Chương 339 - Hạ cấp Ma Vực
trans: Ngọc Lục Bảo sẽ chuyển lại thành Green Pearl
---o0o---
Việc lũ ghoul xám bén rễ tại vùng đất này chịu tác động bởi những toan tính chính trị nhiều hơn là yếu tố địa lý đơn thuần.
Nguyên do cũng bởi lực lượng thường trực của Border Guard trước đây chưa bao giờ chủ động truy lùng hay tiêu diệt ma thú, họ chỉ đơn thuần là cố thủ cầm cự mà thôi.
"Tại sao lại là ta?"
Đó là thái độ của vị thành chủ tiền nhiệm, người rời đi trước khi Marcus đến. Theo quan điểm của ông ta, việc săn lùng những con quái vật như ghoul xám là một biện pháp thừa thãi và lãng phí binh lực. Hệ quả tất yếu là họ chỉ miễn cưỡng dọn dẹp quái vật quanh sông Pen-Hanil và vài tuyến đường thương mại trọng yếu như một cách đối phó qua loa.
Dẫu hiện tại tình hình đã khác, đại lộ quanh Green Pearl được dọn dẹp và tuyến đường nối với Martai đã thông suốt, nhưng an ninh ở phía đó vẫn chưa thể gọi là hoàn hảo.
"Bộ có kẻ nào đang chơi trò ném quái vật vào đây hay sao?"
Đó là câu ca thán đầy bất mãn của Marcus ngay khi vừa nhậm chức.
"Ném quái vật" là thuật ngữ ám chỉ hành vi dụ dỗ ma thú tràn sang lãnh địa lân cận. Dù thực tế chẳng có chuyện đó xảy ra, nhưng lời phàn nàn ấy cũng hoàn toàn có cơ sở bởi lũ quái vật xuất hiện nhiều đến mức cứ như thể chúng đang trào ra từ một chiếc túi không đáy vậy.
Thậm chí khi các thành phố khai phá phía trên Border Guard mới được hình thành, cả một bầy Gnoll đã xuất hiện. Dù có sự can thiệp của tà giáo, nhưng phải có đủ số lượng quái vật sẵn có thì chúng mới làm được điều đó. Điều này chứng tỏ mật độ ma thú ở khu vực này dày đặc đến mức nào, đồng nghĩa với việc dải đất Border Guard chưa bao giờ là một nơi chốn yên bình để sinh sống.
Chính vì lẽ đó, chiến lược suốt thời gian qua luôn là phòng thủ thụ động, tránh việc tiên phong càn quét. Lý do cho sự thận trọng này cũng rất rõ ràng: nếu binh lực hao hụt, họ sẽ khó lòng chống đỡ trước mối đe dọa từ Aspen, chưa kể đến việc lũ quái vật quanh đây cũng chẳng phải là những đối thủ dễ xơi để có thể bảo toàn lực lượng.
Chỉ tính riêng quanh khu vực Border Guard, dù chưa đến mức gọi là Ma Vực, nhưng xét về độ nguy hiểm thì đã có hơn ba địa điểm bị mọi thương nhân liệt vào danh sách đen. Người ta gọi những nơi đó bằng cái tên đầy ái ngại: "Hạ cấp Ma Vực".
Việc xử lý sớm bầy Nhân Mã khi chúng vừa định cư tại Khu Rừng Cảm Tạ trước đây cũng xuất phát từ nỗi lo ngại nơi đó sẽ trở thành hang ổ tụ tập của ma thú.
Đó là tất cả những gì Krais muốn giải thích cho Encrid. Ngoài ra còn vô vàn lý do chiến lược khác cần phải xử lý đám quái vật này, nhưng Encrid chẳng để tâm mấy.
Lịch sử hay nguyên do thì có gì quan trọng? Chẳng phải cứ lao vào, chém, cắt và xóa sổ chúng là xong sao?
Và suy cho cùng, cách nghĩ đó cũng chẳng sai.
---o0o---
Một con ghoul xấu xí vừa ngã xuống.
Nếu muốn giải thích chi tiết thì sẽ rất dài dòng, nhưng tóm gọn lại thì chỉ đơn giản là:
"Ta ra tay trước."
"Là cây gậy của tôi chạm vào nó trước."
Cuộc cạnh tranh giữa hai gã mang sức mạnh phi nhân loại đã kết thúc như thế.
Rem mang theo hai cây rìu cùng một cây chùy gai, hắn sử dụng luân phiên cả ba thứ vũ khí ấy. Ấn tượng nhất phải kể đến khoảnh khắc hắn vung cây chùy lên. Hắn cắm phập cây rìu xuống đất ngay dưới chân, rút cây chùy đang đeo chéo sau lưng ra và giáng xuống một đòn sấm sét.
Hùng—Bùm!
Tiếng gió rít lên bị nuốt chửng bởi một tiếng nổ đanh gọn. Cây chùy không chỉ đơn thuần là vũ khí, nó là hiện thân của bạo lực thuần túy. Cú đánh không chỉ nghiền nát đầu con ghoul định lao tới mà còn xay nhuyễn luôn cả phần thân trên của nó.
Đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa sức mạnh thô bạo và kỹ thuật điêu luyện.
Tựa như một tảng đá khổng lồ rơi thẳng từ trên trời xuống, sức mạnh cơ bắp hòa quyện cùng sức phá hoại của vũ khí đã vẽ nên một bức tranh tàn khốc dị thường. Đối với lũ ghoul, đó chính xác là sự diệt vong. Rem cứ thế càn lướt, dù là ghoul biến dị hay bất cứ thứ gì cản đường đều bị hắn đập tan và nghiền nát. Cú húc của Rem mang theo sự tàn bạo không gì cản nổi.
Và Audin cũng chẳng chịu kém cạnh.
"Gửi ngươi về bên Chúa."
Dù toàn thân gã vốn dĩ đã là vũ khí, nhưng trên hai tay vẫn lăm lăm hai cây gậy. Những thanh gỗ bịt sắt vốn có màu nâu sẫm, nay đã nhanh chóng chuyển sang sắc đen kịt bởi máu ghoul đã thấm đẫm đến mức khó mà nhận ra màu gốc.
"Thưa Chúa."
Mỗi tiếng hô là hai bước chân. Và giữa hai bước chân ấy, hai cây gậy vung lên tả hữu dứt khoát đập vỡ sọ lũ ghoul. Đó là kỹ thuật "Ngắt đòn" chính xác đến kinh ngạc, chỉ sử dụng vừa đủ lượng lực cần thiết. Trái ngược với thân hình hộ pháp, sự tinh tế trong đòn đánh của Audin lại nổi bật hơn cả, dẫu rằng sự hào sảng trong phong cách chiến đấu vẫn vẹn nguyên.
Sự hào sảng và tàn bạo của cả hai đã hợp lại, mở toang một con đường máu dẫn thẳng đến chỗ con ghoul chỉ huy. Dù có cảm giác vai trò của hai người họ hơi bị đảo lộn, nhưng Encrid cho rằng hình ảnh hiện tại của Rem và Audin cũng rất hợp với họ.
Con ghoul chỉ huy cũng có chút trí khôn, nó đã đào sẵn những thứ tương tự như bẫy rập, nhưng tất cả đều vô nghĩa.
Bị xuyên thủng.
Bị đập nát.
Bị phá hủy.
Nó đã cất công tập hợp bầy đàn và giăng bẫy để tấn công, nhưng biết làm sao được khi đối thủ lại dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát tất cả? Hơn nữa, đâu phải chỉ có hai con quái vật ấy đến đây.
"Ta cũng tham chiến!" Dunbakel điên cuồng lao vào.
"Thật bất ổn. Quá bất ổn." Shinar thở dài rồi rút thanh Needle ra.
"Cứ đứng xem đi. Kẻ lang thang Teresa xin được ra trận." Teresa cũng vung khiên và kiếm, nhuộm đỏ mặt đất bằng máu của lũ ghoul.
Lần này, chẳng còn việc gì để Encrid phải động tay.
Bản thân anh không hề hay biết, nhưng kể từ khi anh một mình lao lên đầy phấn khích, vung kiếm và ngộ ra Cầm Kiếm, tất cả mọi người đều đã bị kích thích.
Những trận chiến của Encrid, cách anh chiến đấu, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta muốn lao vào hòa mình cùng, khiến dòng máu trong huyết quản sôi sục.
Làm sao không cơ chứ?
Một người múa kiếm say mê đến mức khiến những kẻ chưa từng cầm kiếm cũng phải tự hỏi 'Cái này vui đến thế sao?' rồi lén lút muốn thử cầm kiếm lên một lần. Anh chiến đấu mà trông như thể đang múa điệu vai trong cơn say máu vậy. Phải hưng phấn đến mức nào mới có thể đạt được trạng thái đó?
Việc những người khác chịu ảnh hưởng từ anh là điều tất yếu. Kể từ khi gặp được vị Hiệp sĩ ấy, sự trưởng thành của Encrid đã trở thành liều thuốc kích thích cho toàn đội.
Sức mạnh của họ vốn dĩ đã vượt xa mức Chuẩn Hiệp sĩ thông thường, nay lại càng thêm nỗ lực tôi luyện trên nền tảng ấy.
Rem và Audin, ngay khoảnh khắc nghe tin về sự tồn tại của Hiệp sĩ, đã nhận ra họ không thể vừa đánh vừa chơi đùa được nữa. Shinar cũng vậy.
Sâu hơn nữa.
Cô đắm chìm vào kiếm thuật. Những gì cô từng cho là hoàn hảo thực ra chưa phải là đích đến. Không có điểm dừng cho kiếm đạo. Cô đã thay đổi tư duy, giờ đây cô phải bước đi và tiến lên bằng chính lưỡi kiếm của mình.
Dunbakel và Teresa cũng chẳng ngoại lệ. Có người phát triển vượt bậc, có người bắt đầu tung ra sức mạnh thật sự đã giấu kín bấy lâu.
Khi tất cả cùng chiến đấu như thế, cái nơi được mệnh danh là Hạ cấp Ma Vực—nơi mà nếu không có Hiệp sĩ đoàn thì không thể giải quyết đã sụp đổ khi chưa đầy một ngày. Dù khu Rừng Xám rất rộng lớn, nhưng kết cục vẫn không đổi.
Theo tính toán của Krais, chiến trường này lẽ ra cần ít nhất hai đại đội và phải chấp nhận thương vong trong mười ngày mới dọn dẹp xong, nay đã được giải quyết gọn gàng chỉ trong một ngày. Dù số lượng ma thú bỏ trốn khá nhiều, nhưng việc truy đuổi từng con một là bất khả thi.
"Giờ xong chưa?"
Rem vừa hỏi vừa vẩy cho sạch vết máu đen bám trên lưỡi rìu.
Encrid lắc đầu.
"Đã lỡ ra ngoài rồi, dọn sạch hết rồi hẵng về."
Vốn dĩ kế hoạch của Krais không phải như vậy. "Nên xử lý từng cái một thì tốt hơn. Cũng không gấp gáp gì." cậu ta đã nói thế.
Vẫn còn hai mối đe dọa cấp độ Hạ cấp Ma Vực ở xung quanh. Kế hoạch của Krais là giải quyết xong một nơi, quay về nghỉ ngơi bổ sung nhu yếu phẩm rồi mới đánh tiếp.
Nhưng Encrid đã thay đổi kế hoạch. Tiện đường công tác thì đi một vòng dọn sạch luôn thể, chẳng có lý do gì để chần chừ.
Xung quanh chỉ toàn xác chết của lũ ghoul. Những con còn sống sót không dám bén mảng lại gần, chúng chỉ lo chạy trốn thục mạng.
"Đi thôi."
Encrid dẫn đầu, mọi người lục tục theo sau, cả nhóm cứ thế tiến thẳng ra khỏi khu rừng.
Trên đường đi, Encrid liên tục di chuyển chỗ này chỗ kia, cái miệng hoạt động không ngừng nghỉ.
"Lúc nãy cái kiếm thuật đó là sao?" Người đầu tiên anh tiếp cận là Rem.
"Gì cơ?"
"Lúc vung cây chùy ấy, cách đánh khác hẳn mọi khi mà?"
"Cậu cũng muốn học cái đó hả?"
Rem đánh trúng tim đen. Đúng vậy, anh muốn học. Encrid không đáp, chỉ im lặng chờ câu tiếp theo. Chẳng phải im lặng chính là câu trả lời rõ ràng nhất sao?
Rem nhìn chằm chằm vào đôi mắt xanh thẳm của Encrid. Đó là một ánh nhìn ngay thẳng, không chút toan tính, chỉ thuần túy là ý chí cầu đạo. Hắn tự hỏi tên này là kẻ quá tham lam hay chỉ đơn giản là một gã điên? Rem nghiêng về vế sau hơn rồi đáp:
"Khi vung vũ khí, tùy thuộc vào việc cậu đặt trọng tâm ở đâu mà sức phá hoại sẽ thay đổi. Đặc biệt là với loại vũ khí cùn như chùy thì càng quan trọng. Đã bảo rồi mà, mỗi loại vũ khí có cách dùng khác nhau."
Encrid giật mình kinh ngạc. Sao tự nhiên Rem lại ăn nói trôi chảy thế? Lời giải thích mới mạch lạc làm sao.
"Anh bị vong nhập à? Hay ác quỷ chiếm xác rồi?"
"Cái gì cơ?"
"Sao tự dưng giải thích khôn thế."
"Cái thằng khốn này."
Rem vung nắm đấm, Encrid đỡ đòn rồi gạt đi, tạo ra một vụ xô xát nho nhỏ nhưng cả nhóm vẫn không hề giảm tốc độ hành quân.
Sau khi nghiền ngẫm những gì vừa học được từ Rem, Encrid chuyển hướng sang Audin.
"Cái vụ ngắt đòn đó..."
"Là kiểm soát lực. Dù tôi quen dùng nắm đấm hơn, nhưng cầm vật gì trong tay thì nguyên lý cũng không biến mất. Pha trộn sức nặng vào tốc độ, và chỉ dồn lực vào đúng khoảnh khắc va chạm. Phải biết điều tiết lực nắm và tùy ý điều khiển sự căng - chùng của cơ bắp toàn thân."
Audin trả lời ngay cả khi anh chưa kịp hỏi hết câu.
"Là võ thuật Valaf à?"
"Chỉ là kỹ thuật vũ khí thôi."
Encrid nhận ra có điều gì đó ẩn giấu sau từ "chỉ là" ấy, nhưng anh không gặng hỏi. Tên gọi thì quan trọng gì chứ?
"Cách để nắm bắt bí quyết?"
"Lặp lại. Về nhà rồi hãy tập."
Vậy là được rồi. Học được là tốt.
Sau đó, anh hỏi Dunbakel về cách sử dụng cơ thể của thú nhân, nhưng cô này giải thích còn tệ hơn Rem. Không, nếu chỉ tính hôm nay thì Rem có thể đi làm trợ giảng ở học viện được rồi đấy. Thực tế thì lời giải thích của Rem không đến mức quá xuất sắc, nhưng nó mang lại cảm giác chấn động tương đương như vậy. Mọi thứ đều có tính tương đối mà.
"Sao nhìn ta dữ vậy?" Đang nghe Dunbakel giải thích một cách ngớ ngẩn, anh quay lại thì thấy Rem đang hỏi.
"Ác quỷ kia, mau biến đi."
Người nói không phải Encrid, mà là Dunbakel. Có vẻ như thấy Encrid và Rem đùa cợt lúc nãy nên cô cũng muốn chêm vào một câu. Thú nhân là loài rất yếu đuối trước ham muốn. Phải làm cho bằng được điều mình muốn mới thỏa lòng. Nếu tộc Frog trung thành với một ham muốn mang tính mục đích, thì thú nhân lại bị cuốn theo những ham muốn nhất thời. Và kết quả thường chẳng mấy tốt đẹp.
Hiện tại cũng vậy. Dunbakel không kìm được cái mồm.
"Ừ, đây. Rìu đây. Dùng trán mà đỡ này."
Rem nói về việc bổ rìu vào trán người khác một cách đầy "giáo dục", khiến Encrid phải quan sát hắn lần nữa xem có luồng tà khí nào không.
"Không có ác quỷ nào đâu. Người chị em." Audin chứng kiến cảnh đó bèn lên tiếng. Rem tất nhiên không thực sự vung rìu.
"Về nhà rồi thì đấu tập triền miên đi. Ừ, cứ thế đi."
Encrid can ngăn một cách qua loa rồi quay lại đòi Dunbakel giải thích tiếp.
"Cứ chạy cho nhanh rồi móc cho mạnh là được."
Đó là câu trả lời của Dunbakel về cách dùng scimitar. Encrid không hề hoang mang. Mức độ này vẫn ổn, bởi anh là một thính giả tuyệt vời.
Sau vài lượt hỏi đáp, anh rút ra kết luận: 'Một loại kiếm thuật dùng chân di chuyển và chém bằng toàn bộ cơ thể.'
Nó tận dụng sự đàn hồi của cơ bắp. Xét theo tiêu chuẩn 'Trực-Trọng-Huyễn-Tốc-Nhu', khởi đầu của nó gần với Tốc kiếm, nhưng vì lối tấn công dồn trọng lượng nên kết thúc lại là Trọng kiếm. Hình thái kiếm thuật là như vậy.
"Tên gọi thì không biết. Học từ bé, rồi cứ thế tự tập theo cách của mình thôi."
Từ khi Rem can thiệp vào quá trình huấn luyện của Dunbakel, kiếm thuật của cô đã tiến bộ trông thấy. Encrid đã nghe và thấy một phần của nó. Rất đáng để học hỏi, dù đó không phải là kỹ thuật có thể học qua lời nói.
Encrid lại tiếp tục rảo bước.
"Anh cũng có thứ muốn lấy từ tôi sao?" Là Teresa.
Kỹ thuật dùng khiên và kiếm của cô ấy là thứ anh đã thèm khát từ lâu. Về nhà sắm một cái khiên rồi học cũng không phải ý tồi.
"Nếu muốn học thì ắt sẽ có đường. Tôi học câu đó từ đội trưởng đấy."
Đó là lời của Teresa. Trích dẫn từ Thánh điển, có vẻ đi theo Audin riết rồi cách ăn nói cũng nhiễm theo.
"Khiên là công cụ phòng thủ, nhưng tùy cách dùng mà nó có thể trở thành vũ khí cùn lợi hại."
Teresa ăn nói rất dễ nghe. Encrid thầm nghĩ đó quả là một điều may mắn.
Vừa đi vừa hỏi đáp như thế, khi nhìn lại bản đồ thì họ đã đến đích.
Một vùng đầm lầy hiện ra trước mắt cả nhóm.
"Côn trùng?" Dunbakel hỏi.
Encrid gật đầu.
Đầm lầy xanh nhạt này là kho báu thảo dược. Nơi đây quy tụ đa dạng các loài thực vật quần sinh và thủy sinh, cũng là thiên đường của loài lưỡng cư và bò sát.
"Đất tốt."
Shinar, người nãy giờ vẫn than thở khi nhìn khu rừng, bỗng mắt sáng rực lên. Cô là chuyên gia về độc dược. Với cô, vùng đầm lầy này giá trị biết bao. Đó cũng là lý do Krais nhiệt huyết đến thế khi nói về việc cần thiết phải thu hồi vùng đất này.
"Nhất định phải tìm lại đầm lầy! Không thể để lũ ma thú chiếm giữ được. Đó là tâm nguyện của tất cả những người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất này!" Một bài diễn văn đầy nhiệt huyết nhưng sặc mùi giả tạo.
"Là nơi tự sinh của thảo dược hả?"
"Vâng!" Krais không cần phải giả vờ nhiệt tình nữa. "Chỉ cần khôi phục chỗ đó, không chỉ là nơi giao thương mà chúng ta còn có thể tạo ra đặc sản. Tất nhiên là phải đi bắt cóc vài giả kim thuật sư hữu dụng về đã."
Nói là bắt cóc, nhưng thực ra là dụ dỗ lôi kéo về. Tìm người là sở trường của Krais, tìm đồ vật cũng vậy. Đâu phải tự nhiên cậu ta hành xử như một gã thương nhân vạn năng trong đơn vị.
Vùng đầm lầy ấy đang ở ngay trước mắt. Vấn đề duy nhất là nó đã có chủ.
"Lũ sâu bọ này đông thật đấy." Rem lầm bầm.
Những con "sâu bọ" đó chính là chủ nhân nơi này. Ma thú có vô vàn chủng loại, và đây là một trong số đó: Ma thú dạng côn trùng.
Vo ve—e—e—e!
Tiếng đập cánh của lũ côn trùng đập vào màng nhĩ.
Tay Shinar đặt lên chuôi kiếm Needle. Ngay trước mặt, hàng chục con ruồi to bằng đốt ngón tay lao tới. Là ruồi hút máu.
Needle được rút ra, cắt đứt cả không gian lẫn lũ ruồi. Những đường kiếm không nhanh không chậm nối tiếp nhau mượt mà không ngơi nghỉ. Đó là chuỗi kiếm kích tinh tế hơn bất cứ lúc nào.
Tiếng vút vút vút liên tục vang lên từ lưỡi kiếm của nàng Tiên. So với lúc đối đầu lũ ghoul, kỹ thuật lần này còn vượt trội hơn. Lưỡi kiếm của cô, hay nói đúng hơn là một trong những kiếm thuật của Tiên tộc, đã chạm đến cảnh giới của sự tinh diệu cực hạn.
'Lá cây chắc cũng có thể lạng mỏng được.' Encrid thầm nghĩ.
Và thực tế đúng là như vậy. Kiếm thuật của cô lấy việc lạng mỏng lá cây làm cơ bản. Lưỡi kiếm ngắt, uốn, đâm, cắt, đẩy - chính xác xẻ đôi, đập nát, cắt rời và xuyên thủng thân xác lũ côn trùng.
Shinar quay lại sau khi khiến lũ sâu bọ rơi rụng lả tả như mưa.
"Nếu không tự tin thì lui về phía sau đi. Vị hôn phu trốn sau lưng ta cũng được đấy."
Với gương mặt vô cảm, nàng Tiên sở hữu nhan sắc phi phàm buông lời trêu chọc.
"Uống nhầm thuốc à?" Rem ngoáy tai.
"Chúa đang dõi theo, Người bảo hãy đưa cả những loài sâu bọ về bên Người." Audin đáp lời bằng một câu cầu nguyện.
Dunbakel dựng móng vuốt lên, thay vì dùng thanh scimitar, cô chọc chọc giết chết lũ côn trùng.
Ruồi hút máu rất phiền toái. Một khi bị cắn, chúng hút máu gấp mười lần loài đĩa thông thường. Tuy nhiên, cách đối phó không quá khó. Ngay cả thương nhân bình thường nếu có gan cũng có thể tránh hoặc bắt chúng. Chỉ cần mặc áo da dày gấp mấy lần bình thường là được.
Tất nhiên, nếu có thể đâm chết từng con ngay khi nhìn thấy bằng kiếm hoặc móng vuốt thì chẳng cần đến áo dày làm gì. Ngay cả Teresa, người trông có vẻ chậm chạp nhất, cũng biết cách vung khiên theo đường ngắn để nghiền nát lũ bọ.
Encrid cũng đối phó theo cách tương tự và áp sát Shinar.
Sự tinh tế. Nhìn quỹ đạo bay của côn trùng thành một đường thẳng và cắt đứt ở giữa. Dù dùng mặt kiếm đập bẹp sẽ hiệu quả hơn, nhưng anh vẫn làm vậy, và mở lời với nàng Tiên bên cạnh.
"Kiếm thuật đó..."
"Muốn ta dạy làm quà đính hôn không?"
"Bao giờ thì đính hôn?"
Thấy anh đáp lại lời nói đùa bằng một câu đùa khác, khóe môi Shinar khẽ động đậy. Rất nhẹ, nhưng dường như có chút nhếch lên. Tất nhiên, cô nhanh chóng trở về vẻ mặt ban đầu.
"Cậu tham lam thật đấy."
Dù nói gì đi nữa, tâm thế muốn học hỏi vẫn không thay đổi. Huống chi lại đi kèm với ánh mắt thẳng thắn ấy. Anh không đòi hỏi bí kỹ hay tuyệt kỹ gia truyền. Chỉ cần những kỹ thuật cơ bản là đủ.
Biết mình thiếu sót.
Nên mới biết cách tiến lên. Encrid là một hành giả khao khát cầu đạo. Anh đã nhìn thấy hướng đi mà dục vọng của mình chỉ lối và muốn bước đi trên con đường đó.
Điều gì đã khiến anh sáng tạo ra kiếm thuật mới? Là vì anh đã học, đã luyện tập và đã quan sát. Và ngay lúc này, Encrid vẫn đang tiếp tục làm điều đó.
"Là con đó sao."
Shinar nói rằng quay về sẽ dạy kiếm thuật, rồi ném ánh nhìn về phía trước.
Xuất hiện trước mặt cô, hay đúng hơn là trước mặt cả nhóm, là Vua của đầm lầy.
Một con quái vật có sáu cánh, to gấp năm lần loài ong bắp cày, với hàm răng sắc nhọn. Phía dưới thân là thứ giống nọc độc của ong, bụng phình to, miệng toác ra hai bên đặc trưng.
Tên của nó là Bel.
Rè rẹc rẹc rẹc rẹc.
Tiếng cánh vỗ của nó làm rung chuyển cả không gian. Con côn trùng với vẻ ngoài gớm ghiếc ấy dẫn theo cả đàn bâu lại tấn công. Chúng di chuyển theo khối. Cả đám bùng nhùng kia là một thể thống nhất.
Một đối thủ khó xơi hơn lũ ghoul gấp nhiều lần.
Bộp bộp bộp bộp!
Nhưng cứ lao đến là nổ tung.
Con côn trùng to nhất, kẻ đóng vai trò Vua, đã chết bởi một hòn đá do Rem ném.
"Lần này là ta giết đúng không?"
Vẫn còn đang cạnh tranh với Audin, hắn quay lại hỏi. Audin mỉm cười hiền hậu. Encrid nghĩ thầm chắc gã sùng đạo to xác kia sẽ nhường thôi. Chắc chắn gã sẽ nói 'Cứ cho là vậy đi'. Tính gã vốn thế mà.
"Tôi không thấy."
Loạng choạng.
Encrid đang đánh dở thì trượt chân. Nhưng anh không ngã. Anh biến thế lảo đảo đó thành bước di chuyển tấn công, vung kiếm theo phương ngang, dùng mặt kiếm đập nát hai con bọ, biến sai lầm thành đòn sát thủ.
"Cãi cùn vừa thôi."
"Không phải cãi cùn, mà là không thấy thật. Thưa người anh em."
Audin cũng là một gã đội viên điên khùng hết thuốc chữa. Encrid chẳng bận tâm. Có nói thì chúng nó cũng chẳng thay đổi đâu.
"Đi thôi."
Và cứ thế, Encrid quét sạch luôn cả Hạ cấp Ma Vực thứ ba.
Đó là khu vực tuần tra cuối cùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
