Chương 15: Chiến tranh của rồng (3)
Tôi không thể đàn áp chúng.
Tôi cũng không thể gây áp lực lên chúng.
Vậy tôi phải làm gì để có thể đối phó với lũ rồng kiêu ngạo, coi trời bằng vung này?
Làm thế nào tôi có thể kiểm soát những kẻ không thể kiểm soát?
Ngay lúc đó, một ý tưởng lóe lên trong tâm trí tôi.
Nếu chúng không chịu nghe tôi, vậy thì tại sao không khiến chúng nghe theo những kẻ sẽ nghe theo tôi?
Và tôi biết rất rõ đứa trẻ phù hợp nhất cho việc này.
[Erebos. Shamash. Ifrit. Tethys. Sylphid. Sagarmatha. Yggdrasil. Xuất hiện trước ta.]
“Mẹ?! Người lại gọi bọn con nữa à?!”
“Làm ơn đừng triệu hồi bọn con kiểu này nữa! Con đang dở việc mà!”
“Hmm… con không phiền đâu.”
“Sagarmatha và con khá rảnh, nên mẹ cứ gọi bọn con lúc nào cũng được. Nhưng có chuyện khẩn cấp sao ạ?”
Tôi lặng lẽ chỉ tay về phía lũ Xích long và Hắc long.
Khi nhìn thấy những con rồng bị thương, biểu cảm của Ifrit và Erebos lập tức cứng lại.
“Lũ trẻ này đã đấu đá lẫn nhau, và vài con rồng đã chết.”
“Ừm… mẹ à? Trẻ con đôi khi cũng bướng bỉnh thật đấy… nhưng chẳng phải việc trẻ con thỉnh thoảng cãi cọ hay nô đùa ‘hơi bạo lực một chút’ cũng là điều rất bình thường sao?”
“‘Hơi bạo lực một chút’ mà lại lấy mạng sống của nhau ư? Tỉ lệ sinh sản của rồng đã chạm đáy, số lượng của chúng ta đang sụt giảm. Vậy mà chỉ vì vài tranh luận, chúng lại cố gắng giết lẫn nhau…”
Tôi thở dài rồi tiếp tục.
“Ít nhất ta đã đặt ra luật cấm gây hại đến con non. Ít nhất những đứa trẻ mới sinh có thể nhận được sự bảo vệ. Nếu không có những luật lệ như vậy, lũ vô nghĩ này chắc chắn sẽ giết cả con non cho mà coi.”
Chuyện đó thật sự đã xảy ra và khơi mào một cuộc chiến.
“Dù sao đi nữa, tôi không thể quản lí tất cả lũ trẻ được. Các con phải có trách nhiệm với con cái của mình.”
“Hả? Lũ chỉ biết gây rắc rối đó á?”
“Lũ trẻ của con rất biết nghe lời… nhưng nếu lũ khác khiêu khích chúng thì sao?”
“Khiêu khích? Bọn Hắc long á? Lũ đó cứ liên tục nhân đôi lên ý?!”
“Chính xác! Chắc chắn bọn Hắc sẽ không nghe đâu! Chúng có quân số quá lớn! Chỉ riêng lũ Hắc đã gấp đôi số con non của các tộc khác rồi! Thật không công bằng!”
“Các con rồng mang màu khác chỉ là không muốn sinh sôi thêm. Nên ta không nghĩ rằng như vậy là bất công.”
Chà… một nửa số con non thời nay là Hắc long.
“Dù sao đi nữa, vì chúng đều được sinh ra từ các con, các con nên quản lí chúng hẳn hoi. Chỉ mình ta không thể quản lí tất cả chúng được.”
“Mẹ đang nói là có thứ bất khả thi đến nỗi Mẹ cũng không thể làm được ạ?”
Trước lời nói của Erebos, tôi lại thở dài.
“Đúng. Ta đã cân nhắc đến việc ép chúng phải thỏa hiệp vài lần rồi, nhưng điều đó chỉ dẫn đến hủy diệt.”
“Hủy… hủy diệt?”
“Không, không có gì.”
Không cần phải đề cập đến việc quay ngược thời gian làm gì.
“Và… nếu các con không quản lí chúng hẳn hoi, ta sẽ trừng phạt các con. Đáng lẽ ra ta nên làm chuyện này ngay từ đầu…”
“Sao ạ? Lên bọn con? Đột ngột quá?!”
“Ôi trời… đó sẽ là ổ rắc rối khi mà Erebos phải đối phó với quá nhiều đứa trẻ, không phải sao?”
“Hmm… các con của con hành xử rất tốt.”
“Lũ trẻ của bọn con cũng vậy. Chúng sẽ không đánh nhau nếu không có ai khiêu khích. Nên chắc sẽ ổn thôi.”
Bọn trẻ của Yggdrasil và Sagarmatha ít khi gây rắc rối nên có lẽ sẽ ổn. Vấn đề lớn nhất phải là lũ Hắc và Xích… tôi sẽ phải giao chúng cho hai đứa.
“Mẹ. Nếu người trừng phạt bọn con khi bọn con không thể quản lí lũ trẻ của chính mình, thế thì mẹ có thưởng cho bọn con nếu bọn con làm tốt không?”
“Hm? Phần thưởng hả?”
Những lời của Erebos khiến tôi á khẩu. Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó.
…Được rồi.
“Trong vòng một trăm năm tới, những phụ huynh có con cái không sát hại đồng loại…”
Ánh mắt của lũ trẻ đồng loạt hướng về tôi.
Những ánh nhìn kì vọng dồn dập ấy nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.
“Chỉ một điều thôi. Ta sẽ cho con bất cứ thứ gì. Miễn là nằm trong sức mạnh của ta.”
Trước những lời đó, tất cả lũ trẻ đều nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên.
“Sao? Chuyện đó đáng ngạc nhiên đến vậy hả?”
“Có phải người vừa nói… bất cứ thứ gì?”
“Mẹ nghiêm túc à?”
“Này! Mẹ! Người không nên hứa hẹn bất cẩn vậy chứ!”
“Mẹ! Con nghĩ mẹ nên biết trân trọng bản thân mình hơn!”
“Không… ta không đồng ý…!”
“Trời… ôi trời ơi! Nay mẹ bị gì vậy!”
Chờ đã, sao mọi người lại phản ứng như thế này?
Tôi chỉ đang đề nghị việc tặng một mong ước thôi mà, sao lại làm quá lên vậy?
“Hm… có vẻ ai cũng tràn đầy tự tin trong việc quản lí mấy đứa nhỏ nhỉ? Vậy thì… cuộc thi này, tôi đã nắm chắc phần thắng rồi♥”
Những lời của Shamash tràn đầy tự tin. Ngay lập tức, những đứa trẻ khác cũng tham gia.
“Những lời đó! Tôi sẽ không bỏ qua đâu!”
“Bảo sao họ nói mấy người có đầu vàng lấp lánh thường không có não.”
“Con tin vào năng lực quản lý của mình!”
Ừm… thì… làm ơn… hãy quản lý chúng tận tâm nhé?
“À đúng rồi, hình phạt sẽ là ta sẽ bị thu hồi chiếc vảy mà ta đã tặng.”
Trước lời nói đó, biểu cảm trên mặt lũ trẻ cứng lại.
Gì. Có vấn đề sao. Gì vậy.
Những chiếc vảy tôi đã phân phát — tôi đang nói rằng nếu các con không làm việc cho tử tế, tôi sẽ tịch thu lại toàn bộ.
Bộ có vấn đề gì à?
Và như vậy, cuộc cá cược mà tôi đã đặt với hi vọng lũ rồng sẽ không còn giết chóc lẫn nhau nữa…
“Sao mọi chuyện lại thành ra như thế này…”
Mọi chuyện tưởng như đã yên ổn thì một cuộc chiến khác lại nổ ra. Nhưng thay vì giết nhau, chúng bắt đầu xé nát cánh, chặt đứt chi thể của nhau.
“Đúng! Đúng là ta bảo không được giết! Nhưng!!! Tại sao các ngươi lại dùng bộ não ấy để xé nát cánh, chặt chi của nhau! Hoặc là khiến chúng sống không bằng chết chứ!!!”
Tôi nhìn xuống lũ rồng đang gục dưới chân mình trong bộ dạng thảm thương.
Đặc biệt là các ngươi, Hắc Long! Erebos!!! Cố tình khiêu khích những con rồng khác để dụ chúng tấn công! Lại còn lợi dụng cả gia đình của mình theo cách đó nữa!!!
Tôi ôm lấy đầu đang nhói lên.
Một cuộc chiến nơi mạng sống là thứ duy nhất được giữ lại; còn kẻ kia ra sao thì không còn là vấn đề. Một cuộc chiến nơi vô số con rồng cố gắng chặt đứt, xé nát các chi của nhau.
Chuyện này… không phải là kết quả mà tôi hi vọng.
Nhưng điều khiến tôi tức giận nhất… là dù có quay ngược thời gian hết lần này đến lần khác, mọi chuyện vẫn chỉ dẫn đến một kết cục.
Vô số lần, hàng trăm lần quay ngược thời gian, thay đổi điều kiện, thêm những cấm luật, ngăn chặn cuộc chiến, nhưng cảnh tượng những đứa trẻ xảo quyệt lợi dụng kẽ hở của những quy tắc lỏng lẻo để phát động chiến tranh… khiến tôi thấy choáng váng.
Nếu tôi cấm đoán mọi thứ, điều đó chẳng khác nào đàn áp. Và đàn áp chỉ dẫn đến diệt vong.
Thông minh quá mức, nhưng vô cùng bướng bỉnh. Nếu tôi biết mọi chuyện sẽ thành ra thế này, tôi đã khiến mọi thứ quay về hư vô rồi… Không. Không đúng.
Không quan trọng tôi đang tức giận đến đâu, vẫn có những việc tôi nên và không nên làm.
Tôi thở dài và hồi phục cho lũ rồng đang quằn quại dưới chân tôi. Tôi có thể hồi phục cả cơ thể chúng và những chi đã mất, nhưng như thế thì chúng sẽ lại nhảy vào cuộc chiến như mấy con thiêu thân mà thôi. Rốt cuộc thì cũng chỉ là lặp lại như cũ mà thôi.
Lũ rồng tự lập nên ranh giới dựa theo màu sắc của vảy, chúng khước từ chính đồng loại của mình, chỉ coi những kẻ có cùng màu vảy là gia đình và mặc kệ những kẻ khác.
Ở thời điểm này, tôi bắt đầu hoài nghi liệu ngay từ đầu lũ rồng đã có khiếm khuyết hay không.
Không, tôi cũng là rồng mà… nhưng tôi khác với mấy đứa trẻ đó.
Vậy. Kiên nhẫn thêm một chút thôi mà.
Một đồng bằng nơi tất cả con rồng đều tụ hợp, trừ những đứa trẻ vẫn còn chưa biết gì và những quả trứng chưa nở.
Đồng bằng nơi mà tất cả những đứa trẻ của tôi đều tụ họp lại, gồm cả Ifrit, người đã mất đi cơ thể vật chất của mình sau khi tôi thu hồi chiếc vảy.
Tôi nói nhẹ nhàng.
“Ta đã đưa ra những điều kiện, mong rằng nó sẽ khiến các con ngưng đấu đá lẫn nhau, nhưng các con chỉ nhắm đến phần thưởng mà cố gắng loại bỏ nhau.”
Trong khoảng thời gian một trăm năm này, lũ trẻ vẫn đấu đá nhau không ngừng, dù chỉ một phút.
Chúng chỉ từ bỏ việc giết nhau thôi. Không, kể cả thế, chúng vẫn phá vỡ các luật lệ khi một tên Xích long đã giết một Hắc long, khiến Ifrit đánh mất chiếc vảy của mình và trở lại dạng ngọn lửa.
Lũ Xích long, mất đi người bảo vệ, lang thang vô định khắp nơi, giờ đang nằm dưới sự bảo vệ của tôi.
“Thưa mẹ… nhưng…”
“Im lặng, Erebos. Ta chưa hề cho phép con nói.”
Erebos. Erebos… Erebos thông minh. Erebos xảo quyệt.
Tại sao con lại tận dụng trí tuệ thiên tài đó để cố gắng loại bỏ những đứa trẻ khác?
Sử dụng gia đình của con, chính những đứa trẻ của mình làm mồi nhử, làm con cừu non tế thần để loại bỏ những người khác.
Ta thật sự rất buồn…
“Các con coi thường ta sao? Bởi vì đối với các con, ta luôn là một người mẹ hiền từ, nên những lời ta nói chẳng đáng để các con để vào tai?”
Lũ trẻ không trả lời. Mặc dù chúng lớn lên trong sự hiền từ, những mong ước tốt đẹp của tôi, cả trái tim tôi… nói cho cùng thì lũ trẻ đã phớt lờ những lời tôi nói để làm theo ý chúng.
“Ta không muốn làm một bà mẹ đáng sợ, vậy nên ta đã cố nhẹ nhàng hết sức có thể, cố gắng dùng lời nói bất cứ khi nào ta có thể.”
Ở nơi rộng lớn nơi mà tất cả các con rồng đều đã tập hợp, có những con rồng còn nguyên da thịt và có những kẻ không. Tôi phát ra một tiếng thở dài khi nhìn thấy lũ rồng tập hợp theo màu vảy của mình.
Kể cả trong tình huống khi tôi đang tức giận, chúng vẫn cô lập lẫn nhau bằng màu vảy.
“Sự kiên nhẫn của ta đã đến giới hạn. Ta đã rất kiên nhẫn trong một khoảng thời gian dài rồi, và quay ngược thời gian vô số lần, hàng trăm lần, lũ ngu ngốc các ngươi đều trở nên rất phiền hà.”
Vậy nên. Ta sẽ cho các ngươi thấy nỗi khiếp sợ thực sự.
Ta sẽ cho các ngươi thấy rằng đáng lẽ các ngươi nên khiếp sợ một thực thể quyền năng hơn sự căm ghét các ngươi dành cho nhau.
Trong sự tĩnh lặng đó, tôi sử dụng một ma pháp mà tôi không hề muốn dùng.
Một ma pháp sẽ triệu hồi một thiên thạch trên quỹ đạo và thả nó xuống thế giới này. Thiên thạch. Thiên thạch rơi.
Đó là lúc mà đòn thiên kích Thái Hư có thể hủy diệt thế giới này xuyên qua các đám mây, lộ diện.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
già rồi suốt ngày thở dài Bất lực Thái Hư là vũ trụ theo tôi tra ra là thế