Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Toàn truyện - Chương 619: Cô dâu ngủ nướng?

Dưới ánh mắt dõi theo của Cố Linh Y cùng Lăng Chi và Hà Hân Hân, Lộ Mãn cùng Cố Gia Nhi ở dưới lầu nương theo ánh đèn mờ ảo mà ôm ấp nhau.

“Hai người họ đúng là dính như sam…”

Lăng Chi liếc nhìn Cố Linh Y. Cô nàng sắp làm cô dâu ấy lại đang chăm chú nhìn xuống dưới lầu với vẻ đầy hứng thú, chứng kiến “anh rể” và “em vợ” công khai thân mật.

“Hồi ba người họ mới ở bên nhau.” Lăng Chi thở dài thườn thượt và thầm nghĩ: “Vẫn còn chút ghen tuông lẫn nhau nên hai chị em cũng ít nhiều giữ kẽ… Giờ thì hoàn toàn chẳng thấy họ có vẻ gì là khó chịu nữa rồi!”

Đúng là để cho cái gã Lộ Mãn khốn kiếp kia được trái ôm phải ấp hưởng thụ hai cô vợ song sinh xinh đẹp!

“Hôn rồi kìa.”

Theo tiếng cảm thán khe khẽ của Hà Hân Hân, khi Lăng Chi nhìn xuống lần nữa thì Lộ Mãn và Cố Gia Nhi đã “trắng trợn” chìm đắm trong nụ hôn.

Lăng Chi thật muốn chụp lại rồi đặt tiêu đề tin tức là “Sốc! Đêm trước ngày cưới, chú rể khuya khoắt hôn sâu em gái song sinh của cô dâu!” rồi sau đó gửi cho Lộ Mãn.

Nhưng cô đã nhịn lại. Với mối quan hệ của hai chị em song sinh và anh ta, nếu cô ấy làm vậy thì Lộ Mãn chỉ thêm phần kích thích khi nhập vai, còn cô ấy lại trở thành một mắt xích giúp họ “vui vẻ”…

“Đồ đáng ghét, cái thằng đàn ông chó má!”

Đợi Cố Gia Nhi lên lầu, Cố Linh Y trêu chọc một câu: “Không biết hôn nhẹ nhàng chút à, hôn sưng cả chú rể rồi thì lễ cưới ban ngày tính sao đây?”

“Hì hì, thế thì em mặc kệ, đằng nào thì Linh Y chị cũng là người xuất hiện mà.”

“Cố Gia Nhi, chị đúng là bó tay với em rồi đấy.”

Người cũng ngẩn tò te còn có Hà Hân Hân. Tuy cô sớm đã biết chuyện hai chị em song sinh và Lộ sư ca yêu nhau, thậm chí đến việc đăng ký kết hôn cũng là ba người “tiếp sức” nhau đi làm, nhưng khi chứng kiến cảnh này Hà Hân Hân vẫn cảm thấy dù là cô gái có tính tình tốt đến mấy và rộng lượng đến mấy thì ít nhiều cũng sẽ có chút buồn bã.

Dù sao thì cũng sắp kết hôn với bạn trai rồi, vậy mà bạn trai lại ngay trước mặt mình lại cùng em gái mình cũng là một người bạn gái khác của anh ta mà say đắm ôm hôn…

Hà Hân Hân còn hơi lo lắng cho hai chị em song sinh, nhưng nào ngờ giờ họ lại hòa thuận đến vậy…

“Lộ sư ca ấy…” Hà Hân Hân lẩm bẩm cảm thán: “Kiếp trước chắc chắn đã ngăn cản Mặt Trăng va vào Trái Đất nên kiếp này mới đổi lại được hai chị em tốt như vậy đều phải lòng anh ấy chăng?”

“Hừ, theo chị thấy thì giống như hai chị em họ kiếp trước đã lăng trì Lộ Mãn thì đúng hơn.” Lăng Chi bất phục nói: “Kiếp này đơn thuần là trả nợ thôi.”

Cố Linh Y ngước mắt suy nghĩ một lát rồi cười nói: “Ừm, nói đúng ra thì chắc là…kiếp trước em nợ Gia Nhi, Gia Nhi nợ Lộ Mãn, còn Lộ Mãn thì nợ em!”

“Hừ, thế nên kiếp này chúng em trả nợ lẫn nhau, coi như hoà vốn rồi.” Cố Gia Nhi nhíu mày nói.

“Hả?”

Lăng Chi lập tức bị xoay mòng mòng. Cô ấy nhìn Hà Hân Hân, tiểu sư muội cũng trưng ra vẻ mặt không hiểu gì.

“Nói cụ thể ra thì phức tạp lắm.”

Cố Linh Y chớp chớp mắt: “Nhưng mà chúng em kết hôn với Lộ Mãn sẽ rất hạnh phúc và viên mãn, thế là đủ rồi.”

“Chúng ta có nên nói chuyện tiếp không nhỉ?”

Cố Gia Nhi lấy ra vài hộp kẹo cưới bán trong suốt và thiệp mời kiểu vé xem phim đã chuẩn bị trước đám cưới, muốn nhân cơ hội này “huấn luyện” Hà Hân Hân về các công tác chuẩn bị trước hôn lễ.

“Chị Gia Nhi.”

Hà Hân Hân khoác tay Cố Gia Nhi: “Mấy chuyện này lát nữa nói đi. Em thật ra còn muốn nghe chuyện của các chị với Lộ sư ca.”

“Toàn là mấy chuyện mọi người biết rồi thôi mà…”

“Nhưng em muốn nghe chi tiết hơn cơ.” Hà Hân Hân nài nỉ: “Nếu các chị buồn ngủ thì mình dừng lại, được không ạ?”

……

……

Nửa đầu đêm là buổi tâm sự khuya của bốn cô gái, Lăng Chi và Hà Hân Hân là hai người đầu tiên không trụ nổi nên đành về phòng ngủ.

Còn Cố Linh Y và Cố Gia Nhi thì nghĩ rằng đã thức khuya được nửa đêm rồi nên thôi thì hai chị em cứ tiếp tục tâm sự, cứ thế trò chuyện qua lại và chủ đề nào rồi cũng xoay quanh Lộ Mãn.

Hai người họ bắt đầu từ việc than vãn về Lộ Mãn, dần dần chuyển sang chuyện cuộc sống hôn nhân chung của cả ba người sau này.

Giờ đây, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đã chấp nhận một cách thản nhiên hiện trạng Lộ Mãn “có được cả đôi”.

Hai người họ cũng không khỏi thở dài cảm thán về lời nói đùa của Lộ Mãn ngày trước: “Chủ yếu là muốn hai chị em các em ở bên nhau, hai chị em song sinh mà kết hôn rồi lại chia xa thì buồn biết bao”, vậy mà chẳng hiểu sao lại thành sự thật mất rồi…

Và rồi hai người họ cố gắng lắm mới trụ được đến gần sáng. Cố Linh Y lỡ gật gù một cái, thế là gục xuống giường ngủ thiếp đi.

Cố Gia Nhi cũng không chịu thua kém, chỉnh chuông báo thức rồi nằm xuống cạnh chị mình ngủ được chút nào hay chút đó.

……

Trước giờ lành buổi sáng là khoảng thời gian dành riêng để thay đồ và trang điểm.

“Linh Y! Linh Y!”

Cố Gia Nhi tắt chuông báo thức xong suýt chút nữa lại ngủ gục. Cô vẫn còn sợ hãi mà lay lay chị mình: “Dậy đi, mau dậy đi!”

“Ưm, Gia Nhi, chị không muốn dậy đâu.”

“Cố Linh Y, chị tỉnh táo lại chút đi chứ!”

Cố Gia Nhi vừa sốt ruột vừa thấy buồn cười: “Hôm nay là đám cưới của chị đấy! Chị muốn vì ngủ nướng mà bỏ lỡ lễ cưới của mình sao?”

Đáp lại cô là một tràng “ưm ưm ưm” nũng nịu không tình nguyện của Cố Linh Y.

“Đừng có mà giở trò. Chiêu này chỉ có tác dụng với anh ấy thôi, với em thì vô hiệu!”

Tiếng chị cô ư ử khi ngủ nướng nghe khá đáng yêu, lại còn có chút vẻ nũng nịu quyến rũ. Nếu là ngày thường, Cố Gia Nhi sẽ không ngại để chị ngủ thêm một lát.

Nhưng hôm nay chị kết hôn đấy! Chị gái ngốc nghếch ơi!

“Gia Nhi, các con thay đồ xong chưa?”

Văn Nghệ gõ cửa bước vào thấy Cố Gia Nhi đang bó tay chịu trận cùng với Cố Linh Y vẫn đang trùm chăn ngủ say, suýt nữa thì tưởng mình nhìn nhầm.

“Cố Linh Y?”

Văn Nghệ cũng hiếm khi gọi cả họ tên của con gái lớn như vậy.

Bà đi tới vỗ nhẹ vào mông Cố Gia Nhi một cái.

“Ối, mẹ ơi, sao mẹ lại đánh con~”

“Mẹ đã dặn dò các con rồi đúng không? Bảo các con tối qua hoặc là ngủ sớm, hoặc là thay đồ sẵn rồi giữ tinh thần tỉnh táo suốt đêm.”

Thế mà hay thật, cả hai đứa vừa không thay đồ lại vừa thức khuya nữa chứ.

Văn Nghệ lại vỗ nhẹ vào mông Cố Linh Y một cái: “Dậy đi con, làm gì có cô dâu nào lười biếng đến thế!”

“Ưm… Mẹ ơi, không kết hôn nữa được không ạ? Giờ con chỉ muốn ngủ bù thôi…”

Văn Nghệ nghe câu nói không biết là mơ hay là thật lòng của con gái lớn thì đứng sững tại chỗ.

“Cố Linh Y, vậy con tự đi mà nói với Lộ Mãn là con không muốn gả cho thằng bé nữa đi.”

Văn Nghệ liếc nhìn Cố Gia Nhi một cái rồi thầm nghĩ nếu thật sự như vậy thì lại hay.

“Mẹ ơi~ Gia Nhi với con giống nhau mà. Để em ấy thay con một lát, giả làm con đánh lừa lễ cưới buổi sáng đi…”

Cố Linh Y lẩm bẩm trong cơn mơ màng.

Văn Nghệ bật cười vì tức và bất lực lắc đầu: "Chú rể đón dâu là đón em gái con; đến nhà chồng con bái đường cũng là em gái con; lễ cưới buổi trưa bao nhiêu họ hàng nhìn vào con cũng để em gái con mặc váy cưới kết hôn với chồng con sao?"

"Ừm ừm..."

"Con còn 'ừm' nữa hả?"

"Mẹ ơi... Oái~ Tai con! Tai con!"

...

Nửa giờ sau.

Cố Linh Y bĩu môi. Cô đã thay xong bộ Long Phụng Quái tinh xảo lộng lẫy.

Trước bàn trang điểm, chuyên viên trang điểm nén cười búi tóc cho cô.

Còn bên cạnh cô, em gái Cố Gia Nhi cũng đang trang điểm.

"Hai chị em song sinh các cô nhìn thế này thật sự giống như đang soi gương vậy——cứ như thể cùng một người ở trong và ngoài gương ấy."