Võ Lâm Healer

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87234

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4300

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 42

[1-50] - Chương 22 - Vô Cực Chi Thể

Chương 22 - Vô Cực Chi Thể

"Thí chủ muốn giao thủ với bần tăng sao?"

"Đúng vậy. Đương nhiên với thể trạng hiện tại, tại hạ không thể nào là đối thủ của ngài. Chẳng hay đại sư có thể nương tay, không sử dụng nội công được chứ?"

Huệ Cương trầm ngâm một nhịp rồi đáp:

"Được. Chút yêu cầu đó có xá gì. Cơ mà tự dưng lại đề nghị tỷ thí, quả thực nằm ngoài dự liệu của bần tăng. Thí chủ vẫn còn vương vấn với võ công sao?"

"Đương nhiên. Dẫu đan điền đã phế, nhưng rồi sẽ có ngày tại hạ tự mình chữa khỏi."

"Hóa ra thương thế của ngài vẫn còn hy vọng vãn hồi. Vậy thì đáng mừng quá."

Trái với suy nghĩ của Huệ Cương, đan điền của Du Tinh vốn dĩ không thể chữa trị bằng thứ y lý thông thường của thế giới này.

Nhưng với tư cách là kẻ đã đánh thức sức mạnh thánh thần, chỉ cần kiên trì tích lũy, việc khôi phục đan điền với hắn chỉ là vấn đề thời gian.

Dạo gần đây hắn luôn dồn tâm sức để thu thập thánh lực, nhưng cái ngày phải đối mặt với kẻ thù đứng sau mọi chuyện chắc chắn sẽ đến, võ công tuyệt đối không thể bỏ bê.

Giao thủ với Huệ Cương chính là cơ hội để hắn đo lường thực lực hiện tại, đồng thời mài giũa lại thân thủ.

"Vậy chúng ta tìm một khoảng đất trống nhé."

"Đa tạ đại sư."

Hai người di chuyển đến một bãi đất trống, cách xa nơi trồng Hỏa Linh Thảo.

Huệ Cương thủ thế quyền pháp, mở lời nhường nhịn.

"Bần tăng xin nhường thí chủ xuất chiêu trước."

"Tại hạ không khách sáo đâu."

Gia truyền của Bạch Gia Trang vốn không có quyền cước.

Thứ Du Tinh mang ra thi triển là Lục Hợp Quyền - một môn võ phổ thông trong giang hồ - được hắn tự tay nhào nặn, pha tạp thêm tinh hoa từ vô số môn võ học khác mà hắn từng chạm trán.

Ngược lại, phần lớn trong Thất Thập Nhị Tuyệt Kỹ của Thiếu Lâm lại thiên về quyền cước.

Là người đứng đầu Tứ Đại Kim Cang, Huệ Cương đương nhiên đã tinh thông những tuyệt kỹ ấy.

Cảnh giới chênh lệch, nền tảng võ học lại càng cách biệt.

'Càng bất lợi, thứ thu về sẽ càng nhiều. Phải dốc toàn lực ép bản thân đến giới hạn mới được. Dẫu đan điền đã vỡ, nhưng võ tài của ta thì vẫn còn nguyên đó.'

Kẻ thích rạch ròi phân loại thường gọi những người sở hữu tư chất võ học đỉnh cấp là "Thiên Võ Chi Thể".

Hồi khởi tạo nhân vật, Du Tinh cũng từng thấy cái tên này hiện lên trong danh sách đặc tính.

Nhưng hắn đâu thèm ngó ngàng tới nó.

Bởi bên trên Thiên Võ Chi Thể, vẫn còn một đặc tính Tối Thượng mang tên "Vô Cực Chi Thể".

"Tại hạ đắc tội!"

Du Tinh hét lớn, tung một cú đấm thẳng tắp nhắm vào ngực Huệ Cương, khai màn trận đấu.

Huệ Cương gạt nhẹ đòn tấn công, hưng phấn thốt lên:

"Đẹp lắm!"

Đòn đánh dẫu không có nội công phụ trợ nhưng thế quyền lại cực kỳ sắc bén.

Vốn dĩ Lục Hợp Quyền mang nặng tính cương trực, cứng nhắc, nhưng trong tay Du Tinh lại điểm xuyết thêm những biến chiêu vô cùng hiểm hóc.

Lắp ghép những môn võ học khác biệt thường rất dễ dẫn đến sự khiên cưỡng, tạp nham. Thế nhưng, bộ Lục Hợp Quyền cải biên của Du Tinh lại mượt mà, đồng điệu đến lạ kỳ.

'Tuy không thể sánh ngang với tuyệt kỹ Thiếu Lâm, nhưng nhìn đường quyền cũng đủ thấy vị thí chủ này đã trui rèn khổ ải đến nhường nào.'

Chuỗi đòn liên hoàn của Du Tinh không mảy may uy hiếp được Huệ Cương.

Khoảng cách một bước chân.

Cứ mỗi khi nắm đấm sắp chạm đích, một bước chân huyền diệu lại nhẹ nhàng kéo giãn cự ly.

Chẳng cần vận đến nội công, chỉ dựa vào sự bộc phát của cơ bắp, Bất Ảnh Tiên Hà Bộ - bộ pháp tuyệt luân của Thiếu Lâm - đã dễ dàng hóa giải toàn bộ thế công của Du Tinh.

Chênh lệch đẳng cấp là quá đỗi rõ ràng. Những tưởng đối phương sẽ sớm nản lòng, nhưng bắt gặp ánh mắt vẫn rừng rực lửa chiến đấu của Du Tinh, Huệ Cương bắt đầu chuyển thủ thành công.

"Vậy bần tăng xin phép tiếp chiêu!"

La Hán Quyền - bài quyền nhập môn của Thiếu Lâm - được tung ra, giáp lá cà với Lục Hợp Quyền cải biên.

Đâm, né, gạt, đỡ.

Quyền phong bủa vây chằng chịt.

'Hô, nhìn thì tưởng sơ hở đầy rẫy, nhưng khi thật sự va chạm mới thấy La Hán Quyền khó lòng chọc thủng được phòng tuyến này. Xem ra phải dùng đến Ngũ Hình Quyền rồi.'

Mô phỏng lại thần thái của Long, Hổ, Hạc, Xà, Đường Lang - Ngũ Hình Quyền mang đến sự biến ảo khôn lường, vượt xa La Hán Quyền cơ bản.

Vừa đổi chiêu, Du Tinh lập tức bị ép vào thế hạ phong. Hắn buộc phải vận dụng bộ pháp có phần thô lậu của mình, liên tục vặn mình né tránh.

"Ha ha! Thí chủ thân thủ linh hoạt lắm!"

Vút—

Nắm đấm xé gió sượt qua sát sạt mặt Du Tinh.

'Môn quyền pháp này biến hóa đa đoan đến khó tin. Độ thuần thục của ngài ấy cũng đã đạt mức thượng thừa, chỉ cần sẩy một nhịp là trúng đòn ngay.

Đây chính là bản lĩnh của Tứ Đại Kim Cang sao!'

Đã lâu lắm rồi Du Tinh mới phải bung hết sự tập trung đến thế.

Trước khi vào trận, hắn chỉ ôm tâm thế muốn mượn đối thủ để đo lường bản thân.

Nhưng càng đánh, ngọn lửa hiếu thắng trong huyết quản càng bùng cháy dữ dội.

Hai mắt Du Tinh trợn trừng, dán chặt vào từng biến tấu tinh vi trên nắm đấm của Huệ Cương.

Trái? Phải? Là trái!

Vút—

Hắn đọc trúng hướng đòn.

Tiếp theo là ngực!

Vút—

Vờ nhắm vào đầu nhưng thực chất là chĩa thẳng xuống ngực. Hư chiêu đã bị nhìn thấu.

Lại đổi sang trái!

Vút—

Quỹ tích đường quyền hiện rõ mồn một. Hắn lách mình né gọn.

Với độ tập trung cao độ, Du Tinh dần bóc tách được sự biến ảo của Ngũ Hình Quyền, từng bước giành lại thế trận.

Từ chỗ chật vật né tránh, Du Tinh bắt đầu chuyển mình uyển chuyển, thong dong đến lạ thường. Huệ Cương ngoài mặt tuy không đổi sắc, nhưng trong lòng đã nổi lên một cỗ chấn động.

'Vị thí chủ này thật đáng sợ. Dẫu ta đã chấp không dùng nội công, nhưng cớ sao đường quyền lại bị nhìn thấu dễ dàng đến vậy!'

Huệ Cương cũng có lòng kiêu hãnh của riêng mình.

Dẫu là một trận giao hữu, hắn tuyệt đối không cho phép bản thân lộ ra vẻ chật vật trước một người bề dưới.

Quyết tâm giành lại ưu thế, hắn tung ra các tuyệt kỹ cước pháp.

Từ Vô Tướng Cước nối tiếp sang Hàng Ma Liên Hoàn Thoái. Du Tinh cũng lập tức dùng biến thể của Thất Tinh Cước - một bài cước pháp cơ bản - để chống đỡ.

'Dùng cước pháp cơ bản mà cản được tuyệt kỹ của ta? Khả năng ứng biến của người này thực sự kinh người.'

Ngay cả khi bị dồn ép bằng cước pháp, Du Tinh cũng chỉ lảo đảo vài nhịp đầu, rồi rất nhanh đã bắt kịp nhịp độ, ăn miếng trả miếng sòng phẳng với Huệ Cương.

Huệ Cương nhận ra không thể nhùng nhằng thêm nữa.

'Kẻ này không phải loại người có thể đối phó bằng thái độ nửa vời. Nếu không cẩn thận, người mất mặt hôm nay sẽ là ta. Phải đánh thật thôi.'

Huệ Cương đột ngột thu hồi Ngũ Hình Quyền, bất ngờ tung Kim Cang Đại Lực Thủ.

Bốp—!

Dẫu không có nội công, ý niệm phát ra từ đòn đánh vẫn chấn động cả không khí xung quanh. Một chưởng uy mãnh, giáng thẳng xuống vị trí của Du Tinh.

"Hự...!"

Du Tinh vốn đang duy trì thế trận ổn định, nay buộc phải từ bỏ vị trí, lùi gắt lại phía sau.

Quyền kình quá đỗi bá đạo, không thể trực diện nghênh chiến.

Huệ Cương lập tức thi triển Bất Ảnh Tiên Hà Bộ, ép sát mục tiêu.

Trong những cuộc độ sức giữa các cao thủ, bộ pháp đóng vai trò tối quan trọng. Khoảng cách về bộ pháp giữa hai người lúc này là quá lớn.

Cứ đà này, Du Tinh chắc chắn sẽ ăn trọn một đòn và nhận lấy thất bại.

'Không lẽ chịu thua ở đây? Chưa thử bao giờ, liệu thân thể này có làm được không?'

Không. Chắc chắn làm được.

Du Tinh đặt niềm tin tuyệt đối vào Vô Cực Chi Thể của mình.

Đôi chân vốn đang liên tục giật lùi bằng thứ bộ pháp chắp vá của Bạch Gia Trang, bỗng nhiên thay đổi một cách quỷ dị.

Biên độ bước chân thu hẹp lại, cơ thể hắn trượt ngang trên mặt đất với một quỹ đạo khó lường.

"...!"

Hai mắt Huệ Cương mở to, bước chân bỗng chốc khựng lại.

Chỉ một giây lỡ nhịp ấy, sườn phải của Huệ Cương đã phơi bày.

'Sơ hở!'

Vút!

Lục Hợp Quyền xé gió lao vút đi, nhắm thẳng mạn sườn Huệ Cương.

Huệ Cương giật mình, vội vàng gập tay xuống chặn đứng đường quyền.

Nhưng ngay khi va chạm, nắm đấm của Du Tinh bỗng trượt đi, uốn éo hệt như loài bò sát, trườn dọc theo cánh tay đối phương để tiến về phía trước.

Ngay giữa hiểm cảnh, hắn đã kịp thời nắm bắt được cái thần của Xà quyền trong Ngũ Hình Quyền và áp dụng ngay lập tức!

'Thắng rồi!'

Ngay lúc nắm đấm chuẩn bị đập thẳng vào mặt Huệ Cương, mục tiêu bỗng nhiên biến mất, cú đấm hoàn toàn vung vào khoảng không.

"...!"

Vội vã thu hồi thế đứng, Du Tinh đưa mắt tìm kiếm. Huệ Cương đang chắp tay đứng cách hắn trọn một trượng.

Du Tinh từng nghe qua danh tự của môn thân pháp thượng thừa đó.

"Kim Cang Bất Động Thân Pháp...!"

Thực ra, lúc này Huệ Cương còn kinh ngạc hơn cả Du Tinh.

"Bộ pháp vừa nãy của thí chủ... có thần thái rất giống với Bất Ảnh Tiên Hà Bộ, là do bần tăng nhìn lầm sao?"

Với người luyện võ, việc thi triển tuyệt kỹ trước mặt kẻ khác luôn là điều tối kỵ.

Chỉ liếc qua vài lần mà học lỏm được võ công vốn là chuyện hoang đường. Thế nhưng, Du Tinh lại vừa tái hiện lại nét đặc trưng của tuyệt học Bất Ảnh Tiên Hà Bộ ngay trước mắt hắn.

Huệ Cương không hoảng hốt sao được. Bản ý là giao hữu chỉ giáo, ngờ đâu lại thành chuyện trộm đạo võ học.

"Tình thế cấp bách, đôi chân tại hạ cứ thế vô thức cử động thôi. Thú thực, tại hạ cũng chẳng biết đó là Bất Ảnh Tiên Hà Bộ gì đó đâu."

"Chuyện hoang đường gì thế này... Tự thi triển Bất Ảnh Tiên Hà Bộ mà lại nói không biết sao?"

"Thật mà. Đột nhiên mọi thứ xung quanh như chậm lại, tâm trí chỉ điên cuồng tìm đường thoát hiểm, rồi cơ thể cứ thế trôi đi thôi. Kiểu như thế này..."

Du Tinh chậm rãi lặp lại những bước chân ban nãy.

Đúng là có nét trượt đi trên mặt đất khá tương đồng.

Tuy nhiên, so với sự mượt mà, phiêu dật như tiên hạc của Bất Ảnh Tiên Hà Bộ bản gốc, thì bộ pháp Du Tinh vừa diễn lại cực kỳ thô cứng và gượng gạo.

Nếu ban nãy Huệ Cương không bị bất ngờ mà vẫn giữ được sự bình tĩnh, hắn hoàn toàn thừa sức phá giải.

'Ra là vậy, chỉ là do ta nhìn nhầm. Điểm đặt chân cũng hoàn toàn khác biệt.

Chỉ vì thoáng thấy nét tương đồng mà ta đã mất bình tĩnh.'

Huệ Cương nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo, nhận định rằng việc học lỏm tuyệt học như Bất Ảnh Tiên Hà Bộ chỉ qua vài lần quan sát là điều bất khả thi.

Cho dù có kẻ cố tình bắt chước y hệt thứ tự đặt chân, nhưng việc phân bổ lực đạo, vận sức vào từng huyệt đạo ở mỗi thời điểm khác nhau sẽ tạo ra những hiệu quả khác biệt một trời một vực.

"Là bần tăng đã hiểu lầm. Xin thí chủ lượng thứ."

"Không sao. Có nét tương đồng thì hiểu lầm cũng là chuyện thường tình."

"Ván này... là bần tăng thua."

Kim Cang Bất Động Thân Pháp - tuyệt kỹ chắp tay dịch chuyển tức thời trong phạm vi một trượng - là môn công phu bắt buộc phải vận đến nội công.

Nghe đối phương thẳng thắn nhận thua, đôi chân Du Tinh rã rời.

"Phù..."

Dẫu sáng nào cũng ôn luyện quyền cước, nhưng đã lâu lắm rồi hắn mới được bung sức giao đấu thực sự.

Nếu ván đấu kéo dài thêm chút nữa, e rằng hắn đã cạn kiệt thể lực.

May mắn thay, việc mượn ý võ học cũng lọt qua kẽ tay một cách trót lọt.

'Mô phỏng lại cái thần của Bất Ảnh Tiên Hà Bộ một cách chắp vá thế mà lại hiệu quả. Đúng như kế hoạch, chỉ cần dùng một lần để đánh vào tử huyệt bất ngờ là đủ.'

Trong khi Du Tinh đang bình ổn nhịp thở, Huệ Cương lại chìm trong một nỗi thắc mắc.

"Bần tăng thực sự rất tò mò về thân thế của Bạch thí chủ. Dẫu chưa chạm ngưỡng Siêu Tuyệt Đỉnh, bần tăng tự tin mình khó lòng tìm được đối thủ ngang cơ trong cùng cảnh giới."

Thế mà lại bị Du Tinh ép đến mức phải dùng nội công, tâm trạng Huệ Cương lúc này quả thực có chút ngỡ ngàng.

"Hiện tại, tại hạ chỉ là một y viên tại Lạc Dương Y Quán."

"Chuyện đó thì..."

Làm sao Huệ Cương có thể chấp nhận sự thật kẻ vừa đẩy hắn vào thế bí lại chỉ là một y viên bình thường.

"Năm mười bảy tuổi, tại hạ từng đặt chân đến cảnh giới Tuyệt Đỉnh. Nhưng sau đó đan điền bị hủy hoại, đành rẽ sang Y Thuật để tự tìm đường cứu mình."

"...!"

*******

Khi Huệ Cương bước vào khu bãi tập dành riêng cho Tứ Đại Kim Cang, đập vào mắt hắn là cảnh tượng Luyện Đan Các Chủ đang ngồi đó, buông lời than vãn với các đồng môn.

Luyện Đan Các Chủ vốn dĩ rất yêu trẻ con, từ lúc Tứ Đại Kim Cang còn là những chú tiểu vắt mũi chưa sạch, chính ông là người đã bồng bế, chăm bẵm họ lớn lên.

Tình cảm giữa họ sâu nặng chẳng khác nào phụ tử.

"Thật hổ thẹn với các con. Ta không ngờ Phương trượng lại cứng rắn đến thế. Thật sự phải phó mặc tất cả cho ý Phật sao... Nhưng vẫn còn hy vọng, chắc cũng ráng trụ được thêm mười ngày nữa. Quá thời hạn đó, e là phương pháp của ta cũng vô phương cứu chữa..."

"Ngài đừng tự dằn vặt mình nữa. Giờ chúng ta đành phải đánh cược vào ý Phật thôi. Các Chủ đã dốc sức rồi, xin ngài đừng quá sầu não."

"Đa tạ các con. À, Huệ Cương, con cũng tới rồi sao."

Thấy Huệ Cương, Các Chủ và các sư đệ đồng loạt đứng dậy đón chào, nhưng hắn chỉ khẽ chắp tay tạ lỗi rồi lẳng lặng tách ra một góc sân.

Cuộc giao đấu vừa rồi đã giúp hắn ngộ ra vô vàn điều, hắn cần một khoảng lặng để dọn dẹp lại tâm trí.

'Đan điền bị phế, nội công tan biến, mười kẻ thì hết chín kẻ sẽ tuyệt vọng mà từ bỏ con đường võ học.

Thế nhưng Bạch thí chủ... tư chất thiên tài đạt Tuyệt Đỉnh năm mười bảy tuổi đã đành, khi không tìm được cách chữa trị, ngài ấy lại tự biến mình thành y viên để giữ lấy hy vọng.

Thứ ý chí kiên cường ấy, quả thực đáng nể trọng.Nhìn lại mình xem, mới vuột mất một viên Đại Hoàn Đan mà đã buông lời oán thán, thật đáng hổ thẹn.

Đan điền ta vẫn vẹn nguyên, linh đan diệu dược ta cũng từng nếm qua không ít.

Chỉ cần kiên tâm tu luyện, sớm muộn gì ta cũng đặt chân đến cảnh giới Siêu Tuyệt Đỉnh.

Không được nôn nóng, phải tin vào chính mình.'

Trút bỏ được gánh nặng mang tên Đại Hoàn Đan, niềm tin vào bản thân lại trỗi dậy mạnh mẽ. Những ký ức xưa cũ chập chờn lướt qua tâm trí Huệ Cương.

Hình ảnh một chú tiểu mồ hôi nhễ nhại, ngày đêm khổ luyện Thất Thập Nhị Tuyệt Kỹ bừng lên rồi vụt tắt.

Những lời động viên "Đệ làm được mà" của các sư huynh đệ, nụ cười hiền hậu của Các Chủ Luyện Đan Các xẹt qua rồi chìm vào cõi lặng.

Và cuối cùng.

Hình ảnh Du Tinh - người đã dùng thứ võ công chắp vá, không có nội công để chống lại tuyệt kỹ của hắn và đẩy hắn đến bước phải lùi bước - hiện lên rõ nét rồi tan biến vào thinh không.

Mọi tạp niệm rơi rụng, trong khoảnh khắc ấy, ý thức của hắn hoàn toàn tĩnh lặng.

Hắn đã vô tình chìm vào Vô Ngã Chi Cảnh.

Nhận thấy luồng chân khí thuần khiết đang cuồn cuộn tuôn trào từ người Huệ Cương giữa lúc thiền định, các thành viên của Tứ Đại Kim Cang lập tức tản ra xung quanh, lặng lẽ đứng thành vòng hộ pháp cho hắn.

'Dẫu không rõ huynh ấy đã trải qua biến cố gì, nhưng rốt cuộc huynh ấy cũng đã tự mình bước qua được rồi.

Đáng tự hào lắm, Huệ Cương.'

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!