Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 396

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Vol 2 - Chương 3 - Bạn thuở nhỏ là nữ chính thắng cuộc?

Chương 3 - Bạn thuở nhỏ là nữ chính thắng cuộc?

Sáng thứ hai.

Đó là một buổi sáng dễ chịu.

Vốn dĩ thứ hai là ngày khiến người ta uể oải, nhưng sáng thứ Hai sau khi thi giữa kỳ kết thúc thì lại khác hẳn. Không phải tôi ghét thi cử hay gì cả, chỉ là tâm trạng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Có một lý do khác khiến tôi thấy dễ chịu.

Hiện tại, bên cạnh tôi là Tsukihi cô bạn thuở nhỏ của tôi. Được cùng đến trường với mỹ nữ số một học viện thì không thể nào không phấn khích cho được.

Mà…

「Phải đi học cùng Onii-chan đúng là tệ nhất luôn đó」

Nếu không có con nhỏ này thì đúng là hoàn hảo.

「Nè Tsukihi-nee, sao chúng ta lại để anh ấy lại đi cùng vậy?」

「Thỉnh thoảng như vậy cũng được mà」

「Không được tí nào hết. Mới sáng ra là em đã tụt mood rồi」

「Anh em đi cùng nhau đến trường trông cũng dễ thương mà. Hơn nữa như vậy chị còn có thể đi cùng Yuu-kun nữa. Đúng không?」

Bị hỏi vậy, tôi gật đầu.

Đi cùng Tsukihime thì kiểu gì cũng bị đám con trai nhìn chằm chằm đầy thù địch. Cho nên chuyện hai đứa đi riêng gần như là bất khả thi. Nhưng nếu có Ayane đi cùng thì lại khác. Trong mắt người khác, tôi chỉ là “đồ đi kèm” mà thôi.

「Nhưng mà nè—」

「Đừng có than vãn nữa」

Ayane vẫn còn bất mãn, nhưng Tsukihi đã khéo léo dỗ dành nó.

Mà khoan đã… Nhóc bảo anh đi tỏ tình cơ mà, sao lại thái độ thế này? Nếu mà hẹn hò thật thì chuyện cùng đi học chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao? Không nhận ra à?

Hẹn hò với Tsukihi sao…

Sau khi hàn gắn quan hệ thì ngay lập tức bước vào kỳ thi giữa kỳ, nên tôi tạm gác chuyện tình cảm sang một bên. Nhưng giờ thì đã đến lúc phải nghiêm túc suy nghĩ rồi.

Tôi có tình cảm với Tsukihi không?

Tôi tự hỏi bản thân.

Thành thật mà nói, từ trước tới giờ tôi vẫn luôn thấy Tsukihi rất dễ thương. Đi cạnh cô ấy thế này tim cũng đập nhanh. Nhưng bảo đó là tình yêu thì lại khá mơ hồ. Bởi vì đây là mối tình mà tôi đã từng một lần từ bỏ.

Hơn nữa, khác với trước kia, giờ tôi đã có Vtuber và vợ trong game của mình rồi.

Dù không gặp ngoài đời thật, nhưng không thể phủ nhận rằng đó là những người con gái tôi ý thức đến nhiều nhất.

Còn một điểm nữa cần cân nhắc, tôi không hiểu rõ lòng Tsukihime.

Dù là bạn trai của chị họ cô ấy, nhưng chuyện Tsukihi từng đi chơi với một senpai đẹp trai hồi cấp hai là sự thật. Điều đó có nghĩa là cô ấy vẫn thích trai đẹp. Mà nói thật thì con gái ghét trai đẹp mới là hiếm.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng tôi không phải loại con trai ưa nhìn.

「Này anh đang nhìn chằm chằm gì thế, có gì vậy?」

「K-không có gì!」

Tôi vội vàng quay mặt đi.

「Chắc lại nghĩ mấy chuyện linh tinh chứ gì. Kiểu như nhìn ngực hay đùi gì đó」

Thất lễ vừa thôi.

Thôi, nghĩ nhiều cũng chẳng giải quyết được gì. Nếu không biến Ayane thành “Hime” thì quá khứ đen tối của tôi sẽ bị phơi bày. Chỉ còn cách dốc toàn lực mà làm thôi.

Ứng cử viên có thể chinh phục số một chắc chắn là Tsukihi.

Dù sao thì cũng là người quen từ nhỏ, lại còn làm bento cho tôi ít nhất có thể khẳng định cô ấy không ghét tôi. Việc ưu tiên trước mắt là giúp con em ngu ngốc kia trở thành “Hime” trong đợt tổng tuyển cử tiếp theo, trước khi nó xảy ra thì tôi đảm bảo an toàn cho bản thân đã.

「Mà nhắc mới nhớ, sắp tới là đại hội thể thao rồi nhỉ」

「Tuần sau đó. Do thi giữa kỳ nên quên mất luôn」

「Kiểu phần thưởng sau thi ấy mà. Yuu-kun thi môn nào vậy?」

「Bóng đá. Không giỏi cũng chẳng phải kém, mà bóng đá thì khó nổi bật. Cứ chạy lăng quăng phía sau cho qua chuyện là được」

Tôi không yếu thể thao.

Nhưng cũng chẳng giỏi. Những môn ít người mà mắc lỗi thì sẽ rất nổi, nên mấy lúc thế này tôi thích môn đông người hơn.

「Tsukihi thì sao?」

「Là bóng rổ đó」

「Môn đó được ưa chuộng ghê nhỉ」

Con gái lớp tôi cũng đăng ký bóng rổ rất nhiều.

「Cố lên nhé. Tớ sẽ đi cổ vũ cậu」

「Được cậu cổ vũ thì vui đấy, nhưng Tsukihi cũng cố lên đi」

「Onii-chan kiểu gì cũng vô dụng thôi. Đừng có đá phản lưới nhà đó. Như thế thì xấu hổ lắm」

Ồn ào quá.

Vừa nói mấy chuyện như thế, vừa đi thì cũng đã tới học viện. Như mọi khi, ánh mắt từ khắp nơi lại đổ dồn về phía chúng tôi.

「Vậy, lát gặp lại nhé」

「Gặp lại sau nha, Onii-chan」

Tsukihime và Ayane rời đi.

Mà đúng là con nhỏ đó lúc nào cũng “đội lốt mèo con” ghê thật. Đến mức này thì không còn dễ thương nữa, mà là đáng sợ rồi.

Sau khi đến trường, tôi hướng về lớp học.

Chuyện xảy ra trên đường đi đến lớp.

「Chào buổi sáng. Ngay từ sáng đã tình tứ ghê ha, Kanbars-kun」

Người bắt chuyện với tôi là Tsuchiya Misuzu người mang biệt danh Nữ thần Đất, đồng thời cũng là người con gái mà tôi đã phải lòng lần thứ hai trong đời.

Cô ấy đang cười một cách kỳ lạ, trông có vẻ rất vui.

「C–chào buổi sáng. Không có tình tứ gì đâu. Tớ chỉ là đồ đi kèm theo bọn họ thôi」

「Câu không cần phải nói dối đâu mà. Yoiyami-san là cô gái định mệnh của cậu rồi còn gì」

「Tớ đã bảo cái tin đồn đó là…」

「Nhưng có bạn thuở nhỏ đúng là tốt thật ha. Gần như chắc suất nữ chính thắng cuộc luôn」

「…Nữ chính thắng cuộc?」

Hôm qua tôi còn nghe nói bạn thuở nhỏ là nữ chính thua cuộc, nên giờ thấy khá bất ngờ.

「Ừm, nữ chính thắng cuộc」

「…Thật sao?」

「Chắc chắn là vậy. Trong mấy bộ anime quốc dân ấy, nữ chính đa phần đều là bạn thuở nhỏ mà. Cậu thử nghĩ lại xem」

Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt anime nổi tiếng toàn quốc.

Bộ có cậu thám tử bị teo nhỏ, bộ có con mèo máy đến từ tương lai, hay mấy bộ mới phát hành gần đây… quả thật, nữ chính đều là bạn thuở nhỏ.

Nghĩ kỹ thì cũng hợp lý.

Trong mấy tác phẩm quốc dân, nữ chính không thể đi “bắt cá hai tay” được, càng không thể bị loại giữa chừng kiểu gì cũng bùng nổ dư luận. Nên ngay từ lúc đầu là bạn thuở nhỏ, thì chiến thắng gần như đã được định sẵn.

「Chỉ cần là thanh mai trúc mã thôi đã là mạnh nhất rồi. Chia sẻ ký ức từ nhỏ, hiểu rõ tính cách của nhau. Gần như là vợ chồng vậy」

Khi Tsuchiya nói đến đó thì…

「Tớ cũng nghĩ vậy. Bạn thuở nhỏ chính là nữ chính thắng cuộc」

Vừa nói như vậy vừa xuất hiện là Hikawa Arisa, người mang biệt danh Nữ hoàng Băng giá.

…Lại là hai người này à. Dạo gần đây tôi thấy họ hay đi cùng nhau thì phải.

「…Giờ mới thắc mắc nhưng, hai người thân nhau à?」

Tôi hỏi, và họ lập tức gật đầu.

「Trước đây có dịp nói chuyện một chút. Không ngờ bọn tớ lại rất hợp nhau」

「Ừm, nói chuyện rồi mới thấy hợp thật」

Sự kết hợp này có vẻ lạ, nhưng cũng kỳ lạ thay lại rất ăn khớp.

「Quay lại chủ đề chính nhé. Bạn thuở chắc chắn là nữ chính thắng cuộc」

Arisa khẳng định chắc nịch.

「Người từng đứng hạng nhất trước Yoiyami-san cũng đã thành đôi với bạn thuở nhỏ của mình đó」

「Hả? Thật sao?」

「Cô ấy đã tốt nghiệp năm ngoái rồi. Là phó chủ tịch hội học sinh, một người vô cùng tuyệt vời. Tớ từng rất ngưỡng mộ cô ấy」

Ồ, không ngờ Arisa cũng có người để ngưỡng mộ.

「Senpai đó cũng giống Yoiyami-san, từ khi nhập học đã luôn giữ vị trí số một, được gọi là công chúa vĩ đại nhất trong lịch sử Himegasaki. Đẹp đến mức ngay cả tớ cũng bị thu hút」

「À, tớ hình như biết nè. Nghe nói chị ấy quen một anh trông như trai đểu đúng không?」

「Đúng người đó rồi」

Tôi cũng từng thấy họ.

Dù đã tốt nghiệp, nhưng tôi vẫn nhớ rõ cảnh một senpai xinh đẹp tột bậc đi cạnh một anh chàng, hai người vừa đi vừa cười rất hạnh phúc.

Không khí xung quanh họ tràn ngập cảm giác viên mãn.

「Thật ra senpai đó cũng rất đào hoa」

「Nghe không giống lắm」

「Bề ngoài thì có vẻ lông bông, nhưng bên trong lại rất chín chắn. Đã từng xảy ra tranh giành vì người đó, nhưng senpai đã giành chiến thắng」

Lần đầu tôi nghe chuyện này.

「Nói cách khác, bạn thuở nhỏ chính là nữ chính thắng」

「Chuẩn luôn. Đây là chân lý của thế giới rồi」

Kết luận kiểu gì mà cưỡng ép thế không biết.

「Cho nên Kanbara-kun à, cậu nên trân trọng Yoiyami-san đi」

「Tớ cũng nghĩ vậy. Đừng liếc mắt sang mấy cô gái khác làm gì. Ví dụ như… mấy cô gái điển trai chẳng hạn」

「Cả hậu bối cũng nên tránh thì hơn」

Cảm giác như họ đang cố tình dẫn dắt suy nghĩ của tôi, nhưng tóm lại, hai người này chỉ muốn nói rằng bạn thuở nhỏ là nữ chính thắng cuộc.

Lời nói của một người bạn và một đồng minh… đã để lại một chút gì đó trong góc nhỏ của tâm trí tôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!