Chương 16 - Hỏa Linh Thảo
Thuở xa xưa, có một vị linh thuật sư kiệt xuất nhận ra rằng, sức người có hạn, đơn thương độc mã khó lòng thu thập và lĩnh hội được hết mọi môn linh thuật trong thiên hạ.
Thế là người đó bèn chu du khắp chốn, chiêu mộ những linh thuật sư chung chí hướng về quy tụ một nơi, tạo nên nền móng đầu tiên của Mao Sơn Phái.
Mới đây, môn phái này vừa tiếp nhận một tân binh.
"Đây là cháu gái ta. Mọi người chiếu cố con bé nhé."
Nhờ có cô mẫu Chân Anh Châu là trưởng lão chống lưng, Chân Ân Tiên nhanh chóng hòa nhập với môi trường mới ở Mao Sơn Phái với tư cách là tiểu sư muội.
Đã là út ít thì đương nhiên phải xắn tay làm việc vặt. Bù lại, cô bé rất biết cách cư xử, nên các sư huynh, sư tỷ ai nấy đều cưng chiều.
Sự lanh lợi, ngoan ngoãn của Chân Ân Tiên rất được lòng mọi người.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cô bé đã trở thành tâm điểm chú ý của toàn thể môn đồ. Lý do dĩ nhiên là vì lượng linh lực trong người cô bé cứ tăng vọt một cách khó tin qua từng ngày.
"Kỳ lạ thật đấy. Sao linh lực của sư muội cứ tăng mãi thế nhỉ? Cái thể chất này đúng là ghen tị chết đi được."
"Sư tỷ cũng đang tiến bộ đều đặn mà."
"Ta một ngày dành ra hai canh giờ cắm mặt tu luyện linh lực. Ta đâu có được cái thiên phú bẩm sinh như muội. Phải cày cuốc chăm chỉ thì mới mong có ngày dùng linh thuật thỏa thích được chứ. Trong khi muội, đến cả giờ tu luyện linh lực cũng chỉ chăm chăm học thuật pháp, thế mà linh lực vẫn tăng ầm ầm."
Nghe người sư tỷ cưng mình nhất than thở, Chân Ân Tiên thầm nghĩ trong bụng.
'Thời cơ đến rồi. Phải thử truyền bá "cầu nguyện" cho sư tỷ như lời ngài ấy dặn mới được.'
Du Tinh từng căn dặn cô bé thế này:
Hãy cố gắng làm thân với mọi người trong Mao Sơn Phái.
Nếu thấy ai có khao khát tăng cường linh lực, hãy tùy cơ ứng biến mà chỉ cho họ cách dâng lời cầu nguyện lên hắn.
Nhưng tuyệt đối phải chọn mặt gửi vàng, lôi kéo từng người một cách cẩn trọng!
Du Tinh lo xa như vậy là để đề phòng ngộ nhỡ có kẻ cổ hủ nào đó bắt gặp, lại quy chụp Chân Ân Tiên bị hắn mê hoặc, lầm đường lạc lối vào tà đạo thì rách việc.
Là ân nhân cứu mạng, lại là người cứ nghĩ đến là khiến gò má cô bé ửng hồng, chỉ cần là việc Du Tinh nhờ, Chân Ân Tiên sẵn sàng làm tất cả.
'Biết đâu nghe lời ngài ấy, ngài ấy lại...'
Vừa nhen nhóm chút tâm tư thiếu nữ, Chân Ân Tiên vội vàng lắc đầu quầy quậy để xua đi.
Mấy chuyện đáng xấu hổ này, chỉ nên nghĩ lúc ở một mình thôi.
Chân Ân Tiên đưa mắt nhìn vị sư tỷ trước mặt.
Dù ngoài mặt có chút ghen tị, nhưng trong ánh mắt tỷ ấy tuyệt nhiên không có ác ý hay đố kỵ.
Sống chung một thời gian, Ân Tiên thừa biết vị sư tỷ này là người ruột để ngoài da, vui buồn hờn giận gì cũng hiện hết lên mặt.
Lại thêm việc hai người ở chung phòng, sư tỷ lại cực kỳ cưng chiều cái thói hay làm nũng của cô bé, chọn người này làm "tín đồ" đầu tiên quả là không thể hợp lý hơn.
"Sư tỷ, hay là... tỷ thử cách riêng của muội xem sao?"
"Hử? Cách gì cơ?"
"Cách tăng linh lực ấy ạ."
"Muội có bí quyết riêng sao? Ta nghe mấy vị trưởng lão kháo nhau là do muội mang thể chất đặc biệt nên linh lực mới tự nhiên tăng vọt cơ mà?"
"Thực ra muội cũng không chắc người khác dùng thì có tác dụng không. Nhưng nếu được, biết đâu lại hiệu quả hơn cả việc tự tu luyện đấy. Tỷ có muốn thử không?"
Nhìn sư tỷ hai mắt sáng rỡ, gật đầu lia lịa đầy kỳ vọng, Chân Ân Tiên thầm reo vui trong bụng.
'Thế là có cớ gửi thư cho Du Tinh đại nhân rồi! Phải tranh thủ cơ hội này để giữ liên lạc thường xuyên mới được.'
******
Đúng giờ Hợi.
Chân Ân Tiên bắt vị sư tỷ cao hơn mình cả cái đầu quỳ gối ngay ngắn, rồi nghiêm giọng chỉnh đốn tư thế.
"Sư tỷ, tỷ phải chắp hai tay lại, dồn hết tâm tư chân thành vào mới được."
"Làm thế này thật à? Ta thậm chí còn chẳng biết cái người tên Bạch Du Tinh kia là ai cơ mà?"
"Giờ thì tỷ biết rồi đấy. Ngài ấy là ân nhân đã cứu mạng tiểu sư muội dễ thương, đáng yêu của tỷ đây này."
"Thì... đúng là đáng trân trọng thật, nhưng..."
"Nói chung là tỷ cứ dốc hết lòng thành, càng biết ơn càng tốt. Như thế linh lực của tỷ mới tăng được."
Vị sư tỷ vẫn bán tín bán nghi trước lời lẽ của Chân Ân Tiên.
'Làm gì có chuyện dâng lời cầu chúc cho một người đang sống sờ sờ ra đấy mà lại tăng được linh lực cơ chứ?
Hay con bé Ân Tiên này ngộ nhận gì rồi?'
Nhưng khi biết được cái tư thế quỳ gối nghiêm trang, đều đặn mỗi đêm đúng giờ Hợi của tiểu sư muội hóa ra là để cầu nguyện cho một kẻ tên Bạch Du Tinh, nàng tặc lưỡi nghĩ thầm: có thử cũng chẳng mất gì.
Ít nhất thì bề ngoài cũng phải làm ra vẻ thành tâm để con bé khỏi bắt bẻ.
'Dù chẳng biết ngài là ai, nhưng Bạch Du Tinh đại nhân, vô cùng đa tạ ngài đã cứu sống tiểu sư muội của ta. Người tốt ắt có phúc báo. Mong rằng lòng thành của ta sẽ thấu đến ngài.'
Lời cầu nguyện vừa dứt, vị sư tỷ vốn đã quen với việc vận dụng linh lực lập tức cảm nhận được một luồng dao động nơi Thượng Đan Điền.
'Tăng... tăng thật rồi này?'
Nếu hai canh giờ dốc sức tu luyện trong giờ quy định chỉ mang lại lượng linh lực bé bằng hạt cát, thì chỉ với một lời cầu nguyện ngắn ngủi vừa rồi, linh lực của nàng đã tăng gấp năm lần.
Mà thời gian bỏ ra thì chỉ chớp mắt.
'Nó bảo mỗi ngày làm một lần là hiệu quả nhất đúng không nhỉ?
Còn bảo càng biết ơn Bạch Du Tinh đại nhân thì linh lực càng tăng mạnh.'
Dù trong đầu vẫn mơ hồ về danh tính kẻ kia, nhưng nàng đã hạ quyết tâm: lần tới cầu nguyện, nhất định phải dồn 12 thành sự chân thành và lòng biết ơn vào đó.
"Ân Tiên, linh lực của ta thực sự..."
Vị sư tỷ hớn hở quay sang định khoe.
Và đập vào mắt nàng là hình ảnh Chân Ân Tiên đang nhắm mắt tĩnh tâm, hai tay chắp trước ngực, tỏa ra một khí chất trang nghiêm như bước ra từ thánh kinh.
Cùng lúc đó, nàng sững sờ nhận ra linh lực của tiểu sư muội đang bùng nổ với tốc độ khủng khiếp, vượt xa thứ mà nàng vừa trải nghiệm.
'Nó bảo linh lực tăng tỷ lệ thuận với lòng biết ơn cơ mà. Rốt cuộc con bé này mang cái tâm tư lớn đến nhường nào vậy?'
Một lát sau.
Chân Ân Tiên từ từ mở mắt, mỉm cười nhìn sang.
"Sao hả sư tỷ? Muội nói đâu có sai đúng không?"
"Ừ!"
Kể từ đêm đó, một cái tên bắt đầu được những môn đồ khao khát sức mạnh trong Mao Sơn Phái âm thầm rỉ tai nhau.
******
Đọc xong bức thư kể tường tận mọi chuyện, Du Tinh khẽ mỉm cười gật gù, một vướng mắc trong lòng cũng theo đó mà được gỡ rối.
'Thảo nào dạo gần đây cứ đến giờ Hợi là lượng thánh lực lại tăng vọt.
Xem ra Ân Tiên làm việc rất hiệu quả. Đây mới chỉ là khởi đầu, đà này tương lai chắc chắn sẽ còn tăng mạnh nữa.'
Dạo gần đây, Du Tinh vẫn luôn canh cánh một nỗi niềm.
Đó là việc định hướng tương lai.
Trước đó, vì thời gian làm việc ở Lạc Dương Y Quán chưa lâu, hắn vẫn chưa có đủ cơ sở để đưa ra quyết định.
Nhưng giờ đây, lượng dữ liệu hắn thu thập được đã hòm hòm.
Những kẻ tìm đến Lạc Dương Y Quán.
Trong số đó, những bệnh nhân không phải người trong giang hồ mang lại lượng thánh lực chẳng bõ bèn gì.
Tất nhiên cũng có những trường hợp ngoại lệ như Chân Ân Tiên.
Nhưng đại đa số chỉ đóng góp cho hắn những lượng thánh lực nhỏ giọt.
'Trung bình mà nói, võ giả là nguồn cung cấp thánh lực dồi dào nhất, xếp thứ hai là bệnh nhân ở khu dân nghèo, và bét bảng là nhóm dân thường rủng rỉnh tiền bạc lui tới Lạc Dương Y Quán.'
Mọi thứ đều có nguyên do của nó.
Những kẻ dư dả tiền bạc tìm đến Lạc Dương Y Quán, trừ phi mắc bệnh hiểm nghèo thập tử nhất sinh, thì chẳng ai thèm mang ơn hắn sâu sắc đến mức đóng góp nhiều thánh lực.
Với họ, bỏ tiền ra mua dịch vụ chữa bệnh là một cuộc đổi chác sòng phẳng, ân tình vì thế cũng nhạt nhòa.
Trái lại, với võ giả, cơ thể chính là cần câu cơm. Việc quen biết một vị y sư giỏi có ý nghĩa vô cùng sống còn với họ.
Hoặc cũng có thể do một vài nguyên nhân sâu xa khác.
Vấn đề là, hắn không thể vứt bỏ công việc ở Lạc Dương Y Quán để chuyển hẳn sang chữa bệnh miễn phí cho khu dân nghèo được.
Tiền bạc là một chuyện, nhưng ở cái thế giới này, những nam nhân không có sự ràng buộc công việc với các cơ quan tổ chức kiểu như Võ Lâm Minh sẽ bị tóm đi tòng quân.
Người có võ công thì được miễn, nhưng Du Tinh hiện tại thì đào đâu ra võ công.
Hắn tuyệt đối không muốn chịu cảnh bị bắt đi tòng quân.
Thêm nữa, Lạc Dương Y Quán là một môi trường quá lý tưởng để hắn duy trì và mở rộng mạng lưới quan hệ với các võ giả của Võ Lâm Minh.
Suy đi tính lại, Du Tinh đã đưa ra quyết định.
Chẳng có phương án nào tối ưu hơn, hắn đành cứ tiếp tục duy trì nếp sống hiện tại.
'Dù sao thì việc này cũng mang lại không ít ý nghĩa.
Đừng than vãn nữa, cứ dốc sức làm tốt công việc hiện tại đi.
Ân Tiên cũng đang nỗ lực hết mình. Hôm nay ta lại tiến thêm được một bước rồi.'
Thế rồi một ngày nọ, khi bóng chiều đã ngả.
Đợi đến lúc gần hết giờ làm việc, Du Tinh đã vét sạch đến giọt thánh lực cuối cùng để chữa trị cho các bệnh nhân.
Nhìn những con người vừa được mình chữa khỏi hết lời xưng tụng, hắn thầm nghĩ hôm nay quả là một ngày làm việc năng suất.
Đúng lúc đó, bên ngoài phòng chẩn trị bỗng trở nên vô cùng huyên náo.
"Tránh đường! Tránh đường! Có bệnh nhân cấp cứu!"
Một bóng người trong bộ quần áo lấm lem bùn đất quen thuộc được cáng thẳng vào phòng Du Tinh.
Khuôn mặt đen sạm vì sương gió, đôi mắt sụp hiền lành.
"Sở Sơn!"
Sở Sơn - người hái thuốc - trong lần ghé thăm thứ năm này, được khiêng vào với cái đầu bê bết máu.
"Ngã từ trên núi xuống đấy ạ. Chấn thương sọ não cực kỳ nghiêm trọng."
Du Tinh vội vàng chạy tới kiểm tra.
Chỉ cần một ánh nhìn lướt qua cơ thể ông lão, hắn đã biết kết cục.
'Hết cách rồi. Dù thánh lực có dồi dào thì họa chăng mới giữ được tia hy vọng mỏng manh, chứ với lượng thánh lực cạn kiệt hiện tại thì vô phương cứu chữa.'
Tâm lý chung của những người làm nghề y khi đối mặt với bệnh nhân đều như vậy, nhưng Du Tinh thực sự rất muốn cứu sống Sở Sơn.
Thế nhưng, lực bất tòng tâm.
Giá như hắn có nguồn thánh lực vô hạn và mở khóa được những kỹ năng thượng cấp, thì may ra. Chứ tình trạng của Sở Sơn lúc này, Dược Vương tái thế cũng phải bó tay.
Từ trước đến nay, hễ hắn nhúng tay vào thì chưa có ca nào không cứu được.
Hắn luôn chuẩn bị tinh thần sẽ có ngày gặp phải ca tử cục, nhưng hắn không ngờ ngày đó lại đến với một người quen như Sở Sơn.
Nhìn mấy gã gia đinh khiêng cáng, Du Tinh mang vẻ mặt bi thương, lặng lẽ lắc đầu.
"Muộn quá rồi."
Đúng lúc ấy.
"Hừm..."
Sở Sơn hé mắt.
Chẳng rõ là ông lão bị ngất đi hay nãy giờ vẫn tỉnh táo nhưng vì quá đau đớn nên đành nhắm nghiền mắt lại.
Trong hốc mắt ông, những tia vằn đỏ hoét đã vỡ nát.
"Quả nhiên là hết cứu được rồi. Thế mà tôi cứ cố chấp bắt người ta phải khiêng tới tận chỗ Bạch Y Viên cơ đấy."
"...Ta xin lỗi."
"Đại phu xin lỗi cái gì chứ. Ngài đã dặn lên núi phải cẩn thận, do tôi cứng đầu không chịu nghe lời đấy thôi. Thú thực, lúc trượt chân ngã xuống vách đá, tôi đã biết mình tiêu đời rồi. Cũng may có người đi ngang qua, vác cái thân tàn này tới tận đây gặp ngài, đúng là kỳ tích."
Giọng nói của Sở Sơn vô cùng bình thản, dẫu ông thừa biết cái chết đang cận kề, dẫu cơn đau thể xác đang xé nát tâm can.
Đây gọi là hồi quang phản chiếu sao?
"Ông có người thân nào không?"
Du Tinh khẽ hỏi, định bụng sẽ chuyển lời trăng trối của ông lão.
"Không có. Nhưng mà tôi còn tâm nguyện cuối cùng chưa dứt, ngài giúp tôi một tay được không?"
"Ông cứ nói."
"Trong giỏ của tôi có một gốc Hỏa Linh Thảo. Nó mọc to lắm rồi, nhưng tôi chưa kịp nhìn kỹ xem tuổi chính xác là bao nhiêu."
"Để ta lấy cho ông xem nhé?"
"Mắt tôi mờ rồi, chẳng nhìn thấy gì nữa đâu. Áng chừng chắc cũng ngót nghét năm mươi năm tuổi, mong là tôi đoán không sai."
"..."
"Vì cố vươn tay hái gốc cỏ trên vách đá đó nên tôi mới sẩy chân. Ngài làm ơn chuyển nó cho vị đại sư đã cứu mạng tôi được không?"
Hóa ra lý do Sở Sơn bất chấp hiểm nguy, cố mạng đi hái thuốc cho Thiếu Lâm là vì thế này.
Chỉ vì một ngọn cỏ mà đánh đổi cả mạng sống, thật đáng giá sao?
Lăn lộn với nghề hái thuốc bao năm, chẳng lẽ ông không lường trước được sự nguy hiểm khi treo mình trên vách núi cheo leo?
"Chắc ngài đang mắng thầm tôi ngu ngốc đúng không? Tôi cũng thấy mình ngu thật, nhưng sống ở đời, ai chẳng có một việc muốn làm cho bằng được. Tôi chỉ muốn trả món nợ ân tình cho vị ân nhân ở Thiếu Lâm thôi. Đằng nào thì... cái mạng này tôi cũng chẳng thiết tha giữ lại làm gì."
Kẻ ngu ngốc.
Trên đời này làm gì có ai không thiết tha sống cơ chứ.
Nhưng cũng nhờ sự ngu ngốc của Sở Sơn, có lẽ Thiếu Lâm Tự sẽ hoàn thành mẻ Đại Hoàn Đan tâm huyết ròng rã ba chục năm trời.
Chỉ mong viên đan dược ấy sẽ rơi vào tay người xứng đáng, để cái chết của Sở Sơn không trở nên vô nghĩa.
"Haizz... Ta sẽ chuyển giúp ông. Vị đại sư đó tên gì?"
"Đội ơn ngài. Xung quanh tôi, người đủ tin cậy để gửi gắm chuyện này chỉ có mỗi ngài thôi. Ngài ấy pháp danh là Tịnh Hải Đại Sư."
Tịnh Hải Đại Sư.
Nghe đến cái tên này, Du Tinh lập tức nhận ra.
Không phải vì Thiếu Lâm Tự tọa lạc trên Thiếu Thất Phong ở Tung Sơn, ngay gần thành Lạc Dương này.
Mà là vì cái tên đó, hắn đã nằm lòng từ hồi còn ở Bạch gia trang.
Bởi đó là một vị cao tăng danh chấn giang hồ.
"Hóa ra ân nhân cứu mạng ông năm xưa chính là Phương Trượng của Thiếu Lâm Tự."
"Vâng, đúng vậy. Nếu không có ngài ấy, cái mạng già này của tôi đã bỏ mạng từ thuở nào rồi. Dù sao thì, trả được chút ơn nghĩa cho ngài ấy, giờ tôi thấy nhẹ nhõm lắm. Ngài biết không, cảm giác dễ chịu râm ran khắp người..."
"Tịnh Hải Đại Sư... Ta nhớ rồi."
"Trăm sự nhờ ngài."
Khuôn mặt Sở Sơn giãn ra đầy thanh thản.
"Ông còn tâm nguyện gì nữa không?"
Sở Sơn không đáp. Hơi thở của ông đã tắt tự lúc nào.
"Yên tâm mà đi nhé."
Du Tinh cẩn trọng thò tay vào chiếc giỏ tre sờn rách, lôi gốc Hỏa Linh Thảo ra ngoài.
Một loại thảo dược kỳ lạ với những chiếc lá xanh mướt, tỏa ra thứ hào quang đỏ rực.
Và kích thước của nó to bằng cả bàn tay người lớn.
'Đừng nói đây thực sự là Hỏa Linh Thảo năm mươi năm tuổi nhé?'
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
정해 대사 - Jeong Hae Dae Sa