Chương 6 - Cuộc họp chiến lược khẩn cấp
Tối Chủ nhật.
Trước mặt tôi là dáng vẻ của Ayane với một biểu cảm khó mà diễn tả thành lời. Như thể sự tức giận, ngán ngẩm và cả vui mừng trộn lẫn vào nhau một gương mặt vô cùng phức tạp.
Nhân tiện thì, về mặt hành động thì chẳng có gì phức tạp cả, vẫn y như thường lệ. Không gõ cửa đã xông vào phòng, cướp đồ ăn vặt rồi nhồm nhoàm ăn lấy ăn để.
「Từ bây giờ sẽ tiến hành cuộc họp tác chiến khẩn cấp!」
Ayane lên tiếng sau khi đã ăn xong bánh kẹo.
「Chủ đề là gì?」
「Là về anh chàng đẹp trai kia」
“Anh chàng đẹp trai kia” chính là Yamada Haruto, bạn cùng lớp với tôi.
Sau chuyện đó, Yamada bắt đầu mở màn một đợt tấn công mãnh liệt. Cậu ta liên tục tìm cách đến lớp của nó, trông có vẻ đang tuyệt vọng muốn tiếp xúc với Ayane.
「Người đó là bạn cùng lớp với anh phải không?」
「Ừm」
「Là bạn thân sao?」
「Chỉ là bạn cùng lớp thôi」
Không thể để lộ chuyện tôi đã “ném trách nhiệm” cho cậu ta được. Nếu bị biết thì phiền phức lắm. Lúc này cứ giả vờ như không biết gì là tốt nhất.
「Đang thành tin đồn rồi nhỉ. Mối quan hệ giữa em và Yamada」
「Giờ thì đúng là đang gặp rắc rối thật. Mà thôi, nếu nhắm đến vị trí công chúa thì sớm muộn gì tôi cũng sẽ gặp mấy chuyện thế này」
Độ nổi tiếng đang tăng nhanh, lại còn là ứng cử viên công chúa tiếp theo có đàn ông để mắt tới cũng chẳng lạ. Ngay cả tai tôi cũng nghe được không ít thông tin rằng có khá nhiều nam sinh đang nhắm vào Ayane.
「Để anh hỏi cho chắc. Hai đứa không hẹn hò với nhau chứ?」
「Không」
「Có dự định gì với cậu ta không?」
「Chưa biết, nhưng hiện tại thì không có. Không phải là người xấu, nhưng không xứng đáng làm bạn trai đầu tiên mang tính kỷ niệm của tôi. Cái kiểu khoe khoang mình vừa giỏi học vừa giỏi thể thao làm tôi lạnh cả sống lưng」
Với Ayane thì không đến mức ghét, nhưng cũng không có ý định hẹn hò. Cái kiểu nhìn người từ trên cao xuống của nó đúng là khiến người ta khó chịu, nhưng trong tình yêu thì kẻ yêu trước là kẻ thua, cũng chẳng làm gì được.
Tiếc thật đấy, Yamada à.
Nhìn tình hình này thì có vẻ Ayane cũng chẳng nhớ gì về chuyện đã an ủi Yamada. Đã không nhớ thì cũng chẳng cần nói ra làm gì.
「Nhưng mà được người ta để ý thì cũng không tệ đâu. Với lại chọn em chứ không phải Kanon, chỗ đó cũng cho thấy anh ta có gu đấy」
Nói xong, Ayane gật gù đầy mãn nguyện.
Không định hẹn hò, nhưng việc bị chọn thay vì Kanon khiến nó vui. Miệng thì bảo Kanon như bạn thân, đúng là phụ nữ đáng sợ thật.
「Rồi, vào chuyện chính. Anh phải làm gì đó với anh ta đi chứ」
「Không thích thì tự nói với cậu ta đi. Bảo đừng tiếp cận em nữa là được mà」
「Làm được thì đã chẳng khổ thế này」
「Không làm được à?」
「Phiền lắm. Khoảng cách của anh ta rất tinh tế, mà nói đúng hơn là mấy đứa bạn của em đang làm mấy chuyện thừa thãi」
Ý là sao?
「Ví dụ như lúc cậu ta lại gần ấy. Thì bạn em sẽ nói kiểu 『À, vật cản biến mất nhé』 rồi tự động tránh đi. Chắc là nghĩ đang tinh ý, nhưng đúng là dư thừa. Thành ra cứ bị rơi vào tình huống chỉ có hai đứa, rồi lại sinh ra mấy tin đồn kỳ quặc」
Kiểu nhiệt tình giúp đỡ nhưng lại phản tác dụng. Cũng có khả năng là cố ý.
「Cậu ta đã tỏ tình chưa?」
「Chưa. Nội dung nói chuyện toàn là chuyện phiếm」
「Biết rõ là có thiện cảm mà?」
「Thì biết chứ. Cứ mỗi giờ ra chơi là lại xuất hiện ở lớp tôi đấy」
Xem ra Yamada đang tấn công dữ dội nhưng vẫn chưa tỏ tình. Có lẽ đã học được sự thận trọng từ vụ của Kazama.
Khó thật đấy.
「Không thì nói với bạn bè để giải thích cho khỏi hiểu lầm?」
「Cái đó hoàn toàn vô dụng. Bọn họ mặc định luôn là tôi với anh ta đang quen nhau rồi. Tôi lại ở vị trí kiểu linh vật, nên nói gì cũng không mấy tác dụng」
Phiền thật.
Nhưng mà trông chờ tôi nghĩ ra đối sách thì cũng quá đáng. Tôi chẳng nảy ra được ý tưởng hay ho nào cả.
「Mà nói cho anh biết. Nếu thế này mà tôi không trở thành công chúa thì bí mật của anh sẽ…」
「Tất nhiên là em sẽ tung ra rồi」
Khốn thật.
「Là chuyện đương nhiên mà. Tôi đã thỏa thuận với anh là anh phải giúp tôi trở thành công chúa. Dù anh không có trách nhiệm trực tiếp, nhưng nếu tôi không làm được thì việc tiết lộ bí mật là chuyện hiển nhiên thôi」
Hiển nhiên cái đầu ấy oắt con.
「Nên là, xử lý anh ta đi. Cứ thế này thì có khi tôi không lên được làm công chúa đâu」
Nghe có vẻ hơi phóng đại, nhưng nếu tin đồn lan rộng thì cũng không phải không thể.
Nếu cứ mặc kệ, không biết xung quanh sẽ phán đoán thế nào. Hơn nữa, nhờ mấy chuyện này mà đề tài về Tsukihi đang dần bị lu mờ, cũng không ổn.
「Cho anh hỏi một chuyện căn bản được không」
「Gì?」
「Tại sao em lại muốn trở thành công chúa?」
Nó nói muốn trở thành công chúa, nhưng tôi lại chưa từng hỏi lý do quan trọng nhất.
「Chuyện đó thì rõ ràng rồi còn gì. Là để được người ta nâng niu, chiều chuộng chứ sao」
「…」
「Danh hiệu công chúa ở khu này khá là nổi tiếng đấy. Trở thành công chúa thì sẽ được lan truyền trên mạng, mà chỉ cần là công chúa thôi cũng đã trở thành người nổi tiếng nho nhỏ rồi. Kiểu như một dạng thương hiệu ấy」
Mục đích là tạo tiếng tăm để trở thành người được yêu thích à.
Quả thật mức độ chú ý rất cao. Nhìn Tsukihime là biết. Đám học sinh trường khác cũng hay nhìn ngó cô ấy. Hóa ra không chỉ nhờ ngoại hình mà còn do danh hiệu nữa sao.
「Nhưng mà, tôi nói cho anh nghe cũng được. Thật ra tôi có một ước mơ」
Có lẽ vì ngượng nên má Ayane hơi ửng đỏ.
Mơ ước của nó thì đúng là lần đầu tiên tôi nghe thấy.
「Trước hết là trở thành công chúa để nổi tiếng. Sau đó sẽ có rất nhiều trai đẹp tranh giành vị trí bạn trai của mình. Lúc đó tôi sẽ đứng ở giữa và nói 『Làm ơn đừng vì em mà tranh giành nữa mà』. Chắc chắn sẽ là cảm giác tuyệt vời lắm. Chỉ tưởng tượng thôi là nước miếng đã chảy ra rồi」
Ước mơ gì mà rác rưởi thế này. Thế mà còn làm được cái mặt đỏ ửng như thế nữa chứ.
Hóa ra tôi bị bắt cố gắng chỉ vì cái nguyện vọng vớ vẩn này sao.
「Senpai đó đúng là đẹp trai thật. Nhưng tôi muốn trở thành công chúa cơ, vì nếu trở thành công chúa thì tôi sẽ còn được nhiều trai đẹp theo đuổi hơn nữa」
「Trung thành với dục vọng ghê thật」
「Vậy nên, mau mau nghĩ cách giải quyết chuyện này đi」
Bảo giải quyết thì cũng chịu.
Cho dù tôi có nói bảo dừng lại thì sao chứ. Yamada đã mê Ayane hoàn toàn rồi, mà lời nói của tôi chưa chắc đã ngăn được cậu ta.
Hơn nữa còn phải tìm cách từ chối sao cho không làm xấu danh tiếng của con bé này.
Mấy chuyện kiểu này, tốt nhất là gắn với một sự kiện nào đó thì sẽ dễ xử lý hơn. Có sự kiện thuận tiện nào sắp tới không nhỉ. Tôi bắt đầu vắt óc suy nghĩ.
…Nghĩ ra rồi.
「Đại hội thể thao!」
「Hả?」
「Sắp tới có đại hội thể thao mà đúng không. Đưa điều kiện là nếu giành được quán quân thì sẽ đi hẹn hò. Ngược lại, nếu không vô địch thì cứ nói là không hứng thú với đàn ông yếu đuối rồi giữ khoảng cách. Chẳng phải cậu ta hay khoe là mình giỏi thể thao sao. Cứ lợi dụng điểm đó」
Từ thứ ba sẽ bắt đầu hội thao. Ở trường Himegasaki, đây là sự kiện lớn kéo dài hai ngày.
Ayane suy nghĩ một lát.
「Nếu lỡ thắng thật thì sao?」
「Yên tâm đi. Yamada đúng là vận động rất giỏi, nhưng lớp anh chỉ có đúng một đứa trong câu lạc bộ bóng đá. Các lớp khác hay lớp của đàn anh thì có cả đống đứa trong câu lạc bộ. Khả năng vô địch gần như bằng không」
「…Ra vậy」
「Còn có anh làm bảo hiểm nữa. Trong trường hợp vạn nhất thì anh sẽ kéo chân cho. Anh sẽ cố tình phạm lỗi ở mức không quá lộ liễu」
Ayane gật đầu đồng ý.
「Đúng là như vậy thì không bị mang tiếng xấu. Dù gì chuyện khoe mình giỏi thể thao cũng là do bên kia nói trước. Tuy không thích dựa vào người khác, nhưng nếu muốn xử lý nhanh thì chỉ còn cách này thôi」
「Kế hoạch này hay đúng không」
「Cũng được đấy. Vậy thì nhớ kéo chân anh ta cho đàng hoàng vào đó」
Phiền phức thì có tăng thêm một chút, nhưng như vậy là yên tâm rồi. Vì lớp tôi dù có cố gắng đến mấy cũng không thể nào vô địch được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
