Chương 5
Chương Năm
Đánh bại Trùm Cuối
Dạo gần đây, tôi cực kỳ muốn thắng Hareru-senpai ở bất cứ thứ gì.
Có lẽ là vì suốt thời gian qua tôi cứ liên tục đấu với chị ấy—từ bảng xếp hạng nhân vật mạnh nhất, thử thách thể lực, hay đơn giản là cú sốc khi trò prank đầu đời của tôi thất bại thảm hại trước mặt chị. Dù là lý do gì đi nữa, tinh thần hiếu thắng trong tôi đã được bật hết công suất. Thế là một hôm nọ, tôi thức dậy và—với sự trợ giúp của một chút “can đảm dạng lỏng”—đã gửi lời thách đấu đến Hareru-senpai.
Chị ấy chấp nhận ngay lập tức.
“Đã dám đụng tới nữ hoàng thì, Shuwacchi, nhớ là đừng có trượt.”
“Hyaaa! Chat ơi, trời ơi, trời ơi, trời ơi! Mình làm thật rồi! Mình thật sự thách đấu Hareru-senpai rồi! Không thể nào! Cố lên, tôi của tương lai ơi, bạn sẽ cần lắm đó!”
“Ồ, chuyện này đúng là bất ngờ, kể cả với tôi. Có vẻ như người thách đấu còn sốc hơn cả người bị thách.”
Và thế là trận quyết đấu định mệnh chính thức bắt đầu. Tất nhiên, chúng tôi không đánh nhau ngoài đời thật. Đúng chuẩn phong cách VTuber, chúng tôi sẽ đối đầu nhau trong một trò chơi điện tử.
Trò chơi đó là gì?
Watermelon Game.
Sau một hồi bàn bạc dài dòng về tính công bằng trong thi đấu, chúng tôi chọn trò xếp hình thả rơi đang cực kỳ hot này làm chiến trường. Trong game, người chơi thả các loại trái cây khác nhau vào một cái hộp. Khi hai trái giống nhau chạm vào nhau, chúng sẽ hợp lại thành một trái lớn hơn và bạn sẽ ghi điểm. Thứ tự tiến hóa của trái cây là: anh đào, dâu tây, nho, dekopon, hồng, táo, lê, đào, dứa, dưa lưới, và cuối cùng là “nhân vật chính” của game—dưa hấu. Trái càng lớn thì càng đáng giá. Trái lớn nhất có thể xuất hiện một cách tự nhiên là quả hồng. Khi đống trái cây của bạn tràn khỏi hộp, game over—điểm số sẽ được chốt lại. Một trò chơi hoàn hảo—nhìn thì đơn giản, chơi thì sâu, và quan trọng nhất là gây nghiện kinh khủng.
Nhưng điểm thú vị nằm ở đây. Chúng tôi không chỉ thi xem ai được điểm cao hơn. Không, như thế thì chán chết. Bạn đã bao giờ tự hỏi điều gì xảy ra khi bạn ghép hai quả dưa hấu chưa? Chúng là trái lớn nhất rồi. Nếu không còn gì lớn hơn nữa, thì sẽ ra sao?
Chúng biến mất hoàn toàn.
Đó chính là nền tảng cho trận đấu của chúng tôi. Ai làm cho dưa hấu của mình biến mất trước thì người đó thắng. Nói thì dễ, làm mới khó. Không gian càng chật thì càng khó ghép trái, và càng dễ bị tràn. Quả dưa hấu khổng lồ chiếm gần nửa cái hộp, khiến việc ghép hai quả cùng lúc gần như là bất khả thi. Đây là một trận chiến có thể kéo dài hàng ngày, thậm chí hàng tuần, một bài kiểm tra thực sự về trí tuệ và sức bền.
Nhưng khoan, bạn có thể sẽ nói: “Awa-chan, cô điên à? Sao cô có thể mong thắng Hareru-senpai trong một cuộc đấu trí được?” Nào nào, độc giả thân mến, bạn quên mất rồi sao, đây là game xếp hình thả rơi mà? Và điểm chung của tất cả các game kiểu này là gì?
Đúng rồi, yếu tố ngẫu nhiên.
Tôi không đời nào dám mơ đánh bại Hareru-senpai trong một cuộc đấu trí thuần túy, nhưng trò chơi này có một yếu tố cân bằng tuyệt vời: vận may. Thậm chí tôi còn cho rằng nó nghiêng về phía tôi nữa, xét đến vận xui mang tính “di truyền” của Hareru-senpai. May mắn và sức bền! Chỉ cần có hai thứ đó đứng về phía mình, tôi hoàn toàn có cơ hội chiến thắng!
Và thế là, với lon nước tăng lực vị chanh có ga (loại mạnh, và có cồn) trên tay, tôi bắt đầu buổi stream đầu tiên trong chuỗi stream mà tôi chắc chắn sẽ còn rất nhiều nữa.
“Mấy video nhìn thì dễ lắm mà… Ủa? Sao mấy trái mình không ghép được cứ dồn hết xuống đáy vậy?!”
Những kết quả ban đầu thì… thảm hại là còn nói giảm nói tránh. Đừng nói tới hai quả dưa hấu, đến việc tạo ra một quả thôi tôi cũng không dám tưởng tượng với tình hình này. Đúng lúc đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Hareru-senpai, người lẽ ra cũng đang chơi ở một stream riêng. Không biết chuyện gì đã xảy ra nhanh đến thế.
“Alo, Shuwacchi? Chị làm được rồi, xóa hai quả dưa hấu ngay trong lần chơi đầu tiên.”
“Hay. Hay lắm. Hay hay hay hay hay. Tuyệt vời thật, vậy mà em còn dọn trống lịch trình mấy tuần liền cho vụ này. Chắc em hát một bài, múa một điệu vậy. Pai-pai-pai. Pai-pa-pa-pai-no-pai! Chin-chin-chin. Chin-chi-chin-no-chin! Yay.”
“Xin lỗi, chị đùa thôi.”
“C-Chị! Ái chà, đúng là đồ tinh nghịch, lúc nào cũng giỡn hoài! Em biết là không thể kết thúc sớm vậy được mà, mới chỉ bắt đầu thôi! Chị coi chừng đó, em sẽ không nương tay đâu!”
“Thật không? Vì nghe giống tiếng trăn trối của một người phụ nữ đã hoàn toàn giơ tay đầu hàng rồi đấy.”
“Ha-re-ru-sen-pai?”
“À ý chị là… cứ tiếp tục đi nhé, Seiso-san của tập đoàn Seiso!”
: Tôi tới đây để xem VTuber cọ sàn, đúng chỗ chưa vậy?
: Ít nhất stream này không vấp ngay từ đầu rồi ngã sấp mặt
: không, nhưng streamer thì có
: bạn biết là không cần stream mỗi stream như thể stream cuối cùng đâu nhỉ
: chuẩn bị sẵn rồi bỏ cuộc nhanh ghê LMAO
: full bài khi ¥200
: bản loop 1 tiếng pls
: Awayuki dùng Weird Dance! Awayuki mất 999 SP (seiso point)!
: chỉ có Harerun mới nói được câu vô lý như vậy mà vẫn thấy hợp lý
: đang nghĩ hai người này thân nhau dễ thương ghê mà cái điệu múa đó phá nát hết rồi
: Awa-chan kích hoạt Solemn Judgment! Trả một nửa LP để vô hiệu hóa Triệu Hồi!
: tôi không thấy đoạn “Pai-pai-pai…” trong phần mô tả hiệu ứng…
Sau đó, Hareru-senpai tiết lộ rằng việc xóa game chỉ là nói đùa, nhưng chị ấy thực sự đã tạo được một quả dưa hấu ngay trong stream đầu tiên. Tôi chỉ biết thốt lên: đúng là sasuga Hareru-senpai. Những trò hề của chị ấy khơi mào cho một màn đấu trí qua lại giữa hai chúng tôi, nhưng dù là Hareru-senpai thì cũng không thể hoàn thành mục tiêu ngay trong ngày đầu tiên, và chị kết thúc stream vào tối hôm đó. (Chúng tôi được phép luyện tập ngoài stream, nhưng ván thắng quyết định thì bắt buộc phải stream thì mới được tính.)
Bản thân tôi cũng bắt đầu mệt và bình thường thì đã tắt stream rồi, nhưng vì đối thủ là Hareru-senpai, tôi biết cách chơi thông thường của mình sẽ không đủ. Thế là tôi cắn răng tiếp tục stream. Sức bền—đó là một nửa chìa khóa chiến thắng của tôi, và tôi phải giữ cho nó không bị tuột mất. Bởi như bạn cũng đoán được từ việc tôi vừa chơi vừa uống, tôi không hề trông đợi một chiến thắng bằng chiến thuật. Và để hỗ trợ mặt đó, tôi gọi tới một người bạn!
“Good nipple, everymom. Mama gọi và Kaeru trả lời! Tôi yêu vòng một!”
“Kaeru-chan! Cảm ơn em đã tới! Chị không nghĩ là em sẽ xuất hiện muộn thế này.”
“Không sao đâu. Giờ giấc ngủ của Kaeru đang bị đảo lộn hoàn toàn, nên em tỉnh như sáo.”
“Nghe không tốt cho một em bé chút nào…”
: Ồ, nếu không phải là đứa con của chúng ta thì là ai đây
: Đúng thật rồi. Chào con yêu!
: Cảm ơn vì đã cho con gái chúng tôi ra ngoài chơi ¥10,000
: cười gượng sao tự nhiên lắm phụ huynh thế này…?
: Và trong ngày hôm đó, Shuwa-chan học được một bài học quý giá: đừng triệu hồi Kaeru-chan nếu không muốn triệu hồi cả bầy
: Bà mẹ kiểu gì lại rủ con mình thức khuya chơi game vậy?
“Dù sao thì chị mời Kaeru-chan tới để bầu bạn và giúp giết thời gian!”
“Kaeru rất vinh dự vì được gọi tới, và em sẽ không bao giờ ngần ngại giúp đâu, nhưng… như vậy có ổn không?”
“Hử? Ý em là sao?”
“Đây là trận đấu cá nhân mà, đúng không? Nếu Kaeru giúp chị thì đâu còn công bằng nữa.”
“À à, không sao đâu. Chị và Hareru-senpai đã bàn chuyện này trước rồi.”
“Ồ, vậy là chị ấy cũng có người giúp à?”
“Không, chị ấy chỉ nói là em sẽ trung lập, nếu không muốn nói là giúp hại—nên cho phép.”
: LOL
: nước đi 300 IQ
: đúng, con gái chúng ta vô dụng thấy rõ, nhưng đó chính là lý do ta yêu con
“Ừ, ừ,” Kaeru thở dài, “Kaeru vô dụng, bọn mình hiểu rồi. Nhưng đừng nghĩ Kaeru sẽ không gọi cơ quan chức năng chỉ vì chị là top-mommy của Kaeru nhé.”
“Cái gì?! Khoan, Kaeru-chan, nghĩ lại đi. Em định gọi Cục Bảo vệ Trẻ em cho mẹ mình thật à?”
“Không, Bộ Lao động.”
“Một ‘em bé’ tự xưng gọi Bộ Lao động. Sao nghe còn tệ hơn nữa vậy…”
Nói nghiêm túc thì Kaeru-chan hoàn toàn không hề vô dụng. Tôi nhờ em ấy giúp vì tôi hiểu rõ giá trị của việc có người để trò chuyện khi phải đối mặt với mấy thứ lặt vặt, phiền phức. Đến lúc tôi thắng thì đừng có kêu ca nhé, Hareru-senpai! Chị đồng ý đàng hoàng rồi mà. Mu-ha-ha-ha!
Và thế là buổi stream chung giữa tôi và Kaeru-chan chính thức bắt đầu. Chúng tôi đã quá quen nhau nên ăn ý cực kỳ, giúp tôi giữ được tập trung và cải thiện lối chơi một cách ổn định. Nhưng như vậy đã đủ để chạm tới “dưa hấu đôi huyền thoại” chưa đây?
“Gì vậy trời?! Cái quái gì vừa xảy ra thế?! Vật lý kiểu gì mà khi trái bên dưới hợp lại thì mấy quả anh đào bay vọt lên trời luôn vậy?! Em biết phải lắc một lon StroZero bao nhiêu lần mới bắn cao cỡ đó không? Hai trăm bảy mươi bảy lần. Hai trăm bảy mươi bảy lần đó, Kaeru-chan!”
“Ồ, hai trăm bảy mươi bảy lần. Kaeru biết chính xác lon StroZero bị lắc hai trăm bảy mươi bảy lần thì bắn cao bao nhiêu—không hề nhé. Cách bộ não của chị hoạt động đôi khi làm Kaeru sợ thật sự.”
“Thì chị là thiên tài mà.”
“Vậy thì thiên tài thử ghép hai trái cây mà không bắn thêm trái nào lên vũ trụ xem nào.”
“C-Chị làm vậy có chủ đích đấy, để chọc cười với cái ví dụ StroZero thôi!”
“Trò đó dở tệ. Lần sau nghĩ cái gì khác đi.”
“Ồ? Được thôi, em nói đấy nhé.”
“Hm? Kaeru có nói vậy à?”
Khoảng mười phút sau, lại có thêm một quả anh đào bị hất bay ra ngoài theo cách y chang.
“Gì nữa vậy trời?! Cái quái gì thế này?! Em biết phải làm đi làm lại bao nhiêu lần mới bay cao được cỡ đó không? Ba trăm bảy mươi bảy lần. Ba trăm bảy mươi bảy lần đó, Kaeru-chan!”
“Được rồi, Kaeru rút lại lời nói trước. Cứ bám lấy StroZero đi.”
“Thấy chưa, không nghe lời mẹ là thế đấy.”
“Nghe lời mẹ nếu muốn sống sót trên Live-On.”
“Ơ, nghe cũng ngầu mà. Sống cuộc đời của mình trên… Live… On! Giấc mơ của mọi đứa trẻ!”
“CPS đang phá cửa trong ba… hai…”
“Khoan, đừng có lôi thông tin thật của chị ra.”
“Thật sự là kỳ tích khi tới giờ mẹ vẫn chưa tự làm chuyện đó với chính mình đấy.”
: Lăn ra sàn cười
: Đây là lý do tôi ở đây. Chỉ có đúng một VTuber trên đời chuyển mạch mượt mà từ StroZero sang diễn viên người lớn
: Mối quan hệ mẹ–con lành mạnh ghê
: Nhưng từ khi nào họ lại…
: Từ khi được sợi chỉ nâu của định mệnh kết nối
: Nghiêm túc đó, tính toán khoảng cách dựa trên số lần là quá điên
: có thứ gì đó động đậy: Awa-chan: “trời ơi, thứ đó di chuyển X lần lắc lon StroZero!” ¥220
: Và đây, thưa quý vị, là Live-On—nơi các ẩn sĩ và người sống khép kín tụ hội
: Nhân viên bảo trợ trẻ em bớt cay nghiệt nhất
: Tôi không lạc vào đây, tôi chọn ở đây. Đứng lên đi nào, hỡi các ẩn sĩ!
: May mà con số kia khác StroZero. Chứ trùng là… thôi khỏi nói
: Tadasu-chan đó hả?
: Trời ơi nhớ Tadasu-chan quá. Quay lại đi!
Tôi thua, nhưng chẳng sao cả. Như một bậc hiền triết từng nói: ta chơi lại thôi!
“Em biết không,” tôi nói. “Nhìn trái cây ‘va vào nhau’, rồi hợp thành trái to hơn, cảm giác như đang xem thuyết tiến hóa của Darwin diễn ra theo thời gian thực vậy.”
“Chị rút ra được cái đó từ trò này á?”
“Và cách mọi thứ kết thúc, ai cũng tranh đấu cho đến khi chỉ còn mảnh vụn, chẳng phải phản chiếu lịch sử loài người sao? Trời ơi, từ giờ chị sẽ không coi thường những ngày bình thường nữa. Thông điệp của trò này sâu sắc quá, chị sắp khóc rồi.”
“Có khi mẹ em đúng là thiên tài. Nghĩ thôi đã thấy đáng sợ.”
“Lớn lên rồi em sẽ hiểu.”
“Vậy thì em không muốn lớn đâu!”
“Ối, Sharin no Kuni? Tham chiếu chí mạng đấy.”
“Kaeru mê câu đó lắm.”
“Mê hơi quá rồi đó…”
: Xin đừng chuyển sang triết học đột ngột nữa
: Đâu rồi mấy người mê VN cổ điển
: Dù nghe sâu sắc cỡ nào, việc Awa-chan mở màn bằng mấy từ ngớ ngẩn cũng nói lên tất cả
Tất nhiên, tôi không chỉ nói suông. Ván này tôi chơi cũng tiến bộ rõ rệt.
“Nhìn kìa! Quả dưa hấu đầu tiên của chị! Danh xưng thiên tài không phải bịa đâu nhé!”
“Hay lắm. Chúc mừng.”
“Woo! Khen nữa đi!”
“Mẹ là thiên tài.”
Tôi cười khoái chí. “Đúng vậy. Đúng vậy!”
“Chính phủ nên phong chị là Bảo vật Quốc gia Sống.”
“Ừm ừm ừm! Ừm ừm ừm!”
“Kaeru nên được thưởng đặc biệt.”
“Ừ th— Khoan. Gì cơ?”
“Chị nói đồng ý rồi!”
Rồi tôi nghe thấy tiếng cửa mở ra, đóng sầm lại, tiếng bước chân bị nén dần xa…
“Ê! Không. Dừng lại! Đừng qua đây ngay bây giờ. Em có biết giờ này là mấy giờ không?!”
“Vậy,” Kaeru-chan nói, đột ngột xuất hiện lại, “mình dời lịch nhé?”
“Không! Em lừa chị, không tính!”
“Sao? Chị nuốt lời à! Mẹ tệ quá!”
“Đến lượt ‘đứa nhỏ’ dạy đời mẹ rồi hả. Hiếm thật. Thôi được, dời lịch.”
“Thiệt hả?!”
“Lịch trống sớm nhất của chị là… mười nghìn ngày nữa. Được không?”
“…Mẹ ơi, Kaeru biết mẹ nói mười nghìn ngày để ám chỉ tương lai xa, nhưng tính ra thì còn chưa tới hai mươi tám năm đâu—vẫn trong quãng đời của cả hai mình.”
“Khoan.”
“Vậy em ghi lịch nhé. Hai mươi tám năm nữa gặp lại nha, mẹ!”
“Không, không, không, không, dừng lại, dừng lại, dừng lại!!!”
: Đại thành công ¥50,000
: hahaha tội Shuwa-chan ghê
: Người ta nói rồi, ngày thì dài mà năm thì ngắn
: Tưởng Kaeru-chan thua rồi, ai ngờ phản đòn cực gắt. Đỉnh của chóp
: Kaeru-chan, cả chat làm chứng cho “hợp đồng miệng” này nhé
: RemindMe! 10,000 days
: Kỳ lạ thật, vừa háo hức vừa sợ chết khiếp
: Làm luôn bây giờ đi. Đằng nào 28 năm nữa cũng vậy mà
: 28 năm là thời gian một Gagabriel trưởng thành
: Hình như chúng ta đã hiểu lầm
: lol
“Lại nữa hả, quả anh đào ngu ngốc!”
Một đêm đúng nghĩa là… đúng nghĩa. Kết thúc buổi stream, tôi đã tự ký vào một lời hẹn điên rồ nào đó, mà vẫn chưa tiến gần hơn tới việc phá đảo trò chơi. Cũng khuya rồi, nên tôi quyết định dừng lại và để hôm khác chơi tiếp.
Chúc may mắn nhé, tôi của tương lai…
Lại thêm một ngày thả trái cây vào cái hộp quen thuộc. Sau vô số ván chơi, tôi đã nắm được nhịp game và có thể đều đặn đạt điểm cao. Nhưng “dưa hấu đôi” huyền thoại ấy vẫn xa vời như không thể chạm tới. Cảm giác thì rất gần—chỉ cần thêm vài trái nữa thôi là được—nhưng cứ mỗi lần tới ngưỡng đó, tôi lại như đâm vào một bức tường vô hình, chặn đứng mọi tiến triển.
Dù vậy, tôi không thể bỏ cuộc lúc này. Đây là bài kiểm tra về sự kiên nhẫn. Ngay từ đầu tôi đã biết phải bền bỉ, nên tôi sẽ bền bỉ đến cùng!
Và như thường lệ, Kaeru-chan lại tới cổ vũ tôi.
“Dạo này em thế nào rồi, Kaeru-chan?” tôi hỏi trong một khoảng lặng khi ván chơi không có gì tiến triển.
May mắn là em ấy lúc nào cũng sẵn sàng lấp đầy những khoảng trống đó bằng mấy câu chuyện vu vơ. “Kaeru vẫn ổn,” em trả lời. “Ngày nào cũng có thêm nhiều ‘viewer-mama’, stream vui lắm.”
“Vậy thì tốt quá. Gần đây em stream gì?”
“Kaeru vừa collab xong với Dagger-chan. Bọn em chơi Mario bản mới.”
“Dagger-chan à? Trí nhớ của em ấy thế nào?”
“Vẫn như mọi khi thôi.”
Tôi cười khẽ. “Chị đoán được mà.”
…Khoan đã. Có gì đó không ổn. Cuộc nói chuyện này vô cùng bình thường. À—tôi nhận ra rồi.
“Dagger-chan? Chẳng phải trước đây em ấy là Dagger-mama sao?” tôi hỏi.
“Mọi thứ thay đổi mà,” Kaeru đáp, có phần lảng tránh.
“Đừng nói với chị là em cuối cùng cũng nhận ra mình đã thành senpai rồi nhé?”
“Thật là thất lễ khi gợi ý như vậy. Trẻ con thì đâu có gánh trách nhiệm đó.”
“Ồ thế à? Chat ơi, cho chị xin ý kiến thứ hai nào?”
“H-Hey!”
: Dagger-chan ngơ ngác đến mức Kaeru-chan tự nhiên thành senpai luôn
: Hỏi tôi thì giống mẹ hơn là senpai
: ‘Hai mặt baby–mama’ này hút view ghê
: Người mẹ đã trở thành… người được nuôi
: Ừ, tự nhiên đổi sang -chan luôn
: Lúc nào cũng đứng ngay sau Dagger-chan, nhìn em ấy như mẹ thật sự
“Chat không đồng ý với em đâu,” tôi nói.
“Không phải lỗi của Kaeru khi cô bé đó hậu đậu như vậy. Thứ Kaeru mong đợi ở các mommy là khả năng chấp nhận mọi mặt của Kaeru. Dagger-chan hiện chưa đạt chuẩn đó, nên Kaeru chỉ đang ‘giáo dục’ em ấy thôi. Không hơn, không kém.”
“‘Không hơn, không kém’ cơ đấy.”
“Được thôi. Kaeru giận rồi. Từ giờ chị nói gì, Kaeru cũng trả lời ‘iya’ (không).”
“Thôi nào, chị chỉ đùa thôi mà.”
“Iya!”
“Xin lỗi mà. Nói chuyện tiếp với chị nhé?”
“Iya!”
“Nghe này, em gần ba mươi rồi. Chị đảm bảo chuyện này làm em khó chịu hơn chị đấy.”
“Iya!”
“…Dỗ dành chút nhé?”
“<Ee-ya!>”
“Trời ơi, ‘em bé’ quốc tế luôn rồi. Được rồi, lượt của em sẽ tới vào… xem đồng hồ 9.999 ngày nữa.”
: Nhân vật ‘em bé’ bỗng lộ ra mặt mẹ hiền đúng là sát thương quá lớn
: Đoạn thích nhất là lúc Kaeru (theo nghĩa bóng) chống nạnh, lắc đầu cười bất lực kiểu ‘Trời ạ, Kaeru phải làm sao với chị đây?’
: Khủng hoảng tuổi lên hai hay tiền mãn kinh—tùy bạn chọn
: Shuwa-chan đúng kiểu gậy ông đập lưng ông
: Khoan, người nói tiếng Anh nghĩ trẻ con Nhật lúc nào cũng nói “yeah” à?
: Tuổi lên Hai Huy Hoàng
: Mê mấy em bé vui vẻ ghê
: Dagger-chan đã “thanh tẩy” được một trong những cá tính khó nhằn nhất Live-On rồi sao? Phong thánh luôn đi
“Đừng lo, mommy. Ít nhất trước mặt chị, Kaeru sẽ mãi là em bé.”
“Giá mà đó không phải là điều duy nhất làm chị lo. Chị thật sự không hiểu sao em cứ bám chị thế. Chị là kiểu người không hề mang vibe làm mẹ.”
“Chị nghĩ vậy à? Vậy Kaeru xin thông báo: đa số mọi người đều đồng ý rằng chị là người ‘mẹ’ nhất Live-On.”
“Em đùa à? Không thể nào.”
“Không nhận ra phẩm chất của chính mình cũng là một nét duyên hiếm có. Mong chị sẽ mãi như vậy nhé, mommy.”
“Ừ, ừ, thôi đổi chủ đề khác đi.” Tôi cảm thấy cuộc nói chuyện đang rẽ sang hướng kỳ lạ nên vội lái đi. “Còn các genmate của em thì sao, Kaeru-chan? Mọi thứ ổn chứ?”
“Không dính nhau như gen ba của mấy chị, nhưng gen bốn vẫn ổn. Mới hôm kia, sau buổi thu âm, Kaeru còn đi ăn với ane-san.”
“À, Ehrai-chan hả? Ăn gì thế?”
“Sashimi cá nóc.”
“Thiệt luôn? Không né stereotype luôn à?”
“Là ý của Kaeru. Cô ấy trông không vui lắm khi dẫn Kaeru tới quán cá nóc ruột, nhưng vẫn đi.”
“Vậy cũng tốt. À mà nhắc Ehrai-chan—em ấy không có vibe làm mẹ sao?”
“Kiểu mẹ đầu gấu tuổi teen, nhưng cũng tính.”
“Ê, mẹ thì vẫn là mẹ thôi mà—dù là tuổi teen, nổi loạn hay thuộc ‘Gia đình’ gì đi nữa…”
“Nhưng vì lý do nào đó cô ấy khá nghiêm với Kaeru.”
“A ha ha. Thế thì còn nghiêm với ai nữa ngoài em?”
: Vậy là thôi không giả vờ chị ấy là người trông thú nữa hả?
: Sau sự ấm áp này là một thế lực hắc ám ¥2,440
: Dùng ‘ane-san’ cho một người trông thú ngây thơ nghe buồn cười ghê
: Nếu là trông thú thì thú đâu?
: Cá nóc là thú mà
: Không khi nó đã thái mỏng bày trên đĩa lạnh
: Đúng là Ehrai-chan phải có quán cá nóc ruột rồi lol
: Chắc chị ấy húp một lúc hai mươi miếng như Shimano
“Tự nhiên chị thấy hơi tội cho Ehrai-chan,” tôi nói. “Muốn làm cô gái dịu dàng lắm mà, cuối cùng vỡ mộng ngay từ stream đầu.”
“Mommy nói vậy chứ Live-On làm gì cho một cô trông thú ‘bánh bèo’ gia nhập ngay từ đầu.”
“Ờ… nói thế cũng đúng. Nhưng vẫn phải nể cô ấy. Dám nói những điều người khác ngại nói, miễn là giúp mọi người hiểu động vật hơn.”
“Kaeru không nghi ngờ tình yêu động vật của cô ấy. Nhưng Kaeru cũng là ‘động vật’ mà, sao cô ấy không yêu Kaeru nhỉ.”
“Em muốn cô ấy yêu em như yêu động vật à? Chị nghĩ cũng sắp xếp được.”
“Kaeru cảm nhận được ác ý trong giọng chị, nên xin chị dừng lại.”
Có vẻ như mối quan hệ giữa Kaeru và các genmate vẫn rất ổn.
“Còn senpai của em thì sao? Mọi thứ đều ổn chứ?” tôi hỏi.
“Vâng. Em tự hào gọi chị và nhiều người khác là bạn.”
“Có đồng nghiệp gần tuổi mình cũng thích nhỉ?”
“Chị biết hỏi tuổi người khác là bất lịch sự không?”
“Nhưng người ta vẫn hỏi tuổi em bé mà? Kaeru-chan mấy tuổi rồi? Giơ ngón tay cho chị xem nào?”
“Ừm… tay này không giơ ngón nào, còn tay cầm đũa thì… một… hai… ba!”
“Hả? Em làm gì— À, chị hiểu rồi! Nhị phân bằng ngón tay à.”
“Kaeru là VTuber mà.”
“Ừ, nhưng chắc chưa ‘ảo’ tới mức đó. À mà, em nghĩ sao về người chị đang cạnh tranh?”
“Hareru-senpai à? Vẫn có lúc khiến em thấy áp lực, nhưng chị ấy luôn thẳng thắn với Kaeru, điều đó Kaeru rất trân trọng.”
“Chị ấy hay để ý quá mức nên đôi khi thành nặng nề. Nhưng cũng vì vậy mà hay suy nghĩ nhiều và tự kìm mình. Đừng ngại chủ động hơn một chút với chị ấy.”
“Nếu một trong những mommy thân cận nhất của chị ấy nói vậy, thì Kaeru còn gì để phản đối? Lần sau gặp, Kaeru sẽ chủ động tấn công.”
“Chuẩn luôn. Gen một hay gen gì thì cũng thế, biến chị ấy thành mommy của em đi!”
: Không trách Ehrai-chan được. Đậu Live-On thôi đã đủ muốn buông xuôi rồi
: Chị ấy luôn nói muốn mọi người có ấn tượng sâu hơn về động vật, vượt qua vẻ dễ thương hay ngầu
: Sếp không chơi ‘baby play’, nhưng có khi chơi ‘Child’s Play’
: Trời ơi sao đoán ra nhị phân bằng ngón tay hay vậy
: Ai chưa hiểu thì nắm tay trái, tay phải giơ út–áp út–giữa: 11100
: Xác nhận Kaeru-chan thuận tay phải
: Đây mới là virtual tubing nè
: Kaeru-chan hai mươi-(đã che) tuổi
: Con số này chắc sắp tăng rồi, nghe nói hoài mà
: Mãi mãi hai mươi-(đã che)
: Tên tôi viết là 11100. Không, đọc là Kaeru Yamatani
: Mama Harerun à? Khó tưởng tượng thật
“Chị biết không, mommy? Chị đúng là rất ‘mẹ’,” Kaeru-chan bỗng nói.
“Lại nữa hả?” tôi thở dài.
“Nếu không quan tâm một chút, chị có hỏi Kaeru chơi với bạn bè thế nào không?”
“…”
“Có không?”
“Im đi.”
: HẢ?! ¥50,000
: ?!?!
: M-Mẹ tsundere!
: Ma-ma-ma Ma-mama!
: Đây là lý do tôi đẩy cô!!!
Hôm đó, tôi có cảm giác như mình đã trưởng thành hơn theo một vài cách… tiếc thay, những cách ấy hoàn toàn chẳng liên quan gì tới mục tiêu dưa hấu cả. Thôi thì mai lại cày tiếp vậy.
Hôm nay lại là Watermelon Game. Đáng tiếc là Kaeru-chan bận nên không vào cùng tôi được. Nhưng stream của tôi và Hareru-senpai lại trùng giờ. Thế là để đổi gió, bọn tôi quyết định vừa luyện tập vừa gọi voice, coi như một mini collab. Tôi nhấp một ngụm StroZero, vừa chơi vừa trò chuyện thoải mái.
“Bên senpai sao rồi?” tôi hỏi.
“Chị đang thu hoạch nho đây.”
“Nho à? Sao lại toàn nho thế?”
“Hỏi game ấy chứ hỏi chị làm gì! Không hiểu sao chị cứ ra hết chùm này tới chùm khác. Đây là gì, Vườn nho của Hareru à?! Mà chị đã không than vãn đâu nếu nho không khó ghép đến thế!”
“Cũng đúng, nho khá là khoai thật. Tại hình dạng.”
So với mấy loại trái cây tròn trịa khác, hình dạng đặc thù của nho khiến việc ghép chúng trở nên đặc biệt khó. Ừ thì cũng là vấn đề kỹ năng, nhưng với số lượng—ờ—khổng lồ mà Hareru-senpai đang phải xử lý, tôi cho chị ấy qua vụ này.
Vả lại, đây chính xác là thứ tôi mong đợi khi chọn trò chơi này. Đúng rồi đó. Tiếp đi nào, vận xui của Hareru-senpai! Nhiều nữa! Nhiều nữa!!!
“Thả ở đây, rồi boom, boom, boom… boom?! Không! Sao lại thế được?!” Hareru-senpai gào lên.
“Sao vậy senpai? Lại thêm nho à?” tôi hỏi.
“Không! Là do vật lý của game. Trái cây không chịu ổn định theo cách chị tính trong đầu, thế là toàn bộ chiến thuật sụp đổ hết!”
“Khoan. Chị không chỉ tính quỹ đạo rơi, mà còn tính cả cách chúng đổ dồn khi ghép à?”
“Ừ. Thật ra cũng không quá khó. À không, khó thật vì chị không bao giờ đoán đúng cả! Chị biết đây là game chứ không phải trái cây thật, nên không thể mong nó xử lý như ngoài đời, nhưng nó trông giống trái cây quá nên làm loạn hết mọi phép tính!”
“Đ-Đúng không?! Mỗi lần chơi game này là em lại nhớ tới thuyết chọn lọc tự nhiên của Darwin!”
“Hả?! Ai nhắc gì tới Darwin ở đây vậy?!”
: Màn hình của Harerun nhìn như đang chơi game khác hẳn luôn LMAO
: Trời ơi, đây là Grape Game bản mới à?
: Thế mà lúc cần nho thì lại không ra. Đó mới gọi là tài năng
: Giống như thuộc lòng bản nhạc nhưng nhạc cụ thì chơi sai hết nốt
: Khúc Shuwa-chan kiểu “nè nè tôi cũng thông minh mà” cuối câu dễ thương ghê
Ừm… tôi cũng không hiểu hết lắm, nhưng ít nhất thì rõ ràng game này còn khó với Hareru-senpai hơn tôi tưởng. Tốt. Nếu không phải là Lady Luck bật đèn xanh cho tôi thắng thì là gì nữa?
“Xin chia buồn nha, senpai,” tôi nói giọng mỉa.
“Hừ. Thế còn em? Bên em sao rồi?”
“Cũng không tệ, nếu em tự đánh giá. Thật ra lúc luyện off-stream ban nãy, em còn nhận ra là mình có khi… chơi game này giỏi phết. Ối, chỗ này trông hơi nguy hiểm. Em cần nho. Cho em nho nào… Nho!”
“Hả?! Sao em muốn gì là ra cái đó liền vậy?! Vớ vẩn quá!”
“Không có gì vớ vẩn cả. Đây là định mệnh.”
“Ờ ha!”
“Tsk tsk tsk. Senpai vẫn chưa nhận ra sao?”
“Hả?! Chị bỏ lỡ cái gì à?!”
“Heh. Thấy chưa, Hareru-senpai, không phải em vừa nhận được quả nho mà là quả nho đã chọn em.”
“Ha ha ha! Nghe vô nghĩa quá!”
“Ồ nhưng nó có nghĩa đấy. Như em đã nói, đây là định mệnh. Và lý do là…”
Hareru-senpai nuốt khan một cái.
“Nho từng là hương vị của StroZero!”
“…Ha ha ha! Vô nghĩa!”
“Hả? Khoan đã. Đừng nói với chị là ta đang mắc kẹt trong vòng lặp nhé?! Chờ đã! Chẳng lẽ tên chị đã bị ghi vào Sách Sinh Mệnh rồi sao?!”
“Ai lại đi bôi bẩn một quyển sách tốt như thế chứ?”
Chết tiệt, không phải vòng lặp. Vậy rốt cuộc senpai của tôi đang bị gì thế này?
“Nghe này, ta không thể đứng đây cả ngày được. Senpai có thể phản ứng kiểu ‘Cái gì cơ?!’ để ta chuyển cảnh không?”
“Không. Vì nho từng là hương vị StroZero thì liên quan quái gì tới chuyện này?”
“Vì em có thể ảnh hưởng tới tỉ lệ rơi của bất kỳ loại trái cây nào nếu nó là hương vị StroZero hiện tại hoặc trước đây? Với hương vị cũ thì hiệu quả ổn, còn hương vị đang bán thì còn mạnh hơn.”
“Em đang nói với chị là em thực sự nghĩ mấy lời vừa rồi hoàn toàn hợp lý và không hề lố bịch chút nào à?”
“Vâng? Senpai, chị ổn chứ? Thôi thì để nhanh hơn, em chứng minh cho xem nhé. Rồi. Cho em nho! Nice. Thêm một quả nữa! Lại nice.”
“? ? ? ( ⁀ ◡ ⁀ ) ? ? ?”
“À à, em nghĩ em biết rồi. Có khi vấn đề nho của senpai cũng là do em. Em vô thức can thiệp vào gameplay của chị vì em không muốn chị thắng.”
“? ? ? (◉◞౪◟◉) ? ? ?”
: Hả? HẢ???
: Chat ơi, cái này là thật hả?
: Lý thuyết lố đến mức tôi từ chối cả việc ngạc nhiên
: Harerun đối mặt với bí ẩn lớn nhất đời mình
: Khi một người quá thú vị
: VTuber làm được chuyện này luôn à???
: Chỉ là may mắn thôi mà? Dù xác suất một phần triệu thì vẫn có “một” chứ?
: Hóa ra đang chơi StroZero Game
“…Hay là người điên thật sự là chị?” Hareru-senpai lẩm bẩm, đầy hoài nghi. “Chị chơi game này sai suốt từ đầu tới giờ sao? Được rồi, thử nhé. Cho chị hồng! Và… ra cherry.”
“Cho chị dekopon! À, lần này không được.”
“Aha! Thấy chưa?! Em cũng không làm được mà! Ban nãy chỉ là trùng hợp thôi. Một sự trùng hợp vô lý, gần như kỳ tích! Phù, chị biết ngay mà! Biết ngay luôn! Nhưng cú đó em lừa chị được đấy, Shuwacchi, chị công nhận! Em nắm được cơ hội một phần triệu đó! Nể!”
“Ờ thì… với dekopon thì ít hiệu quả lắm. Vì không có StroZero vị dekopon mà? Có vị cam là họ hàng gần, nên xác suất chỉ tầm năm mươi–năm mươi.”
“A ha ha ha! Đúng rồi ha, sao chị quên mất chứ?! Không phải hương vị StroZero nên không phải lúc nào cũng được! Ngốc thật—Ý chị là KHÔÔÔÔNG!!! Cái này sai trái quá rồi! Đây là thao túng dữ liệu game! Đây là—!”
“Nếu em đang thao túng game thì cái Núi Nho bên kia của chị cũng thế thôi. Đừng cay cú nữa, senpai. Không phải lỗi của em khi StroZero không yêu chị.”
“C-Coi thường chị à?! Rồi xem ai cười sau cùng khi em vẫn thua chị dù có siêu năng lực bẻ cong thực tại đi! Não ơi, tính toán đi!!! Chị đã làm chủ được vật lý trong game này rồi, đừng có trộn lẫn với thực tế nữa! Chúng không phải trái cây! Chỉ là pixel giả dạng trái cây thôi! Chị sẽ thả em ở đây, rồi boom, boom, boom, boom—ĐƯỢC RỒI! Tính toán hoàn hảo!!!”
“Và em mới là người bị cho là gian lận à?”
: Và thế là Live-On trở thành battle shounen như số mệnh đã định
: Trời ơi tôi muốn cái này thành anime thật sự luôn LMAO
: Đây là trận chiến giữa hai S-ranker của Live-On sao…
: Shonen Jump ơi, nghe nói mấy ông đang cần ‘Big Three’ mới hả
: Kiểu như Nakayoshi đăng Death Note vậy
: Nguyên tắc vàng của Shonen Jump: Tình bạn – Nỗ lực – Chiến thắng – Điên loạn – Hỗn mang
: Đủ cả năm luôn, gửi đi xuất bản thôi
: Ba cái đầu là đủ rồi, cảm ơn
Trận chiến vẫn tiếp diễn khi bọn tôi liên tục ăn miếng trả miếng, nhưng rốt cuộc ngày hôm đó vẫn kết thúc mà không có người chiến thắng. Dù vậy, tôi biết chắc cả hai chúng tôi đều cảm nhận được điều đó — ngày phán quyết đã đến rất gần.
“Em có cảm thấy luồng khí đó trong không khí không, Kaeru-chan? Hôm nay là ngày đó đấy.”
“Có.” Kaeru-chan gật đầu, ngay bên cạnh tôi.
Đúng vậy. Ngay bên cạnh tôi. Bọn tôi từng nói ít nhất cũng muốn gặp nhau ngoài đời một lần, nên giờ thì Kaeru-chan đang ở nhà tôi, ngồi cạnh tôi, cho một buổi collab offline.
Ngày phán quyết đang tới gần. Tôi có linh cảm rằng nếu hôm nay không phải là ngày đó, thì sẽ không bao giờ là ngày đó nữa. Với chiến thắng treo lơ lửng trước mắt, tôi phấn khích hơn bao giờ hết.
Nào, game. Cho tôi xem hết những gì mày có đi!
“À mà mommy, Kaeru có mang cho mommy một món quà tiền chiến thắng nè,” Kaeru-chan đột nhiên nói.
“Aw, không cần đâu mà. Là gì thế?” tôi hỏi.
“Nguyên một bộ đồ chơi nhập vai em bé cỡ lớn.”
“Tiền chiến thắng cái gì, cái này là hậu sản thì có, mang đi chỗ khác ngay.” Vậy ra cái thùng to đùng đó là thứ này à… “Kaeru-chan, chị vừa nói gì về luồng khí trong không khí? Và em trả lời là ‘có’ đúng không?”
“Có.”
“Vậy tại sao em lại mang tới mấy thứ chỉ tổ phá nỗ lực của chị thế này?”
“Để giúp mommy phê hơn.”
“Ra ngoài.”
“Vậy thì Kaeru chỉ mang theo cái lục lạc em tự làm cho mommy từ lon StroZero và hạt chanh rồi đi thôi.”
“Khoan khoan khoan! Đừng vội thế chứ! Trời ơi, đây là lục lạc hả? Ôi chúa ơi, ồn thật, chị thích ghê!”
: Khởi đầu quá là strong luôn mọi người ơi
: Kaeru-chan ngoài đời đúng là yabai cấp độ khác
: Ủa mới bảo ‘ra ngoài’ đâu rồi?
“Trong lúc mommy bị lục lạc phân tâm, lao vào vòng tay mommy! A, Shangri-La!”
“Này! Xuống coi!”
“Suỵt. Đừng nói gì cả mommy. Kaeru chỉ muốn nhìn mommy lắc lục lạc thôi.”
“Em biết không, thường thì mẹ lắc lục lạc để dỗ con, chứ không phải để tự mình giải trí đâu…”
“Chi tiết nhỏ, chi tiết nhỏ!”
Ôm chặt quanh eo tôi là đôi tay cùng gương mặt trưởng thành không thể nhầm lẫn của một người phụ nữ lớn tuổi hơn tôi, miệng thì liên tục gọi tôi là mommy thế này mommy thế kia. Nếu tôi không biết trước Kaeru-chan là kiểu người như vậy, không biết tôi còn bối rối tới mức nào nữa…
“Đã tiện rồi thì xử luôn cái lời hứa mút ti đó đi nhỉ?”
“Không đời nào! Mười nghìn ngày đâu rồi?!”
“Mommy thà để một bà gần sáu mươi tuổi mút ti còn hơn để một người mới cuối hai mươi à?”
“…Ờ, nghe cũng có lý.”
“Vậy là thống nhất rồi. Xin lỗi trước vì tay em nha.”
“Ê ê ê ê! Chị chưa sẵn sàng! Chị thật sự sẽ không thích đâu! Em ổn với chuyện đó hả?”
“Kaeru không ngại kiểu mút trong ghê tởm.”
“Kiểu gì cơ?”
“Là mút ti của một người phụ nữ rõ ràng là không hề hứng thú.”
“…Ờ, nghe cũng có lý.”
“Vậy Kaeru bắt đầu được chưa?”
“Nhưng chị không muốn bị mút, chị cũng muốn mút nữa!”
“Cứ mút đi — mommy có hai đầu ti mà?”
“Vậy sao chị lại ghê tởm khi mút ti của chính mình chứ?!”
: Kaeru-chan rung bần bật vì sung sướng
: Cuối cùng cũng tới collab offline rồi
: Shuwa-chan là kiểu mommy vừa ghê vừa hứng nên vừa muốn vừa không muốn
: Tôi không thích mommy này…
: Tôi Muốn Mút Ti Của Chính Mình Với Gương Mặt Ghê Tởm
: Xin lỗi nhưng tôi chưa đủ suy đồi để hiểu nổi chuyện này
: Xin chào, tôi là người xem mới. Có ai giải thích giúp tôi chuyện gì đang xảy ra không?
: Chào mừng tới Live-On, bọn tôi không cổ hủ như mấy chỗ khác đâu
: Ừ thì… bọn tôi chỉ là dâm thôi
“Nghe này, em tới đây để cổ vũ chị hay không vậy?!” tôi gắt.
“Tất nhiên rồi. Một mình Kaeru đã là buff rồi.”
“Từ khi nào em tự tin vậy hả? Mà thôi, chị cũng không khá hơn, suốt ngày tự xưng thiên tài.”
“Từ khi stream cùng mommy. Ngày nào bên mommy cũng vui cả.”
“Vậy thì chị cũng mừng khi nghe thế.”
Làm một nửa của bộ đôi hài slapstick thì vui thật, nhưng tôi còn game phải lo, nên tôi tự kéo mình trở lại tập trung. Rồi, như thể chẳng có gì to tát, Kaeru-chan đưa cho tôi món quà tiền chiến thắng thật sự, đồ ăn vặt để tiếp sức! Tôi biết ơn vô cùng. Nhưng tất nhiên, sự ủng hộ của em ấy luôn kèm theo mấy trò quấy phá khiến tôi vừa cày vừa phải chịu trận.
Dù nói là “cày”, nhưng từ đó nghe không đúng lắm. Đây có thể là một cuộc cạnh tranh nghiêm túc, nhưng bầu không khí thì nhẹ nhàng đến lạ. Thất bại hết lần này đến lần khác cũng không làm tôi nản; tôi cứ tiếp tục, động lực vẫn nguyên vẹn.
Đúng là Kaeru-chan giúp tôi nhiều hơn tôi muốn thừa nhận, nhưng chẳng phải đó là kế hoạch ngay từ đầu sao? Có ai đó phá vỡ sự đơn điệu của việc cày cuốc. Nên dù stream kéo dài, dần biến thành endurance stream, tôi vẫn chẳng thấy mệt mỏi chút nào khi có Kaeru-chan bên cạnh.
Rồi, trong một ván chơi như thế, giữa cơn mưa trái cây rơi xuống, một thứ gì đó kỳ diệu xuất hiện, lặng lẽ đến mức suýt nữa tôi bỏ lỡ.
“Kaeru-chan… Có khi nào là lần này không?”
“Sau khi tạo ra quả dưa hấu đầu tiên, gần như không còn dư trái nào cả. Đây là nỗ lực tốt nhất của mommy từ trước đến nay.”
“Được rồi. Vậy chị sẽ tập trung.”
“Chúc may mắn, mommy.”
Ngay lúc đó, Kaeru-chan dừng hẳn mấy trò quấy phá. Tôi đoán là do em ấy đã trưởng thành hơn từ khi gia nhập Live-On, biết khi nào cần nghiêm túc.
Tôi khóa chặt tinh thần, tập trung tránh những sai lầm ngớ ngẩn, ghép từng trái một…
: TÔI CÓ MẶT Ở ĐÂY
: Kỹ năng đặt nho chính xác thật sự đỉnh
: Đi nào!!!
: Nice!
: Trừ khi có lon StroZero nào rơi từ trên trời xuống thì đây là ván rồi
Táo, táo — lê.
Lê, lê — đào.
Đào, đào — dứa.
Dứa, dứa — dưa.
Dưa, dưa —
“ĐI NÀOOOOOOOO!!!”
Dưa hấu.
Ngay khoảnh khắc nó xuất hiện, quả dưa hấu thứ hai chạm vào quả đầu tiên. Rồi cả hai biến mất, chỉ để lại một khoảng trống mênh mông vô tận.
Tôi vẫn chưa nhận được tin nhắn từ Hareru-senpai, nghĩa là…
“EM THẮNG RỒI!!! EM THẮNG RỒI!!! Kaeru-chan, lại đây, lại đây — tới giờ rồi!”
“Vâng!”
Bọn tôi gọi cho Hareru-senpai, người đang giữa một endurance stream của riêng chị ấy. Chuẩn bị xong, chị bắt máy, và…
“Này senpai. Chị đang xem chứ?” tôi hỏi, giọng đầy mỉa mai.
“Senpai ơi, bọn em có tin cực kỳ quan trọng muốn chia sẻ đây,” Kaeru-chan nói chen vào, độ láu cá chẳng kém tôi.
“Chị biết quả double watermelon yêu quý của chị không, thứ mà chị mất ăn mất ngủ, gần như bán mạng để tạo ra ấy?”
“Ừ thì…”
“Bọn em làm được trước rồi!!!”
cả hai bọn tôi đồng thanh.
: ĐỘ TRƠ TRẼN NÀY LÀ SAO TRỜI ƠI LMAOOOO ¥10,000
: Hai người này bàn bạc trước đúng không?
: Tôn trọng tiền bối? Cái đó ăn được à? ¥5,000
: Và thế là tôi không thể vui mừng nổi nữa ¥220
: Không phải copypasta NTR chứ LMAOOOO
: HARERUN BÊN KIA CŨNG GẦN XONG RỒI MÀ TRỜI ƠI
Một tiếng thét long trời lở đất vang lên từ phía Hareru-senpai. Âm nhạc. Thuần túy là âm nhạc đối với tai tôi.
“Phù, xong rồi, chị thắng rồi! Chắc chị sẽ sống nhờ cảm giác này suốt phần đời còn lại!” tôi nói.
“Bọn mình thắng mà, mommy. Đừng quên cục bảo bối quý giá này chứ.”
“Lại nữa à,” tôi rên rỉ, rồi khựng lại. “Mà… khoan. Nghĩ lại thì… em nói đúng.”
Kaeru chớp mắt. “Mommy?”
Bình thường tôi sẽ buông một câu mỉa mai cho xong chuyện, nhưng lần này thì… không. Không phải hôm nay.
“Bọn mình làm chuyện này cũng lâu rồi, và dù chị vẫn chưa hiểu nổi cái mối quan hệ kỳ quặc này là thế nào, chị bắt đầu nhận ra là… chị không ghét nó. Như lần chị đẩy em ra làm bia đỡ với Shion-mama. Hay lần này, mà nói thật thì, nếu không có em, có khi chị đã thua thảm rồi. Nên chị nghĩ là… tới lúc phải thừa nhận rồi.”
“Thừa… nhận?” Kaeru-chan lặp lại, hơi do dự. “Thừa nhận cái gì?”
“Rằng chị tự hào khi gọi em là em bé của chị, Kaeru-chan.”
Những lời ấy tuôn ra hơi lộn xộn, sự xấu hổ khiến tôi nói không được mạch lạc. Nhưng đây là lúc để nói ra cảm xúc thật của mình, vì ai biết được khi nào tôi mới có cơ hội như thế này lần nữa?
Và đúng là Kaeru-chan chắc chắn sẽ khiến tôi phải trả giá cho chuyện này, trêu tôi không thương tiếc suốt bao lâu không biết, nhưng… ừm, so với tất cả những gì em ấy đã giúp tôi, cái giá đó cũng chẳng đáng là bao.
Thôi nào, Kaeru-chan cứ việc nịnh tôi, sùng bái tôi tùy thích đi! Nhưng đừng nghĩ tôi sẽ chiều theo mọi yêu sách của em nhé! Tôi không phải kiểu phụ huynh nuông chiều con vô điều kiện đâu. Sẽ không có chuyện bú ti! Ít nhất là… hôm nay!
Củng cố quyết tâm xong, tôi ngẩng lên nhìn Kaeru-chan—
và bắt gặp một vệt bạc đang lặng lẽ trượt dài trên má em ấy.
Hả…?
SỤT SỊT “Nnnh…”
Đ-Đợi đã…
Em ấy đang… khóc sao?!
Mọi thứ diễn ra quá đột ngột, bất ngờ đến mức đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
“K-K-Kaeru-chan?! C-C-Có chuyện gì vậy?!”
Những lời tiếp theo của em ấy chỉ khiến đầu tôi quay mòng mòng hơn nữa.
“Mommy không nhớ sao? Điều Kaeru đã thề với mommy ngay trước khi chúng ta chia tay… vào ngày đầu tiên gặp nhau?”
“Ờm…”
“Kaeru đã thề rằng… Kaeru sẽ trở thành một người mà mommy có thể tự hào khi được gọi là mommy!”
À… đúng rồi…
Hình như… có chuyện đó thật…
Là lúc tôi tìm thấy em ấy gục xuống sàn ở văn phòng Live-On thì phải?
Chuyện đó lâu quá rồi, nên tôi… ờ… có lẽ đã… quên béng mất.
“X-Xin lỗi, Kaeru-chan! Tôi quên thật! Tôi không có ý nói lại chuyện đó đâu, thật sự không phải cố tình callback hay gì cả!”
“N-N-Nnggggghhhhh…”
Em ấy càng nức nở hơn.
“A-Ah?! Xin lỗi! Xin lỗi xin lỗi xin lỗi! Thật sự xin lỗi! Tôi đúng là sư phụ tệ hại của Dagger-chan mà, xin lỗi!”
“Không phải vậy đâu…” SỤT SỊT
“Mommy không cố ý nói, nhưng vẫn nói ra. Như vậy có nghĩa là… mommy thật sự nghĩ như thế, đúng không?”
“Hả? Ờ… ờ… chắc vậy?”
“W-W-WAAAAAAAAAAAAAAAAH—!”
“Ê ê ê ê ê ê ê! Khoan đã! Chết rồi, giờ phải làm sao đây?! Bình tĩnh lại đi Kaeru-chan, đừng khóc mà! À! Đúng rồi—xúc xắc em bé! Kaeru-chan, nhìn xem mommy có gì nè!”
Tôi lắc cái xúc xắc đó hết sức mình.
“UWAAAAAAAAH—! LẦN ĐẦU TIÊN MOMMY ĐỐI XỬ VỚI CON NHƯ MỘT ĐỨA TRẺ THẬT SỰ—UWAAAAAAH!!!”
“Trời ơi— AHHH!!! Có ai đó!!! Cứu tôi với!!!”
: hai người này đang làm cái quái gì vậy…
: ừm, nghe như có người đã quên một chuyện mà đáng ra không nên quên
: collab đó là từ đời nào rồi
: tận lúc gen 4 debut ấy chứ LOL
: khi mọi thứ bạn nói để dỗ người ta nín khóc lại khiến họ khóc to hơn
: chúc mừng? ¥30,000
: không ngờ Kaeru-chan thật sự tìm được mẹ luôn
: quà cho em bé ¥50,000
: Oshi no Ko (phiên bản Live-On)
: ♪ kimi wa kanpeki de kyuukyoku no COMEDIAN ♪¥10,000
: thôi xong, thế nào cũng bị cắt clip
: cắt, xén, tỉa, gọt luôn
: sau màn thắng mà cay thế này tôi bảo không ăn mừng mà vẫn phải donate ¥22,000
: mọi người làm gì đi Harerun kìa cô ấy sắp phát điên rồi
: khoan… bà ấy vẫn đang trong cuộc gọi à??? LMAO
: Awa và Kaeru phối hợp như mẹ con luôn
: Goku và Gohan hạ Super Perfect Cell
: đáng yêu thật sự
: vậy… có tính là happy ending không?
: kiểu kết cục rất Live-On thì đúng hơn
“Mommy, Kaeru nói thật đấy. Đây là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời Kaeru.”
“Th-Thật à… Ừm… vậy thì… tôi mừng cho em? Chắc vậy?”
“Vâng.”
Kaeru-chan, hoàn toàn trái với mọi dự đoán của tôi, vẫn tiếp tục sụt sịt khóc suốt phần còn lại của buổi stream.
Tôi hơi ghét bản thân vì không thể nghiêm túc hoàn toàn trước khoảnh khắc này, nhưng…
tôi đã thắng thử thách, đứa trẻ của tôi trông hạnh phúc vô cùng…
thế thì còn gì để đòi hỏi hơn nữa chứ?
Idle Talk: Q&A Castella của Alice Soma
“Giờ tôi sẽ trả lời mấy câu Castella nha!”
Q: Đã hoàn thành compilation tiếng uống rượu và tiếng hét seiso của Awayuki rồi. Để lần họp định kỳ tới cùng xem nhé.
“Tiếc quá, cả hai cái đó tôi làm xong hết rồi.”
: đây là đời thật à
: nếu mỗi lần có người làm compilation tiếng uống rượu + tiếng hét của một VTuber kỳ quặc mà tôi được 1 nickel thì giờ tôi có 2 nickel—không nhiều, nhưng lạ là nó xảy ra hai lần
: để chiếu cho Awayuki xem rồi bắt đoán ai làm cái nào
Q: Nếu Shuwa-chan là một vị StroZero thì sẽ là vị gì?
“Là vị StroZero mà cô ấy đang uống lúc đó.”
: tôi ngu hay câu này trả lời sai trọng tâm vậy
: không mâu thuẫn nhưng chắc chắn không đúng ý câu hỏi
: cô ấy là Kirby à
: xác nhận Copy Ability
: vẫn nhắm vào cái lưỡi gà đó hả Alice
Q: Awayuki Kokorone say xỉn đang ở ngay trước mặt bạn. Bạn sẽ làm gì?
“Khi nào cô ấy không say ấy nhỉ?”
: LOL
: Alice-chan trả lời mấy câu này như đánh home run
: chứ đâu phải Alice-chan không thể gặp Shuwa-chan say ngoài đời nếu chịu đi uống cùng
“U-Uống rượu với Awayuki-dono… ngoài đời thật á? Tôi có bị trời phạt vì sự bất kính này không?!”
: nếu vậy tôi sẽ cãi với thần linh giúp bạn
: Shuwa-chan chắc mới là người bị phạt
: mong là chỉ có thần linh phán xét bạn
: hai cô gái chill trong quán bar, khoảng cách 0 cm vì siêu gay
: postcoital? postmortem.
“N-Nếu chuyện đó xảy ra ngoài đời… Không, không thể nào!”
Q: Bạn có stream gì không liên quan đến Shuwa-chan không? Stream nào cũng nói về Shuwa-chan hoặc… theo dõi, ý tôi là watchalong.
“Tất nhiên là có chứ! Đúng là stream huyền thoại của cô ấy đã khiến tôi mê Awayuki-dono, và tình cảm đó lớn dần cho tới khi tôi debut, có một thời gian toàn là Awayuki thôi. Nhưng bây giờ thì tôi tự hào nói rằng tôi đã kết bạn với rất nhiều người ở Live-On, và tôi yêu quý không chỉ Awayuki-dono, mà là toàn bộ Live-On!”
: xứng đáng giải “giao tiếp tiến bộ nhất Live-On”
: dễ thương quá ¥220
: đừng quên, giờ cô bé là senpai rồi đó
: nhưng vẫn tranh thủ nhét Awayuki vào mọi lúc có thể
Q: Khi không stream, bạn dành nhiều thời gian nhất cho việc gì? (Không được nói liên quan đến Awayuki)
“Không được nói liên quan đến Awayuki ư? Vậy thì… ờ… ừm…”
: nghĩ dữ vậy sao
: Awayuki là đời sống riêng tư rồi
: lúc bạn nói ‘bùng nổ’ nghe như giai đoạn đó đã kết thúc
: câu hỏi nào cũng dính Awayuki
“À! Tôi sống cùng gia đình nên giúp bố mẹ việc nhà!”
: câu trả lời seiso nhất có thể luôn, quá đỉnh
: khoảng cách moe khủng khiếp
: nhớ dùng lại câu này lần sau để trả lời cho lẹ
Q: Cuốn sách thiếu nhi bạn thích nhất hồi nhỏ là gì? Alice in Wonderland chăng?
“Tôi rất thích Alice in Wonderland, nhưng tôi cũng là fan của Kenji Miyazawa! Đặc biệt là Đêm trên chuyến tàu Ngân Hà. Thế giới trong đó cuốn hút tôi lắm.”
: Awayuki’s Adventures in StroZeroland
: có phải vũ trụ nơi Awayuki đi làm cho Moontory không
: ồ, fan Kenji Miyazawa à
: ai mà ngờ cô bé từng đọc Đêm trên chuyến tàu Ngân Hà giờ lại ám ảnh một Awayuki Kokorone ¥5,000
: tôi cũng mong một ngày tìm được hạnh phúc thật sự ¥10,000
: gu tốt từ xưa tới giờ
Q: Người ta nói “đẩy không được thì kéo”, sao bạn không thử thay đổi cách cư xử với Awayuki-dono? Biết đâu tạo được tình huống khiến oshi của bạn chú ý?
“Nghe cũng hợp lý, nhưng lại trái với một trong những giáo lý nổi tiếng nhất của Awayuki-dono:
‘Nếu đàn ông thấy phụ nữ quyến rũ thì cứ dựng lên ngay tại chỗ.’
Thẳng thắn là chìa khóa!”
: giáo lý mà cả giáo phái cũng không dám nhận
: mồi lửa có thể thiêu rụi Live-On
: lúc cô ấy nói ra thì nó đã là đám cháy rồi
: nhưng bạn là phụ nữ mà?
: tôi nghĩ nếu bạn cứ thể hiện mặt dễ thương như lúc ở stream của Shion-mama thì cô ấy sẽ đổ ngay thôi…
“C-Cái đó chỉ là… C-C-Cái đó không phải cố ý đâu, hiểu chưa?!”
Idle Talk: Castella Q&A của Ehrai Sonokaze
“Đến giờ trả lời vài câu Castella rồi đây~!”
Q: Kính gửi ngài Boss, chỉ tò mò chút thôi, hình phạt tủ của ngài khi mấy thằng đàn em làm loạn là gì vậy? Chặt xác cho heo ăn? Bắt tự chặt ngón út? Hay mang giày bê tông rồi quăng xuống sông StroZero? Chỉ là vài ý tưởng cá nhân, mong được nghe ý kiến của ngài!
Q: Chào boss! Không cần bàn cãi, chị đúng là nữ hoàng! Dạo này trong “chuồng” hơi ồn ào, đánh nhau chỗ này, xô xát chỗ kia. Boss định xử lý sao? Theo tôi thì gom hết bọn cứng đầu đó lại, xếp hàng ngay ngắn rồi boss “dạy dỗ” tụi nó chút cho biết luật lệ, hiểu ý tôi chứ? Dằn mặt cho ra trò ấy! Mà thôi, boss hiểu hết mà, lúc nào boss chẳng hiểu tôi nói gì!
Q: Yo zookeep, housekeep, shopkeep, gatekeep, barkeep, barkeeper’s friend. Muốn tôi gọi kiểu gì cũng được hết! Thế rốt cuộc là sao? Gọi zookeep hả? Thôi được, chỉ vì tôi yêu bạn đó! Boss là boss mà, boss ơi!
“Và hôm nay chúng ta chỉ có bấy nhiêu thời gian thôi~!”
: CÁI GÌ
: thấy cả đống Q mà không thấy A đâu hết???
: ba cú là out nha!
: tập đánh bóng mà cứ mỗi quả thứ tư là lựu đạn thật
: ơ quả bóng nhìn lạ ghê (BÙM)
“Nếu mọi người muốn tự mình trả lời mấy câu đó thì cứ tự nhiên nhé! Tôi không có hình phạt tủ, không ‘dằn mặt’, và tôi càng không phải là boss, boss gì cả!”
: Boss nói gì vậy boss? Boss quên hết những gì tụi mình đã trải qua rồi sao?
: Mau gọi Dagger-chan tới đây!!!
: Gọi Dagger-chan á? Điên hả? Chỉ cần một tiếng “hả?” của em ấy là mấy ký ức còn lại bay sạch luôn đó!
: Vậy gọi Awayuki đi! Cô ấy có kinh nghiệm khôi phục ký ức (tạm thời)!
: KHÔNG! Ai cũng được trừ cô ta! Mở thêm sức mạnh tiềm ẩn của boss là boss nghỉ hưu luôn đó!
: Có gì cao hơn boss không? Boss về hưu.
Q: Dạo này mối quan hệ giữa bạn và Chami-chan thế nào rồi?
“Hôm qua chị ấy đã đãi tôi một buổi ASMR tiếng chim rất dễ thương.”
: thiệt luôn
: ồ wow, hay ghê, không biết Chami-chan còn biết thì thầm với chim nữa
: dễ thương quá! ¥1,000
“Đúng là rất hay~. Toàn bộ tiếng chim đều do chị ấy tự làm đấy.”
: lol
: cô bé này đúng là ASMR được mọi thứ
: “zookeeper thích động vật, mình giỏi ASMR, hiểu rồi—ASMR động vật!” — Chami-chan, có lẽ vậy
: Chami-chan vẫn ‘chamming’ như thường
: Có lẽ nên cho đứa nhỏ nghỉ ngơi chút?
“Ừm, có lẽ vậy. Dạo này tôi cũng khá thích mấy trò quậy của chị ấy~. Chị ấy có nét duyên riêng, ngốc nghếch mà đáng yêu.”
: hoho!
: tiến triển rồi!
: muốn làm ‘dawg’ của Ehrai-chan thì phải biến thành chó trước
Q: Boss zookeeper có hình xăm không? Có nghĩ đến chuyện xăm mình không?
“Nghệ thuật cơ thể à~?”
: nghệ thuật cơ thể???
: làm ơn đừng kiểm duyệt Castella của fan vì lợi ích cá nhân~
: dùng uyển ngữ nghe buồn cười ghê LMAO
: thôi khỏi cố rửa nghi án yakuza nữa, không rửa được đâu
: ¥1,000
“Nếu phải chọn thì có lẽ một hình động vật nhỏ cũng ổn, nhưng thật lòng mà nói, tôi nghĩ không xăm vẫn tốt hơn~. Tôi là một zookeeper. Và dù thích hay không thì ở Nhật, kiểu thể hiện bản thân như vậy vẫn còn bị nhìn nhận khá khắt khe. Tôi không muốn trở thành ảnh hưởng đáng ngờ đối với những đứa trẻ còn non nớt~.”
: Chuẩn mực ghê!
: Ehrai đúng là ‘erai’ (đáng khen) ¥8,000
: Nhưng mà… boss mà…
: có trẻ con nào xem stream này thật không?
: thôi đừng hỏi câu đó ở đây
Q: Gần đây bạn có mê loài động vật nào đặc biệt không?
“Dạo này tôi khá có cảm tình với voọc chà vá chân đỏ. Đôi mắt buồn buồn, man mác ấy… không hiểu sao cứ cuốn lấy tôi, làm tôi nghẹt thở~.”
: con gì cơ
: tôi tra rồi, là khỉ
: wow màu mè ghê
: như ghép từ bốn loài khác nhau vậy
: đỉnh thật… đẹp ghê
: đúng là zookeeper của tui!!! ¥3,000
Q: Boss! À không, zookeeper! Chào buổi tối!!! Tôi nhớ bạn từng nói có thời gian rất mê phim yakuza, vậy còn game yakuza thì sao??? Có hứng chơi không, hay thậm chí stream luôn? Tôi xem liền!
“Tôi biết nói vậy nghe normie lắm, nhưng tôi rất muốn chơi Like a Dragon một ngày nào đó~! Hiện tại thì chưa có kế hoạch chính thức, nhưng hy vọng là một ngày nào đó~.”
: bảo mình normie kìa
: Tôi là N.O.R.M.I.E: Notorious Outlaw Rebelling against Mainstream Institutions and Establishments
: chưa bao giờ là thời điểm tốt hơn để chơi Like a Dragon!
: hay Yakuza—tên cũ bên Tây. Tôi thích tên đó hơn, gọn gàng.
: Z O O K E E P ¥9,680
Q: Trước khi trở thành “boss”, bạn là một zookeeper hiền lành, rụt rè, giỏi về động vật nhưng nói thật là không nổi bật lắm so với hai người cùng gen như thảm họa cháy thùng rác. Nhưng từ khi mặt “boss” xuất hiện, vẻ dịu dàng, nhỏ nhẹ (thường ngày?) của bạn lại càng nổi bật hơn, và tôi rất thích điều đó. Bạn là thành viên gen 4 tôi yêu thích nhất! (Xin lỗi, câu này không hẳn là câu hỏi nhỉ?)
“Tôi không quan tâm có phải câu hỏi hay không, vì đây là điều hay nhất tôi đọc được cả tuần~! Cảm ơn bạn đã gửi đến, cảm ơn rất nhiều! Thật vui khi biết ngoài kia có những người như bạn. Ôi, tôi hạnh phúc quá. Bạn, bạn của tôi, giờ là viewer yêu thích nhất của tôi, và tôi xin trân trọng mời bạn đến Ehrai Zoo!”
: ấm áp ghê
: câu hỏi hay!
: mời riêng luôn á?!
: chạy đi bạn ơi, chị ấy sẽ nhốt bạn vào chuồng với bảng “viewer yêu thích” đó
: chị ấy đâu có nói là mời với tư cách khách
“Hm hm hmmm~♪”
: không hề phủ nhận luôn. Đáng nghi…
: hiếm lắm mới thấy cảnh này
: chắc là vui thật sự rồi
: Ehrai Zoo—vào được nhưng không ra được
: khiếp.
Idle Talk: Castella Q&A của Dagger
“Yesss~ tới giờ Castella rồi!”
Q: Where did you come from, where did you go? Where did you come from, Live-On-Eyed Joe?
(Tạm dịch: Điều gì đã khiến bạn từ fan trở thành talent của Live-On?)
“Không biết có một lý do cụ thể nào không. Tôi chỉ là đang chán trên YoTube một ngày nọ thì… Ờ… ý tôi là, tôi bị lạc trên đường phố Tokyo rồi vô tình đi vào văn phòng Live-On! Là định mệnh đó!”
: hahahaha
: không sao đâu, tụi tôi giả vờ không nghe thấy gì hết
: đúng rồi Dagger-chan, bạn vượt qua vòng tuyển chọn chỉ bằng tài năng thuần túy
: mỗi khi †-chan nói ‘ờ… ý tôi là’ thì câu trước đó coi như chưa từng tồn tại
: em ấy ngay từ đầu đã định nói “lạc giữa Tokyo”, chỉ là phát âm hơi lệch tí thôi!
Q: Bạn có thích hamburger steak phô mai không? Thích phô mai trộn trong hay để lên trên?
“Thích chứ sao không! Trong miếng hay trên miếng đều được hết!”
Q: Có món nào khác ngoài hamburger steak đủ khiến bạn lấy lại ký ức không?
Q: Vậy là giờ bạn nhớ ra rồi chứ?
“Tôi không biết loại thuốc xóa trí nhớ nào khác ngoài hamburger steak cả! Và không, tôi vẫn bị mất trí nhớ.”
: WOAH! Trả lời đúng nhân vật luôn kìa! ¥2,000
: chuuni wholesome nhất quả đất với hamburger steak là chìa khóa vạn năng
: cho thêm phô mai vô là nhớ lại cả kiếp trước luôn
: chắc kiếp trước là nhân vật GochiUsa
Q: Chào, tôi chơi sax nhưng đang không tìm được bài nào hợp gu. Có gợi ý nào không?
“Bạn chơi sex á? Cái gì?”
: alo?!
: Hư nè! Hư rồi Dagger-chan!
: mấy câu đùa bẩn của con bé đúng kiểu jump scare
: nó đến bất thình lình thật LOL
“Sax! S-A-X!”
“À à, hiểu rồi, xin lỗi! Đúng là ‘a’ chứ không phải ‘e’! Nhưng sax là gì vậy? Tôi gọi cho sư phụ hỏi thử, mong là cô ấy bắt máy. Alo? Sư phụ? Sex là gì? Aha ha ha!” VỖ VỖ VỖ VỖ VỖ
“Xin lỗi, đùa thôi. Sax, là sax. À, nhạc cụ hả? Ống vàng vàng đúng không? Vậy sư phụ có bài nào hay có sax không? À! Được đó, cảm ơn! Bye! OK mọi người, sư phụ bảo là ‘Loreley’ của L’Arc~en~Ciel!”
: con nhóc quỷ này…
: Awayuki không phải senpai thân nhất của nó mà không có lý do
: tưởng tượng đống cảm xúc sư phụ vừa trải qua mà coi BAHAHA
: nhớ là kèn horn cũng vàng và ống, nhưng không phải sax
: Q&A sư đồ kết hợp!
: chọn bài hay ghê, đúng là hidden gem
: chuẩn
: đề xuất rất có tâm
: bài chuuni cho Dagger chuuni
: Xin lỗi sư phụ, nhưng sự đã rồi
Q: Churi-sen như thế nào trong ngày thường?
“Chị ấy hiền hơn nhiều so với lúc lên stream. Có lần tôi nói thích ăn canelé, từ đó về sau hình như mỗi lần đi cửa hàng tiện lợi chị ấy đều mua cho tôi.”
: ai đang cắt hành vậy
: đáng yêu quá
: như bà ngoại hiền lành luôn nhớ cháu thích ăn gì chỉ vì một lần nói
: một sensei dịu dàng và chu đáo
“Với lại, dạo này chị ấy có vẻ hơi khác. Kiểu… ngầu hơn một chút.”
: hm?
: ồ? chuyện gì đây
: là Live-On nên chắc chắn không phải chuyện tốt đâu
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
