Chương 353 - Ai là kẻ điên nhất?
"Hãy biến tất cả đại thần thành người của ngươi."
Krang nhớ lại lời của Nữ hoàng.
Đó là cuộc gặp gỡ tại một nơi bí mật chứ không phải trong phòng triều kiến.
Câu hỏi đầu tiên lúc đó là gì nhỉ?
Krang hồi tưởng lại khoảnh khắc ấy. Đúng lúc Encrid đang thì thầm gì đó với con ngựa hoang có đôi mắt dị màu.
"Đi chứ?"
A, cái tên điên này.
Định đi đâu cơ chứ? Mà con ngựa hoang kia sao lại gật đầu như thể hiểu tiếng người thế?
Nhìn cảnh đó, cuộc đối thoại với Nữ hoàng bỗng hiện về rõ mồn một, không sai một chữ.
"Tại sao ta phải trao ngai vàng cho ngươi?"
Nữ hoàng đã hỏi, hắn đã trả lời. Không biết đó có phải là câu trả lời xuất sắc hay không.
Hắn chỉ nói ra ý chí của mình.
"Ngai vàng nên thuộc về người thề sẽ bảo vệ Vương quốc này."
Đó là cái kết cho câu trả lời ngắn gọn.
"Vẫn còn kẻ dám đưa ra câu hỏi giống ta sao."
Nữ hoàng không đánh giá câu trả lời. Bà chỉ bình thản nói vậy.
Krang cúi đầu thể hiện sự tôn trọng đối với ý chí của Nữ hoàng. Cuộc đối thoại sau đó mang tính thực tế hơn.
"Quý tộc cũng chia bè kết phái. Ngươi có thể phân loại được hết bọn chúng không?"
"Ngay cả pháp sư biết đọc tâm thuật cũng không thể biết hết được đâu ạ."
Dự báo sự thay đổi của khí hậu là việc vô cùng khó khăn. Phải đọc được dòng chảy của nước và nắm bắt sự biến đổi của tự nhiên.
Ngay cả pháp sư làm được việc khó khăn đó cũng không thể thấu hiểu lòng người thay đổi từng giờ từng phút.
"Ta có thể dự đoán tháng sau mưa bao nhiêu. Nhưng ta không thể biết được tấm lòng của người nông dân đang cày cấy trước mặt ta lúc đó."
Đó là câu nói của một pháp sư từng trở thành ngạn ngữ nổi tiếng trên đại lục.
Không biết thực hư câu chuyện ra sao, nhưng ý nghĩa của nó thì rất rõ ràng.
Kẻ hôm qua thề trung thành với ta, ngày mai có thể dao động chỉ vì vài đồng vàng.
Con người là vậy.
Đặc biệt là lòng dạ của những kẻ làm chính trị, sáng nắng chiều mưa, tối lại đổi gió, đến rạng sáng thì lại khác hẳn.
Không thể dự đoán được.
Làm sao có thể nắm bắt hết từng sự thay đổi trong lòng người?
Nhưng dẫn dắt họ theo ý đồ của mình thì có thể.
Bằng sự đe dọa, bằng nỗi sợ hãi, bằng lời hứa về phần thưởng, bằng cách đọc vị dục vọng và ham muốn của đối phương.
Pháp sư không làm được, nhưng chính trị gia và chiến lược gia - những kẻ lấy cái đầu làm vũ khí - có thể đọc được tâm can đối thủ. Thay vì sự huyền bí của ma thuật, họ dùng tài năng của sự thấu suốt .
Xác định phe phái, biến tất cả đại thần thành người của mình.
Hắn đã hiểu ý Nữ hoàng.
Liệu có thể lấp đầy phòng triều kiến bằng người của mình không?
Khó.
Người thường nghe thấy sẽ bảo đó là chuyện viển vông.
Hiện tại trong Vương cung Naurilia có bao nhiêu phe phái?
Nữ hoàng cũng không biết.
Kẻ làm tay sai cho các thương đoàn lớn.
Kẻ tụ tập vài quý tộc lại, mơ mộng lập quốc trên lãnh địa của mình.
Hoặc kẻ thề trung thành dưới trướng đại quý tộc khác.
Giữa đám đó, những kẻ kiên trung với Hoàng gia.
Chẳng ai trong số họ đứng về phía Krang cả.
Nên khó càng thêm khó.
Tuy nhiên.
Quá trình sẽ gian nan, cực kỳ gian nan.
Chắc chắn là vậy.
Nhưng vẫn có cách. Nghe lời Nữ hoàng, Krang gật đầu.
"Xin tuân lệnh."
"Mong nữ thần May mắn sẽ ở bên cạnh ngươi."
Vị thần mà Nữ hoàng Naurilia tôn thờ là Thần Thiên Xứng, bậc cai quản cả mặt trời và mặt trăng.
Vị thần của sự công bằng tuyệt đối, không thiên lệch bên nào và phán xét vạn vật.
Vậy mà Nữ hoàng lại nhắc đến nữ thần May mắn.
Điều đó chứng tỏ con đường phía trước của Krang sẽ chông gai đến nhường nào.
"Chúc Người may mắn. Nguyện sự công bằng của Thiên Xứng sẽ ở cùng Người."
Krang kết thúc cuộc đối thoại bằng cách nhắc đến vị thần mà nữ hoàng của hắn tin thờ.
Nữ hoàng không sinh con. Vì thế không thể có con nối dõi.
Krang là đứa con do Tiên vương sinh ra.
Tiên vương sinh con muộn màng rồi giấu kín, rốt cuộc là có ý đồ gì?
Chắc chắn không phải để chuẩn bị truyền ngôi.
Nhưng sự việc cứ rối tung lên, Vương cung trở thành cái chợ hỗn loạn.
Không, giống cái đấu trường hơn là cái chợ.
Kẻ thì phồng mang trợn má đe dọa, kẻ thì giấu dao găm sau lưng.
Và người bước chân vào cái đấu trường đó chính là hắn.
Biến đại thần thành người của mình.
Từ sau khi gặp Nữ hoàng, câu nói đó cứ văng vẳng trong đầu hắn.
Để làm được điều đó, mỗi ngày Krang phải trăn trở với hàng chục nỗi lo, đưa ra hàng chục quyết định.
Cách thì có. Chỉ là quá trình quá đỗi gian nan.
Vì thế đầu hắn lúc nào cũng đau như búa bổ.
Dù cơn đau đầu đã dịu đi đôi chút sau tràng cười sảng khoái khi nhìn thấy Encrid, nhưng nó vẫn âm ỉ. Krang đã quen với điều đó.
Đó là con đường hắn chọn.
Một con đường chông gai.
Hắn biết rõ điều đó, nhưng chưa từng có ý định quay đầu hay bỏ cuộc.
Người đàn ông trước mắt đã cho hắn thấy rồi còn gì.
Cậu muốn trở thành gì?
Hiệp sĩ.
Hắn hỏi, rồi nhận được câu trả lời.
Không hề nực cười chút nào.
Nghe còn lọt tai hơn nhiều so với việc một kẻ suốt ngày ngâm thơ vịnh nguyệt ở xó xỉnh biên cương lại nhăm nhe ngai vàng.
Quan trọng hơn, đó là lời nói chân thành.
Trong đầu Krang, lời của Nữ hoàng và Encrid hòa trộn vào nhau.
Lẽ ra phải rối rắm, nhưng lại thấy bình thản lạ thường.
Lẽ ra đầu phải đau hơn, nhưng lại không thấy đau nữa.
Suốt nửa tháng trời sống trong sự đe dọa của sát thủ, Krang lại cảm thấy bình yên chưa từng có.
Tất cả là nhờ năng lực của những người này.
Phải chăng vì thế?
Vì tâm trí đã thảnh thơi hơn?
"Lên đây."
Encrid trò chuyện với con ngựa rồi nhảy lên lưng Mắt Lẻ.
Anh nhảy phắt lên, con ngựa hoang thậm chí còn chẳng thèm hạ thấp người xuống.
Encrid đạp đất lấy đà, tung người lên không trung.
Cơ thể bay lơ lửng sang một bên. Anh gập người về phía trước, duỗi chân ra sau.
Một tư thế nhảy khá kỳ lạ.
Cơ thể Encrid như dừng lại ngay phía trên lưng ngựa, rồi nhẹ nhàng đáp xuống.
Dùng lực chính xác để đẩy cơ thể lên, kiểm soát hoàn hảo, dừng lại ở điểm cao nhất rồi an tọa trên lưng ngựa.
Một kỹ năng đáng kinh ngạc.
Trọng lượng của một người đàn ông cùng trang bị đè lên lưng con ngựa hoang mắt dị màu.
Có tiếng bộp vang lên, nhưng con ngựa vẫn đứng im không nhúc nhích.
Vững chãi như bức tượng.
Sức chịu đựng của con ngựa thật đáng nể, động tác của người cưỡi lên nó cũng thật phi phàm.
Thậm chí không cần nắm bờm ngựa?
Nhảy lên lưng ngựa không yên cương bằng động tác gần như nhảy tại chỗ.
"Làm gì thế?"
Rem đứng phía sau hỏi Encrid, Ragna lặng lẽ quan sát, Dunbakel tò mò, còn Jaxon nhìn với ánh mắt kỳ quặc.
"Đi một lát rồi về."
Encrid không quay đầu lại, bóng dáng anh vụt biến mất.
Bùm!
Krang há hốc mồm kinh ngạc.
Cái quái gì thế kia?
Ngựa gì mà chạy như phá đất thế này?
Con ngựa hoang đạp đất lao đi với tốc độ không thể so sánh với ngựa thường.
Tiếng đất nổ bùm bùm vang lên, thoáng chốc chỉ còn lại một vệt dài.
Encrid đã rạp người xuống, như hòa làm một với con ngựa.
Nhìn cảnh đó, Krang cảm thấy một nửa nỗi lo trong lòng tan biến.
Không chỉ là ngạc nhiên. Mà là sự giải tỏa.
Dù biết đáp án đã định sẵn, nhưng hắn vẫn trăn trở tìm kiếm đáp án tốt hơn. Vắt óc suy nghĩ. Và rồi cơn đau đầu tìm đến.
"Hà."
Krang bật cười khan.
Encrid chẳng thèm suy nghĩ gì cả.
Không phải là đi bắt tên cung thủ phía xa kia, mà là ngựa muốn chạy thì cứ chạy thôi.
"Đúng là tên điên. Cậu ta ấy."
Krang thốt lên.
"Giờ mới biết à?"
Tên man di tóc xám đứng bên cạnh đồng tình.
"Đội trưởng của các người cơ mà?"
"Thì đúng. Nhưng điên là điên chứ. Cẩn thận đấy, lũ này đứa nào đầu óc cũng có vấn đề cả."
Rem chỉ ngón trỏ vào thái dương xoay xoay, gộp luôn cả đội vào cùng đẳng cấp với Encrid.
Nghe thế, Ragna quay lại.
Cậu đang nhìn theo hướng Encrid vừa lao đi, nhưng không thể bỏ qua lời của Rem.
"Sở thích của hắn là bổ rìu vào đầu người khác đấy. Không phân biệt địch ta đâu nên cẩn thận."
"Đừng có tin. Trong người hắn có con quỷ lười biếng đang trú ngụ đó."
"Ngươi có tư cách để nói câu đó à?"
Jaxon chêm vào một câu, Rem tiếp lời:
"Thằng đó nuôi cả chục con mèo hoang âm hiểm trong bụng, cẩn thận hơn nữa vào. Tốt nhất đừng lại gần. Đừng quên là thằng đó cũng có thể giở trò với ngươi có khi."
"Í ẹ, ngươi mà cũng nói được câu đó sao?"
Dunbakel tắc lưỡi.
"Con đó là thú nhân bị chấn thương sọ não, thật đáng thương. Bị thương hồi nhỏ nên mới thế, thông cảm nhé."
Rem bồi thêm.
"Ai bị chấn thương sọ não hả!"
Agh, đúng là một lũ điên tập thể.
Krang là người có nhân phẩm tốt nên không nói suy nghĩ trong lòng ra miệng.
"Không phải lúc để cãi nhau đâu nhỉ?"
Chỉ cần ném một câu để chuyển hướng sự chú ý của họ là đủ.
Chẳng biết từ lúc nào, giọng điệu của Krang đã trở nên hoạt bát giống như lần đầu gặp Encrid. Nếu trước đó là giọng điệu cố tỏ ra chững chạc, thì đây mới là giọng thật của Krang.
"Dù sao thì cũng cẩn thận đấy."
Rem liếc nhìn Krang rồi buông thêm một câu cuối cùng.
Krang quay đầu đi.
Dấu vết con ngựa hoang chở Encrid lao đi hiện ra trước mắt.
Cú phi nước đại vứt bỏ mọi phiền muộn.
Đầu óc mù mịt như sương mù bỗng chốc quang đãng.
Thời gian đâu mà lo lắng, hành động thôi.
Hàng chục vấn đề nan giải trên đường về Vương cung bỗng chốc tan biến.
Cơn đau đầu cũng biến mất theo.
Sảng khoái. Như vừa thức dậy sau một giấc ngủ ngon và đón ánh nắng ban mai rực rỡ.
Đúng lúc mặt trời cũng đang tỏa sáng rạng ngời xung quanh.
"Chạy tốt thật."
Krang thốt lên đầy thán phục.
Người và ngựa đã hòa làm một, giờ chỉ còn là một chấm nhỏ phía xa.
"Công nhận, bảo là ngựa hoang mà chở người chạy ngon ơ nhỉ?"
Krang tự hỏi sao cái gã tên Rem này cứ lảng vảng bên cạnh mình mãi thế.
Thực lòng hắn muốn gã tránh xa ra một chút.
Theo hắn thấy thì gã này có vẻ là đứa điên nhất hội.
---o0o---
Encrid thực ra không hiểu tiếng của Mắt Lẻ.
Muốn giao tiếp với loài thú này chắc phải nhờ đến Druid (Tu sĩ thiên nhiên).
Esther biết điều đó.
Đôi mắt lờ đờ của con báo đốm quét qua lưng Encrid.
Cô biết những gì Encrid đang làm chẳng liên quan gì đến sự huyền bí hay thần chú cả.
Encrid hiểu ý con ngựa Mắt Lẻ bằng trực giác.
Cũng nhờ trí thông minh của Mắt Lẻ vượt xa loài thú thông thường.
Mắt Lẻ thể hiện rõ ràng điều nó muốn và định làm.
"Hí hí."
Bằng tiếng kêu, cử chỉ và hành động.
Encrid hiểu và leo lên lưng nó.
Ngay sau khi ra hiệu cho Rem bảo vệ Krang.
Nếu cứ để mặc, lũ này có khi đứng nhìn Krang chết cũng nên.
Vừa đặt trọng lượng lên lưng Mắt Lẻ, anh cảm nhận được một nguồn sức mạnh rực lửa mà ngựa thường không thể có.
Khí lực vô hình tỏa ra từ bờm, lông tơ và từng thớ cơ bắp.
Ý chí?
Ít nhất cũng là thứ gì đó tương tự.
Giống như cảm giác anh từng trải qua với Ý chí khướt từ, khoảnh khắc hay Áp kiếm.
"Mày là cái gì vậy?"
Vừa leo lên lưng ngựa thì thầm xong.
Tầm mắt hạ thấp xuống một chút.
Chạy nào.
Lần này không có hành động hay tiếng kêu, nhưng ý chí truyền tải nguyên vẹn.
Encrid lập tức hạ thấp người, Mắt Lẻ lao đi.
Bùm!
Đã bao giờ thấy ngựa chạy mà làm nổ tung mặt đất chưa?
Mình đang cưỡi nó đây.
Quá nhanh. Cảnh vật xung quanh biến thành những vệt dài.
Encrid cảm giác như đang kích hoạt Ý chí để duy trì gia tốc trong thời gian dài.
Việc thích nghi không khó.
"Điên rồi!"
Thoáng chốc đã đuổi kịp sau lưng một tên cung kỵ, hắn hét lên thất thanh.
Con ngựa hắn cưỡi cũng thuộc hàng tuấn mã, nhưng so thế nào được với con quái vật đang trong quá trình ma thú hóa này.
Mắt Lẻ nhanh chóng áp sát phía sau và điều chỉnh tốc độ.
Gập rồi duỗi khớp gối, giảm tốc độ đạp đất. Đồng thời áp sát bên hông con ngựa kia và dùng thân mình húc mạnh.
Rầm!
Dưới góc nhìn của tên cung thủ, vừa hét "Điên rồi" xong là cả người và ngựa nghiêng ngả.
Cú húc nhanh, mạnh và dứt khoát.
Dù va chạm mạnh nhưng Encrid ngồi trên lưng Mắt Lẻ hầu như không cảm thấy chấn động.
Mắt Lẻ đã dùng cơ thể hấp thụ và hóa giải gần hết lực va chạm.
Mắt Lẻ điên rồ.
Nghĩ thầm trong bụng, Encrid ném con dao găm rẻ tiền.
Vù.
Con dao bay đi cắm phập vào cổ tên cung thủ.
"Đi tiếp nào."
Vừa nói dứt lời.
"Hí hí!"
Mắt Lẻ vừa chạy vừa đáp lại. Nghe như nó bảo "Biết rồi".
Tại sao tự nhiên nó lại cho anh cưỡi thì không biết.
Có lẽ thấy bọn kia bỏ chạy như khiêu khích "đuổi theo xem nào" nên máu hiếu thắng nổi lên chăng?
Suy đoán của Encrid là chính xác.
Vốn dĩ đã không ưa cái tên Mắt Lẻ, nó lại càng ghét cái đuôi của bọn đang bỏ chạy thục mạng kia.
Trông cứ như đang trêu ngươi "Mày không bắt được tao đâu".
Lý do cỏn con nhưng với loài thú coi việc chạy là lẽ sống thì đó là vấn đề nghiêm trọng.
"Tiếp tục nào."
Encrid hạ thêm bốn tên cung thủ nữa. Sau đó không còn nỗ lực tương tự nào. Khi quay lại với cả nhóm, Mắt Lẻ vẫn chạy nhanh gấp đôi ngựa thường, khi dừng lại thì êm ái như một chiếc lông vũ rơi xuống.
Đúng là sinh ra để chạy.
"Vất vả rồi. Con ngựa đó cũng cho người cưỡi à?"
Vừa quay lại, Krang hỏi ngay.
Encrid cảm thấy giọng điệu của Krang đã thay đổi một chút.
Trông có vẻ thoải mái hơn.
Trước đó cứ như đang ngậm hòn đá trong miệng vậy.
Dù vẫn nói đùa và làm tốt việc của mình, nhưng...
Thế này trông ổn hơn hẳn.
Đó là cảm nhận ngắn gọn của anh.
Xuống ngựa và tiếp tục hành trình, Krang bắt chuyện.
"Nếu trở thành Hiệp sĩ, cậu định làm gì?"
"Chắc là kết thúc chiến tranh."
Nghe câu đó, đồng tử Krang co lại.
"Chỉ một Hiệp sĩ thôi sao?"
Có thể gọi Hiệp sĩ là "chỉ một" sao?
Phải có khí độ lớn lắm mới nói được câu đó.
"Sao? Không được à?"
"Không."
Tự hỏi rồi tự lắc đầu là sao?
Krang không còn cách nào khác.
Vì giấc mơ của họ giống nhau.
Nhưng để kết thúc chiến tranh, có khi phải gây ra những cuộc chiến tàn khốc và quy mô lớn hơn.
Cảm giác mâu thuẫn thật.
Chà, cứ cho là vậy đi.
Giờ thì không còn lo lắng gì nữa.
Nực cười thật, nhìn cái tên Encrid cưỡi ngựa hoang chạy như điên kia, tự nhiên thấy mấy cái lo âu của mình thật thừa thãi.
"Hôm nào đó so kiếm thử nhé."
"Bất cứ lúc nào."
Krang giờ đây có vẻ không còn bận tâm đến mối đe dọa ám sát nữa, hắn trò chuyện với tất cả mọi người, kể cả Encrid.
Hắn nhanh chóng thân thiết với cả nhóm.
Chính xác hơn là không hẳn thân thiết, mà là có thể nói chuyện được vài câu với từng người.
"Nghe bảo cậu hay đi lạc lắm hả?"
"Không phải. Tôi chỉ coi trọng việc đi đúng đường hơn là đi nhanh thôi."
Nói chuyện với Ragna.
"Cậu âm trầm thật đấy."
"Nếu bị tên man di kia đe dọa thì cứ vẫy củ cà rốt là được."
Đúng lúc đang ăn tối với cà rốt luộc, hắn nói chuyện với Jaxon.
"Sở thích là bổ rìu vào đầu cấp trên hả?"
"Ai bảo thế? Đó không phải sở thích, là đặc kỹ đấy."
Cười hô hố tán gẫu với Rem.
"Cậu có vẻ hơi điên thật."
"Thực ra người điên nhất là ai biết không? Đội trưởng mới là điên nhất."
Và Rem còn tiết lộ bí mật.
"Thú nhân thật à? Không phải Người Hổ chứ?"
"Dạng thú nhân của ta đây là Sư tử trắng đấy. Nói câu đó trước mặt ta thêm lần nữa xem ta có cắn cho phát không?"
"Encrid sẽ giận đó."
"......Ngươi khôn lỏi thật đấy. Vốn dĩ đã thế rồi à?"
Đến việc trêu chọc Dunbakel cũng có.
Vừa đi vừa tán gẫu như thế, chẳng mấy chốc Thủ đô Naurilia đã hiện ra trước mắt.
Sau hơn nửa tháng ròng rã trên lưng ngựa.
"Sao ta không được cưỡi?"
Rem sau đó cứ cố leo lên lưng Mắt Lẻ nhưng vô vọng.
Quan trọng là Encrid cũng không định cho ai cưỡi nữa.
Có vẻ như Mắt Lẻ muốn nói: Chạy bình thường thì đi cưỡi con khác đi.
Dù sao thì, Thủ đô đây rồi.
Nơi có bức tường thành kiên cố hơn bất cứ đâu trải dài sang hai bên.
Trái tim của Naurilia, nơi ở của Vua, nơi Vương cung tọa lạc.
Thủ đô Nauril.
Nhìn ngắm Thủ đô, Krang bất giác thẳng lưng, ưỡn ngực.
Bình minh vừa ló dạng, ánh nắng chiếu rọi lên tường thành. Bức tường vốn có màu xám xịt ảm đạm, nhưng khi đón nhận ánh nắng, nó dần bừng sáng.
Hấp thụ ánh sáng như thế, đến đêm tường thành sẽ tỏa sáng dìu dịu.
Đó là sức mạnh của những câu thần chú cổ xưa.
Chỉ riêng việc hấp thụ ánh nắng thôi cũng là một cảnh tượng hùng vĩ. Krang nhìn cảnh đó, chỉnh lại tư thế rồi mở lời:
"Ta biết rồi."
"Biết gì?"
Encrid đang ngắm tường thành bên cạnh hỏi.
Krang trả lời ngay:
"Kẻ điên nhất quả nhiên là cậu."
Lại nói nhảm cái gì thế không biết.
Tại ở gần Rem quá lâu à?
Encrid bắt đầu lo ngại cho tình trạng của Krang.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
