Vệ long muốn chỉ muốn ngủ thêm thôi.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 17

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

wn - Chương 17: Hồi kết của thời đại rồng (1)

Chương 17: Hồi kết của thời đại rồng (1)

Những đứa trẻ khác đã trở lại hình dạng tự nhiên của mình, còn Erebos thì chạy trốn.

Trong tình huống đó, tôi nhìn vào những con rồng khác.

Loài rồng đã tiền hóa từ những con khủng long nhỏ bé thành loài rồng hùng mạnh sau khi nhận vảy.Lũ rồng được sinh ra từ sự hưng thịnh của hậu duệ bởi việc sinh sản.

Loài rồng từng bao phủ vùng đất này với số lượng của mình.

Giờ đây, hầu hết chúng đều đang cúi đầu trước tôi.

“Các ngươi có biết các ngươi đã làm sai điều gì không?”

Tôi nói với giọng nhỏ nhẹ.

Nhưng không ai trả lời cả.

Kể cả khi có hàng ngàn cái miệng, chúng vẫn chẳng thể trả lời được.

Nếu chúng hiểu rõ mình làm sai điều gì, chúng đáng lẽ ra nên ngừng mắc lại những sai lầm. Vậy sao qua bao lần, chúng vẫn lặp lại điều đó?

Có phải vì chúng là những sinh vật sống? Vì chúng sẽ được thỏa mãn nếu chúng lột bỏ lớp vỏ sinh học của mình và tự do cảm xúc phàm trần của mình.

Nhưng khi ấy chúng sẽ chẳng thể được coi là “sống” nữa.

Tôi nhìn lũ rồng với ánh mắt buồn bã.

“Vậy ta nên làm gì với các ngươi? Ta phải làm gì để các ngươi nhận ra mình đang làm sai điều gì? Ta thật sự không biết. Tại sao các ngươi lại muốn làm khổ ta đến vậy?”

Nếu ta không thể hiểu được chính bản thân mình, làm sao tao có thể hiểu được người khác?

Khi tôi nhìn xuống lũ rồng, một con rồng ở phía trước cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi.

Đó là một Lam Long già, kẻ đầu tiên nhận được vảy của Tethy.

“Chúng tôi xin tạ lỗi, thưa Sáng Thế Long.”

“Ta không đòi một lời xin lỗi từ các ngươi. Các ngươi mong muốn gì khi phát động cuộc chiến?”

Tôi có thể dễ dàng giết hết bọn chúng.

Nhưng tôi không muốn làm vậy,

Chúng là những đứa trẻ được tạo ra bởi các con của tôi, chúng chính là hậu duệ của những đứa nhóc đó.

Nên tôi không muốn tước đi mạng sống của chúng.

“Chúng tôi… muốn trở thành một thực thể hoàn chỉnh.”

“Thực thể… hoàn chỉnh?”

Tên Lam Long đột nhiên nói ra một điều kì lạ.

“Ý của ngươi khi nói “thực thể hoàn chỉnh” là gì? Có phải ngươi đang nói bây giờ chính bản thân mình khiếm khuyết sao?”

“Thật đáng hổ thẹn…. đúng là như vậy.”

"Hmm..."

Cơ thể đó? Một cơ thể có thể tự do bay lượn, mạnh mẽ, có khả năng sử dụng ma năng, thở ra những hơi thở chết người? Là không hoàn chỉnh?

“Tại sao các ngươi lại nói là các ngươi không hoàn chỉnh?”

“Khi mà Sáng Thế Long ban cho chúng tôi một ma pháp mang đến một sự hoàn chỉnh nhất định, nhưng chúng tôi vẫn bị trói buộc bởi cơ thể vật lý và không thể đạt được sự hoàn mỹ. Cha mẹ chúng tôi nói rằng nếu chúng tôi thắng cuộc chiến, những điều ước đó sẽ được thực hiện.”

“Xiềng xích? Cơ thể vật lý?”

Tên Lam Long lặng lẽ gật đầu.

Làm sao những thực thể có thể cảm thấy đói qua thời gian, phải ngủ khi uể oải, và phải giao phối chỉ để có thể nhìn thấy hậu duệ của mình lại có gọi là hoàn chỉnh được? Không phải hoàn chỉnh là khi không cần thêm bất cứ thứ gì sao?”

Có phải tên này đang nói là sự hoàn chỉnh nghĩa là không cần bất cứ thứ gì mà vẫn có thể tự tồn tại?

“Chúng tôi ước mình được hoàn chỉnh như thế, giống như Sáng Thế Long vậy.”

“Ngươi nghĩ đó là sự hoàn chỉnh sao?”

Sao chúng có thể ngu xuẩn đến vậy?

Để gọi những bản năng sinh học là sự khiếm khuyết?

“Ngươi có biết điều gì sẽ xảy ra khi ngươi từ bỏ những thứ đó không?”

“Tôi tin rằng chúng tôi sẽ hoàn toàn trở thành những thực thể độc lập không cần phải dựa dẫm vào bất cứ thứ gì.”

Tôi rời mắt khỏi tên Lam Long và nhìn quanh khi nói.

“Có phải tất cả các ngươi đều nghĩ vậy sao?”

Đáng ngạc nhiên, hầu hết các con rồng đều đồng ý với Lam Long già.

Đó thật sự là những gì chúng tin vào sao?

Sự hoàn chỉnh đó nghĩa là không có thức ăn, không cần ngủ, và không cần sinh ra hậu duệ sao?

Từ cái “sự hoàn chỉnh” mà lũ rồng này nói, tôi cảm thấy như bị déjà vu.

Nếu đó là sự hoàn chỉnh,... vậy tôi và bảy đứa trẻ là những thứ hoàn chỉnh.

Ah…. Tôi hiểu rồi. Lũ nhóc này chỉ dõi theo cha mẹ chúng thôi.

Chúng chỉ muốn giống cha mẹ mình thôi mà.

Chúng chỉ muốn vượt qua bản băng sinh học của mình và trở thành những thực thể vượt ngoài giới hạn của chính mình.

Vậy ra đó là mong muốn của bọn trẻ..

“Thế, ngươi mong muốn trở thành gì?”

“Giống như khi Sáng Thế Long biến đổi chúng tôi, chúng tôi mong người sẽ khiến chúng tôi trở thành một thực thể hoàn thiện hơn.”

Khi chúng nói tôi biến đổi chúng… ý của chúng là việc tôi đã điều chỉnh tỉ lệ để loài rồng có thể tồn tại cùng với ma năng sao?

Hiện tại lũ rồng giờ đang được cấu tạo khoảng 80% hiện tượng tự nhiên.

Có phải chúng yêu cầu tôi chỉnh lại cái tỉ lệ lên lại 100%.

Chúng có hiểu điều đó nghĩa là gì không?

Có phải chúng đang nói là muốn từ bỏ những đặc điểm tự nhiên của mình?

Tôi trở nên vô cùng buồn bã.

“Các ngươi cũng muốn vậy sao?”

Một số lượng lớn rồng gật đầu.

“Có bất kì ai không muốn điều này không? Hãy giơ tay của mình lên.”

Chỉ có một vài con rồng giơ tay lên.

Không, những người dám giơ tay lên bị nhắc nhở bởi những con rồng ở gần và hạ tay xuống.

Thật buồn,… thật…. buồn. 

“Ta hiểu rồi. Nếu đó là mong muốn của các ngươi.”

Tôi nói khi cố gắng giấu đi nỗi buồn của mình.

“Những ai không muốn điều này, hãy đứng ra đằng sau ta. 

With that, several dragons came behind me. Tên kia, đừng có đe dọa những người khác. Đây là lựa chọn của cá nhân. Ngươi không nên can dự vào lựa chọn của kẻ khác.”

Lĩ rồng trẻ. Những kẻ chỉ vừa mới thoát khỏi giai đoạn rồng non.

“Chỉ có các ngươi thôi à.”

Tôi nói với đôi mắt đượm buồn.

“Sao người lại buồn đến vậy?”

“Sao ta có thể không buồn được?”

Sự hoàn chỉnh mà lũ trẻ này nói sẽ khác hoàn toàn với những gì chúng tưởng tượng.

Sao tôi có thể không cảm thấy buồn khi chúng lựa chọn một lựa chọn ngu ngốc đến vậy mà không biết điều gì sắp xảy ra chứ?

Nhưng chúng không phải là loại sẽ nghe lọt tai những gì tôi nói.

Nếu chúng là những kẻ có thể lắng nghe, chiến tranh sẽ không nổ ra.

“Vậy thì. Ta sẽ bắt đầu.”

Sau khi đưa những con rồng trẻ ra phía sau, tôi thi triển một ma pháp lên những con rồng đang cúi đầu. 

Tôi đã tinh chỉnh tỉ lệ của phần hiện tượng tự nhiên và phần sinh học giữa những con rồng, tăng tỉ lệ của hiện tượng từ 80% lên 100%.

Cơ thể của những con rồng đang nằm trên mặt đất bắt đầu di chuyển một cách bất thường,

"Urgh...!"

"Kuhak! Kuuuk...!"

"Kahak! D-Dừng lại...!"

Lũ rồng hét lên trong đau đớn.

Nhưng tôi có thể làm gì giờ?

Phân tách linh hồn và tâm trí vốn quấn chặt với cơ thể-Sao có thể không đau đớn được?

Đó là cái giá phải trả cho việc thoát khỏi cơ thể..

Lũ roofng bò quanh mặt đất. Màu vảy vốn rực rỡ của chúng trở nên bẩn đục bởi sỏi đá và bụi bẩn.

Yet the spell did not stop.

Thế nhưng, ma pháp vẫn không dừng lại.

Chỉ khi trái tim chúng ngừng đập, cách mạch máu ngừng chảy, và cơ thể chúng nguội đi…..

Lũ rồng ấy được tái sinh thành những thực thể vượt ra khỏi cơ thể của chúng, chỉ còn hiện tượng tự nhiên và tâm trí.

[Đây chính là… Sự hoàn chỉnh….]

[Cảm giác tuyệt đối này là gì đây… Tôi cảm thấy như mình có thể làm bất cứ thứ gì vậy...]

Lũ rồng đã thoát khỏi cơ thể chúng lúc ấy say mê chính sức mạnh của mình.

Có phải nó là cảm giác tự do khỏi cơ thể nặng nề, không kềnh đó?

Sao chúng lại không biết rằng cơ thể ấy là áo giáp bảo vệ chính cơ thể và tâm trí của chúng?

[Hả?]

Cơ thể của những con rồng đã biến thành vô số hiện tượng tự nhiên bắt đầu đồng loạt mất đi hình dạng của mình

[S-Sáng Thế Long! Có gì đấy không đúng]

[C-Cơ thể tôi… Đang biến mất!]

Tôi chỉ cất lời với giọng buồn bã.

“Ngươi không biết rằng tâm trí và linh hồn mỏng manh tới mức nào khi bị tách rời khỏi lớp ráp cơ thể sao?”

Cơ thể, tâm trí, và linh hồn vốn là những thứ không thể tách rời.

Vậy điều gì sẽ xảy ra khi ta cố tách rời chúng?

[S-Sáng Thế Long!!!! Làm ơn hãy cứu chúng tôi!!!!]

[Tôi, tôi không hề muốn điều này!!!!]

[Không.... Không!!!! Tôi không muốn chết!!!]

"Ngươi sẽ không chết."

Giọng nói của tôi tràn đầy nỗi buồn.

“Ngươi đang biến đổi thành một hình dạng mà linh hồn ngươi có thể chịu được.”

Mặc dù chúng nhận được sức mạnh từ vảy của các đứa con tôi. nhưng nó được dựa trên chính cơ thể khủng long gốc của chúng.

Một khi chúng rời bỏ cơ thể mạnh mẽ đó, chúng không thể chịu được sức mạnh ấy nữa.

Những hình thái tinh thần của rồng, đã chuyển hóa thành các hiện tượng tự nhiên, bắt đầu thu nhỏ lại đến một kích thước phù hợp.

Sau một khoảng thời gian và tất cả sức mạnh rút ra từ những con rồng của tự nhiên… chúng trở thành những thực thể nhỏ bé mang sức mạnh thuần túy từ năng lượng tự nhiên. 

Hình dạng của chúng dựa trên chính cha mẹ mình… giống như, những tinh linh nguyên tố.

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Nữ Thần Sự Sống đã cất lời với những kẻ ngu muội:

“Các ngươi thật sự tin rằng mình sẽ trở nên hoàn thiện nếu vứt bỏ sự sống ư?”

Kẻ ngu muội đáp:

“Đúng vậy. Nếu chúng tôi thoát khỏi nhà tù của thể xác, chúng tôi sẽ trở thành những thực thể hoàn chrnh.”

“Các ngươi thực sự nghĩ như vậy sao?”

“Không một chút dối trá, tôi tin là như vậy.”

Nữ Thần Sự Sống, trong nỗi buồn, nắm lấy tay những kẻ ngu muội và hỏi lại:

“Thân thể ấy, sự sống ấy không phải là nhà tù giam cầm các ngươi, mà là bộ giáp bảo vệ các ngươi. Sao các ngươi có thể khước từ nó?”

“Làm sao một bộ giáp lại có thể khơi dậy những dục vọng vô nghĩa? Nếu thoát khỏi nhà tù của thân xác này, chẳng phải chúng tôi có thể trở thành những thực thể hoàn thiện, tự do khỏi mọi dục vọng vô nghĩa sao?”

Nữ Thần Sự Sống, nhận ra ý chí của những kẻ ngu muội đã vô cùng kiên định, hiểu rằng bà không thể thay đổi được nguyện vọng của họ.

“Có phải tất cả các ngươi đều nghĩ như vậy không?”

Không có câu trả lời.

“Các ngươi thật sự đều nghĩ như vậy sao?”

Lại không có câu trả lời.

“Ta hỏi lần cuối cùng. Ý chí của tất cả các ngươi có giống nhau không?”

Khi đó, mười hai trong số những kẻ ngu muội đã giơ tay, và Nữ Thần Sự Sống đưa họ về phía mình.

Và Nữ Thần Sự Sống nói:

“Hãy đứng sau ta. Hãy chứng kiến kết cục của sự ngu muội ấy.”

Rồi Nữ Thần Sự Sống, nhìn những kẻ ngu muội, rơi lệ và tước đi sự sống khỏi thân thể họ.

— Trích từ Thánh Điển của Giáo Đoàn Sự Sống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!