Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 396

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Vol 2 - Chương 8 - Đại hội thể thao (Phần cuối)

Chương 8 - Đại hội thể thao (Phần cuối)

Ngày thứ hai của hội thao. Thời gian là buổi chiều.

「Đừng để sự nỗ lực của bên đội nữ trở nên vô ích. Chúng ta nhất định phải vô địch!」

Ở trung tâm vòng tròn, Yamada lớn tiếng hô hào.

Gương mặt các bạn cùng lớp tràn đầy quyết tâm. Lý do là bởi vòng chung kết bóng rổ nữ diễn ra vào buổi sáng hôm nay.

Ngày thứ hai của hội thao, buổi sáng là vòng loại trực tiếp bóng rổ, buổi chiều là vòng loại trực tiếp bóng đá.

Đội nữ lớp tôi cũng đã vượt qua vòng bảng, nên buổi sáng bọn tôi cùng nhau cổ vũ.

Nói là ngoài dự đoán thì có hơi thất lễ, nhưng đội nữ lớp tôi mạnh hơn tưởng tượng rất nhiều.

Đặc biệt là Kazama, cô ấy thể hiện cực kỳ xuất sắc. Trước giờ tôi không có ấn tượng là cô ấy giỏi vận động, vậy mà chuyển động lại vô cùng linh hoạt. Không hẳn là chơi bóng rổ giỏi, mà đúng hơn là thần kinh vận động rất tốt.

Họ lần lượt vượt qua các đối thủ mạnh và tiến đến bán kết.

Thế nhưng, ở bán kết thì thua sát nút. Đối thủ là lớp trên, lại có rất nhiều người có kinh nghiệm bóng rổ. Nói thật thì bám trụ được đến đó đã là quá giỏi rồi.

Sau trận đấu, các bạn nữ mang tâm trạng nửa tiếc nuối, nửa mãn nguyện.

Chúng tôi những người xem đều bị sự cố gắng đó làm cho cảm động. Và chính điều đó đã dẫn đến vòng tròn hô hào lúc này.

「…Màn thể hiện của tớ thế nào?」

Ngay trước trận đấu, Kazama đã thay đồ xong và tiến lại chỗ tôi đang chờ.

「Cậu vất vả rồi. Tớ rất bất ngờ đấy. Cậu di chuyển tốt thật」

「Thấy chưa?」

「Không ngờ cậu giỏi vận động vậy」

「Vì lúc tự hoàn thiện bản thân, tớ đã cố gắng nhiều mà」

Nghĩ lại thì Kazama từng nói trước đây mình cũng là một đứa hướng nội mờ nhạt. Tôi thì trong thời gian tự hoàn thiện bản thân cũng có rèn luyện cơ thể. Có khi chúng tôi khá giống nhau.

「Trong giờ học bình thường cậu cũng có thể giỏi như vậy à?」

Nếu thế thì hẳn đã nổi tiếng hơn rồi.

「Bình thường thì tớ có kiềm lại」

「Ồ, vậy hôm nay là nghiêm túc thật à」

「Từ một thời gian trước, tớ quyết định lúc nào cũng phải chơi hết sức」

Thay đổi tâm lý kiểu gì vậy?

「Nhưng mà vẫn tiếc thật. Tớ muốn dành chiến thắng cơ」

「Đối thủ mạnh nên cũng đành thôi. Thực tế là lớp mấy anh chị đó đã vô địch mà」

Lớp trên đánh bại đội nữ lớp tôi sau đó đã thẳng tiến đến chức vô địch.

「Mà nói chứ, Shiranui ở trận chung kết đúng là ghê thật. Đối đầu với lớp trên mà vẫn đánh ngang cơ. Chỉ thiếu một chút nữa thôi」

「…」

Đúng vậy, lớp của Shiranui đã vào chung kết.

Trận chung kết cũng rất sôi động, nhưng còn sôi động hơn nữa là trận bán kết ở bảng đối diện. Trên sân đấu được bao quanh bởi đông đảo học sinh, một trận chiến nảy lửa giữa các “Hime” đã diễn ra.

Lớp của Tsukihi đối đầu với lớp của Shiranui.

Hai bên giằng co ngang ngửa, không ai chịu nhường ai, nhưng ở khoảnh khắc cuối cùng, Shiranui ghi điểm quyết định và phân định thắng bại. Không khí lúc đó thật sự bùng nổ. Chắc chắn đó là khoảnh khắc đáng nhớ nhất của cả giải đấu. Nụ cười rạng rỡ của Tsuchiya khi cổ vũ cũng rất ấn tượng.

Nhân tiện thì lớp của Kanon đã bị loại từ vòng bảng. Đối đầu toàn lớp trên thì quả thật quá khó.

「Ừ, ừm. Đúng là ghê thật. A, giá mà được đấu với Shiranui-san nhỉ」

「Cái đó thì để dành cho năm sau cũng được mà」

Tôi còn chưa nói xong thì loa thông báo vang lên, đến lượt bọn tôi ra sân.

「Có vẻ đến lượt rồi. Tớ đi đây」

「Cố lên nhé. Tớ sẽ cổ vũ cho cậu」

「Ừm」

Bị bảo là cố gắng đi, nhưng dù có thế nào thì cũng không thể vô địch được.

Hôm qua sau khi về nhà, tôi đã bị Ayane tra hỏi với vẻ mặt cáu kỉnh.「Vượt qua vòng loại là sao hả? Anh đùa tôi à. Nếu mà vô địch thì anh biết chuyện gì xảy ra rồi chứ?」Thế nhưng tôi không hề đổi sắc mặt. Đằng nào cũng không thể vô địch. Những lớp còn trụ lại ở vòng loại đều rất mạnh.

Thế nhưng, một tình huống ngoài dự đoán đã xảy ra.

Không hiểu sao tất cả các lớp đều thể hiện một kiểu tinh thần thể thao kỳ lạ, giới hạn số người thuộc câu lạc bộ bóng đá chỉ tối đa hai người. Tuy chẳng có quy định nào cả, nhưng như một kiểu “luật bất thành văn”, mọi lớp đều tuân theo nghiêm chỉnh.

Đừng có thừa thãi quan tâm kiểu đó chứ. Không chơi hết sức mới là trái với tinh thần thể thao thì có.

Tôi chửi thầm trong lòng, nhưng không thể nói ra.

Mang theo một nỗi bất an mơ hồ, vòng chung kết bắt đầu.

Chứng kiến sự cố gắng của bên nữ, tinh thần của chúng tôi dâng cao, liên tiếp giành chiến thắng như chẻ tre. Không biết là đối yếu hay là bên này mạnh, nhưng những trận đấu đều diễn ra khá nhàn nhã.

Tôi ở phía sau, cố gắng ở mức vừa phải. Vừa âm thầm cổ vũ đối thủ trong lòng, vừa chỉ chuyên tâm chuyền bóng cho đồng đội đứng bên cạnh. Dù muốn làm gì đó nhưng tôi cảm thấy mắc lỗi quá lộ liễu thì sẽ rất nguy hiểm, nên không dám giở trò.

Kết quả là…

「Vào chung kết rồi!」

Khi nhận ra thì chúng tôi đã tiến đến trận chung kết. Không, là đã lỡ tiến đến đó rồi.

…Không ổn rồi. Trận này nhất định phải thua.

Đến trận chung kết, xung quanh bị học sinh vây kín. Ở một góc mà ánh mắt của rất nhiều nam sinh đổ dồn về, Kanon đang đứng đó. Từ Ayane đứng bên cạnh cô ấy, tôi cảm nhận được một luồng sát khí kinh khủng.

『Anh hiểu rồi chứ?』

Tôi có cảm giác như bị nói vậy. Không, chắc chắn là đang bị nói vậy.

Yên tâm đi, em gái à. Anh nhất định sẽ thua cho đàng hoàng.

Đối thủ ở trận chung kết là lớp trên. Trùng hợp thay, đó lại chính là lớp đã vô địch bóng rổ nữ. Với bọn tôi mà nói, đây là cơ hội trả thù cho đội nữ. Thế là tinh thần toàn đội lại được đẩy lên mức cao nhất.

Trận đấu bắt đầu, thế trận giằng co qua lại.

Quả nhiên là lớp trên nên rất mạnh. Chúng tôi bị ép sân. Dù vậy, cả đội vẫn đoàn kết chiến đấu, cố gắng giữ sạch lưới cho đến cuối trận.

…Không muốn chút nào, nhưng xem ra chỉ còn cách phạm một sai lầm chí mạng. Lần tới khi có bóng, mình sẽ chuyền cho đối phương ở một tình huống ngon ăn.

Tôi quyết định cố tình chuyền hỏng để đưa bóng cho đối thủ. Nhưng nếu quá lộ liễu thì sẽ bị phát hiện và chỉ trích. Phải khiến người ta nghĩ rằng đó chỉ là một pha xử lý kém cỏi mà thôi.

Khi thời gian còn lại không nhiều, cơ hội đã đến. Bóng được chuyền tới chỗ tôi. Đồng thời, một cầu thủ đối phương lao tới với tốc độ cao nhằm cướp bóng.

Chỉ có lúc này thôi.

Hãy giả vờ như hoảng sợ trước đối thủ đang áp sát rồi chuyền hỏng. Vừa hay có một cầu thủ đối phương đang đứng trống trải ở khu vực trung tâm. Thực ra tôi muốn đá về gần khung thành nhà mình hơn, nhưng làm thế thì quá lộ liễu.

Tôi xây dựng kế hoạch trong đầu, rồi đá bóng theo hướng đối phương đang đứng.

Nhưng sự cố xảy ra.

Không ngờ rằng cầu thủ đối phương đó lại đang nhìn ra ngoài sân. Ở hướng nhìn ấy là Kanon. Dường như cậu ta đã bị mê hoặc bởi hình ảnh Kanon người thường ngày ít nói và vô cảm đang lớn tiếng cổ vũ.

Này đồ ngốc, tập trung thi đấu đi chứ!

Dù có hét lên trong lòng cũng vô ích. Quả bóng vô tình lăn qua bên cạnh cậu ta…

「Chuyền tốt lắm, Kanbara!」

Người nhận được đường chuyền là Yamada. Cậu ta lập tức dẫn bóng xông lên. Cầu thủ đối phương lúc này mới hoàn hồn, nhưng đã quá muộn.

Yamada bình tĩnh đẩy bóng vào lưới.

Và rồi, tiếng còi vang lên.

「Goallllllllllllllll!」

「Vô địch rồi!」

「Yessss!」

Toang rồi. Lỡ vô địch mất rồi.

「…」

Trong khi khán giả cuồng nhiệt ăn mừng, ánh mắt tôi hướng về đứa em gái thân yêu ở khán đài. Trên gương mặt nó là nụ cười dán chặt quen thuộc, đôi tay máy móc vỗ nhè nhẹ.

Thoạt nhìn, đó là hình ảnh cô em gái ca ngợi sự nỗ lực của anh trai.

Nhưng ánh mắt thì khác. Đó là ánh mắt tràn ngập phẫn nộ và chán ngán đã đạt đến cực hạn, trừng trừng nhìn tôi. Khi ánh mắt chạm nhau, đôi môi nó chậm rãi chuyển động.

『Đi chết đi』

Giữa lúc các bạn cùng lớp run lên vì vui sướng, chỉ riêng tôi run rẩy vì sợ hãi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!