Chương 348 - Ngài đang lo cho ai vậy?
"Tôi không đi được."
Ngay trước lúc chia nhóm đi và ở, Krais đã lên tiếng từ chối. Vốn dĩ Encrid cũng không có ý định mang cậu ta theo.
"Ở đây còn quá nhiều việc. Vắng tôi thì các người đừng có đi đâu để bị đánh bầm dập đấy nhé."
Nghe cậu ta nói một cách hùng hồn như vậy, Encrid cảm thấy mình chỉ còn nước gật đầu.
"Ừ, không để bị đánh đâu."
Nghe Encrid cam đoan xong, Krais lùi lại một bước.
"Sao tự nhiên trông đáng sợ thế? Định đánh tôi à?"
"Tại sao?"
Anh chỉ trả lời vì thấy cậu ta lo lắng thôi mà.
"Dù sao thì tôi cũng không đi được. Phải lo chỉnh đốn lại các trạm gác, dù có tin tưởng Leona đến mấy thì bản chất thương nhân vẫn là loại có thể vơ vét sạch kho nếu ta lơ là, nên phải chú ý."
Đúng như lời Krais nói, cậu ta không thể đi.
Từ việc lát đường cho đến việc đối phó với những kẻ chưa tỉnh ngộ, mang danh quý tộc nhưng thực chất chỉ là lũ vô dụng, tất cả đều cần cậu ta xử lý.
Có mười cái thân cũng không đủ, nhưng nói thế cũng không hẳn đúng. Vì dù bận rộn đến đâu, Krais vẫn làm được mọi việc.
Nghĩa là vẫn nghỉ ngơi đầy đủ và gặp gỡ những người cần gặp.
Khoảng mười ngày trước, Nurat đã đến thành phố và có vẻ hai người họ thỉnh thoảng cũng đi hẹn hò.
Nurat là nữ phụ tá da đen kiêm hộ vệ của Tiểu đoàn trưởng Garrett ở doanh trại Green Pearl.
Krais đã gửi thư qua quạ cho Garrett yêu cầu chi viện nhân lực trước, nghe nói cô ấy đến để bàn bạc chuyện quan trọng.
Nhưng chuyện bàn bạc đó chắc không bao gồm việc cùng nhau đi ăn và dạo chợ đâu ha?
Thậm chí có ngày cô ấy còn không về nhà trọ, nên có thể suy đoán rằng chuyện gì cần làm thì họ cũng đã làm rồi.
Tất nhiên, đó không phải chuyện Encrid cần quan tâm.
"Tiểu đoàn trưởng Garrett muốn nghỉ hưu nên cũng cần chọn người kế nhiệm."
Krais quyết tâm nhúng tay vào mọi ngóc ngách của thành phố.
Thái độ nhiệt huyết đó, Encrid nhìn vào là hiểu ngay.
Lại dính đến Krona rồi.
Đúng là vậy.
Krais định biến thành phố này trở nên giàu có.
Trong quá trình đó, những gì rơi vãi ra cũng đủ để cậu ta ăn no nê mà không ai oán thán.
Vừa chuẩn bị cho cuộc nội chiến sắp tới, vừa không từ bỏ việc kiếm vàng.
Đó là mục tiêu của Krais.
Thực tế, cậu ta vừa xây dựng trạm gác vừa dòm ngó đến đủ loại dược liệu và độc dược ở vùng đầm lầy.
Vì lý do đó.
"Lòng ta đau như cắt khi phải tiễn cậu đi xa mà không có ta bên cạnh."
Shinar đã nói như thế đấy.
Không ai có tài năng hơn nàng trong việc thám hiểm đầm lầy, phân biệt độc dược và tìm kiếm nguyên liệu hữu dụng.
"Thế à."
Khuôn mặt xinh đẹp như búp bê, không chỉ nhan sắc mà cả biểu cảm cũng vậy. Cô nói mà không hề thay đổi sắc mặt.
"Đùa thôi."
"Ừ, biết mà."
"Tưởng cậu không biết chứ."
Vậy những lần trước không phải là đùa à?
Không, tất cả đều là đùa.
Phân biệt cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Đúng là khó mà thích nghi với kiểu đùa của Tiên tộc.
Encrid thầm lắc đầu.
Shinar ở lại là một chuyện, nhưng Audin và Teresa cũng không đi.
"Tôi còn quá nhiều binh lính cần phải dạy dỗ. Thưa người anh em."
Audin nói với nụ cười hiền từ, nhưng đó chắc chắn không phải là toàn bộ lý do.
Theo bản năng, Encrid cảm thấy Audin e ngại việc đến Thủ đô, hay chính xác hơn là Vương cung.
Nhưng cũng không cần phải gặng hỏi. Encrid luôn tôn trọng lựa chọn của các thành viên trong đại đội.
Anh cũng không cho rằng lý do e ngại đó quan trọng.
"Tôi cũng sẽ ở lại giúp đỡ."
Teresa chẳng biết từ lúc nào đã dính chặt lấy Audin.
Dù không có người lính dũng cảm nào dám gọi họ là "anh em khổng lồ" trước mặt, nhưng biệt danh đó quả thực rất hợp.
"Cứ thế đi."
Vậy là xong việc sắp xếp.
"Hừ, thời tiết âm u thế nhỉ." Tên dã man hung tợn Rem.
"Khi đến Thủ đô, tôi sẽ có việc riêng phải làm." Con mèo hoang gian xảo Jaxon, kẻ công khai nói mình có mưu đồ riêng.
"Cứ tự nhiên."
"Đến tận Thủ đô sao? Chắc mất nửa năm đấy." Một tên kiếm sĩ lười biếng, nếu không để mắt tới thì sẽ đi lạc và viết nên huyền thoại bằng một thanh kiếm ở đâu đó. Rõ ràng nếu cưỡi ngựa và thời tiết thuận lợi thì chỉ mất khoảng nửa tháng đến hai mươi ngày theo đường lớn, chẳng hiểu sao cậu ta lại tính thành nửa năm.
"Du lịch à. Niềm vui trong cuộc sống tẻ nhạt." Một pháp sư thất thường, hôm nay biến thành hình dạng nữ nhân, chẳng hiểu sao lại đi theo.
"Sẽ có đánh nhau nhiều không? Mong là nhiều." Một cô thú nhân chẳng có tí ý tứ nào, đi làm hộ vệ nhưng chẳng quan tâm đối tượng là ai, chỉ mong có nhiều kẻ tập kích trước mặt.
"Hí hí." Thêm một con ngựa hoang mang dòng máu ma thú với hai màu mắt khác nhau.
"Mấy người dỡn mặt đấy à?"
Tên hộ vệ dùng roi hỏi.
Hắn nhìn từng người một với vẻ mặt nghiêm trọng.
Hắn phải hộ tống chủ nhân vượt qua con đường chông gai.
Không thể lơ là bất cứ điều gì.
Vì việc này mà Marcus đã phải dẫn một đội quân đi trước làm mồi nhử.
Ấy vậy mà chính Marcus lại bảo có việc gấp nên đã rời đi từ tối qua.
Đồ bất trung.
Tên hộ vệ thầm chửi rủa Marcus. Nhưng Krang lại coi đó là chuyện bình thường.
"Ông ấy là người bận rộn mà."
Thậm chí còn bênh vực ông ta.
Không có ông ta thì đến Thủ đô kiểu gì? Lẽ ra phải mượn binh lực hộ vệ của ông ta mới đúng.
Nếu không thì phải dùng đến những hạt giống đã gieo rắc khắp nơi, dù mới chỉ mọc thành cây non, để làm phương án dự phòng.
Ví dụ như Hội phục hưng ngôn ngữ chẳng hạn.
Đó chính là một trong những hạt giống chủ nhân đã gieo.
Nhưng cũng không thể dùng đến họ.
Rốt cuộc là sao.
Hội phục hưng ngôn ngữ không tích lũy được sức mạnh trong Border Guard. Ít nhất về mặt sức mạnh thì quá kém cỏi.
Nghe nói có một tên Frog điên nào đó đã đập cho những kẻ dùng vũ lực một trận tơi bời thì phải?
Cái quái gì thế.
Thật nực cười, làm gì có tên Frog nào rảnh rỗi đi làm chuyện đó.
Dù trên đời có nhiều kẻ kỳ lạ, có thể cũng có tên Frog như thế, nhưng lại trùng hợp ở ngay đây và làm đúng cái việc phiền phức đó sao?
Bị ràng buộc bởi Lời thề chăng?
Một nghi vấn hợp lý.
Trong tình cảnh tay chân bị trói buộc như vậy, việc đại đội điên khùng của Encrid đứng ra hộ tống là một tin tốt.
Rõ ràng là tốt, nhưng...
Bất an quá.
Trực giác của một hộ vệ từng vào sinh ra tử nhiều năm mách bảo hắn.
Lũ này không bình thường chút nào.
Nếu chỉ tin vào bọn chúng mà lao đi thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Toàn những kẻ gieo rắc nỗi bất an.
Tại sao đến Vương cung mà mất nửa năm? Tại sao trông chẳng có vẻ gì quan tâm đến nhiệm vụ hộ tống?
Tại sao lại cười hí hửng khi đoán xem có bao nhiêu kẻ tập kích?
"Nào, mọi người đều biết cưỡi ngựa chứ?"
Trong lúc đó, Encrid quay sang hỏi cả nhóm.
"Không có xe ngựa à?"
"Xe ngựa quá gây chú ý! Đang cần tránh tai mắt người khác mà lại đi xe ngựa?"
Tên hộ vệ dùng roi gắt lên, nhưng Rem chỉ ngoáy tai.
"Gã kia ăn nhầm cái gì à? Mới sáng sớm đã la lối om sòm thế?"
Thằng chó này...
"Thôi nào."
Ngay khi tên hộ vệ định nổi đóa thực sự, Krang đã can ngăn.
Đôi mắt hắn sáng lên lạ thường.
Ngay cả hắn cũng thấy nhóm người này thật sự rất đặc biệt.
Krais đã lờ mờ đoán ra, còn Encrid thì biết chắc chắn theo trực giác: Krang có khả năng nhìn người cực kỳ xuất sắc.
Tức là có con mắt tinh đời.
Tất nhiên không phải kiểu ma pháp nhìn thấu tâm can người khác.
Những nhân tài thú vị.
Hắn biết theo trực giác. Những kẻ này không ai là tầm thường.
Những tin đồn về họ dường như vẫn còn bị đánh giá thấp.
Điên khùng.
Ai đặt cái tên này cho họ xứng đáng được thưởng.
Ngoài bốn chữ đó ra, thật khó tìm từ nào khác để miêu tả họ.
Dù hắn có sở thích làm thơ và viết lách từ nhỏ đi chăng nữa.
Chiến lực không thể kiểm soát.
Nhìn qua là biết. Họ không phải là những kẻ nghe lệnh người khác mà hành động.
Vậy tại sao họ lại tụ tập ở đây?
Để bảo vệ bản thân? Hoang đường.
"Xe ngựa cái gì chứ. Tỉnh táo lại đi. Đây là nhiệm vụ. Chúng ta sẽ đưa người trước mắt kia đến Thủ đô."
Encrid mắng Rem, Rem nhìn hai người đang đứng chơ vơ kia rồi hỏi:
"Hai người kia á?"
"Ta là hộ vệ."
Tên hộ vệ dùng roi hôm nay đặc biệt khó kiểm soát cảm xúc.
Ban đầu hắn vẫn cố kìm nén được.
Nhưng hình ảnh lạ lẫm của chủ nhân khiến hắn bối rối, những chuyện xảy ra sau đó quá sức phi lý khiến sự bình tĩnh của hắn lung lay.
Hơn nữa, hắn cực kỳ không hài lòng với tất cả những chuyện này.
Tất cả cộng lại khiến hắn kích động một cách không giống thường ngày.
Trả lời xong, tên hộ vệ hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh.
Thế này không ổn.
Nếu chuyện không thành, có khi hắn phải một mình cõng chủ nhân chạy trốn. Tuyệt đối không được kích động.
Hắn hít vào thở ra vài hơi thật sâu. Hắn cũng đâu phải tay vừa.
Chính lúc đó.
"Hộ vệ á?"
"Tưởng là người dẫn đường chứ?"
"Ai cơ?"
Một gã đầu xám khốn kiếp.
Một thằng mắt lờ đờ tóc vàng.
Và cuối cùng là con thú nhân điên khùng hợp xướng.
Aghhh, mấy thằng chó này...
"Đừng trêu nữa."
Encrid ngăn lại. Rem và những người khác tự nhiên tuân theo. Thấy vậy, mắt Krang càng sáng hơn.
Kiểm soát được sao?
Những kẻ như cơn lốc xoáy không biết sẽ văng đi đâu này ư? Bằng cách nào? Năng lực? Thực lực? Không phải.
Sự ảnh hưởng.
Cũng như Krang chịu ảnh hưởng, những người này cũng chịu ảnh hưởng từ Encrid.
Họ nghe theo lời anh. Tôn trọng ý muốn của anh. Encrid chính là chìa khóa kiểm soát họ.
À.
Khả năng nhìn người của Krang quả nhiên phi phàm. Hắn nhìn kết quả để suy ra quá trình.
Nếu là những kẻ hời hợt, họ sẽ chỉ thấy Enki là một tên điên.
Trong mắt người thường, thái độ của Encrid thật khó hiểu. Đứng bên cạnh càng khó hơn.
Một con người khó hòa hợp.
Nhưng cũng khó mà phớt lờ.
Bởi dù làm gì cũng khiến người ta phải để ý, và lối sống của anh như một lời khiển trách thầm lặng đối với chính bản thân họ.
Chắc hẳn đã có rất nhiều người lướt qua cuộc đời Encrid.
Có kẻ sẽ chỉ trích.
Có kẻ cố tình phớt lờ.
Và cũng có kẻ đánh giá cao sự kiên trì của anh.
Nhưng không ai trong số đó có thể ở lại bên cạnh anh.
Encrid là người như thế.
Vậy những người ở lại là ai?
Đúng là những kẻ điên rồ.
Hoặc là những tài năng xuất chúng trong một lĩnh vực nào đó.
Những kẻ không bị sụp đổ khi nhìn vào Encrid.
"Thú vị thật."
Krang kết luận.
"Thấy chưa? Hắn bảo thú vị kìa, đúng là có mắt nhìn người. Tên ngươi là gì nhỉ?"
Rem tiến lại gần, quàng tay lên vai Krang. Bá vai bá cổ. Đó không phải hành động dành cho một vị vua tương lai.
Chỉ cần là quý tộc thôi cũng đủ để bị dọa chặt tay rồi. Tất nhiên Rem chẳng bận tâm đến mấy chuyện đó.
Krang cũng vậy.
Trước khi tên hộ vệ kịp lên cơn, Krang xua tay đáp:
"Krang."
"Được rồi. Ta sẽ bảo vệ ngươi. Đi thôi."
Dạo gần đây trời nắng đẹp, nhưng hôm nay bầu trời lại âm u.
Mây xám che khuất ánh nắng ban mai.
"Mà sao mày lại đi theo?"
Encrid hỏi con ngựa Mắt Lẻ đang đi theo sau.
"Hí hí."
Chẳng ai hiểu tiếng ngựa.
Tên hộ vệ tự hỏi sao hắn lại đi nói chuyện với ngựa làm gì.
"À, buồn chán hả. Chắc đi quanh đây chán rồi. Ừ, đi cùng đi."
Encrid dường như đang giao tiếp với con ngựa. Anh vuốt ve bờm con ngựa hoang có đôi mắt kỳ lạ, không yên cương, không móng sắt.
Thằng đó cũng chẳng bình thường.
Việc hắn trông có vẻ bình thường chỉ là hiệu ứng so sánh tương đối mà thôi.
Tên hộ vệ quyết tâm phải cảnh giác cao độ hơn nữa.
Mắt Lẻ đi theo, nhưng không cho ai cưỡi lên lưng.
"Chúc may mắn."
Graham tiễn họ và cấp ngựa cho cả đoàn.
"Đã định hướng chưa ạ?"
Tất nhiên Krais cũng ra tiễn đến tận cổng thành.
"Nếu không biết đường thì để tôi dẫn đầu nhé?"
Ragna chen vào.
"Thằng điên này, định lang thang khắp lục địa nửa năm mới đến nơi hả?"
Bị Rem mắng, Ragna quay đi.
"Thằng man di không biết đánh nhau thì im mồm đi."
"...Thua rồi à?"
Jaxon phản ứng ngay với câu đó.
Má Rem giật giật. Một nụ cười không giống nụ cười hiện lên trên mặt hắn.
Encrid khéo léo chen vào giữa họ.
Anh cũng là một kỵ sĩ cưỡi ngựa điêu luyện. Con ngựa có yên cương tuân theo sự điều khiển của anh.
"Đi đường lớn."
"Gì cơ?"
Tên hộ vệ là người ngạc nhiên nhất.
Krang cũng hơi bất ngờ.
Không phải nghi ngờ thực lực của họ.
Nhưng thế này chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
"Oh, đã tính trước rồi sao? Hay là tôi định nói thì ngài nói trước."
Krais gật đầu.
"Ừ. Có vẻ phải làm thế."
"Trực giác à?"
"Một nửa."
"Nửa còn lại là gì?"
"Suy luận."
Encrid vuốt mái tóc cắt ngắn. Mái tóc mà Krais vừa cắt tỉa cho anh hôm nọ.
Krang nghiền ngẫm lời của hai người họ.
Hắn cũng đâu phải kẻ ngốc.
Bị lộ rồi. Tin tức đã lan ra.
Hắn đã từng bị đe dọa tính mạng ở nhiều nơi.
Krang nhận thức tình hình rất nhanh. Nhờ kinh nghiệm dày dạn.
Trước khi rời đi, những kẻ nhắm vào hắn đã bố trí sẵn sàng.
Dù đi đường lớn hay len lỏi đường núi thì kết quả cũng như nhau.
Thà đi đường lớn và tăng tốc tối đa.
Nếu chọn ngựa và bỏ xe ngựa, đó là con đường nhanh nhất.
Kinh nghiệm lang bạt lục địa của Krang cũng chẳng thua kém ai.
Trong đầu hắn nhanh chóng vạch ra một đường thẳng.
Con đường nhanh nhất từ Border Guard đến Thủ đô.
"Ta biết vài đường tắt."
Krang nói. Encrid gật đầu.
Một đối tượng hộ tống biết điều. Chẳng có gì tệ cả.
Đoàng—oàng!
Đúng lúc đó, sấm sét nổ vang từ xa.
Tia sét xanh xé toạc bầu trời trên dãy núi Pen-Hanil.
Nếu có trinh sát nào đang ở trên đó thì chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm kinh hoàng.
Tất nhiên với thời tiết này, họ đã xuống núi từ lâu rồi.
Tiếp đó, những hạt mưa bắt đầu rơi lộp bộp.
"Đi thôi."
Cộp cộp cộp.
Dẫn đầu là Encrid, cả đoàn ngựa bắt đầu di chuyển.
Tất cả đều cưỡi ngựa thành thạo.
Esther thậm chí còn biến thành báo đốm chạy theo.
Nhìn họ đi xa dần, Graham lẩm bẩm:
"Sẽ ổn chứ?"
"Ngài đang lo cho ai vậy?"
Krais đáp. Đây là tập hợp những chiến lực mạnh nhất vùng này rồi.
Tập kích của hội sát thủ ư?
Nếu là những người dễ chết vì mấy thứ đó, thì chắc họ đã nắm tay nhau qua sông Hoàng Tuyền từ lâu rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
trước tôi có dịch thành 1 cái tên j đó mà h k bt nó ở chap nào để dùng lại nữa:))