“Là lỗi của anh, Linh Y.”
Lộ Mãn tiến lại gần hơn một chút. Thế nhưng hai chị em song sinh cứ dính lấy nhau như sam, cứ như thể anh mới là người ngoài cuộc vậy…
Anh đưa tay ra rồi chỉ đành đặt tay lên vai Cố Linh Y.
“Là anh đã không cho em đủ cảm giác an toàn.”
Cố Gia Nhi dùng sức lắc lắc đầu, mái tóc lòa xòa bay tán loạn theo từng cử động: “Rốt cuộc thì vẫn là tại em… Anh ơi, níu giữ anh lại và buông bỏ anh, cả hai cách em đều không làm được.”
Ánh mắt Lộ Mãn lướt qua Cố Gia Nhi: “Tình cảm của Gia Nhi, anh từng nghĩ làm ngơ có thể khiến chúng phai nhạt và nguội lạnh đi. Nhưng sau những chuyện xảy ra gần đây anh mới bừng tỉnh nhận ra, việc làm ngơ không đáp lại sẽ không khiến em cam tâm mà chỉ mang lại cho em tổn thương lớn hơn thôi.”
Cũng chính vì sự kiên trì và chấp niệm chưa từng có của Cố Gia Nhi ở kiếp này, anh và Cố Gia Nhi đã định sẵn không thể làm bạn bè hay anh em được nữa.
Lộ Mãn nhớ lại một câu hát trong bài 《Kẻ Trộm Hoa Hồng》 trước khi trùng sinh, có lẽ rất hợp với tâm trạng của Cố Gia Nhi lúc này——
“Hoặc anh đến ôm lấy em, hoặc nổ súng hành quyết em.
Tình yêu hay cái chết sẽ khiến em hóa thành đóa hoa?”
Đáp lại tình yêu của cô hoặc một mình đoạn tuyệt.
Hoặc là người bên cạnh, hoặc là kẻ thù.
Chỉ có hai lựa chọn này mà thôi.
“Gia Nhi, điều anh muốn nói là tình cảm anh dành cho em từ lâu đã không còn là những ân oán trước khi trùng sinh nữa rồi.”
Lộ Mãn thở ra một hơi. Cố Gia Nhi của kiếp trước và kiếp này quả thực khác nhau một trời một vực, nếu không phải sống lại một lần thì anh cũng sẽ không ngờ mình lại có thể gây ra ảnh hưởng lớn đến thế cho quỹ đạo cuộc đời cô.
“Cứ như những gì chúng ta đã nói khi bị mắc kẹt vậy. Từ việc em kiên định theo đuổi anh đến từng hồi ức vụn vặt đời này của em khiến người ta vô cùng cảm động.”
Cố Gia Nhi vùi khuôn mặt vào lòng chị gái Linh Y và ngập ngừng nhắc nhở: “Chị ơi, đã nói rồi nhé, có vài lời sau khi xong chuyện là phải quên hết đi đấy.”
Cố Linh Y xoa xoa đầu em gái: “Hừ, không cần em nhắc đâu…”
“Chị em trong khoản thành thật này trước giờ luôn nói được làm được.” Lộ Mãn nhún vai: “Giận dỗi thì không đến nỗi đâu, nhiều nhất cũng chỉ là nhớ dai mười mấy năm rồi rảnh rỗi thì lôi ra nhắc lại chuyện cũ thôi.”
“Phì! Em không có!”
Ánh mắt Lộ Mãn và Cố Linh Y giao nhau, cô nàng bĩu môi và không quên giơ nắm đấm lên thị uy.
“Gia Nhi, xét từ góc độ của ba chúng ta, thực ra cách giải quyết đúng đắn nhất chỉ có một.”
Lộ Mãn nói: “Anh đương nhiên hiểu rõ tâm ý và tình yêu của em, nhưng nếu sự hồi đáp ấy chỉ đổi lại được tình thân kiểu anh em trên danh nghĩa thì đối với em là sự bất công rất lớn.”
“Anh ơi, đừng nói nữa mà…”
Cố Gia Nhi lẩm bẩm nói: “Trong chuyện tình yêu này, người yêu và người được yêu vốn dĩ chẳng có gì gọi là công bằng.”
“Hơn nữa… Nếu anh muốn đáp lại em một cách công bằng thì đối với Linh Y lại là sự bất công lớn nhất.”
Cố Linh Y thu hết bầu không khí giữa em gái và Lộ Mãn vào trong mắt.
“Lộ Mãn, câu em hỏi anh đây anh cứ coi như nghe xong thì quên sạch đi là được.”
Lúc này, cô ấy nói xen vào: “Nếu không có những ký ức như giấc mơ trước khi trùng sinh thì có lẽ anh…không, chắc chắn anh sẽ không cân nhắc ở bên em, vậy thì…”
“Linh Y.”
“Anh ơi anh nghe em nói hết đã!” Cố Linh Y khẽ cao giọng. Trong lúc vội vã, ngay cả tiếng “anh ơi” đã lâu không thốt ra cũng buột khỏi miệng cô.
“Vậy anh có vì Gia Nhi hiện tại yêu anh hết lòng như thế mà ở bên em ấy không?”
Lộ Mãn đưa mắt nhìn Cố Gia Nhi. Cô em vợ của anh ngượng ngùng lúng túng quay mặt đi, hai nắm tay siết chặt vạt váy như thể đang nói lên sự căng thẳng tột độ của mình lúc này.
“Giờ mà trốn tránh sự thật thì đúng là không phải đàn ông.” Lộ Mãn quay sang nhìn thẳng vào mắt Cố Linh Y: “Nếu anh không yêu Linh Y em...thì Gia Nhi của hiện tại việc chiếm được trái tim anh thật sự dễ như trở bàn tay. Thuận lý thành chương, anh nhất định sẽ ở bên em ấy thật tốt.”
Cố Linh Y lại hừ một tiếng. Tuy miệng nói là sẽ quên hết sau khi nghe xong nhưng tiếng hừ bất mãn ấy hoàn toàn là vô thức...
“Chị!”
Cố Gia Nhi không muốn giả thuyết này ảnh hưởng đến tình cảm của họ: “Giả thuyết này quá, quá...ừ đúng rồi! Quá là vô lý hết sức! Hoàn toàn không thể tính là thật được, anh ấy sao có thể không yêu chị chứ.”
“Gia Nhi.” Cố Linh Y mỉm cười xoa xoa má em gái để trấn an cô: “Chị và anh ấy đâu có nhạy cảm hay mong manh đến thế, có vấn đề gì thì cứ nói ra để thấu hiểu cho nhau thôi mà.”
“Hơn nữa Gia Nhi nè, nếu đặt mình vào vị trí của em mà suy nghĩ thay em thì thật ra chị hiểu em mà.”
“Dù sao thì bấy lâu nay tình cảm em dành cho anh ấy chị cũng đều nhìn thấy cả, thêm vào đó...anh ấy còn có mối tình đầu với bạch nguyệt quang là em gần mười năm nữa chứ...”
“Ấy, không phải, không phải cùng một người đâu.”
Lộ Mãn trước tiên chỉ vào Cố Gia Nhi: “Mối tình đầu là mối tình đầu.”
Dưới ánh mắt cạn lời của hai chị em, Lộ Mãn lại quay sang chỉ vào Cố Linh Y: “Bạch nguyệt quang là bạch nguyệt quang——không giống nhau đâu.”
“Lộ! Tiểu! Mãn!”
“Đồ xấu xa! Đồ tra nam!”
Hai chị em song sinh đồng loạt lao tới, mỗi người một bên nhắm thẳng vào Lộ Mãn mà đấm đá túi bụi.
“Thôi thôi thôi, được rồi đấy...”
Bị Lộ Mãn làm cho gián đoạn, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi ngồi tách ra rồi khoanh tay trước ngực phồng má nhìn anh.
Lộ Mãn điều chỉnh lại tư thế ngồi xếp bằng, cúi đầu suy nghĩ một lát rồi nói: “Linh Y, anh cũng muốn hỏi ý kiến em. Cứ coi như là để thả lỏng đầu óc mà thoải mái nói ra hết suy nghĩ đi, cũng mong em đừng quá tức giận.”
“Ưm...” Cố Linh Y khẽ thẳng người lên.
“Trước hết hỏi Gia Nhi đi. Gia Nhi, còn ba năm Đại học nữa hoặc tính cả tương lai sau này, em nghĩ thế nào?”
Lộ Mãn nhìn chằm chằm hai chị em song sinh với ánh mắt sáng rực.
Tâm tư của Cố Gia Nhi mọi người đều đã quá rõ, ngay cả khi đối mặt với ba mẹ mà cô cũng dám thẳng thắn đối đầu——cô thà tuyên bố với bên ngoài rằng mình sẽ độc thân cả đời cũng phải cố gắng hết sức để ở bên anh và Cố Linh Y.
Nhưng vẫn cần dẫn dắt để cô có thể nói ra một cách nghiêm túc trước mặt chị gái mình ngay lúc này.
“Em, em...”
Cố Gia Nhi khẽ nắm tay chị gái. Cảm nhận được Cố Linh Y cũng siết nhẹ đáp lại để trấn an mình, cô đè nén sự căng thẳng trong lòng và nói: “Em vẫn muốn ở bên Linh Y, cũng muốn ở bên anh nữa!”
“Chỉ cần được ở bên hai người là đủ rồi, những thứ khác em không cầu mong gì hơn!”
Cố Gia Nhi cúi đầu, giọng càng lúc càng nghẹn ngào: “Nếu phải rời xa hai người thì có lẽ sẽ lại giống như trong giấc mơ trùng sinh của anh, thậm chí còn tệ hơn nữa! Em sẽ mãi sống trong tiếc nuối và đau khổ mất thôi!”
Cố Linh Y im lặng. Nếu chỉ là tình cảm chị em thì đương nhiên cô cũng không muốn rời xa em gái mình.
Nhưng khi tình cảm chị em này hoàn toàn mâu thuẫn với tình yêu của cô và Lộ Mãn thì mọi lựa chọn đều trở nên vô cùng khó khăn.
“Nếu em lại trở nên giống Gia Nhi trước khi trùng sinh hoặc tệ hơn nữa…chị…” Cố Linh Y khẽ nói: “Chị cũng sẽ đau lòng chết mất.”
Lộ Mãn lần lượt vuốt ve mái tóc dài sau lưng hai chị em song sinh: “Vậy nên Linh Y à, em muốn Gia Nhi và anh sau này sẽ chung sống với nhau như thế nào?”
Cố Linh Y cắn chặt môi và lắc đầu: “Em muốn độc chiếm tình yêu của anh, Lộ Mãn. Đây là nguồn gốc của mọi sự rối bời trong lòng em! Thế nhưng chỉ duy nhất Gia Nhi, duy nhất em ấy lại chính là em gái song sinh của em.”
“Vốn dĩ vì em ấy mà em có thể nhường nhịn và từ bỏ bất cứ điều gì. Nhưng anh lại trở thành một ngoại lệ, chỉ riêng mình anh là em không muốn nhường, cũng không thể nhường! Hoàn toàn không có lựa chọn 'nhường'!”
Cố Linh Y nhíu mày. Cô không thể nói ra một giải pháp nào vì cách nào cũng sẽ làm tổn thương một trong hai người, đặc biệt là em gái cô.
Có lẽ căn bản không có giải pháp nào cả. Cô buồn bã nghĩ vậy.
“Thật là rối bời quá đi mất. Về lý mà nói thì chính em là người đã chen vào giữa hai người vốn hoàn hảo, nhưng nói là Gia Nhi ảnh hưởng đến chúng ta cũng không sai phải không? Rốt cuộc ai nợ ai, ngay cả thứ tự trước sau cũng rối loạn hết cả lên…”
“Chúng ta đều là người bình thường, Gia Nhi. Dù chỉ giữ lại tình cảm chị em hay chỉ buông bỏ Lộ Mãn thì chị cũng đều giống em, không làm được.”
“Nói cho đến cùng là dưới tiền đề ‘bình thường’ và ‘đàng hoàng’.” Cố Gia Nhi ấm ức lẩm bẩm: “Thì hoàn toàn không có lời giải, chắc chắn không làm được.”
Không khí giữa ba người như đông đặc lại.
Lộ Mãn thấy trên mặt hai chị em song sinh đều tràn đầy sự khó xử. Hai người họ sau khi nói hết lòng mình ngược lại còn hoàn toàn rơi vào ngõ cụt.
Thế nhưng…
Chị gái đang vì em gái và anh mà nội tâm dao động.
Em gái vì chị gái và anh mà hạ thấp lòng kiêu hãnh.
Lộ Mãn thở dài trong lòng. Một cặp chị em song sinh xinh đẹp vì anh mà cam tâm thỏa hiệp và hạ mình.
Ai nợ ai? Đương nhiên là anh nợ họ rồi.
Nghĩ đến đây, Lộ Mãn cảm thấy tâm trạng mình như những mảnh ghép xếp hình của cả kiếp trước lẫn kiếp này, của cả chị gái Linh Y và em gái Gia Nhi, vô số hình ảnh lướt qua nhanh như ánh sáng, trong đó những ký ức dừng lại nhiều nhất đa phần là cảnh ba người họ sớm chiều bên nhau.
Những mảnh ghép xếp hình khớp lại với nhau, những hình thù rời rạc ban đầu không có ý nghĩa gì giờ đây đã hợp lại thành bức tranh hoàn chỉnh của trò xếp hình, và cũng hình thành nên quyết định cuối cùng.
“Linh Y, Gia Nhi.”
[Kẻ Trộm Hoa Hồng - Liễu Sảng] [Thuận lý thành chương (顺理成章) có nghĩa là việc gì phát triển tự nhiên, hợp logic và thuận theo lẽ thường thì kết quả sẽ suôn sẻ và không gượng ép]