết mà!

: khoan… trừ khi… cô ấy prank tụi mình suốt từ đầu tới giờ?!

Tôi bấm một công tắc, rồi nói bằng giọng điềm đạm và chững chạc hơn hẳn suốt cả stream.

“Heh, heh, heh… Hãy nhìn công trình của ta, hỡi chat, và tuyệt vọng đi! Suốt thời gian qua, các ngươi nghĩ rằng Shuwa-chan đang stream—nhưng không! Là ta, Awa-chan đây! Các ngươi tưởng ta khui lon lúc nãy à? Ha! Chỉ là soda thôi! Các ngươi đang run sợ. Run hết rồi đúng không? ‘Cái gì? Là Awa-chan seiso-sensei đã nói ra mấy thứ tục tĩu đó á?’ Nhưng đoán xem? Không ai trong số các ngươi nghĩ tới việc gọi ta ra cả, nên ta thắng! Prank thành công!”

Không báo trước, một Awa-chan đắc ý xuất hiện chiếm trọn sân khấu. Chat nhìn cảnh đó và phản ứng như sau:

: hả?

: ờ…okay?

: chuyện hay ghê?

: hỏi nghiêm túc: khác chỗ nào? tôi không phân biệt nổi

: xin lỗi, Shuwa với Awa giờ là hai mặt của cùng một đồng xu rồi

: có thể đã dính cú này một lần, nhưng giờ thì…

: và thưa quý vị, đây chính là cái gọi là tự tin vô căn cứ

: cái tôi này sáng mai chắc đau lắm đây

: thế này ổn chưa? 1,000

: seiso nói mấy thứ quái là một chuyện, nhưng quái nhân nói mấy thứ quái thì có gì mà bất ngờ

: Shuwa lại lôi chiêu tủ: trò seiso

“Aha ha ha! Trời ơi! Tôi lừa được hết mọi người rồi ha? Cảm ơn nhé! Hẹn gặp lại khi tuyết nhẹ rơi!” KHỤT KHỊT

Ha ha. Ai mà ngờ prank lại khó tới vậy chứ?

Thử thách Thể lực Thế hệ Ba

“Chào mừng đến với Thử thách Thể lực Thế hệ Ba!!!”

“Woo-hoo!”

“Tớ hoàn toàn tỉnh táo và sẵn sàng chiến thắng!”

“Nhất thiết phải là thi đấu à? Đánh nhau là sai trái đó, mọi người.”

“Cảm ơn Hikari-chan vì lúc nào cũng tràn đầy năng lượng; Awa-chan vì lúc nào cũng đe dọa mức phân loại độ tuổi của stream; và Chami-chan vì lúc nào cũng phản đối theo lương tâm! Tôi là MC kiêm thí sinh—Mashiro Irodori!”

: collab offline full gen ba á?! Trời ơi?!

: woo-hoo!

: còn là 3D nữa!!!

: Awa-chan nghe run ghê

: tôi chưa từng thấy Chami-chan đứng dậy mà sao vẫn thấy lo cho thứ hạng của Awa-chan

: đủ chỉ tiêu mở màn hỗn loạn rồi! 3,333

Vậy đó! Stream hôm nay là một buổi collab offline với toàn bộ thành viên gen ba. Nhưng lần này, chúng tôi dùng các model 3D tương đối mới, có motion tracking! Mọi cử động đều được phản chiếu theo thời gian thực.

Đứng ở đây, ở cạnh các cô gái ngoài đời thật, tôi lại một lần nữa nhận ra cảm giác khác biệt đến thế nào khi được ở bên các Liver khác một cách vật lý. Collab online tiện thật, nhưng chẳng gì so được với ma lực của việc gặp nhau trực tiếp.

Ý tôi là… mùi ấy—trời ơi, mùi ấy. Căn phòng này thật sự có mùi phụ nữ lần đầu tiên trong đời tôi. Nhưng khi nói “lần đầu tiên”, tôi chợt nhận ra là mình đã quen với một “mùi mặc định” nào đó. Và nghĩ kỹ lại, mùi mặc định đó chính là… StroZero.

Tôi vội lắc đầu xua đi suy nghĩ đó. Không! Xấu, Awa-chan! Xấu! Hôm nay không được nhắc tới rượu—kể cả mùi. Tôi phải hoàn toàn tỉnh táo nếu còn hy vọng vượt qua những gì sắp xảy ra.

“Nào, để tôi giải thích luật chơi,” Mashiron, MC của chúng tôi, nói. “Vì hôm nay mọi người đều có mặt trực tiếp, nên collab này sẽ xoay quanh vận động thể chất lành mạnh!”

“Ý tưởng của Hikari đó!” Hikari-chan hào hứng chen vào.

“Trời biết là không phải của mình rồi,” Chami-chan lầm bầm.

“Tớ biết mình không phải người nên nói câu này, nhưng tập thể dục một chút cũng không có gì sai đâu, Chami-chan,” Mashiron nói.

“Tớ biết, nhưng mà…” Chami-chan đáp.

“Cả cậu nữa, Awa-chan,” Mashiron nói thêm.

“Tớ còn chưa nói gì mà…”

Ủa? Tự nhiên bị bắn lạc đạn?! Tôi vẫn thỉnh thoảng chơi Long Fit mà. Một lần cũng tính là “thỉnh thoảng” mà, đúng không?

“Quay lại luật nhé,” Mashiron nói. “Hôm nay, chúng ta sẽ thi một loạt thử thách thể lực do management chọn. Hạng nhất được mười điểm, hạng nhì năm điểm, hạng ba ba điểm, và hạng bét không có điểm. Ai tổng điểm cao nhất sẽ thắng.”

“Tớ! Tớ!” tôi giơ tay.

“Vâng, Awa-chan, cậu có câu hỏi gì?”

“Đây là mấy trò phạt đúng không? Nếu vậy thì tớ đứng về phía Chami-chan. Mình nên chơi cho vui, ai làm được tới đâu thì làm!”

“Vì stream mà, Awa-chan.”

“…”

“Hả? Cậu ấy im luôn rồi,” Hikari-chan nói.

“Cậu thấy không, Hikari-chan?” Mashiron nói. “Đó là hình ảnh của một người phụ nữ đã hiến dâng tất cả cho stream.”

Tôi là Awayuki Kokorone. Tôi tồn tại để mua vui cho khán giả. Đó là mục đích sống của tôi.

“Đùa vậy thôi, nhưng lần này sẽ không có hình phạt,” Mashiron nói. “Bọn mình đã bàn với management rồi, và vì có khả năng Hikari-chan sẽ… cố tình thua, nên tụi mình quyết định bỏ luôn phần phạt.”

“Khoan, nghiêm túc hả?!” tôi bật thốt lên.

“T-Tốt quá!” Chami-chan thở phào.

“Ngh?!” Hikari-chan lắp bắp. “Cố tình thua… Ồ! Đ-Đúng rồi! Sao Hikari không nghĩ ra sớm nhỉ? Ý là—hả? Hikari đời nào làm vậy, ha ha!”

Phải nói là Chami-chan và tôi đều nhẹ nhõm hẳn ra, dù cũng hơi bất ngờ. Nhưng còn Hikari-chan thì… Hikari-chan ơi, rốt cuộc là mọi thứ đã sai từ đâu vậy? Cậu đâu phải như thế này. Cậu từng trong sáng, ngây thơ lắm mà—vậy mà giờ lại sẵn sàng chơi chiêu bẩn chỉ để thỏa mãn một thứ dục vọng méo mó nào đó. Tớ không dám nhìn cậu nữa luôn!

Trả lại đây! Trả lại Hikari-chan thuần khiết ngày xưa—đứa còn không biết “dục vọng” nghĩa là gì—cho tụi tôi!

Trả lại cho tôi! Gyaaaaaaaaah!!!

“Thay cho hình phạt,” Mashiron tiếp tục, “người thắng chung cuộc sẽ được quyền yêu cầu một điều từ các genmate—và điều đó không được phép từ chối.”

Tất cả chúng tôi đồng loạt há hốc mồm. Cái—cái—cái quái gì vậy trời?

“Khoan khoan khoan, dừng lại!” tôi la lên. “Cái đó còn tệ hơn nữa mà?! Hikari-chan là người khỏe nhất trong số tụi mình! Kiểu gì cậu ấy chẳng thắng rồi dùng đặc quyền đó để bắt tụi mình làm mấy thứ điên khùng, vượt rào, đúng kiểu giấc mơ ướt át của mấy tên M luôn!”

“Ờ… mọi người?” Chami-chan lên tiếng. “Hikari-chan bắt đầu khởi động rồi kìa!”

“Lại nữa hả?! Mới nãy mình khởi động chung rồi mà! Mashiron, làm ơn! Vẫn còn kịp—mình suy nghĩ lại đi!”

“Vì stream.”

“Lập luận hoàn hảo, không cần ghi chú gì thêm.”

“Awayuki-chan,” Chami-chan nói, “em tôn trọng điểm đó ở chị.”

Đương nhiên là phải có bẫy rồi. Ai mà muốn xem mấy đứa mọt bàn phím tập thể dục chứ (khóc)? Nhưng dù sao thì cũng phải làm thôi. Dù có địa ngục hay nước lũ, tôi tuyệt đối không được để Hikari-chan thắng cái này.

: chẳng có gì wholesome trong buổi tập sắp tới hết

: Kẻ Chiến Đấu Để… Thua

: trời ơi đúng là boss

: không con ơi, đó là masochist

: streamer của tôi đó. Không cần StroZero vẫn liều mạng vì content 22,000

Chami-chan thở dài một hơi thật nặng. “Tập thể dục… Sao lại là tập thể dục chứ?”

“Thư giãn đi, Chami-chan,” tôi nói. “Mình đã nhờ management mấy thử thách vui vẻ, wholesome mà, nhớ không? Với lại đây là studio mocap chứ không phải phòng gym. Dù họ có muốn hành tụi mình thì cũng có giới hạn thôi.”

“Hy vọng là cậu nói đúng…” Chami-chan lẩm bẩm.

Quả thật, không gian chật hẹp này khiến mấy thứ giống cardio hoàn toàn không khả thi. Đó cũng là lý do tôi không ghét ý tưởng collab offline này cho lắm. Nhưng với Hikari-chan như thế kia, có khi tôi sắp ghét lại rất nhanh.

Tiện thể kể chút hậu trường mà khán giả không biết: giữa chúng tôi và management đã có thỏa thuận rõ ràng là không đưa vào mấy màn chạy nhảy hay vận động mạnh trong stream. Dù sao thì VTuber cũng đâu nổi tiếng là khỏe khoắn. Khán giả không cần phải xem cảnh chúng tôi vật vã.

“Rồi, mọi người sẵn sàng chưa?” Mashiron nói. “Đến lúc công bố thử thách đầu tiên rồi. Tôi cũng là thí sinh nên sẽ biết cùng lúc với mọi người thôi. Nhân viên sẽ đưa tôi một mảnh giấy và… À, đây rồi! Cảm ơn nhé!”

Đây rồi, thử thách đầu tiên. Sẽ là cái gì đây?

“Thử thách đầu tiên là…” Mashiron mở tờ giấy ra. “Bài kiểm tra sức mạnh thân trên được yêu thích nhất—vật tay!”

Ngay khi thử thách được công bố, một làn sóng xôn xao lan ra giữa các thí sinh.

“Khoan, cái này nghe… bình thường ghê,” tôi nói. “Tớ còn tưởng sẽ là vật nhau với dầu bôi trơn hay gì đó cơ.”

“Vui vẻ và wholesome!” Chami-chan kêu lên đầy hoảng loạn. “Nhớ lại xem cậu vừa nói gì về vui vẻ và wholesome đi?!”

“Đi nào!” Hikari-chan hào hứng. “Màn này Hikari chắc thắng luôn!”

Một thử thách không hề dựa vào thể lực bền bỉ. Có vẻ staff Live-On vẫn còn chút lương tâm.

Mashiron đọc tiếp phần ghi chú. “Và staff có để lại P.S… ‘Hãy tận hưởng tối đa cơ hội hợp pháp để nắm tay nhau!’”

Mẹ kiếp, Staff-san. Đây là lần cuối tôi bênh các người. Toàn lũ quái nhân.

“Tốt cho cậu đó, Awa-chan,” Mashiron nói.

“Hả? Sao lại là cậu?”

: vãi thật Awayuki-chan, chị thấy thử thách chưa?!

: chúc mừng Awa-chan với màn nắm tay (SEX)!

: Pshh!

: oof ouch nước ép seiso đau đớn của tôi

: nước ép seiso… sake à?

: Awa-chan, quấy rối tình dục ngoài đời là có hậu quả đó. Nhớ đừng đi tù nha!

“Đừng tưởng tôi không thấy mấy người nha, chat!” tôi quát. “Họ không bao giờ bắt được tôi đâu. Mấy người nghĩ tôi là ai, Sei-sama à?”

“Thôi nào, chat. Nhẹ tay với cô ấy chút,” Mashiron nói.

“Ồ? Mặt quay xe bất ngờ ghê.”

“Đang nói chuyện với cai ngục đó, không phải tù nhân.”

“Mẹ kiếp, Mashiron.”

Trong lúc chúng tôi còn đang đấu võ mồm vui vẻ, Chami-chan và Hikari-chan đã giúp staff sắp xếp studio cho phần vật tay. Khi xong xuôi, Mashiron bắt đầu giải thích luật chi tiết hơn.

“Một vài quy tắc cơ bản. Hai bên bàn có đệm. Để thắng, bạn phải ép tay đối thủ chạm hẳn xuống đệm. Khuỷu tay phải luôn đặt trên bàn. Vì không có thời gian đấu vòng tròn, nên sẽ thi loại trực tiếp.”

Hiểu rồi, hiểu rồi. Có bốn người, nên sẽ chia thành hai cặp. Hai người thua đấu tranh hạng ba, hai người thắng đấu hạng nhất. Nghe thì đơn giản, nhưng điều đó đồng nghĩa với việc tôi cực kỳ cần bốc trúng một đối thủ dễ ở vòng đầu.

“Theo đây thì đối thủ vòng đầu sẽ được quyết định bằng oẳn tù tì—kéo búa bao,” Mashiron nói tiếp. “Mọi người ra búa hoặc bao, rồi ghép cặp với người giống mình.”

Tôi cần hoặc Chami-chan, hoặc Mashiron. Tôi không thể bị Hikari-chan loại ngay vòng đầu. Nếu không tranh nổi hạng nhất thì ít nhất cũng phải có điểm hạng nhì! Điều đó có nghĩa là màn oẳn tù tì này quan trọng không kém gì trận vật tay thật sự. Mang chiến thắng về đi, Awayuki!!!

“Chúng ta có các cặp đấu vòng đầu: Awa-chan đấu với Hikari-chan, và tôi đấu với Chami-chan.”

“Biết đâu… mình chính là One Piece…”

“Được rồi, đủ than thở rồi đó, Awa-chan, lại đây nào,” Mashiron nói. “Cậu với Hikari-chan đánh trước.”

: noice

: Chami-chan với Mashiron chắc đang cảm ơn trời đất

: vậy mà gọi là đang sầu à?

: one piece là bộ box manga One Piece (one piece trong one piece)

: khoan đã, có ai nghe thấy Hikari rên lúc nãy không???

Tôi bị nguyền rủa rồi sao? Hay là đến lúc ghé thăm thầy trừ tà gần nhà nhỉ…

Grr, đủ than vãn rồi! Nếu số phận đã chia bài như vậy, thì tôi đành phải đánh bại Hikari-chan thôi! Đánh bây giờ hay đánh sau thì cũng thế cả!

Với quyết tâm đó, tôi lấy lại tinh thần và ngồi xuống bàn. Hikari-chan cũng theo sau, ngồi đối diện tôi.

“Ờm… Awayuki-chan?” cô ấy cất tiếng, giọng mềm mại, ẻo lả, gần như… giường chiếu.

“Hả?” Tôi chớp mắt ngạc nhiên. Rất không giống Hikari-chan. Cực kỳ không giống Hikari-chan ngay trước một trận đấu, tim tôi lập tức đập loạn xạ.

“L-Làm một trận cho ra trò nhé. Eheh. Eheh. Eheh heh heh…” Cô ấy cười khúc khích, nghe lỏng lẻo như người say.

“Mọi người ơi cứu với! Hikari-chan đang có ánh mắt ‘lợn cái điên kiểu làm ơn đ*t tôi đi’ kìa!”

“Ánh mắt cái gì cơ?” Mashiron hỏi.

“Đó là cụm từ tôi ước gì mình chưa từng nghe,” Chami-chan nói.

Cứu tôi với! Sao không ai cứu hết vậy! Tôi chịu được ánh mắt “fuck me”. Thậm chí nhiều lúc còn thấy nó… khá là nóng. Nhưng thứ Hikari-chan đang bày ra bây giờ là một cấp độ hoàn toàn khác!

Với lại Hikari-chan ngày xưa đâu rồi?! Cái người sẽ hô to “Tôi sẽ không thua!” với ánh mắt đầy tự tin ấy đâu rồi?! “Làm một trận cho ra trò” là cái quái gì chứ?! Tôi đang phải “làm cho ra trò” cái gì?! Tôi không muốn làm cho ra trò!!!

Không, không được. Phải tập trung. Tập trung!!! Nếu tôi mất bình tĩnh rồi thua ở đây, thì tôi thật sự sẽ phải “làm cho ra trò” với Hikari-chan mất!

Rồi, được. Bình tĩnh nào, Awayuki. Bình tĩnh.

Khi tôi vừa lấy lại được chút bình tâm, Mashiron bước tới bên bàn, làm trọng tài.

“Khi tôi hô ‘bắt đầu’ thì hai cậu đánh. Giờ thì nắm tay nhau đi,” cô nói.

Không nói một lời, tôi nắm chặt tay Hikari-chan.

“Aah,” cô ấy khẽ rên.

Mặc kệ… Mặc kệ đi!!! Không, nhắm mắt lại luôn, coi như cô ấy không tồn tại!!!

“Sẵn sàng… bắt đầu!”

“HRRNNNNNNNGGGG.”

Ngay lập tức, tôi dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay, cơ bắp căng cứng khi tôi cố ép tay cô ấy xuống.

Khoan… cái gì? Tôi tưởng mình sẽ bị nghiền nát ngay lập tức chứ—nhưng không—tôi đang trụ được! Không những thế, tôi còn đang chiếm ưu thế. Cổ tay cô ấy đang gập xuống! Tôi… tôi đang thắng sao?

“NNNNNNNNNGGGGG.”

Được rồi. Có tác dụng rồi! Tay cô ấy run lên, từ từ tiến gần mặt bàn. Chỉ cần thêm chút nữa thôi… thêm vài centimet nữa là chiến thắng thuộc về tôi!

“HAAAAAARRRRRRGGHHH.”

Tiếp tục! Đừng dừng lại! Nhưng… không… sao tay cô ấy không nhúc nhích nữa?!

Cánh tay ấy không chịu dịch chuyển thêm chút nào. Đà vừa nãy biến mất hoàn toàn. Bàng hoàng, tôi mở mắt ra.

Tôi không nên mở mắt.

“Aah, mmm! ♡ Mạnh hơn đi, A-Awayuki-chan, mạnh hơn nữa! Aha! ♡ Nếu chỉ có vậy thôi thì xin lỗi nhé, Hikari không thua đâu! Ôi, móng tay của cậu kìa! Muốn thắng thì cào sâu mấy cái móng sắc đó vào da Hikari đi! Aah! Aaaaah!”

Tay tôi rũ xuống, và tôi thua ngay lập tức.

Đến lượt trận thứ hai: Mashiron đấu với Chami-chan. Hikari-chan làm bình luận viên, còn tôi thế chỗ Mashiron làm trọng tài kiêm bình luận phụ.

“Nắm tay,” tôi ra lệnh.

“Heh.” Mashiron cười khẩy tự tin khi nắm tay Chami-chan. “Trận này chắc dễ thôi.”

“C-Cậu vật tay được mà!” Chami-chan phản đối yếu ớt.

Xét trên giấy tờ, cặp này rõ ràng là Mashiron chiếm ưu thế. Nhưng liệu cô ấy có thật sự áp đảo không? Cùng xem nào.

“Sẵn sàng, bắt đầu!” tôi hô, và họ lao vào nhau.

Căng thẳng lập tức dâng cao, tay căng cứng, tiếng gầm gừ vang lên. Mashiron có vẻ chiếm thế thượng phong ban đầu, trán nhăn lại vì tập trung, nhưng… Khoan đã.

“HNNNNNNNG,” Mashiron rên lên, cơ bắp run rẩy khi dồn hết sức.

“Ờ… ừm?” Trái ngược hoàn toàn, Chami-chan trông chẳng hề bị ảnh hưởng, nét mặt còn có phần tò mò hơn là căng thẳng. “Được thôi… vậy thì tớ bắt đầu nhé…”

“Ah!” Mashiron thốt lên hoảng hốt, mắt mở to khi thế cờ đảo chiều. Từ từ, chắc chắn, Chami-chan bắt đầu ép tay cô xuống. Từng centimet một, tay Mashiron tiến gần chiếc đệm.

“Và người chiến thắng là Chami-chan!” tôi tuyên bố.

“T-Tớ… tớ làm được rồi!” Chami-chan hét lên đầy phấn khích.

Trận đấu kết thúc gọn gàng như vậy. Mashiron xấu hổ toan rời khỏi ghế, nhưng tôi chặn cô lại bằng ánh mắt.

“Sao?” cô lầm bầm phòng thủ.

“HìnH NhƯ HôM NaY vẬn MaY ĐứnG Về PhÍa TôI rỒi. Hyuk, hyuk, hyuk, hyuk!”

“Im mồm không thì tớ nhét quần lót vào miệng cậu bây giờ.”

“Hả? Hả? HẢ?! HƯoHê? Huêhuhe?”

“Đúng vậy.”

“Đỉnh quá, Chami-chan!” Hikari-chan reo lên. “Tớ còn nói mình không giỏi vận động mà!”

“Cảm ơn Hikari-chan! Tớ cứ nghĩ mình sẽ đội sổ hết mọi thứ cơ, nên thắng được cái này là vui lắm rồi! Biết đâu tớ còn đánh bại cậu tiếp và vô địch luôn ấy chứ!”

“Ồ, vậy thì tới luôn đi! Hikari sẽ không nương tay đâu!”

“Ah…” Chami-chan rên khẽ.

: Tiền thưởng của bạn đây, Chami-chan 30,000

: Xin lỗi, cái vụ quần lót là sao cơ?

: cô ấy kinky vì là họa sĩ hay là họa sĩ vì cô ấy kinky vậy?

: phản ứng của Awa-chan đúng kiểu còn trinh

: Chami-chan không hề biết mình vừa chọc vào con gấu lớn cỡ nào lmao

: Mau nhét quần lót đi. Và kể chi tiết vào. Đừng có “chuyện đó để lúc khác” nhé

Tự tin thái quá. Đừng bao giờ.

Mashiron có làm tôi bẽ mặt trước mọi người, nhưng tôi đã trả đủ cả vốn lẫn lãi bằng cách thắng ngay trận tranh hạng ba sau đó. Hê hê.

Trận chung kết: Hikari-chan đấu với Chami-chan. Mashiron làm trọng tài kiêm bình luận phụ, còn tôi làm bình luận chính. Trước khi bắt đầu, tôi và Mashiron trao đổi vài câu bên lề.

“Hm… Nếu Hikari-chan thắng trận này, có khi em ấy cuỗm luôn cả giải,” tôi nói.

“Phải tìm cách chặn lại. Nhưng Chami-chan không thể thắng bằng sức thuần được.” Mashiron trầm ngâm. “À, tớ biết rồi! Này, Awa-chan.”

“Hả?”

“Tớ có một ý hay. Lại đây.”

Cô ghé sát, thì thầm kế hoạch bí mật vào tai tôi.

Mắt tôi mở to. “Cái đó… có thể được đó!”

“Đúng không?” Mashiron cười gian.

“Mashiron, Awayuki-chan, hai người đang thì thầm gì vậy?” Chami-chan gọi. “Bên này sẵn sàng rồi nè.”

“À, xin lỗi xin lỗi,” Mashiron nói. “Vậy thì nắm tay đi.”

Khi Mashiron cho trận đấu bắt đầu, tôi lặng lẽ di chuyển vào vị trí đã tính trước.

“Sẵn sàng… bắt đầu!”

“Ăn này!” Hikari-chan hét lên.

“Urk!” Chami-chan rên lên, lập tức bị áp đảo. Không có gì bất ngờ cả. Xin lỗi nha Chami-chan, nhưng không xin lỗi đâu.

Nhưng đây là lúc tôi ra tay. Vị trí tôi đã đứng sẵn? Ngay cạnh Chami-chan. Mục tiêu của tôi? Đôi tai mỏng manh, không có khả năng tự vệ của em ấy.

Tôi cúi sát lại, gần đến mức hơi thở phả lên da cô ấy. “Cố lên, cố lên! ♡” tôi thì thầm, giọng mềm ngọt, trực tiếp vào tai cô.

“HWAAAA?!”

“Ồ?” Mashiron vừa nói vừa bình luận cho khán giả. “Awa-chan đã bắt đầu thì thầm những lời ngọt ngào vào tai Chami-chan rồi!”

Quả nhiên, đây chính là kế hoạch tối thượng của Mashiron! Chúng tôi sẽ buff sức mạnh cho Chami-chan bằng cách… làm cô ấy hứng tình!

“Ê! C-Cái đó… hợp pháp à?!” Hikari-chan phản đối.

“Tớ không thấy có vấn đề gì,” Mashiron đáp. “Dù gì thì Awa-chan cũng là bình luận viên chính mà.”

“Đi nào. ♡ Đi đi. ♡ Cậu sắp thua rồi đó. ♡ Đẩy lại mạnh hơn đi. ♡ Mạnh nữa. ♡”

“K-Khoan đã! Bình luận viên chẳng phải phải trung lập sao?! Cậu ấy rõ ràng đang cổ vũ Chami-chan mà!”

“Cậu ấy thực ra đang cổ vũ cả hai. Chỉ là tình cờ làm vậy ngay bên tai Chami-chan thôi.”

“À, vậy thì Hikari không thấy có lỗ hổng logic nào cả!!!”

Lý lẽ của Mashiron thì nửa mùa khỏi nói, vậy mà Hikari-chan vẫn chấp nhận. Thấy chưa, đó chính là Hikari-chan thuần khiết, ngây thơ ngày nào. Cô gái quá tốt cho thế giới này—người mà tôi nhớ da diết, nhưng lại nhất quyết không xuất hiện mỗi khi tôi ở gần.

“Đi đi! ♡” tôi thì thầm lần nữa, tăng cường độ.

Hơi thở của Chami-chan trở nên gấp gáp, lỗ mũi phập phồng như trâu điên.

“Hff, hff, HAAAAAAAH!!!”

“C-Cái gì?!” Hikari-chan kêu lên hoảng hốt. “Sức mạnh này…”

Ngay khi Chami-chan còn cách thất bại chỉ vài centimet, sức mạnh tiềm ẩn của em ấy bùng nổ, bắt đầu đẩy ngược lại cánh tay sắt của Hikari-chan. Mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch.

Ngoại trừ vụ thở hổn hển và mắt đỏ ngầu—nhưng thôi, tôi giả vờ không thấy.

: Đó rồi đó, thức tỉnh của Awayuki-chan, phá giới hạn, huyết sát thuật

: rốt cuộc tôi đang xem cái quái gì vậy…

: chỉ có thể nói là sức mạnh thể chất < hứng tình, đúng chất Live-On

: ừ, mấy người này không phải con người bình thường

: butterfly in the sky, vtuber bay cao gấp đôi

: “bình luận viên”

: không biết Awa-chan có thể phát ra giọng dâm đến vậy

: và không hiểu sao nó làm tôi khó chịu ghê

Nhưng khi tôi tiếp tục thì thầm, và cơn bốc đồng dần nhường chỗ cho lý trí, một nhận thức bất chợt ập đến:

Lạy Chúa, chuyện này xấu hổ vãi ra không?!

Cảm giác nóng ran của sự nhục nhã bò dần lên mặt, tôi liếc sang Mashiron cầu cứu. Cô ấy bắt gặp ánh mắt tôi trong chớp mắt, rồi nở một nụ cười cực kỳ gian ác.

“Ừm? Sao vậy, Awa-chan? Muốn bỏ cuộc rồi à? Nhưng nếu cậu dừng lại bây giờ thì Chami-chan sẽ thua đó.”

Con khốn này… Bị gài rồi! Đây là trả đũa vụ ban nãy đúng không?!

Grr. Một phần trong tôi muốn bỏ ngang cho bõ tức, nhưng lòng tự trọng không cho phép công sức đổ sông đổ bể. Khốn kiếp, ngụy biện chi phí chìm! Nhưng thôi, đằng nào Chami-chan cũng sắp thắng rồi—đạp ga luôn, kết thúc cho xong!

“Đi. ♡ Đi! ♡”

“HFF. HFF.” Hơi thở Chami-chan càng lúc càng dồn dập.

“Urk! Cô ấy… mạnh quá…!” Hikari-chan nghiến răng nói.

Chỉ còn vài centimet nữa thôi!

“Đi. ♡ Đi! ♡”

“HFF. HFF. HFFF!”

“G-Gì cơ?! Hikari sắp… thua sao?!”

Được rồi! Tới rồi! Chiến thắng ngay trước mắt!

“Tiếp tục đi. ♡ Tiếp tục! ♡”

“Tớ sắp… tớ sắp— Aaaaaaaaah! ♡”

“Hả?”

Như sợi dây thun bị đứt, cánh tay của Chami-chan—vừa nãy còn cách chiến thắng chỉ vài milimet—bật ngược trở lại tấm đệm của chính mình, khiến tất cả mọi người há hốc mồm.

Ngoại trừ Chami-chan.

Em ấy gục người trên bàn, cơ thể khẽ co giật, mắt trợn ngược.

“T-Tôi… ờ… hả?” Mashiron lắp bắp. “H-Hikari-chan thắng… chắc vậy?”

“Hả? Hikari thắng à?”

Tôi là người đầu tiên hiểu ra chuyện gì vừa xảy ra. Và ngay khi hiểu ra, tôi đặt tay lên vai Chami-chan đang sụp xuống…

Rồi lắc cô ấy điên cuồng.

“Này! Cái quái gì vậy hả?! Cậu sắp thắng tới nơi rồi mà—sao lại bỏ cuộc?!”

“T-Tớ không… tớ không làm được… Không phải lỗi của tớ đâu, được chưa?! Cậu phá tớ mà, thì thầm mấy thứ dâm đãng vào tai tớ!”

“Tớ đang giúp cậu đó, đồ ngốc! Trả lại danh dự cho tớ đi! Trả lạiii đi!!!”

: LUH MUH FAOOOO 10,000

: tôi hỏi lại lần nữa: rốt cuộc tôi đang xem cái gì vậy?

: Chami-chan “đi” thật rồi

: chuyện này chắc chắn là dâm, vậy mà tôi không hề thấy hứng

: lần nào cũng dùng dâm để gây cười mà…

: hóng voice pack “support” của Awayuki nếu bạn hiểu ý tôi

: vẫn đang chờ phần tiếp theo của vụ quần lót…

: trời ơi, mấy người dễ kích động quá, chỉ là vật tay thôi mà

Thử thách đầu tiên… đã kết thúc.

Xếp hạng cuối cùng: Hikari-chan hạng nhất, Chami-chan hạng nhì, tôi hạng ba, Mashiron hạng tư.

“Thử thách thứ hai là một cuộc thi về độ dẻo—limbo!

Thông báo của Mashiron, giống như lần trước, tạo ra một làn sóng lan khắp nhóm. Nhưng lần này không phải ngạc nhiên—mà là hoang mang.

Ý tôi là, limbo á? Cái trò trong mấy show giải trí, có thanh ngang, uốn lưng ra sau, kiểu “thấp nữa được không” ấy hả?

“Staff cũng để lại lời nhắn. Họ nói: ‘Làm ơn cẩn thận để không bị chấn thương. Ý là cẩn thận thật sự.’”

“Ồ… nghe điềm ghê. Không biết lúc tập có chuyện gì xảy ra không. Mong là lưng mọi người vẫn còn nguyên…” tôi nói.

“Nhưng mà… hai thử thách bình thường liên tiếp đó,” Chami-chan nói. “Tớ không biết nữa, cảm giác sai sai…”

“Ồ, ồ, ồ! Hikari biết rồi! Là cái thanh đó! Chắc họ cho chạy một triệu vôn qua thanh limbo, chạm vào là chết!”

“À, hiểu rồi, hiểu rồi,” tôi gật gù.

“Tớ đoán chết cũng được xem là chấn thương,” Chami-chan lẩm bẩm. “Vậy thì tốt nhất nên nghe lời cảnh báo và cẩn thận.”

“Mấy em nghĩ vậy à?” Mashiron hỏi. “Ồ, khoan. Staff đang lắc đầu lia lịa kìa. Chắc là không.”

: sao họ nghi limbo ngay mà lại để vụ game tử thần trôi qua vậy

: không phải lúc nghe cảnh báo đâu, là lúc chạy đó. Chạy và đừng ngoảnh lại

: đây là bit mà, đúng không?

: đối mặt với một triệu vôn mà vẫn sẵn sàng chơi tiếp, đúng là tận hiến

: não thối nặng hơn mình tưởng…

: tối qua tôi mơ kỷ nguyên Nhật Bản đổi tên thành Live-On và ban bố tình trạng khẩn cấp toàn quốc

Thành thật mà nói, dù không gian có hạn, tôi vẫn nghĩ quản lý sẽ tung vài lá bài dị hợm. Nhưng hai trò bình thường liên tiếp? Tôi có linh cảm rất xấu.

Lần này, Hikari-chan thế chỗ tôi nói chuyện với Mashiron để câu giờ, còn tôi với Chami-chan đi phụ staff chuẩn bị.

“Ugh, thử thách dẻo người à?” Hikari-chan rên rỉ.

“Ồ? Cậu không dẻo sao, Hikari-chan?” Mashiron hỏi.

“Không… không dẻo như Hikari muốn…”

“Ra vậy, ra vậy… Thế thì có vẻ mấy người còn lại có cơ hội rồi ha?”

Chuẩn bị xong! Khi staff rời khỏi sân, tôi cúi đầu cảm ơn rồi quay lại vị trí.

“Một vài luật cơ bản,” Mashiron nói. “Để limbo thành công, các cậu phải đi dưới thanh với lưng hướng xuống sàn. Nghĩa là phải uốn cong ra sau, và không bộ phận nào ngoài bàn chân được chạm đất. Chúng ta bắt đầu ở 100 centimet và hạ xuống mỗi lần 5 centimet.”

“100 centimet…” tôi lẩm bẩm. “Thấp ghê ngay từ đầu.”

“Mà tụi mình chưa ai từng chơi limbo…” Chami-chan nói thêm.

“Hikari nghĩ mình không làm được—Không, không, tất nhiên là làm được! Tự tin lên!”

: yikesss

: nhớ lần trước Awa-chan cử động kiểu bất ngờ không? Crrrrack!

: tôi vừa thử ở nhà, qua được 1 cm dễ như ăn kẹo

: bạn có phải con mèo ghét chuột tên Tom không?

: nghĩ tới con mèo thay vì con chuột, based và Tom-pilled

: mèo là chất lỏng mà

: vậy Nekomaaa là vũng nước tù thối

: tội nghiệp mèo, không có mặt mà vẫn dính sát khí người qua đường

“Bao kéo búa, ai thua đi trước,” Mashiron đề nghị.

Dù lo lắng, chương trình vẫn phải tiếp tục. Chúng tôi đồng ý và chơi nhanh một ván. Thứ tự là: Chami-chan trước, rồi tới tôi, Mashiron, và cuối cùng là Hikari-chan. Cuối cùng cũng có chút may mắn.

“R-Rồi, tớ bắt đầu nhé,” Chami-chan nói dè dặt. Cô đứng khựng lại, loay hoay chuyển trọng tâm, cố tìm cách uốn lưng sao cho không ngã.

“Biết đâu limbo lại hợp với tớ,” Mashiron lẩm bẩm.

Tôi nhìn cô, khó hiểu. “Sao lại thế?”

“Nhìn đi. Dang chân ra, chu môi như vậy—không hề biết xấu hổ. Nóng thật.”

“…Ờ.”

“Đỉnh nhất là cái vẻ mặt đó, như thể bị ép múa cột trái ý muốn. Với tư thế đó thì khác gì đâu. Đúng vậy… đúng vậy…!”

“Và cậu ấy đã bay vào thế giới riêng, nơi hoa dẻ nở rộ.”

“Về là vẽ liền. Có khi thành trend mới!”

“Hoặc khởi đầu cho một fetish siêu đặc thù khác của giới họa sĩ.”

“Người yêu thích ‘bài tiết nhân cách’ nói gì cơ?”

“Không biết nha, tớ seiso~.”

“Đ-Đừng nói mấy thứ kỳ quái nữa, tớ đang cố tập trung đây!” Chami-chan kêu lên. “Ít nhất cổ vũ tớ đi chứ!”

“Cố lên, cố lên, Chami-chan!”

“Đ-Đừng nói kiểu đó, Hikari-chan. Nó làm tớ nhớ chuyện lúc nãy là tớ mất hết sức luôn đó!”

Chami-chan, sau khi suýt nữa tự đào mồ chôn mình, cuối cùng cũng limbo qua được thanh đầu tiên.

: Mashiron?!

: lúc nào cũng rình mò tìm tư liệu fetish mới

: giới họa sĩ thật sự đáng nể

: streamer tỉnh táo btw

: rude! Mashiron với Dagger-chan là công chúa của circle doujin Mononoke đó nhé! 1,000

: chưa từng có cái circle nào bị nguyền rủa nặng đến vậy

: ai nghĩ joke hoa dẻ là seiso thì đừng google mùi hoa dẻ

: Khoan. Nekomaaa là kết quả của “bài tiết nhân cách” à?

: KHÔNGGG để con mèo tội nghiệp yên đi

: ở đâu đó trên thế giới, một chú mèo đang khóc trong tuyệt vọng

: Làm được rồi!

: Hay lắm, Chami-chan!

Rồi đến lượt tôi.

“Urk…!” Tôi lách người qua thanh mà chẳng gặp khó khăn gì. “Qua rồi!”

“Oof.” Mashiron cũng làm được dễ dàng chẳng kém.

Và rồi đến lượt người không dẻo như bản thân cô ấy mong muốn—Hikari-chan.

“C-Cơ thể và tinh thần của tôi đang mâu thuẫn với nhau…” cô ấy lẩm bẩm trước thanh limbo.

Một cách diễn đạt khá độc đáo, nhưng nói trắng ra là: dù thanh đang ở độ cao tối đa, cơ thể Hikari-chan vẫn cảm nhận được nguy hiểm khi phải cúi thấp như vậy. Cô ấy thử tiếp cận thanh theo đủ mọi cách, nhưng lần nào cũng vậy—ngay trước khi chạm thanh, cơ thể lại tự động bật ngược lại. Chuyện này lặp đi lặp lại một lúc khá lâu.

: Hikari-chan lollll

: bắt đầu nghe giống Chiikawa rồi đó...

: tôi thì hai luồng tư tưởng (Awa và Shuwa)

: Oops, toàn Shuwa!

: One Shuwa, Two Shuwa, Red Shuwa, Blue Shuwa

: một thứ không hề nhỏ và cũng chẳng dễ thương (cái của tôi)

“Có khi Hikari-chan khỏe quá, cơ thể hiểu rõ giới hạn của mình nên từ chối thử bất cứ thứ gì không làm được,” Mashiron nói.

“Wow. Cảm giác đó chắc tôi không bao giờ biết được,” Chami-chan đáp.

“Hừm…” tôi ngẫm nghĩ. Nếu không giúp Hikari-chan vượt qua được khúc này thì chắc chúng tôi mắc kẹt ở đây cả ngày mất. À—có khi cách này được?

“Hikari-chan! Hay là biến nó thành trò chơi đi? Giống cái trong Resident Evil ấy.”

“Resident Evil nào cơ?”

“Cái phòng có laser bắn tứ phía ấy!”

“À! Máy xay thịt hình lập phương!”

“Ừ! Cái đó!”

“Chami-chan, nó thật sự gọi là vậy hả?” Mashiron hỏi.

“Tớ không biết tên chính thức là gì, nhưng chắc chắn không phải cái đó.”

“Cứ tưởng tượng là không phải cậu đang tiến tới thanh, mà là thanh đang lao tới cậu như laser chết người!” tôi tiếp tục. “Như vậy não sẽ nghĩ là không có lựa chọn nào khác ngoài việc chui xuống, thế là vượt qua được rào cản tâm lý!”

“Ý hay đó! Nhưng sao phải tưởng tượng? Cứ cho thanh chạy về phía tớ luôn đi! Như vậy còn giống game hơn!”

“Ơ… vậy có được không?” tôi hỏi.

“Staff bảo… ừ, sao cũng được,” Mashiron nói.

“Đỉnh! Ok, Awayuki-chan! Mạng sống của tớ giao cho cậu đó!”

Biết là đối thủ, nhưng Hikari-chan đáng yêu quá mức, khiến người ta không nỡ không giúp.

Mang trong lòng mong muốn chân thành là giúp cô ấy vượt qua thử thách này, tôi nắm lấy bộ khung limbo và bắt đầu đẩy thanh về phía Hikari-chan.

“Nó tới rồi,” cô ấy nói, nhìn chằm chằm. “Nó tới—”

Rồi đột nhiên cô ấy hét lên.

“K-Không! Không, không, không! Tránh xa tôi ra! Tôi không muốn chết! Trời ơi, tôi sắp chết rồi, tôi sắp chết rồi!”

Giọng cô ấy vỡ ra, hoảng loạn đến trần trụi.

“GYAAAAAAAH! Ai đó! Bất kỳ ai! CỨU TÔI VỚI!!!”

Ờm. Ừ. Cái này thì… không ngờ tới.

“Awa-chan,” Mashiron nói. “Ít nhất cũng nên đặt safe word trước khi cậu vào mode dominatrix bạo dâm chứ.”

“Khoan! Không phải vậy! Thật sự không phải! Tớ chỉ nghĩ làm giống game hay phim thì sẽ giúp cậu ấy thôi! Tớ thề trên mạng sống của tớ!”

“Chúng ta có bị YoTube ban vì cái này không?” Chami-chan hỏi. “Tiếng hét đó… nghe thật quá mức cho phép.”

“Không phải nội dung tình dục, nên chắc ổn…” tôi nói.

: Lạy Chúa tôi giật bắn người

: Đến lúc này mà họ vẫn không out vai, đúng là ghê thật

: Tiếng hét đó đáng sợ thật sự

: Ai đó cắt audio đó làm dự án horror tiếp theo đi

: Awayuki… lần này bạn đi quá xa rồi

: Mới đùa về death game xong mà!

Clunk.

Âm thanh bất ngờ khiến tất cả chúng tôi giật mình. Nhìn về phía phát ra tiếng động, chúng tôi thấy rằng trong lúc chúng tôi đang náo loạn, Hikari đã chạm vào thanh và làm nó rơi xuống đất.

“Hikari-chan, cậu bị loại,” Mashiron tuyên bố lạnh lùng, rồi chạy tới bên cô ấy. “Cậu ổn chứ? Xin lỗi, là lỗi của tớ à?”

Hikari-chan nhìn tôi.

“A-Awayuki-chan.”

“Ừ?”

“Đau thì tốt. Chết thì không.”

“Đau cũng không nên tốt đâu.”

“Không. Đau là tốt…”

Ừm. Nếu trải nghiệm cận kề cái chết đó vẫn không chữa được tính M của cô ấy thì… tôi chịu.

Thử thách limbo tiếp tục với ba người còn lại. Mỗi vòng, thanh lại hạ xuống thêm năm centimet đầy áp lực.

“Aah!” Với một tiếng rên nghe hơi… không ổn lắm, Chami-chan bị loại ở mức 90 cm.

“Ah!” Tôi chỉ đi được thêm một vòng, chạm thanh ở 85 cm.

Vậy nên người chiến thắng thử thách này là…!

“Yay! Là tôi!”

Mashiron—người dễ dàng vượt qua cả mốc 85 cm.

“Trời ơi, tớ vui ghê luôn. Không ngờ mình lại đứng nhất ở cái gì đó!”

Vui ghê á? Cô ấy đang nhún nhảy trên mũi chân rõ ràng luôn. Nhưng… tôi và Chami-chan không dám ăn mừng. Thậm chí còn bịt miệng Hikari-chan kéo lùi lại trước khi cô ấy kịp nói nửa chữ.

Không phải vì cay cú. Mashiron lúc thua thử thách trước trông buồn thật sự, nên chúng tôi cũng thật lòng vui cho cô ấy. Nếu là hoàn cảnh khác, chắc chắn chúng tôi đã vỗ tay chúc mừng rồi. Nhưng ở đây và lúc này…

Nhớ tôi từng nói ở đầu tập này là tôi không muốn bị bắn chứ?

Mashiron cười đầy đắc ý. “Tôi thắng rồi, nhưng thử xem mình còn đẩy được tới đâu nữa nhé. 80 cm!”

Tôi liếc quanh đầy lo lắng. “Ờm… Mashiron? Tớ không chắc đó là ý hay đâu.”

“Nói gì vậy? 85 còn dễ quá mà!” Cô ấy lại chui qua. “Ha! 80 cũng vậy!”

Mashiron…

“Thêm lần nữa.”

“Mashiron, tớ nói nghiêm túc đó. Dừng lại đi.”

Lần này, cô ấy chạm thanh. “À, chết thật. Chắc 75 là giới hạn rồi.”

Cuối cùng cô ấy cũng bỏ cuộc, chạy về phía chúng tôi. “Xin lỗi, xin lỗi, tại vui quá.” Rồi cô ấy định đi tới PC của MC nơi mở chat stream, nhưng thấy tôi, Chami-chan và một Hikari-chan vừa bị trưng dụng đứng chắn đường.

“Ơ… mọi người? Cho tớ… tới PC được không? Tớ chỉ muốn xem chat nói gì thôi.”

“T-Tại sao cậu cần làm vậy?” tôi lắp bắp.

“Ừ đó! Chuyển sang thử thách tiếp theo đi!” Chami-chan nói.

“Mm-mmm-mmmph!” Hikari-chan cố nói qua bàn tay chúng tôi.

“Hả? Thôi nào, tớ đứng nhất mà, cho tớ xem phản ứng chat với! Xin nhường đường!”

“Ê!” tôi và Chami-chan phản đối.

Nhưng đã quá muộn. Với cái đầu to và thân hình nhỏ nhắn, Mashiron tìm ra đường ít cản trở nhất và lách qua hàng phòng thủ. Cô ấy đứng trước màn hình, cười toe toét.

Rồi… không cười nữa.

: bảo sao Mashiron giỏi trò này!

: *chỉ tay rộng rãi về phía vòng một*

: ai bảo mặt bàn thì cứng nào

: Hay lắm Mashiron! Cái thớt của bạn cuối cùng cũng có ích!

: khó đụng thanh khi chẳng có gì để đụng ayyy

: đó gọi là vẻ đẹp có công năng

: lợi thế không công bằng looool

: tôi có hai lý do nhỏ để nói Mashiron dễ thương

Cô ấy đứng yên, nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc lâu. Khi quay lại nhìn chúng tôi, gương mặt trống rỗng không cảm xúc.

Thế này là… hết thật rồi sao?

“Quỳ xuống. Tất cả,” cô ấy nói lạnh băng.

“Mashiron?!” tôi kêu lên.

“Tại sao bọn tớ?!” Chami-chan khóc.

“Được thôi!”

Ít nhất thì Hikari-chan vui.

“Các cậu có mười giây để biện hộ. Bắt đầu với cậu, Awa-chan.”

“Hả?!”

“Tám giây.”

“Ờm, ờm… cậu biết đó, dù game 3D giờ là tiêu chuẩn, vẫn có một bộ phận game thủ trung thành với game 2D mà, ha ha…”

MÌNH ĐANG NÓI CÁI QUÁI GÌ VẬY TRỜI ƠIII—

“Chami-chan?” Mashiron liếc sang.

“Đ-Đồng bằng thì trồng trọt tốt hơn núi non?”

CHAMI-CHAN KHÔÔÔNG!!!

“Hikari-chan?”

“Lớn thì phòng thủ cao! Nhỏ thì né tránh cao! Cả hai đều mạnh!”

Đó có lẽ là câu hào phóng nhất trong đám chúng tôi, nhưng vẫn tệ!!!

Rồi Mashiron bật cười. “A ha ha ha! Hay lắm, mọi người buồn cười ghê. Cậu được một chiếc xe—cậu cũng được một chiếc xe—ai cũng có xe hết!”

“C-Cậu không giận à?” tôi hỏi.

“B-Bọn tớ được cứu rồi?” Chami-chan hy vọng.

“Xe! Xe!” Hikari-chan hát.

Nhưng chúng tôi thả lỏng quá sớm.

“Tốt. Nhân viên, thả mấy chiếc xe đó xuống đầu bọn nó đi.”

“Cậu ấy định giết chúng ta!” tôi và Chami-chan hét lên.

“Ha! Tớ luyện né rồi!” Hikari-chan hét theo, đầy tự hào.

Ừm… rất vui được quen biết mọi người…

: nhưng nói thật thì Mashiron nhỏ mới là Mashiron đúng chuẩn

: hội itty bitty titty committee là giá trị gia tăng, lợi ích tích lũy

: tôi sẽ không muốn Mashiron khác đi

: kể cả không có joke ngực lép, hôm nay Mashiron trông cũng rất mood

: là vì ở cạnh mấy người cùng gen hả? Awww, dễ thương quá

Kết quả limbo: Mashiron hạng nhất, tôi hạng nhì, Chami-chan hạng ba, và Hikari-chan hạng tư.

“Thử thách số ba. Và đây sẽ là thử thách cuối cùng trong ngày hôm nay.”

Với một sự bình thản đáng ngạc nhiên, Mashiron chuyển sang phần tiếp theo như thể chẳng có chuyện gì vừa xảy ra, rồi công bố thử thách cuối.

“Trước hết, cùng điểm lại điểm số nhé. Hikari-chan và tớ đang đồng hạng nhất với 10 điểm, còn Awa-chan và Chami-chan bám sát phía sau với 8 điểm mỗi người. Nói cách khác—ai cũng còn cơ hội.”

Việc Hikari-chan đang đồng hạng nhất rõ ràng là rất đáng lo, nhưng điểm số vẫn sát nút. Nếu tôi giành được thử thách cuối này, thì kể cả Hikari-chan về nhì, tôi vẫn thắng chung cuộc.

Được rồi. Làm thôi!

“Vậy thì không dài dòng nữa, công bố thử thách cuối cùng nào.” Mashiron ngừng lại, đảo mắt nhìn quanh. “Ơ… nó đâu rồi nhỉ?”

Bình thường, đây sẽ là lúc một nhân viên đưa cho Mashiron tờ giấy ghi thử thách. Nhưng lần này thì không.

Thay vào đó, một nhóm nhân viên tiến lại gần, mỗi người mang theo một thứ gì đó trông như… máy móc?

Cái quái gì thế kia?

Nó trông như một tổ hợp kỳ quặc của ống, thanh kim loại, lò xo, tất cả được gắn vào những dây đai trông như thiết kế để mặc lên người, kiểu bộ xương ngoài. Thứ gần nhất tôi có thể so sánh được là Dai League Ball Training Cast trong Star of the Giants.

Chúng tôi đứng ngơ ngác khi các nhân viên lần lượt tiến tới, mặc cho mỗi người một bộ, rồi… lặng lẽ rời đi, không nói một lời.

Ơ… được rồi…?

Lúc này, cuối cùng mới có người đưa cho Mashiron tờ giấy.

“À, cảm ơn,” cô ấy lẩm bẩm, như sực tỉnh. “Ờm, để xem nào.”

Cô bắt đầu đọc to:

Chung kết! Vui nhộn! Chuẩn Live-On! Thử thách cuối cùng là—Senior Citizen Beach Flags!

Senior Citizen… Beach Flags?

Chúng tôi nhìn quanh studio, và đúng như dự đoán—đối diện mỗi người là một vật nhỏ hình lá cờ.

Mashiron nheo mắt đọc tiếp.

“Luật chơi như sau. Thứ mà chúng ta đang mặc—và cũng được phản ánh lên model 3D trên stream—là Bộ Khung Trải Nghiệm Người Cao Tuổi. Trong bộ này, chúng ta sẽ chạy đua để chạm tới lá cờ, cách đây khoảng 20 mét, giống Beach Flags thông thường. Bộ khung này mô phỏng cảm giác vận động ở các độ tuổi khác nhau, giúp chúng ta hiểu rõ hơn những khó khăn của người cao tuổi. Ngoài ra…”

Sắc mặt cô ấy tái hẳn đi.

“Thiết lập độ tuổi… đang để ở mức một trăm hai mươi.”

“CÁI GÌ?!”

Cả bọn đồng thanh hét lên.

Chúng tôi lập tức quay sang nhìn staff, chờ giải thích.

Không có.

Họ chỉ mỉm cười, một người cầm điều khiển từ xa, rồi ra hiệu cho chúng tôi… ngồi xổm xuống.

Tôi có cả tỷ câu hỏi muốn ném vào mặt họ, nhưng có thứ gì đó trong xương sống mách bảo rằng: ngoan ngoãn làm theo thì an toàn hơn.

Thế là chúng tôi hạ thấp người.

Người cầm điều khiển đặt ngón tay lên nút bấm.

Ấn xuống—

“Wh—Wh—Whoooooaaaah?!”

Một trọng lượng khủng khiếp đè sập xuống người tôi, khiến cơ thể vốn linh hoạt trước đó gần như tê liệt.

“C-Cơ thể em… không nghe lời em nữa rồi!” Chami-chan hoảng hốt.

Cảm giác như toàn bộ cơ bắp của tôi biến mất, chỉ còn lại bộ xương giòn yếu bên dưới. Đúng như Chami-chan nói, chỉ đứng lên thôi cũng khiến chân run, gối khuỵu.

Lưng tôi không chịu thẳng ra, và ngay cả cử động nhỏ nhất cũng trở thành cực hình.

Cái… cái địa ngục mới nào đây?!

Tôi cố quay đầu nhìn staff lần nữa—nhưng họ đã lũ lượt rời khỏi studio, bỏ mặc chúng tôi lại phía sau.

Nhìn theo bóng lưng họ, một suy nghĩ đáng sợ đóng băng trong đầu tôi.

“Đ-Đợi đã!!” Tôi hét hết sức, gọi họ lại. “Có giới hạn thời gian đúng không?! Làm ơn nói với tôi là có! Không phải kiểu… không phải kiểu chúng tôi bị kẹt ở đây mãi cho đến khi ai đó chạm được cái cờ ngu ngốc đó chứ?! Không phải đúng không?! LÀM ƠN NÓI LÀ KHÔNG ĐI!!”

Hiểu ra điều tôi đang lo, các thành viên cùng gen trợn tròn mắt, đồng loạt nhìn về phía staff.

Họ dừng lại.

Trao đổi ánh mắt với nhau.

Rồi—với vẻ mặt mãn nguyện rạng rỡ, như thể vừa cứu cả thế giới—

Họ đi ra ngoài và đóng sập cửa lại.

“QUAY LẠI ĐÂY!!” tôi gào lên.

“QUAY LẠI NGAY, LŨ KHỐN KHÔNG CHA KHÔNG MẸ KIA!!!”

“Ồ, bộ này hay ghê!” Hikari-chan nói. “Cảm giác như Hikari biến thành người khác luôn!”

“Biết ngay mà,” Mashiron thở dài. “Tôi đã hy vọng mình sai, nhưng… Live-On mà cho hai thử thách bình thường liên tiếp thì đúng là chuyện cổ tích. Hóa ra toàn bộ công sức dồn hết vào đây.”

“Chúng ta đã lờ đi tất cả cờ đỏ, nhỉ?” Chami-chan nói. “Không chơi chữ đâu.”

LIVE-ON!!

Sao cứ đến lúc nghĩ ra mấy ý tưởng ngu ngốc vô nghĩa nhất thì các người lại đầu tư hết công suất vậy hả?!

: Yes... Yes...!

: lol. lmao, thậm chí.

: Đây chính là thứ chúng tôi muốn xem

: Đây (Tai Họa Đang Tới)

: À ra vậy, đây là cách họ lách giới hạn studio nhỏ LMAO

: Tôi còn đang lo là off-collab này sẽ… bình thường quá

: “Kể cả muốn hành hạ thì cũng có giới hạn” – Awayuki Kokorone

: nghĩ ra được đã điên rồi, làm ra được còn điên hơn

: nhân viên Live-On: đến lúc dùng bằng kỹ sư rồi!

: cho họ vài thử thách bình thường cũng đủ thấy quản lý tin tưởng thế nào

: làm điều vô nghĩa một cách nghiêm túc cũng có ý nghĩa riêng

: không phải Live-On Live-Onner Training Cast 50,000

Và thế là chúng tôi ở đó—đầu gối run rẩy, chân lẩy bẩy, bị bỏ lại một mình trong phòng mocap.

Bạn đồng hành duy nhất là chat stream sôi động và… những lá cờ.

Ở khoảng cách 20 mét—gần mà xa đến tuyệt vọng.

Mười phút trôi qua, chúng tôi học lại được kỹ năng cơ bản nhất: đứng vững, rồi sau đó là lết đi như ốc sên. Tiến triển chậm đến đau đớn, nhưng ít nhất… vẫn là tiến triển.

Thở hổn hển. Đổ mồ hôi. Tim đập loạn xạ.

Và đổi lại cho từng ấy nỗ lực?

Năm mét.

Cơ thể tôi rã rời như vừa chạy marathon, buộc phải nghỉ. Nhưng sự thật vẫn là: chúng tôi mới đi được một phần tư quãng đường.

Năm mét đã qua.

Mười lăm mét còn lại.

Đây… là những gì người cao tuổi phải chịu mỗi ngày sao?

Từng ấy mệt mỏi, từng ấy cố gắng—chỉ để đi quãng đường mà bình thường tôi chỉ cần năm bước chân.

Từ giờ trở đi, mỗi khi thấy một cụ già chậm rãi băng qua đường, tôi thề sẽ chỉ còn lại sự cảm thông.

Thấy chưa?!

Tôi đã rút ra bài học đạo đức rồi đó!

Vậy nên giảm mức độ của mấy bộ đồ này xuống được chưa?!

MỘT TRĂM HAI MƯƠI TUỔI LÀ CÁI GÌ VẬY TRỜI?!

Ngoài đời tôi còn chưa từng gặp ai già như thế mà?!

“Awa-chan,” Mashiron nói. “Tớ mệt quá. Kể cho tớ nghe một câu chuyện đi.”

“Ờm…” Tôi nghĩ một chút. “À. Hồi tớ còn làm ở công ty cũ—cái công ty có điều kiện làm việc tệ hại ấy—có một cô gái tuyệt vọng đến mức nhét một quả trứng vào mông, chỉ để ‘đẻ’ nó ra và xin nghỉ thai sản.”

“Ô-Ôi… chắc đau lắm,” Mashiron nói.

“Tớ mừng là cậu không còn ở công ty đó nữa…” Chami-chan nói.

“…Không phải tôi đâu.”

May mắn thay, dây thanh quản của chúng tôi vẫn hoạt động hoàn toàn bình thường. Thật kỳ lạ—ai mà ngờ được rằng, khi đối mặt với một thử thách không thấy hồi kết, phản xạ tự nhiên của con người lại là… kể nhảm mấy câu chuyện vớ vẩn chẳng đầu chẳng đuôi?

Nhưng rồi, đúng lúc đó—

một kẻ thách thức đã xuất hiện.

Hikari-chan, người vừa mới nghỉ ngơi cùng bọn tôi, đột ngột đứng dậy, hít vào một hơi dài để lấy tinh thần.

Wasshoi! Waaaaasshoi! Lá cờ đó là của Hikariiiii!!!!

Cô hét lớn, rồi bắt đầu lết đi với một tốc độ… kinh hoàng, phá vỡ mọi giới hạn.

“Trời đất!” tôi thốt lên. “Cậu ấy… cậu ấy phải đi được ít nhất ba mét mỗi phút rồi!”

“Ba mét mỗi—” Chami-chan hớp hồn. “Làm sao cậu ấy làm được vậy?!”

“Không…” Mashiron lẩm bẩm, giọng trầm hẳn xuống.

“Chúng ta bị lừa rồi…”

“B-Bị lừa?!” Chami-chan hoảng hốt. “Ý cậu là sao?!”

“Trong lúc chúng ta nghỉ để đi vài mét kế tiếp…”

“…thì cậu ấy nghỉ để đi toàn bộ quãng đường còn lại.”

“K-Không thể nào!” tôi hét lên.

“Mười lăm mét trong một hơi?! Chưa từng có ai dám làm chuyện điên rồ như thế!!”

: không thể là đúng rồi (tụi này đang nói cái quái gì vậy)

: (nín khóc) đi đi, Hikari-chan, đi đi!

: à… tuổi trẻ thật đẹp…

: *từ từ tháo kính râm* Trời ơi… cô ấy làm thật kìa. Cô ấy LÀM THẬT KÌA…

: mấy người khiến tôi muốn đối xử tốt hơn với các cụ ngoài khu nhà

: phải trên 100 tuổi thì ông mới tử tế à?

“Không có chuyện đó đâu. Lá cờ đó là của tớ!”

Bị Hikari-chan kích thích, tôi kết thúc giờ nghỉ sớm, gồng mình đứng dậy.

Tôi rên rỉ, gắng sức, dốc toàn lực lao về phía trước…

nhưng không tiến lên được chút nào!

Sao cô ấy có thể đi ba mét mỗi phút được chứ?!

Cô ấy được làm bằng cái quái gì vậy?!

Nhìn bóng lưng Hikari-chan từ từ bỏ xa mình, tôi cạn kiệt sức lực và đổ sập xuống sàn, nằm xoài trên nền lạnh ngắt.

Và ở đó, tôi có thời gian để nghĩ.

Nghĩ thật kỹ.

Rằng vì sao tôi—một đứa lười vận động chính hiệu—lại từng nghĩ mình có thể đuổi kịp Hikari-chan trong một cuộc chiến sức bền trực diện.

Thế nhưng, ý chí không để Hikari-chan chiến thắng vẫn cháy âm ỉ trong tôi. Chính sự bướng bỉnh đó đã kéo tôi dậy. Tôi lết người, rồi bắt đầu bò theo sau cô ấy.

Và đúng lúc ấy—

Kế Hoạch xuất hiện.

Nhưng… Kế Hoạch này đúng là Kế Hoạch.

Tôi có thật sự sẵn sàng làm vậy không?

Vứt bỏ toàn bộ danh dự, chỉ để giành chiến thắng?

Không quan trọng.

Chỉ cần có một cơ hội, tôi phải nắm lấy.

Quyết tâm được củng cố. Tôi hít sâu.

Làm thôi.

Khi tôi bắt đầu di chuyển lại—

tốc độ của tôi ngang bằng—không, nhanh hơn cả Hikari-chan, khiến hai người bị bỏ lại phía sau hoảng hốt kêu lên.

“C-Cái gì?!” Chami-chan hét.

“Awa-chan?!” Mashiron gọi theo.

Tôi lao lên, không chỉ nhắm vào lưng Hikari-chan, mà là lá cờ phía sau cô ấy.

“Awa-chan đang—” Mashiron nói, nhưng tôi mặc kệ.

Chỉ cần nhanh hơn.

Nhanh hơn nữa.

Tôi dồn sức, mỗi lần di chuyển lại rút ngắn khoảng cách.

Tôi làm bằng cách nào ư?

Đơn giản thôi—

tôi không còn cố đi bộ nữa.

Không. Với cái bộ đồ chết tiệt này, đi bộ không còn là phương án tối ưu. Tôi đã vượt qua nó, bắt đầu dùng toàn bộ cơ thể để đẩy mình tiến lên.

“Awa-chan đang—”

Nhưng chỉ bò thôi thì chưa đủ nhanh.

Không. Tôi không chỉ bò.

Tôi dùng hông làm trục, lắc người lên xuống, tận dụng quán tính để phóng mình về phía trước!

Kế Hoạch có tác dụng.

Lưng Hikari-chan mỗi lúc một gần.

Không còn đường lui nữa!

Mặc kệ hình tượng người cao tuổi!

Chuyển động của tôi lúc này mãnh liệt, dữ dội, đầy nhục cảm.

Như một vũ công belly dance lão luyện, tôi—

Awa-chan đang… DÙNG EO ĐỂ HÚP CHIẾN THẮNG!!!

MASHIRON!!!

db680bac-55ca-46b5-8f1b-39b0fb100364.jpg

Tôi quay ngoắt đầu lại trừng mắt nhìn cô ấy nhanh đến mức cổ phát ra tiếng “rắc”. Mọi nỗ lực giả vờ như tôi không hề làm đúng cái thứ đó tan thành mây khói.

“Cậu có cần phải nói kiểu đó không hả?!” tôi gào lên.

“Danh dự của tớ rẻ mạt đến vậy sao?!”

“Hả? Thì tớ nói đúng những gì tớ thấy thôi,” Mashiron đáp tỉnh bơ.

“Không thì cậu muốn tớ gọi nó là gì? Chứ cái cậu đang làm chắc chắn không phải bò. Tay chân cử động không đủ để gọi là bò.”

Cô liếc sang Chami-chan. “Đúng không?”

Chami-chan quay hẳn đầu đi chín mươi độ, mắt nhắm tịt.

“Không thấy gì cả… tớ không thấy gì cả…!”

“Này!” tôi hét.

“Đừng có tránh ánh mắt như thể tớ là một tên biến thái trơ trẽn ngoài đường mà cậu đang cố né chứ!”

Trời ơi, xấu hổ quá. Xấu hổ đến phát điên!!!

Nhưng bỏ cuộc thì không phải lựa chọn. Nếu tôi dừng lại bây giờ, thứ chờ đợi tôi—chờ đợi tất cả chúng tôi—chỉ có niềm hân hoan khổ dâm của Hikari-chan và một kết cục còn nhục nhã hơn nữa.

Không chỉ vì tôi. Vì mọi người!

Tôi ép bản thân tiến lên.

Tiếp tục… cái màn “húc sàn” của mình.

Haaaaaaaaaaaah!

“Nói thật nhé,” giọng bình luận của Mashiron vang lên,

“cái kỹ thuật… húc sàn kỳ quái này lại đang có tác dụng. Cậu ấy thật sự đang rút ngắn khoảng cách với Hikari-chan.”

“Tớ không thấy gì, tớ không thấy gì…”

Chami-chan lúc này đã tụng chú luôn rồi.

: KỸ THUẬT HÚC SÀN

: húc sàn chưa bao giờ ngầu đến thế

: tưởng tượng một ông cụ 120 tuổi húc sàn với tốc độ tối đa là tôi cười chết

: "mình ơi, mấy băng đua xe ồn ào lại quay lại rồi" "không, chỉ là ông Tanaka đi bộ hằng ngày thôi"

: đừng lo, Live-On giao cho Awa-chan làm seiso streamer là yên tâm rồi

: beach flags sex on the beach

Còn cách cờ khoảng năm mét, tôi đuổi kịp Hikari-chan.

Cô ấy tròn mắt nhìn tôi.

“Hả?! Cậu từ đâu chui ra vậy?!” cô kêu lên.

Gần rồi…

Cố thêm chút nữa thôi…

“Vậy thì hai người chơi được trò đó nhé!”

“Hikari cũng sẽ húc sàn để giành chiến thắng luôn!”

KHÔÔÔÔÔÔNG!!!” tôi tuyệt vọng gào lên.

Tại sao cái gì cũng phải xấu hổ đến thế này chứ?!

Đừng ngoảnh lại.

Làm ơn, Awayuki, ĐỪNG NGOẢNH LẠI!

“Hikari-chan làm vậy là vì cậu ấy muốn làm thôi, đúng không?” Chami-chan nói.

“Nhưng Awa-chan có lợi thế hơn,” Mashiron nhận xét.

Tốc độ húc rất nhanh.

“HAAAAAAAAAAAH!”

Tôi hét lên, một phần để lấy sức, phần còn lại chỉ để át tiếng bọn họ.

Tôi khóa chặt ánh mắt vào đích đến.

Không phân tâm.

Không có phía sau. Chỉ có phía trước tồn tại.

Lá cờ ngày càng gần… Chỉ một chút nữa thôi!

“Và tớ nghĩ là tớ sẽ lấy ván này, Chami-chan,” Mashiron nói tỉnh bơ.

“Khoan—cái gì?!” Chami-chan hoảng hốt.

“Chiến thắng là—”

Tôi gầm lên, mọi cơ bắp căng cứng khi tôi dồn lực lao tới.

Với một tiếng hét khải hoàn, tôi chộp lấy lá cờ.

…LÀ CỦA TÔIIIIIIII!!!

Sau cuộc đua, nhân viên quay lại giúp chúng tôi cởi bộ đồ. Tôi duỗi tay chân, nhẹ nhõm vô cùng khi được trở về với cơ thể của chính mình.

“Phù!”

“Awayuki-chan, cậu tuyệt lắm!” Hikari-chan nói.

“Cậu đúng là sư phụ của Hikari!”

Trong khi đó, Chami-chan phồng má nhìn Mashiron.

“Mashiro-chan! Cậu chơi bẩn!”

“Trong tình yêu và chiến tranh thì không có luật,” Mashiron nhún vai.

“Muốn đứng trên thì phải biết dùng đầu óc.”

Tôi thắng, Hikari-chan về nhì, nhưng hóa ra đằng sau còn có một cuộc chiến khác.

Chami-chan và Mashiron đều đi bộ theo cách bình thường và gần như ngang nhau—cho đến khi tôi sắp chạm cờ, thì Mashiron đổ người xuống và trượt nguyên thân để cán đích hạng ba.

Ba thử thách cuối cùng cũng hoàn thành.

Đã đến lúc công bố kết quả chung cuộc.

“Giờ thì, công bố thứ hạng cuối cùng.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về Mashiron.

“Hạng tư—Chami-chan với tám điểm!”

“Biết ngay mà,” Chami-chan thở dài.

“Lúc đầu tớ thật sự nghĩ mình có cơ hội.”

Chúng tôi vỗ tay cho cô ấy.

Chami-chan có thể không thắng, nhưng ai cũng biết cô ấy không mạnh về vận động—và cô ấy đã cố hết sức.

“Hạng ba, với mười ba điểm—chính là tớ,” Mashiron tiếp.

“Limbo thì… ừm, thôi, nhưng ít nhất tớ không đội sổ.”

Một tràng pháo tay nữa.

“Hạng hai, với mười lăm điểm… Hikari-chan! Suýt nữa thôi!”

“Ugh, tiếc quá!” Hikari-chan rên rỉ, rồi cười tươi rói.

“Nhưng Hikari vui lắm, nên không sao cả!”

Đúng rồi! Đó mới là Hikari-chan tôi thích! Vỗ tay lớn!

“Và cuối cùng… nhà vô địch, với tổng mười tám điểm—Awa-chan!

Một tràng pháo tay lớn nhất vang lên.

: wooooooo!!!

: *vỗ tay vỗ tay vỗ tay vỗ tay* Pshhhhhh!!!

: cô ấy làm được rồi... thật sự làm được rồi...

: không thể nói là cô ấy không xứng đáng

: Đây là tiền thưởng của bạn 50,000

“Điều ước của cậu đấy, Awa-chan. Cậu muốn gì?” Mashiron hỏi.

“Hả?”

“‘Hả?’ không phải là điều ước đâu. Nhớ giải thưởng lớn chứ?

Cậu được yêu cầu một điều, bất cứ thứ gì, và bọn tớ không được từ chối.”

“À… À! Đúng rồi!”

Thú thật là tôi mải tập trung đánh bại Hikari-chan quá nên quên béng lý do vì sao mình lại mải tập trung như vậy.

Một điều ước à? Tôi có thật sự—

Tôi chớp mắt.

Rồi nó đến, rõ ràng như ban ngày.

Ồ, tôi có một điều ước. Một điều ước lớn. Rất quan trọng.

Tôi hắng giọng, “Ahem” một cách đầy kịch tính.

Nhắm mắt lại, chỉnh lại nét mặt, rồi hai nhịp sau, tôi ép nó thành biểu cảm đáng thương, mắt long lanh cầu xin nhất mà tôi có thể làm được.

Làm ơn, mọi người—hãy quên chuyện húc sàn đó chưa từng xảy ra.

Hôm đó, tôi học được một bài học cay đắng:

Muốn đạt được thứ gì đó, bạn phải sẵn sàng đánh đổi một thứ khác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!