Vệ long muốn chỉ muốn ngủ thêm thôi.

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 2

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

wn - Chương 18: Hồi kết của thời đại rồng (2)

Chương 18: Hồi kết của thời đại rồng (2)

“Sáng Thế Long…. C-Chuyện gì thế này..?”

Một con rồng phía sau tôi cất tiếng. 

Hồi kết của những con rồng khác. Có vẻ nhưng chúng bị sốc bởi cảnh tượng bi tráng này.

“Đây là kết cục của những kẻ ngu muội nghĩ mình có thể trở nên giống cha mẹ mình chỉ bởi vì chúng đã nhận được vảy của họ.”

Nếu tôi cố thuyết phục chúng nhiều hơn, liệu chúng có thể có một kết cục khác không?

Nhưng sao tôi có thể phá vỡ sự bướng bỉnh cứng như đá của chúng chứ?

Chúng thà chết còn hơn nhượng bộ.

Thì công sức thuyết phục chúng cũng chỉ như muối bỏ biển.

“Liệu… liệu chúng tôi cũng có kết cục vậy sao?”

“Chỉ khi ngươi từ bỏ cơ thể vật lí và sống sót thôi.”

“L-làm sao mà… chuyện này có thể…?”

Tôi chỉ nhẹ thở dài.

“Ngươi có biết là khi ta tạo ra tổ tiên của các ngươi… những đứa trẻ của ta… vì sao bảy đứa trẻ ấy rất đặc biệt không?”

Chúng chỉ lắc đầu trước những lời của tôi.

“Có bao nhiêu hiện tượng tự nhiên tồn tại trên thế giới này không? Chỉ có bảy hiện hiện tượng đạt được ý thức. Các ngươi không hiểu điều đó khiến họ đặc biệt như thế nào ư?”

“Liệu điều đó đặc biệt đến vậy ạ?”

“Đúng vậy.”

Tôi khẽ gật đầu khi cất lời.

“Các vật thể tự nhiên và các hiện tượng tự nhiên thường không thể có được nhận thức. Nhưng những đứa trẻ ấy lại có thể đạt được điều đó như một phép màu. Chúng đặc biệt hơn tất cả các hiện tượng tự nhiên khác trên vùng đất này.”

Việc không có bất kì hiện tượng tự nhiên nào khác đạt được nhận thức kể từ đó đã chứng minh điều này.

“Nhưng.. hình dạng hiện tại của họ….”

“Ngược lại, ngươi có thể nói đây là việc trở lại với cội nguồn của các sinh vật có nhận thức.”

Có vẻ như chúng sẽ duy trì hình dạng nhỏ bé đó bởi vì chúng đã từng có nhận thức của riêng mình.

Điều đó chỉ khiến cho sự tồn tại của chúng đáng thương hơn thôi.

“S-Sáng Thế Long… điều gì sẽ xảy ra với chúng tôi?”

Tôi nhìn vào mười hai đứa trẻ đang co rúm cạnh nhau, kẽ run.

Chúng chỉ mới là những con rồng mới lớn.

Những con rồng còn trẻ vẫn chưa bị ảnh hưởng bởi sự thù ghét và tức giận.

Có khi, nếu tôi quan tâm chúng hơn…. chúng có thể không dẫm phải vết xe đổ của lũ rồng ngu ngốc đó.

“Ta đã tập hợp những con rồng non và những quả trứng chưa nở ở nơi khác rồi. Hãy qua đó thôi.”

Khi tôi khẽ động tay, những con rồng ấy cũng giật mình lại.

Nỗi sợ lấp đầy trong ánh mắt chung

Phải. Điều đó cũng là tất yếu thôi.

Những thứ tôi cho chúng thấy đáng sợ tới mức nào? Tôi cho chúng thấy hồi kết của thế giới, rồi xóa bỏ nó, rồi lại tước đi sự sống khỏi cơ thể của vô số con rồng

Nếu những thứ ấy không đủ kinh sợ, thì cái gì mới đáng sợ chứ?

“Yên tâm đi. Nếu các ngươi không làm ra các tội ác giống chúng, ta sẽ không làm vậy đâu.”

Chỉ khi khẳng định vậy thì lũ trẻ mới chịu thả lỏng.

Tôi đã quá tức giận, đến mức sử dụng những biện pháp quá đáng… nhưng tôi sẽ không làm như vậy nữa.

Không cần phải ở lại đây nữa, thế nên có lẽ đã đến lúc rời đi.

Nhưng trước đó.

Sau khi tâm trí và linh hồn của vô số con rồng rời khỏi cơ thể để lại những thể xác vô hồn khắp thảo nguyên.

Những cơ thể vô hồn. Tôi không thể mặc kệ chúng như này được.

Tôi vận chuyển năng lượng huyền thuật, kéo một khối đất khổng lồ khỏi lòng thảo nguyên, để lại một khoảng trống khổng lồ.

Rồi, tôi tạo ra một chấn động xuyên qua bề mặt, khiến cho cả thảo nguyên chìm xuống lòng đất, kéo theo những long thi vào cái hố khổng lồ.

Cuối cùng, tôi hoàn thành bằng việc rải lại lượng đất mà tôi đã kéo lên trên cái hố. Tôi nghĩ nơi này sẽ thành mộ phần của loài rồng.

Tôi có thể cứ bỏ mặc chúng, nhưng với trách nghiệm của một phụ huynh tôi không thể cứ bỏ lại di hài của chúng như vậy.

Khi tất cả những thứ khác đã an bài, nhưng trong lòng tôi vẫn còn đau đáu một nỗi lo.

Erebos đã đi đâu?

Thằng bé đã làm cách nào để thoát khỏi việc bị tôi triệu hồi?

Tôi nhìn vào khoảng trống nơi Erebos biến mất.

Nhìn vào đó, sự buồn bã và trống rỗng quét qua tôi khi đứa trẻ tôi yêu quý nhất đã quay đi và chạy trốn.

Tôi có nên quay ngược thời gian lại không? Nếu vậy, thì đến lúc nào?

Kể cả khi tôi quay lại thời điểm trước khi lấy đi vảy của chúng, liệu tôi có thể nhìn Erebos như trước kia không?

Tôi có thể bắt những đứa trẻ trốn chạy vì không muốn mất đi chiếc vảy của mình, nhưng liệu tôi có thể giữ được trái tim của chúng không?

Nếu tôi quay ngược thời gian về xa hơn nữa, có thể tôi sẽ lay chuyển được suy nhĩ của đứa bé đó… nhưng tôi đã quá mệt mỏi rồi.

Giờ thì mọi chuyện đã kết thúc, tôi lúc này chỉ muốn nghỉ ngơi chút thôi… Tôi rất muốn từ bỏ tất cả, nhưng dường như điều ấy là bất khả thi.

Thế nên.

Gạt đi nỗi bất an nhỏ đang nằm trong tim, tôi dịch chuyển cùng mười hai đứa trẻ.

Bây giờ tôi sẽ mở ra một thế giới mới với những đứa trẻ này.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Lăng mộ của rồng là một trong bảy vùng đất cấm kị được người đời tin rằng nó là một nơi để chôn cất cho rồng trong thời đại của chúng.

Vùng đất này từng là một đồng bằng phẳng lặng, chứa đựng những di hài của vô số con rồng. Trong một số trường hợp, các thi thể rồng với bộ xương và da nguyên vẹn vẫn thỉnh thoảng được khai quật.

Tuy nhiên, khu vực này là một trong bảy vùng đất cấm kị nguy hiểm nhất thế giới, và những kẻ dám đặt chân đến đây sẽ không toàn mạng trở về.

Thứ năng lượng chết chóc toả ra từ tử thi của vô số con rồng hấp thụ cơ thể của những sinh vật sống và tước đi sự sống khỏi chúng. Những cơ thể bị hấp thụ bởi tử khí sẽ sớm trở thành các xác sống săn lùng sự sống.

May thay, các điện thờ của Giáo Đoàn Sự Sống bao quanh khu vực này đã ngăn tử khí thoát ra. Đó là lí do vì sao không ai có thể vào Lăng Mộ của Rồng khi chưa được phép của điện thờ.

Nếu bạn, người đọc những dòng văn này, tự tin vào khả năng của mình, sao không thử thách bản thân với bài kiểm tra của Giáo Đoàn Sự Sống và thách thức vùng đất cấm kỵ này?

Chỉ cần tìm được một mảnh xương nhỏ hay một mảnh da cũng đã đáng giá cả gia tài.

Tất nhiên, vẫn có khả năng bạn trở thành xác sống, lang thang vô định nơi trần thế.

-Trích “Cẩm Nang Thế Giới Dành Cho Thám Hiểm Giả”

Chương: Bảy vùng đất cấm kị của thế giới.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Sau cùng, ít nhất, tôi đã dành ra những ngày bình yên của mình để dạy lũ trẻ.

Bởi vì chúng chỉ mới là những đứa trẻ chưa biết gì về hận thù hay tức giận, riêng việc có thể khắc sâu trong chúng những chuẩn mực đạo đức tối thiểu cũng đã là một thành quả hết sức đáng mừng rồi.

Còn với những con non mới vở và những quả trứng…. hmm…

Dẫu chỉ có vài chục cá thể, tí nhất chúng không còn cố tàn sát lẫn nhau nữa, đã là một điều tích cực hơn rồi.

Trong khi tôi đang dành thời gian dạy lũ trẻ vô số thứ…..

"Waaaaaah!!! Mẹ ơiii!!!"

Sylphid khóc khi tìm đến tôi.

“Vậy là con đã tỉnh dậy.”

“‘Con đã tỉnh dậy’ là sao!!! Sao người có thể làm một việc tàn nhẫn đến vậy chứ!?!

Tất cả lũ trẻ giờ đã biến thành những mảnh vỡ nhỏ xíu của gió rồi!!!”

“Đó là những gì chúng muốn.”

Nếu chúng không muốn tôi đã không làm đến vậy.

“Hoặc con thích ta tiêu diệt chúng hoàn toàn?”

“S-Sao mà con có thể chứ?! Chỉ là,... con thấy tội lỗi cho đám trẻ…”

“Những gì ta làm có thể hơi hà khắc, nhưng ta không có ý định rút lại điều đó.” 

Tất nhiên, kể cả khi tôi quay ngược thời gian, mọi chuyện cũng sẽ giữ nguyên như vậy thôi.

"Hiing..."

“Nhưng ta cũng sẽ không trả lại vảy cho con.”

“Cái gì cơ! Tại sao chứ?! Con nghĩ mình đã chịu đủ hình phạt rồi mà!”

“Sao mà chỉ vài năm là đủ cho một hình phạt chứ? Ta không hề có ý định trả lại trừ khi có một điều khác thường xảy ra.”

"Hiing... Mẹ, người thật tàn nhẫn…”

“Tất cả các con đều là những kẻ tàn nhẫn. Đã bao lần các con phụ sự kì vọng của ta… chậc.”

Tôi thổi bay Sylphid đang hờn dỗi với một cái vỗ từ đôi cánh và nói:

“Nếu con thật lòng muốn ta trả lại vảy cho con, thì hãy tìm Erebos. Nếu con tìm thấy đứa trẻ đó, ta sẽ trả lại vảy của con.

Thằng bé đó đang trốn ở đâu… tôi chẳng thể triệu hồi thằng bé được.

“Erebos?! Nếu com tìm được cậu ấy, người sẽ trả lại vảy cho con?! Đó là một lời hứa đúng chứ!”

“Đúng. Ta hứa.”

Tôi cạy nhẹ vào khoảng trống bên dưới cằm mình, có một chiếc vảy trống khi nói.

Một khoảng trống với kích thước của một chiếc vảy… tôi có cảm giác nó sẽ không bao giờ mọc lại nữa.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

"Kruruk! S-Sáng Thế Long…!”

“Hmm? À, ra là các ngươi. Các ngươi vẫn còn sống. Và giờ các ngươi nói được rồi.”

Không lâu sau chuyến thăm của Sylphid, một người thằn lằn mang theo ngọn giáo đã từng nhìn thấy trước kia tiến tới chỗ tôi.

Mặt đất hẳn là đã bị tàn phá bởi cuộc chiến của những con rồng ngu xuẩn, nhưng hắn đã sống sót.

Kể cả khi loài khủng long đã tuyệt chủng, thế nhưng những kẻ này đã sống sót bằng một cách nào đó. Có phải họ có đào hang dưới lòng đất để sống sót không?

“C-Cảm ơn ngài vì đã… kết thúc… Thời đại của loài rồng…!”

Hmm, tôi kết thúc nó chỉ vì tôi muốn vậy thôi… ừm, tôi có muốn kết thúc nó không? Giống như là nó kết thúc vì trùng hợp hơn.

“Không có gì. Ta đơn giản là làm những gì cần phải làm vì những kẻ ngu xuẩn đó đã đi quá giới hạn.

“Chúng tôi… đã nhìn thấy tất cả. Hồi kết của thế giới… Chúng tôi không muốn… thấy những thứ như vậy nữa… vậy nên… chúng tôi dâng lên cho ngài… cống phẩm!”

“Cống phẩm?”

Những người thằn lằn khác cũng xuất hiện sau người đầu tiên.

Có người thằn lằn mang theo thịt khủng long, giờ là rất hiếm thấy, cùng một người thằn lằn nhỏ bé ôm bó hoa kết từ những bông hoa trắng tinh.

Điều ấy đã được truyền lại… từ rất lâu… rằng chúng tôi phải hiến tế cho Sáng Thế Long. Trước đây thật khó, nhưng giờ chúng tôi sẽ không bỏ lỡ nữa…”

Hmm. Thật đáng khâm phục.

Nhưng không cần đến mức hiến tế đâu.

“Cảm ơn. Nhưng ta chỉ xin nhận tấm lòng của các ngươi, nhưng còn đống thịt thì các ngươi cầm đi.”

Tôi nói và nhận lấy bó hoa trắng.

Đó là loài hoa mà tôi nhận được khi mà thôi sửa lại ngọn giáo của người thằn lằn lúc trước.

“Bó hoa này là đủ làm lễ vật dâng cho ta rồi. Hãy mang số thịt về và ăn cho no đi.”

Tôi có thể ăn, nhưng cũng không nhất thiết phải vậy.

Sẽ tốt hơn nếu đưa chúng cho ngươi thằn lằn, những người phải phụ thuộc vào thức ăn để sống.

“Ngài… thật nhân từ!! Cảm ơn ngài! Sáng Thế Long!!!”

Trong hoàn cảnh mà đến cả khủng long cũng trở nên khan hiếm, những tảng thịt lớn như vậy hẳn vô cùng quý giá.

Có lẽ hôm nay là một ngày lễ lớn đối với họ.

“Hôm nay là ngày được ăn no thỏa thích!”

Thấy chưa? Quả nhiên là lễ hội mà.

Những người thằn lằn bắt đầu mang thịt xuống núi, bước chân vô cùng phấn khích.

Nhìn theo họ, tôi đưa bó hoa trắng lên gần mặt, hương thơm ngọt nhẹ lướt qua sống mũi.

Nhìn những sinh linh ngây thơ ấy, tôi cảm thấy mình vẫn có thể đặt hy vọng vào tương lai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!