Chương 14: Chiến tranh của rồng (2)
Lũ trẻ, lo lắng nhìn vẻ mặt giận dữ của tôi trong khi đảo mắt lảng tránh mãi mới từ từ cất lời.
"Th-that..."
“Ch-chuyện đó…”
“Thì, mẹ thấy đó. Lũ trẻ chỉ đang chơi đùa thôi…”
“Bọn con không thể ngăn chặn sự tức giận của lũ trẻ sau khi con non chết. Con xin lỗi, thưa Mẹ.”
“Ah! Erebos! Thật không công bằng!!!!”
“Sagarmatha và con giữ trung lập, nhưng bọn con không thể hoàn toàn ngăn chặn lũ trẻ khỏi việc chính chúng tham gia cuộc chiến.
“Vâng. Giống như Yggdrasil nói.”
“Nhưng không phải tất cả mọi người đều bị bọn Hắc long xâm phạm lãnh thổ sao? Tôi nghĩ Erebos phải nhận hầu hết trách nhiệm trong vụ này.”
Vậy là xâm phạm lãnh thổ hay việc giết con non mới là vấn đề?
Tất nhiên, cả hai đều là những vấn đề lớn. Thật sự nghiêm trọng. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng nên phát động chiến tranh và giết chóc lẫn nhau.
Tôi thở dài, và ngọn lửa phát ra từ cổ họng tôi nung cháy mặt đất ngay trước chỗ lũ trẻ đang đứng.
“Thế, ai sẽ là người đứng ra chịu trách nhiệm cho việc này.”
“Thì… về chuyện đó….”
Tôi gần như có thể nghe thấy âm thanh khi mắt của chúng lảng tránh
Chúng có hiểu là chúng đã làm cái gì sai không? Hay là chúng đang cố để né tránh sự tức giận của tôi? Đằng nào cũng thế việc lũ trẻ này phải bị kỷ luật vẫn không thay đổi.
“Khi lũ trẻ Hắc Long sai khi xâm nhập lãnh thổ, nhưng đó là một sai lầm có thể tha thứ bằng cách quay trở lại lãnh thổ của chúng. Tuy nhiên, làm hại tới những con non là một hành vi không thể làm lại.”
Erebos nói với giọng điệu bình tĩnh. Những lời nó nói hoàn toàn chính xác, nhưng sao tôi lại cảm thấy như Erebos đang muốn né tránh trách nhiệm vậy?
Có phải nó đang muốn che đậy một sai lầm nhỏ bằng một sai lầm lớn hơn để thoát khỏi tình huống này?
Nhưng những đứa trẻ khác không thể biện hộ bất cứ thứ gì trước những lời nói của Erebos.
“Mọi người đều nghĩ như vậy đúng không?”
“Thì…”
“Đó có thể là thật , nhưng mà…”
Thời khắc mà chúng không thể bác bỏ nữa, câu trả lời đã rõ ràng rồi.
Thế nên.
“Thật buồn…”
Bọn rồng đã phát động chiến tranh, bảy đứa trẻ thất bại trong việc kiểm soát chúng, và tôi, người đã ngủ mà không lường trước những gì đã xảy ra trong lúc ngủ đông.
Mọi thứ chỉ còn lại nỗi buồn và sự nuối tiếc.
“Con non chết lúc nào?”
“Về chuyện đó…. nó vào khoảng một tháng trước.”
Erebos do dự trước khi trả lời câu hỏi của tôi.
Một tháng… vậy là không quá lâu.
Tôi lấy ra chiếc đồng hồ bỏ túi có thể nghịch đảo thời gian.
“Nế ta khiến tất cả chuyện này như chưa bao giờ xảy ra… liệu cuộc chiến có biến mất không?”
“Hả? Khiến chuyện nó chưa từng xảy ra?”
“Mẹ…? Con có linh cảm xấu về chuyện này…”
Tôi nhấn nút trên chiếc đồng hồ và kim đồng hồ nhanh chóng quay ngược lại.
Một vòng tương đương mười hai tiếng. Hai vòng là một ngày. Sau khi quay và quay, chiếc đồng hồ dừng lại ở thời gian tầm một tháng trước.
“Ta sẽ thay đổi lại thế giới này trước khi sai lầm bị mắc phải. Thế là được rồi, đúng không?”
“Chuyện gì? Mẹ?!”
Tôi bấm nút trên chiếc đồng hồ và thở dài.
[Yêu cầu chấp thuận từ thời điểm quá khứ…
Thời điểm quá khứ đã chấp thuận.
Bạn có muốn quay ngược thời gian? Y / N]
Không giống như lúc tôi thử nghiện nó một mình, chuyện này sẽ quay ngược thế giới với lũ trẻ và những con rồng khác ở hiện tại…
Nhưng không phải nó sẽ tốt hơn việc để cuộc chiến tranh khốn khổ tiếp này tiếp diễn sao?
Và như vậy, thế giới bắt đầu quay ngược.
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Tôi ép cơ thể mình di chuyển, co cứng từ cơn ngủ đông dài.
Cả cơ thể tôi đau nhức-nó co cứng- nhưng tôi không thể cứ ngồi yên được.
Tại sao tôi phải quay ngược thời gian? Không phải để ngăn chặn những lỗi lầm trước khi nó xảy ra sao?
"Phew..."
Tôi triệu hồi lũ trẻ trong khi giãn các cơ đã cứng ngắc của mình.
[Erebos. Shamash. Ifrit. Tethys. Sylphid. Sagarmatha. Yggdrasil. Xuất hiện trước ta.]
Đột nhiên, lũ trẻ xuất hiện trong cái hang tôi đang ngủ.
Tự dưng bị triệu hồi quá đột ngột-thêm việc chưa bao giờ trải nghiệm một chuyện như vậy- tất cả lũ trẻ đều bối rối.
“Mẹ?!”
“Mẹ?! Không phải mẹ phải đang ngủ ạ?”
“Đó cũng là những gì ta đã nghĩ. Ta dường như không thể ngủ yên bình được.
Khi nói tôi ép cơ thể co cứng của mình di chuyển.
Tôi cần phải ngăn chặn chiến tranh, nên tôi không thể sử dụng cơ thể cứng nhắc của mình như một cái cớ được.
“Ta muốn tạo ra một luật lệ cho tất cả các con.”
“Sao ạ? Sao đột nhiên lại tạo luật?”
"Calling us out of nowhere and suddenly talking about rules... Mother, you seem different from usual somehow..."
“Gọi bọn con đến một nơi nào đó rồi đột nhiên nói về luật lệ… Thưa Mẹ, người có vẻ khác với mọi khi…”
“Ta có lí do của mình. Lí do là…”
Tôi không thể nói cho chúng là tôi đã thấy tương lai và quay ngược thời gian đúng không? Liệu tôi có thể?
Và đánh giá từ phản ứng của chúng… có vẻ như kí ức của chúng trước khi thời gian bị quay ngược cũng đã biến mất.
Thôi, chuyện đó không quan trọng.
“Có một luật lệ mà đáng lẽ ta phải công bố từ rất lâu trước… nhưng ta nghĩ rằng ta cần nói với các con trước khi quá muộn, trước khi một vấn đề nảy sinh.”
“Một vấn đề lớn… mẹ đang nói về vấn đề nào?”
“Nó là một luật về các con non.”
Trước lời nói của tôi, lũ trẻ đồng loạt nghiêng đầu khó hiểu.
“Các con non?”
“Sao đột nhiên lại mang những con non vào việc này vậy Mẹ?”
Lũ trẻ này không biết chuyện gì sẽ xảy ra trong tương lai nên chúng có thể sẽ phản ứng như này.
Vậy tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc thiết lập các luật lệ, kể cả khi nó hơi ép buộc chút. Nhưng không phải thế sẽ tốt hơn việc để chiến tranh xảy ra sao?
“Sau khi những con rồng bị biến đổi bởi ma thuật của ta, không phải đã có một sự suy giảm trong việc đẻ trứng và nuôi dưỡng những con non sao?
“Nghe tôi nói vậy, lũ trẻ đều gật đầu. Hẳn chúng cũng đang cảm nhận rõ hậu quả của việc tỷ lệ sinh giảm mạnh.”
Thế nên.
“Ta ở đây tuyên bố một luật cấm làm hại đến những con non. Nếu bất cứ ai làm bị thương thương hay lấy đi mạng sống của một con non, tất cả loài rồng, dù có màu vảy nào đi nữa, đều phải đoàn kết để tiêu diệt kẻ đó.
Tôi cần phải nhấn mạnh chuyện này để đề phòng việc có người giết con non trong tương lai.
“Ai sẽ dám làm hại một con non chứ?”
“Không ai ở đây dám nghĩ đến việc đó cả.”
Vậy sao? Tôi tự hỏi đấy.
Tên nào còn tỉnh táo lại đi giết một con rồng non và châm ngòi cho chiến tranh trước khi tôi đảo ngược thời gian chứ?
Khoảng cách cảm xúc giữa các con rồng phải như thế nào mới có thể khiến chúng hành xử vô lí đến vậy?
Đó là điều mà tôi cảm thấy khó hiểu.
“Dù sao đi nữa, hãy nói với lũ trẻ.Bất cứ ai dám làm tổn thương các con non sẽ không được tha thứ”
Kể cả có là một con rồng khác đi chăng nữa.
Tôi sẽ không cho chiến tranh một chút cơ hội nào để xảy ra.
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Và như vậy, tất cả vấn đề đã được giải quyết.
Hoặc đó là những gì tôi nghĩ lúc đó…
“Sao các người có thể tiến hành một cuộc chiến như thế này…”
Một cuộc giao tranh cục bộ giữa Hắc Long và Xích Long. Kết quả là hai Hắc Long và một Xích Long đã thiệt mạng, cùng với nhiều người khác bị thương, từ nặng đến nhẹ.
Tôi đã bắt giữ mấy tên đã bắt đầu cuộc chiến để tra hỏi lí do.
“Nhưng lũ hắc đó thật sự quá ngứa mắt!”
“Làm cách nào bọn tôi có thể không đánh khi maf lũ xích là những tên đã khiêu khích trước chứ? Mắt đổi mắt, răng đổi răng. Tấn công thì phải đáp trả bằng tấn công.
Tên xích và hắc gào thét vào mặt nhau. Cả hai đều cho mình là đúng, cho mình cao thượng hơn. Chỉ kêu là và phàn nàn- chuyện đó khiến tôi sôi máu.
“Nhưng để làm một trận chiến như thế này…”
Tôi xoa xoa thái dương và thở dài.
Khi một con non bị giết, tôi có thể dùng luật lệ để gây áp lực lên chúng, nhưng để dừng những cuộc xung đột lớn nhỏ này thì không dễ.
Không, với lũ trẻ này, việc con non chết cũng chỉ là cái cớ cho chiến tranh mà thôi.
Dù không giết chết con non đi nữa, lũ rồng muốn đánh nhau có vô số lí do để ngụy biện càng ngày càng đáng khinh.
Bất chấp sự kiềm chế của tôi, lũ rồng khôn lỏi vẫn bỏ qua những cảnh cáo, gầm gừ lẫn nhau và leo thang xung đột.
Không quan trọng bao nhiêu cuộc chiến mà tôi đã ngăn chặn, lũ rồng xảo quyệt này sẽ không ngừng châm ngòi xung đột nơi mà rôi không thể nhìn thấy.
Haizzz…. Tôi chỉ muốn bỏ cuộc thôi. Tôi muốn thả một cục thiên thạch quét sạch rồng và tất cả mọi thứ.
Nhưng tôi không thể làm vậy được. Ít nhất tôi phải có trách nhiệm cho việc gieo hạt giống của sự sống trên vùng đất này, tôi không thể làm một việc vô trách nhiệm như vậy.
Hay là tôi khuất phục toàn bộ rồng và cai trị chúng bằng sự đàn áp cùng vô số luật lệ hay không?
[Một điểm trong tương lai đang cố gắng quay ngược thời gian.
Bạn có muốn đồng bộ hóa với thời điểm trong tương lai? Y / N]
Huh? Lại chuyện gì đây?
Đây là những gì xuất hiện khi quay ngược từ tương lai về quá khứ à?
Đợi đã, quay ngược thời gian lần nữa? Từ thời điểm này??
Tôi cẩn thận bấm Y với ngón tay của mình và…
[Đây nào phải Sáng thế long gì chứ! Giống diệt thế long thì đúng hơn!]
[Không thể nào… kể cả khi tập hợp tất cả rồng lại, chúng ta cũng không thể thắng…!]
[Mẹ....]
[Thật buồn.Buồn đến não nề….]
Kí ức từ tương lai chảy vào tâm trí tôi.
Ở đoạn kết của kí ức của tôi đang cố để kiểm soát lũ rồng tự cao, ngạo mạn đó rồi chỉ còn lại những tàn tích nơi không có thứ gì tồn tại.
Bảy đứa trẻ đã bị tôi thu hồi lại những chiếc vảy và trở lại hình dạng tự nhiên, và tất cả những con rồng cố phản kháng trong tuyệt vọng và lấy đi mạng sống của chính chúng-một tương lai tăm tối.
Khủng long, người thằn lằn, nhưng động vật có vú nhỏ-tất cả đều biến mất, và trên trái đất cằn cỗi đó, tôi, người đã quyết tâm thống trị với sự độc đoán, chỉ có thể rơi lệ.
Đó hẳn là lí do tại sao tôi quay ngược thời gian.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
(Tại saooooo lại để em khóccccc)