Chương 336 - Vùng đất của Ghoul Xám.
trans: từ chap này 'ngạ quỷ' sẽ trở lại thành 'ghoul' vì mình đọc 'ghoul xám' thấy thuận mồm hơn:)
---o0o---
Rem vung tay trái, phóng chiếc rìu đi.
Khoảnh khắc cánh tay trái vẽ nên một vòng tròn, chiếc rìu lao đi với tốc độ còn nhanh hơn cả mũi tên, áp sát ngay trước mắt.
Trong mắt Encrid, nó chỉ như một tia sáng dài lóe lên theo chiều dọc.
Cảm quan né tránh phản ứng, cơ thể tự động di chuyển.
Dựng mặt kiếm lên phía trước, che chắn quỹ đạo của chiếc rìu đang xoay tít như một cái đĩa bay.
Nhìn từ bên ngoài, động tác này diễn ra gần như cùng lúc với cánh tay Rem.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm vang lên giòn giã, chiếc rìu bị đánh bật sang một bên.
Tay cầm kiếm tê rần.
Lực đạo chứa trong chiếc rìu phóng tới không hề nhỏ.
Trong khoảnh khắc Encrid đỡ chiếc rìu ném tới.
Tay trái Rem lướt qua hông, một viên đá bay vút lên không trung.
Trông như một hành động vô nghĩa.
Chỉ là ném một viên đá lên trời thôi mà.
Nhưng chính hành động ném đá đó đã tạo ra một kẽ hở, và Encrid không bỏ lỡ.
Thu hẹp khoảng cách, kích hoạt 'Will khoảnh khắc', đâm thanh Tàn Lửa tới.
Lôi Kích.
Bắt đầu từ cơ đùi, tận dụng sức bật của toàn thân để lao đi như bay.
Qua những lần lang thang trên chiến trường trong những ngày hôm nay trước đây.
Sau khi chứng kiến kiếm của Hiệp Sĩ, anh đã rèn luyện và rèn luyện không ngừng, biến nó thành cú đâm mượt mà đến hoàn hảo.
Tia sáng mà ngay cả Rem cũng không thể coi thường giờ đã thu lại thành một điểm chết chóc.
Keng—!
Rem không ném chiếc rìu còn lại mà vặn người sang bên.
Dùng mặt rìu chặn mũi kiếm Tàn Lửa, lưỡi rìu bị lõm xuống, mũi kiếm đâm xuyên qua lưỡi rìu khoảng nửa gang tay.
Ngay khi xuyên qua.
Lưỡi kiếm Tàn Lửa bắt đầu vặn xoắn sang ngang với tiếng két két chói tai.
Khoảnh khắc mũi kiếm xuyên thủng rìu, Rem đã vặn cổ tay để hóa giải lực đạo.
Nếu không, mũi kiếm xuyên qua lưỡi rìu đã điểm một nốt trên trán hắn rồi.
Rem cũng biết dùng Nhu Kiếm.
Và dùng rất thành thục.
Về khoản sử dụng vũ khí, hắn là người giỏi nhất trong đơn vị.
Điều đó không ai phủ nhận.
Encrid giật mạnh thanh Tàn Lửa đang trượt sang bên.
Rắc!
Lưỡi kiếm xuyên qua sắt thép được rút ra.
Gia tốc tức thời cộng thêm sức mạnh của Trọng Kiếm, uy lực thế này là đương nhiên.
Encrid định vung kiếm lần nữa, nhưng trong lúc đó Rem đã rút dây ném đá từ trong ngực áo ra, quay tít một vòng trên đầu. Chuyển động đó khiến viên đá vừa ném lên lúc nãy rơi gọn vào bệ phóng bằng da của dây ném đá.
Ngay sau đó, tiếng vù vù rợn người vang lên.
Chuỗi động tác mượt mà như một vở kịch được dàn dựng sẵn.
Rem đã tính toán đến tận đây.
Dự đoán, tính toán, và dùng phản xạ tư duy để điều hướng trận đấu theo ý mình, đó là ứng dụng của Chính Kiếm.
Bị chơi một vố rồi.
Encrid cũng đã luyện tập Vô Danh Chính Kiếm Thức, nên anh nhận ra tính toán của mình đã chậm hơn một bước.
Vút!
Tiếng gió rít lên, viên đá lao tới.
Tốc độ không thể so sánh với những con dao găm mà Jaxon ném.
Nhanh gấp mấy lần chiếc rìu vừa ném lúc nãy.
Cảm quan né tránh gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Encrid cảm thấy mắt và đầu nóng bừng như bốc lửa.
Sự tập trung bùng lên chưa từng có.
Kích hoạt cảm quan né tránh toàn lực, dựa vào lục giác để né viên đá.
Lấy chân trái làm trụ, anh quăng người sang bên.
Viên đá sượt qua tóc vút một cái rồi bay ra sau.
Phía sau vang lên tiếng bùm như thể thiên thạch rơi.
Encrid không có thời gian để thở.
Tránh được đá, nhưng lưỡi rìu lao tới ngay sau đó đã tìm thấy kẽ hở.
Tư thế đã bị phá vỡ.
"Hự."
Encrid nén hơi thở, vung thanh trường kiếm bạc từ dưới lên theo phương thẳng đứng.
Sử dụng Trung Kiếm Thức: Trảm Dọc theo hướng ngược lại.
Thấy vậy, rìu của Rem đang lao tới bỗng khựng lại rồi thu về.
Điên thật.
Là đòn nhử.
Một đòn nhử đủ sức đánh lừa cả giác quan thứ sáu, nghĩa là cho đến ngay trước khi tấn công, đó vẫn là đòn thật.
Sau đó viên đá thứ hai bay tới, Encrid lại né và suýt bị lưỡi rìu cứa vào cổ.
Nếu trúng, cổ anh đã bị cắt đứt một nửa, tức là chết chắc.
Lý do sống sót?
Anh phản xạ ngửa cổ ra sau, và vào giây phút cuối cùng Rem cũng thu lực lại.
"Làm thế có ngày chết thật đấy."
Rem thở dốc vài cái rồi nói.
"Thế thì cũng coi như đã tận hưởng hết mình rồi đi."
Encrid ngã xuống đất rồi lồm cồm bò dậy đáp.
"Chết trong lúc đấu tập mà là tận hưởng á?"
Cái đó mà gọi là tận hưởng sao?
Rem hỏi lại với ánh mắt như nhìn quái vật.
Encrid trả lời không chút biến sắc:
"Ừ. Vui mà."
"Thằng điên."
Rem không nhịn được buông lời chửi thề, nhưng sau đó những trận đấu tập vẫn tiếp diễn.
Đặc biệt, Encrid học thêm được rất nhiều thứ mới.
Nhất là cách sử dụng đa dạng các loại vũ khí từ Rem.
"Biết cách tốt nhất để đối phó với rìu, thương, chùy, dây xích là gì không?"
Không biết.
Anh không trả lời.
Rem cũng chẳng đợi câu trả lời.
Đó là câu nói được thốt ra sau nửa tháng trời đấu tập suýt chết đuối trong dòng sông tử thần.
"Là tự mình dùng thử xem."
Encrid đã làm thế.
Suốt nửa tháng còn lại, anh thử dùng chùy, rìu, thương, kích.
Rem sử dụng tất cả những vũ khí đó thành thạo như dùng rìu.
Kinh nghiệm của Encrid giờ đã vượt xa mức bình thường.
Anh nhanh chóng nắm bắt vài bí quyết và thực hiện chúng.
Chỉ cần có bí quyết, việc học những kỹ năng cơ bản không khó.
"Không, mẹ kiếp, sao lại chậm thế này?"
Tất nhiên Rem vẫn tỏ ra vô cùng bất mãn.
Sau đó vẫn là chuỗi ngày lặp lại của đấu tập, huấn luyện và rèn giũa.
Dù sao thì Encrid cũng thấy khoảng thời gian này thật quý giá.
Và anh cũng cảm nhận được giá trị của nó.
Chẳng mấy chốc, cơ hội sử dụng khoảng thời gian quý giá đó đã đến.
Chuyện đã được bàn bạc xong xuôi.
"Nào, là lũ Ghoul Xám. Nguy hiểm đấy."
Krais, người bận rộn chạy đôn chạy đáo suốt thời gian qua, đã mang việc về.
Chính xác hơn là liên kết với trung ương để lập công trạng cho bên này, nhưng quá trình đó thế nào Encrid không quan tâm.
Chỉ là anh thấy hơi vui vì sắp có thực chiến thực sự, thứ mà đấu tập không thể mang lại.
Tuy nhiên, không phải là khởi hành ngay lập tức, việc hoàn thành những gì đang dang dở vẫn được ưu tiên.
Đấu tập vẫn chưa xong, hôm nay là ngày đấu với Audin.
"Ừ, đợi đấy. Làm nốt cái đã."
Đó là một ngày đầu xuân, khi mùa đông vừa kết thúc.
Krais không thể ngăn cản Đội trưởng của mình.
Không, cũng chẳng cần ngăn.
Xử lý lũ Ghoul không phải việc quá cấp bách.
Cậu ta ngồi bên lò sưởi đợi Encrid và nhóm của anh.
Dù là mùa xuân nhưng gió vẫn còn se lạnh.
Hơi ấm dễ chịu từ lò sưởi sưởi ấm cơ thể.
Buồn ngủ quá.
Trong lúc chờ đợi, Krais nghĩ rằng việc này là bước đầu tiên cho sự phát triển tự thân của Border Guard.
Có nhiều lý do để tin như vậy.
Mắt Krais cứ díp lại.
Dù buồn ngủ, nhưng những điều cần nói vẫn được sắp xếp gọn gàng trong đầu.
---o0o---
Người lái đò từ bên kia thế giới tâm tưởng nhìn xuống con người đang bị trói buộc với mình.
Ông ta nhìn thấy cái chết.
Thấy rất nhiều lần.
Dù không phải là bức tường không thể vượt qua, nhưng hắn vẫn vùng vẫy tự tìm đến cái chết.
Đó chỉ là do hắn điên cuồng vì tập luyện mà không màng đến mạng sống.
Tin vào sự lặp lại của ngày hôm nay sao?
Không phải.
Nhìn là biết ngay.
Chỉ đơn giản là vì hắn điên thôi.
Vậy hắn có chết không?
Không, hắn vẫn sống sót trong gang tấc ngay cả những lúc lẽ ra phải chết.
Đây là kỹ năng hay vận may?
Người lái đò phán đoán là kỹ năng.
Sự kết hợp giữa kỹ năng của đối thủ và kỹ năng của bản thân hắn đã bẻ cong cái chết đã được định sẵn.
Chà, trên đời lại có loại người này sao.
Người lái đò hôm nay có giọng điệu khá nhẹ nhàng.
Ông ta quan sát đối phương.
Sẽ không để lại lời khen ngợi nữa.
Vì tên này nghe xong lại lấy đó làm động lực để tiến lên.
Nên giờ chỉ quan sát thôi...
"Thằng điên."
Lại thốt lên rồi, người lái đò hôm nay tính khí thất thường thật.
Không kìm được, ông ta để lại lời nhắn vào tâm trí Encrid đang ngất đi trong chốc lát.
Đó là một lời khen ngợi cực phẩm.
Encrid, người vừa bước vào thế giới tâm tưởng trong thoáng chốc, mở mắt ra và nghiêng đầu thắc mắc.
Người lái đò đã sống rất lâu, và những kẻ sống lâu thường phát triển khả năng đọc vị người khác qua kinh nghiệm.
Ông ta đọc được ý nghĩ qua ánh mắt.
Hiểu được ý nghĩa truyền tải.
Ánh mắt Encrid chứa đựng câu hỏi: Ông không bận à?
"Bận chứ!"
Người lái đò hét lên.
Và thế giới tâm tưởng mờ đi.
Thực ra ông ta chẳng có việc gì bận cả.
Quan sát là cuộc sống, là tất cả của ông ta rồi.
---o0o---
Mở mắt ra, Encrid hồi tưởng lại khoảnh khắc cuối cùng.
Nắm đấm của Audin cong đi và đập vào đầu anh.
Dòng chảy, quá trình và quỹ đạo đó in đậm trong ký ức.
Mình đã di chuyển bước chân mà.
Anh đã thực hiện động tác né tránh, nhưng Audin cũng di chuyển theo.
Bỏ qua kích thước cơ thể, đôi chân đó nhanh nhẹn quá mức cho phép.
Thông thường bị đập mạnh thế này thì ký ức khoảnh khắc đó sẽ bị đứt đoạn, nhưng có lẽ nhờ Trái tim quái thú, hoặc nhờ nỗ lực ghi nhớ tàn ảnh, kỹ thuật, dấu vết, khí thế của đối thủ đến tận giây phút cuối cùng, nên không có ký ức nào bị mất.
Đã bẻ hướng ngay trước khi chạm vào.
Dùng cơ thể để hóa giải cú sốc.
Kỹ thuật học từ Audin và giờ đã ngấm vào người.
"Tôi lấy ý tưởng từ Xà Kiếm của Đại đội trưởng người anh em đấy."
Thế mà Audin lại dùng kỹ thuật mới để tấn công.
Encrid lại một lần nữa cảm thán.
Audin cũng là thiên tài.
Nhìn kiếm của anh mà chế ra cái mới để dùng.
Thực ra Rem, Jaoxon, Ragna cũng đều học lỏm và áp dụng tương tự.
Toàn là thiên tài cả.
Nhưng cũng chẳng việc gì phải cảm thấy thua kém.
Đấu tập xong, bước vào lều, anh thấy Krais đang ngồi bên bàn cạnh lò sưởi.
Cậu ta ngồi trên ghế, gật gà gật gù.
Có vẻ thiếu ngủ.
Esther cũng đang ở một góc.
Cô ta nhìn Encrid với ánh mắt vô cảm.
"Về rồi à?"
Đó là lời chào.
"Ừ."
Cô ấy lúc biến thành báo lúc thành người, hôm nay là người.
Vẫn là chiếc áo choàng đen, nhưng khác trước là bên trong mặc một chiếc áo sơ mi mềm mại màu đỏ đen.
Bảo che bên trong đi thì cô ta che thật.
Trông khá hợp.
"A, anh về rồi à?"
Nghe tiếng động, Krais mở mắt.
Chỉ để lại câu "Ghoul Xám" rồi chạy đi đấu tập, hại cậu ta phải ngủ trưa bất đắc dĩ.
Dù ngắn ngủi nhưng cũng thấy tỉnh táo hơn.
"Oáp, dạo này làm việc quá sức quá. Phải kiếm thuốc quý gì đó tẩm bổ thôi, Jaxon chưa về sao ạ?"
Người chuyên cung cấp đủ loại thuốc cho Krais là Jaxon.
Tuy cậu cũng kiếm được vài loại cho hắn, nhưng về khoản thảo dược và thuốc tráng dương bổ thận thì Jaxon là chuyên gia.
"Đến lúc khắc về."
Encrid thực lòng nghĩ thế.
Krais cũng chẳng buồn tìm kiếm thêm.
"Nào, bắt đầu giải thích nhé?"
Krais vừa dụi mắt gỉ vừa nói.
Mọi việc đều quan trọng thứ tự trước sau và nhân quả.
Làm việc có hiểu biết và làm việc mù mờ có sự khác biệt rất lớn.
Đó là suy nghĩ của Krais.
Nhưng suy nghĩ của Rem và đám thuộc hạ thì khác.
Ragna dạo này ngủ ngày càng nhiều.
Rem thì kiểu biết làm quái gì, lảng ra một góc làm dây ném đá hoặc mài những vũ khí Encrid mang về.
Bảo dưỡng vũ khí là kỹ năng cơ bản của chiến binh.
So với trước đây làm qua loa đại khái thì giờ hắn chăm chút hơn hẳn.
Chà, tình hình giờ cũng khác rồi.
Có tên Hiệp Sĩ xuất hiện cơ mà.
Rem cũng nghe nói rồi.
Nó mà đến thì không thể đứng nhìn được.
Nơi hắn sinh ra và lớn lên không có Hiệp Sĩ.
Thay vào đó là những người được gọi là Dũng sĩ.
Nghĩa là người dũng mãnh.
Được gọi như thế đều có lý do cả.
Nghĩ lại thì thú nhân cũng gọi những kẻ xuất chúng trong tộc họ là Dũng sĩ thì phải?
Rem chẳng quan tâm.
Chỉ là, nếu gặp loại người như Hiệp Sĩ thì phải làm sao.
Cần gì để không bị đánh bại một cách vô lực.
Giống như những gì Encrid đang làm.
Rèn luyện và huấn luyện.
Rem cũng làm thế.
Hắn lăn lộn ở những nơi không ai thấy còn nhiệt tình hơn.
Nên mệt mỏi tích tụ cũng là điều dễ hiểu.
Mấy tháng qua đúng là hắn đã ép bản thân đến mức không kịp thở.
Sống đến giờ mới thấy mình chăm chỉ thế này lần đầu.
Trừ lúc mới cầm vũ khí lên, không, có khi còn chăm hơn lúc đó.
Thực lực Encrid cũng tăng lên, đối phó không dễ chút nào.
Mỗi khoảnh khắc đều như đi trên băng mỏng.
Sơ sẩy là thua, hoặc giết chết đối phương.
Cũng may là dạy Encrid cách sử dụng những vũ khí chưa quen tay nên độ nguy hiểm giảm đi đôi chút, nhưng nếu hài lòng với điều đó thì đâu phải thằng điên.
Đúng là gã điên.
Rem đưa ra kết luận quen thuộc rồi nằm xuống.
Xong việc là hắn đi tắm ngay.
Ngâm mình trong nước nóng khiến cơn buồn ngủ ập đến.
Audin bảo đến giờ cầu nguyện nên rút lui, Dunbakel và Teresa cũng chẳng mặn mà gì.
Esther thì ngay từ đầu đã không quan tâm, dù chỉ một chút.
Chỉ còn mỗi Encrid, nhưng Krais cũng đã dự đoán trước được điều này.
Bọn họ có bao giờ chịu ngồi nghe giải thích tử tế đâu.
Cậu chỉ nhìn vào Encrid và mở miệng.
May mà Đội trưởng còn chịu nghe.
Nếu đến cả người này cũng không nghe thì hỏng bét.
"Anh có biết quanh Border Guard rải rác đầy rẫy nguy hiểm không?"
Lời Krais nói thì dài dòng, nhưng Encrid vẫn là một thính giả tuyệt vời.
Và dù dài dòng, Krais cũng biết cách tóm tắt trọng tâm.
Đại ý là thế này.
Xung quanh Border Guard có ba nơi giống như Ma Vực đe dọa khu vực này.
Một trong số đó cần phải được xử lý.
Đó là Vùng đất của Ghoul Xám, nằm ở phía Tây Nam Border Guard, là nguyên nhân khiến tuyến đường giao thương với các lãnh địa phía Tây phải đi đường vòng.
"Là thế đấy."
Ngoài ra còn có lý do chính trị, tức là tại sao đến giờ vẫn chưa xử lý được cái gai này, nhưng mà...
Nói ra anh ấy có nghe không?
Trông có vẻ hết quan tâm rồi.
"Ghoul?"
Đấy, Encrid chỉ quan tâm đến con ma vật mà mình sẽ chém giết thôi.
Thời gian qua, với tất cả những ai tìm đến Encrid, Krais đều nói cùng một câu:
"Mùa xuân năm sau chúng tôi sẽ chuẩn bị cho một trận chiến quan trọng.
Sẽ có biến động trong khu vực, nên các vị hãy chuẩn bị tinh thần."
"Biến động gì cơ?"
Một quý tộc dưới trướng Bá tước Molsen từng đến hỏi.
Tất nhiên không phải tên Tử tước Bentra từng gây sự lần trước.
Chắc do vụ đánh nhau lần trước làm mất mặt nên hắn không chìa tay ra lôi kéo Encrid nữa.
Nhìn thế mới thấy Bá tước Molsen cũng cao tay thật.
Làm ra chuyện đó rồi mà vẫn dám mở mồm bảo về dưới trướng mình.
Bá tước làm ngơ gây ra bao nhiêu vấn đề chứ.
Thậm chí còn ngấm ngầm giở trò.
Phái người dưới quyền đến đe dọa Border Guard nữa.
Không có bằng chứng nhưng nghi vấn thì rõ ràng.
Nếu quyết tâm tìm bằng chứng thì cũng tìm ra thôi.
Mà hắn chối bay chối biến thì bằng chứng cũng vô nghĩa.
"Quy mô của Border Guard sẽ mở rộng."
Vượt qua cấp Thành phố để trở thành Lãnh địa.
Chỉ cần nói bóng gió là để chuẩn bị cho việc đó là xong.
Encrid là thanh kiếm phục vụ cho mục đích đó.
Vậy Border Guard tự ý làm thế à?
Chẳng phải đã gọi cựu Thành chủ Marcus đến và bàn chuyện phản nghịch sao?
Muốn mở rộng quy mô cần có sự cho phép của trung ương.
Tức là hoàng cung sẽ trực tiếp nhúng tay vào.
"Hả."
Nếu mấy tên quý tộc tép riu lân cận mà cuỗm mất Encrid thì chẳng khác nào bôi tro trát trấu vào mặt hoàng gia.
Đã lỡ chém gió thế rồi, Krais đương nhiên phải có hành động chứng minh lời nói của mình.
Khởi đầu chính là cuộc càn quét Ghoul Xám.
Dù đã khéo léo lồng ghép động cơ chính trị vào, nhưng Encrid chẳng quan tâm.
Krais kết thúc câu chuyện.
Nói thêm cũng vô ích.
Người này chỉ chăm chăm nghĩ đến chuyện ra ngoài đánh nhau thôi.
Nhưng anh ấy cũng sẽ không tự rước họa vào thân đâu.
Đội trưởng là người như thế mà.
Tự anh ấy lo liệu thôi.
Đội trưởng làm việc của Đội trưởng.
Krais làm việc của Krais.
Và cậu vẫn đang làm rất tốt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
