“Anh ơi, tự nhiên em thèm ăn quá.”
“Em muốn ăn gì cứ nói đi.”
“Chân gà da hổ, ớt xanh da hổ, trứng cút da hổ, thêm cả…” Cố Gia Nhi nghĩ một lát: “Giò heo da hổ nữa!”
“Em đang ăn theo series gì thế?”
Lộ Mãn bật cười.
Phụ nữ mang thai thường có giai đoạn nhạy cảm nên cảm xúc dễ lên xuống thất thường, đôi khi ý nghĩ lại bay bổng trên trời.
Hồi trước Cố Linh Y mang thai cũng cứ đòi ăn bún ốc làm cho cả nhà nồng nặc mùi khó bay hết, Văn Nghệ muốn mắng mà chẳng dám mắng.
Đôi khi còn kỳ lạ hơn, lúc ăn cơm cứ phải ôm một con thú nhồi bông Pokémon trong lòng và cằm tì lên đầu thú bông.
Văn Nghệ lấy đi rồi Cố Linh Y còn tủi thân đến mức khóc òa lên, những ngày đó Văn Nghệ cũng phải sợ cô ấy.
“Để anh đi mua cho em.”
Lộ Mãn nhìn đồng hồ thấy đã hơn hai giờ sáng, giờ này thì thật khó mà mua đủ những món Cố Gia Nhi muốn ăn.
“Thôi anh ơi.”
Cố Gia Nhi cẩn thận chú ý cái bụng và nhẹ nhàng ôm lấy anh: “Chỉ là tự nhiên nghĩ ra thôi chứ đâu phải không ăn không được.”
“Với lại…”
Cố Gia Nhi khẽ chạm môi vào môi Lộ Mãn: “Em muốn anh ôm em ngủ hơn, đừng rời xa em và các con.”
“Vừa muốn ăn lại vừa không muốn anh ra ngoài mua đồ.”
Lộ Mãn cười cười: “Thế thì làm sao đây, chẳng lẽ để Linh Y đi à?”
“Em nghe thấy rồi đấy, Lộ Mãn.”
Cố Linh Y nghe thấy tiếng họ nói chuyện thì thầm nên cũng tỉnh giấc, cô nhích lại gần rồi cũng rúc vào lòng Lộ Mãn.
“Đùa thôi, làm sao anh để vợ mình nửa đêm chạy ra ngoài một mình được chứ?”
“Chúng ta ngủ nhanh đi.” Cố Gia Nhi nhân cơ hội nhanh tay chọc một cái vào bụng dưới của Cố Linh Y.
“Gia Nhi!”
“Hử, sao nào?” Cố Gia Nhi thì thầm: “Chị chọc lại xem?”
Cố Linh Y liếc nhìn cái bụng nhô cao của em gái rồi lặng lẽ hít một hơi.
“Đợi em sinh xong các con, xem chị dạy dỗ em thế nào.”
…
Trưa hôm sau Cố Gia Nhi cũng đến bệnh viện, vừa hay cùng Hà Hân Hân thong thả đi dạo trong phòng chờ sinh.
Đến bữa ăn, Lộ Mãn xách một đống đồ ăn da hổ đến: “Gia Nhi à, mấy món em nói tối qua đây.”
“Cảm ơn chồng yêu~”
Lộ Mãn để lại đồ ăn cho họ và dặn Hà Hân Hân cũng ăn một chút, còn mình thì đi tìm bác sĩ hỏi thêm về tình hình trước khi sinh.
Đợi anh đóng cửa rời đi, Cố Gia Nhi thì thầm với Hà Hân Hân: “Thật ra chị chẳng muốn ăn nữa rồi. Chính chị còn thấy kỳ cục, tối qua chị nghĩ gì mà cứ nhất quyết đòi ăn mấy món da hổ bla bla này không biết.”
Hà Hân Hân nghiêng đầu cười cười: “Giống y hệt em luôn. Em cũng làm phiền Khải Thừa không ít. Tối nào cũng muốn anh ấy đọc tiểu thuyết tự viết để dỗ em ngủ, rồi lại chê anh ấy viết cái gì đâu mà nghe chẳng hiểu gì sất.”
“Ha ha ha ha ha——”
Cố Gia Nhi chớp chớp mắt: “Hân Hân, em chọn món nào thích ăn giúp chị một ít nhé?”
“Đồ ăn anh ấy chạy bao nhiêu chỗ mới mang về được, chị không muốn anh ấy thấy công sức bỏ ra uổng phí đâu——Chị ơi, chị cũng giúp em một tay đi!”
Cố Linh Y nhìn nguyên một cái giò heo da hổ với vẻ mặt đầy khó xử: “Lúc này chị lại mong em đừng có chu đáo với Lộ Mãn như thế, cứ nói thẳng với anh ấy là em không muốn ăn nữa đi.”
“Không được! Cố Linh Y, cái giò heo và ớt xanh này giao hết cho chị đấy. Nhanh lên, phải ăn hết trước khi anh ấy về.”
“Em đúng là một đứa bá đạo dở hơi mà, Cố Gia Nhi.”
Cố Gia Nhi ghé sát tai chị gái, mặt đầy vẻ áy náy nói: “Khoảng thời gian này em cũng làm phiền anh ấy không ít. Tháng trước em xem hai bộ phim 《Ngày Chuột Chũi》 và 《Mật Mã Gốc》, cả hai đều có chút liên quan đến trùng sinh. Xem xong em cứ rúc vào lòng anh ấy mà khóc nức nở vì sợ có ngày anh ấy lại trùng sinh bỏ đi mất…”
Cố Linh Y: “……”
“Thế nên đợi sinh xong các con rồi hết ở cữ, chúng ta bù đắp thật tốt cho Lộ Tiểu Mãn nhé?”
……
Vài giờ sau, bụng Cố Gia Nhi "chuyển dạ". Nhờ có kinh nghiệm đồng hành cùng chị gái sinh con, trong suốt quá trình cô đều bình tĩnh một cách lạ thường.
Đến cả nữ hộ sinh cũng thấy lạ nên nửa đùa nửa thật hỏi cô vài câu rằng có thật là chưa từng sinh con không, lần này có phải là sinh bé thứ hai không?
Cố Gia Nhi cũng mượn lời đùa mà đáp rằng đây là lần đầu cô ấy làm mẹ nhưng đã có hai đứa con trai ruột rồi.
Có câu yết hậu ngữ kinh điển như thế này: phòng sinh báo tin vui——đã sinh rồi. [Yết hậu ngữ (歇后语) là dạng câu đố vui có hai vế và được giấu vế sau để người nghe tự đoán.]
Tối hôm đó, Cố Gia Nhi ôm hai cô con gái song sinh và cười rạng rỡ đầy vẻ dịu dàng: “Anh ơi, anh có thấy em giỏi không? Em vậy mà sinh ra được hai bé lận đó!”
“Hơn nữa lại là hai bé gái, là con gái của chúng ta nè.”
Lộ Mãn bế một cô con gái không nỡ rời tay, còn bé kia——thì bị Cố Linh Y bế chặt cũng không chịu buông. Văn Nghệ muốn bế cháu ngoại nhưng cô cũng không cho, phải đợi tự mình bế chán chê rồi mới chịu đưa cho bà ngoại của bé.
“Hân Hân hình như cũng sắp rồi.”
Cố Gia Nhi vừa dứt lời, chưa đầy vài phút sau Hà Hân Hân cũng từ phòng sinh bước ra, cũng là hai chiếc xe đẩy nhỏ màu hồng phấn đáng yêu.
“Ồ hố!”
Lộ Mãn cười nhìn Lưu Khải Thừa: “Khải Thừa, cũng xin chúc mừng hỷ sự có con gái nhé.”
Lưu Khải Thừa ban nãy còn căng thẳng đi đi lại lại, mồ hôi túa ra đầy đầu. Giờ phút này thấy nữ hộ sinh dẫn con gái của mình đến bảo anh ký tên.
Trong cơn bất ngờ và xúc động, Lưu Khải Thừa buột miệng hỏi: “Ký tên các bé sao! Hai bé tên là gì ạ!”
Lộ Mãn: ……
Nữ hộ sinh thấy chuyện này quen rồi. Những người đàn ông lần đầu làm ba, đủ mọi tình huống nói năng lộn xộn đều có thể xảy ra.
Cô dặn dò Lưu Khải Thừa một số điều cần lưu ý rồi dẫn các con gái của anh đi kiểm tra và đăng ký.
……
Hai gia đình cùng ngày đón niềm vui sinh con gái, Lộ Mãn cũng với tư cách là người đi trước đã nhắc nhở Lưu Khải Thừa không ít chi tiết nhỏ.
“Hầm canh giò heo đậu nành――À còn nữa, anh xem cái bình sữa này của anh có thể không dùng thì đừng dùng. Bé bú sẽ dùng lực khác nhau, nếu nhầm lẫn giữa bình sữa và sữa mẹ thì các bé sẽ cắn đau mẹ đó.”
“Ồ ồ, còn có cả những điều tỉ mỉ như vậy sao?”
Cố Linh Y dứt khoát tìm ra cuốn sổ tay nhỏ do cô ấy tự viết, Lộ Mãn cũng mang đến mấy quyển sách nuôi dạy trẻ được anh khoanh tròn và gạch chân như gạch đầu dòng ôn thi mà đưa hết cho Lưu Khải Thừa.
“Lộ sư ca, chị dâu, hai người đã đặt tên cho các bé chưa?”
Cố Linh Y mỉm cười: “Chúng em đã đặt xong từ trước khi yêu nhau rồi.”
Lưu Khải Thừa kinh ngạc không nói nên lời: “Hai người tính trước…xa quá vậy.”
Thật sự là vừa nhìn thấy người mình thích lần đầu tiên đã nghĩ xong cả tên con rồi sao?
“Lộ Liễu Y, Lộ Tuyết Phi.”
Lộ Mãn và Cố Linh Y nhìn nhau cười, anh giải thích: “Là tên do cậu của Linh Y và Gia Nhi đặt, chúng em thấy rất hay nên dùng luôn.”
Cố Linh Y thấy học trưởng mang vẻ mặt rầu rĩ thì không khỏi trêu ghẹo: "Đại văn hào, đại biên tập viên, người thạo chữ nghĩa nhất mà sao lại bị cái tên làm khó thế này?"
"Nghĩ cũng kha khá rồi, nhưng nhìn cái nào cũng không ưng ý."
Lưu Khải Thừa cười khan nói: "Nếu hai người có thể giúp tham khảo thì tốt quá."
"Thế thì chúng ta thật sự phải nhận chúng làm con gái nuôi rồi."
Lộ Mãn đang vắt óc nghĩ tên thì Cố Linh Y đã không chút nghĩ ngợi nói: "Đặt là Lưu Ngọc Văn và Lưu Thục Học, thế nào?"
Cố Linh Y viết thử hai cái tên này.
Lưu Khải Thừa vuốt cằm nhìn kỹ: "Nghe hay đấy, chỉ là không nhận ra đây có phải là tên cặp song sinh có liên quan đến điển cố gì không?"
"Ừm nè."
Cố Linh Y nói: "Đồng âm của Ngữ văn và Toán học."
Lộ Mãn đứng bên cạnh xoa xoa thái dương: "Cứ tưởng em là chị em song sinh thì trong khoản đặt tên là cao thủ, ai ngờ..."
"Lộ Mãn, anh có ý kiến gì hả!"
"Không có gì, chỉ là thấy phong cách đặt tên của em giống hệt phong cách của bà Văn."
Lộ Mãn thầm nghĩ may mà không để mẹ của các bé giúp đặt tên...đã có tên sẵn do ông cậu ngoại nghĩ ra rồi.
"Vậy anh đặt một cái xem nào? Chưa chắc đã hay hơn cái em nghĩ đâu!"
Lộ Mãn lại nghĩ thêm một lát rồi liền viết xuống giấy một cặp tên khác.
【Lưu Ngọc Thuần, Lưu Ngọc Giác】.
"Biết đâu đấy lại là tên đặt cho con dâu tương lai của mình ấy chứ."
Lộ Mãn thầm nghĩ con trai nhà mình cũng chỉ lớn hơn con gái nhà Lưu Khải Thừa hai tuổi thôi, sau này hai nhà đi lại thân thiết thì chúng cũng sẽ là thanh mai trúc mã.
[Da hổ ở đây nói đến kỹ thuật chế biến làm bề mặt món ăn bị nứt, có vân hoặc màu sắc giống da hổ bằng cách chiên rán đến khi nổi vân hoặc tẩm ướp gia vị tạo màu]