Lộ Mãn nhích người và nhẹ nhàng nắm nắm vuốt của Cố Linh Y rồi lại vươn tay kia chạm nhẹ vào đầu ngón tay của Cố Gia Nhi.
“Linh Y, hôm nay chúng ta đã đồng ý nói hết lòng mình rồi. Nếu đã đi vào ngõ cụt không lối thoát, vậy thì chúng ta cứ tạm gác lại những ràng buộc mà bình thường vẫn e dè xem sao.”
Lộ Mãn bắt gặp ánh mắt của Cố Linh Y và Cố Gia Nhi khi họ ngước lên.
“Anh cũng không biết mình có tài có đức gì, nếu tính trận động đất đó như một lần chết đi thì bây giờ anh đã sống lại hai lần.”
“Vì vậy, có những chuyện anh cũng dứt khoát nghĩ thông suốt rồi. Liều một phen thì có sao đâu? Sống lại hai lần mà vẫn còn phải ôm những nuối tiếc thì thật sự không thể chấp nhận được.”
“Thực ra nếu chúng ta gạt bỏ hết những ràng buộc kìm hãm mình nhất, có lẽ…chúng ta sẽ nghĩ cùng một hướng.”
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi lặng lẽ nhìn nhau, dường như đã đọc được suy nghĩ của đối phương. Một vệt ửng hồng đồng loạt lan từ cổ lên khiến hai chị em ngượng ngùng quay mặt đi.
Lộ Mãn tìm một cuốn sổ ghi chú nhỏ của khách sạn rồi xé ra ba tờ giấy.
“Ý nghĩ táo bạo như vậy ai nói ra trước cũng có vẻ khó mở lời.”
Lộ Mãn cười hơi ngượng ngùng và đưa cho họ bút chì.
“Hãy viết xuống đi, viết xong thì cùng lúc mở ra.”
“Ừm…”
“Vâng anh…”
Ba người cầm bút rồi cùng nhau viết xoèn xoẹt những ý nghĩ “phóng túng và táo bạo” trong lòng.
Lộ Mãn và Cố Gia Nhi viết liền một mạch, vừa viết xong một chữ đã nhấc bút lên.
Cả hai người tự gấp tờ giấy ghi chú của mình lại rồi đồng thời nhìn về phía Cố Linh Y.
Cô nàng này lại viết ào ào một loạt chữ nhiều hơn hẳn hai người họ.
Lộ Mãn nói khẽ: “Chị gái em hình như nghĩ không giống chúng ta.”
Cố Gia Nhi ánh mắt hơi tối sầm lại vì tưởng Cố Linh Y viết một đoạn dài lời từ chối: “Ừm…”
“Được rồi, em cũng viết xong rồi.”
Khuôn mặt của Cố Linh Y căng thẳng, cô úp ngược tờ giấy xuống bàn.
“Vậy chúng ta cùng mở ra nhé?”
“Được thôi, ba?”
“Hai.”
“Một!”
Ba tờ giấy, chữ Lộ Mãn và Cố Gia Nhi viết hoàn toàn giống nhau.
Quả thật chỉ có một chữ song.
Song trong song sinh.
Còn nhìn sang Cố Linh Y.
Hai người tò mò xúm lại gần thì phát hiện Cố Linh Y viết hẳn sáu chữ và một dấu chấm câu.
【Jeff Richardson】
Bên cạnh còn vẽ một cái giò heo nướng than.
Có thể nói là vô cùng sinh động và sát thực tế…
Lộ Mãn: …
Cố Gia Nhi: …
Cố Linh Y cũng ngượng đến đỏ bừng mặt.
“…Không phải, Linh Y…” Lộ Mãn xoa trán. Quả thật không hổ danh là bạn học Linh Y nhỉ?
“Cố Linh Y!”
Cố Gia Nhi vừa thẹn vừa giận hung hăng lao về phía chị gái mình.
“Chị đang làm cái gì vậy!”
Cô bé đưa tay cù lét vào eo chị gái Linh Y để chị không thể phản kháng mà bị mình đè xuống.
“Gia Nhi em tránh ra! Trời ơi! Em phiền quá đấy!” Cố Linh Y đang giãy giụa trong vô vọng.
“Chị viết cái gì vậy chứ!”
Bị em gái dùng quyền rùa đánh loạn xạ một trận tơi bời, Cố Linh Y chớp lấy cơ hội phản công một chiêu mà giữ chặt cổ tay em gái. Sau khi kiểm soát được tình hình, ánh mắt cô nhìn về chữ “song” mà hai người họ đã viết.
“Hừ, hai người đúng là tâm đầu ý hợp ghê.”
Cô đẩy em gái sang một bên: “Thôi được rồi Gia Nhi, em ngồi yên đi.”
Ba người vây quanh tờ giấy trên bàn tròn nhỏ và nhìn trừng trừng nhau.
Cố Linh Y tự mình cãi lý: "Ý nghĩa cũng gần như vậy mà, hai người làm bộ thanh cao gì chứ..."
Lộ Mãn đau đầu xoa xoa thái dương. Hình như...lời tuy thô nhưng lý thì không sai nhỉ?
"Linh Y, Gia Nhi, nhà họ Cố các em luôn thích đặt ra ước pháp tam chương, vậy hôm nay anh cũng nói ra ba điều để chúng ta cùng nhau bàn bạc xem sao."
"Thứ nhất là hiệu ứng cầu treo. Linh Y, em bây giờ đặc biệt trân trọng Gia Nhi, đương nhiên không phải nói bình thường không trân trọng, mà là quả thực vì chúng ta may mắn không hề hấn gì sau trận động đất nên cái cảm giác mất đi rồi lại có được ấy khiến mọi người càng thêm trân trọng người trước mắt. Kể cả đồng chí Lão Ngoan Cố cũng vậy, nếu không thì ông ấy thậm chí sẽ không dứt khoát đồng ý cho Gia Nhi đi nước ngoài cùng chúng ta đâu."
Đây cũng là cơ hội để ba người hôm nay có thể nói chuyện thẳng thắn. Sau khi trải qua một biến cố lớn, ba người họ càng trân trọng mối quan hệ giữa mình với đối phương hơn.
"Có lẽ qua một thời gian nữa khi cảm xúc này lắng xuống, chúng ta sẽ không còn dũng khí để ngồi lại và nói chuyện về mọi thứ như thế này đâu."
"Ừm." Cố Linh Y khẽ gật đầu, cô cũng cảm thấy đúng là như vậy: "Giống như... khi ốm đau, mình sẽ càng dựa dẫm vào người thân thiết và càng có thiện cảm với người chăm sóc mình, phải không?"
Lộ Mãn đáp lời: "Đúng vậy, ý nghĩa ban đầu của hiệu ứng cầu treo chính là khi mọi người ở trong những thời khắc đặc biệt quan trọng, thái độ hoặc cảm giác đối với người bên cạnh sẽ được phóng đại bất thường. Có rất nhiều ví dụ như vậy: khi đi cầu treo, ngồi tàu lượn siêu tốc sẽ có cảm giác mạnh hơn với người đi cùng; bệnh nhân yêu bác sĩ y tá, một số học sinh yêu giáo viên quan tâm mình quá mức. Những trường hợp này đều có thể được coi là biến thể theo nghĩa rộng của hiệu ứng cầu treo."
"Vì vậy, khoảng thời gian này có lẽ là lúc ba người chúng ta thoải mái nhất. Nếu bỏ lỡ giai đoạn này và mọi người đều trở lại cuộc sống thường ngày, những lo ngại về quy tắc đạo đức và luân lý lại sẽ lấn át. Anh dám chắc rằng không ai trong chúng ta dám mở lời và sẽ không chủ động đề xuất nữa đâu."
"Vậy nên có chuyện gì kỳ quặc và vượt khuôn phép...chi bằng nhân lúc đang có đà này..." Cố Linh Y ngập ngừng tiếp lời.
"Nhân cơ hội thử một lần." Cố Gia Nhi cúi đầu và nói nốt câu cho chị gaiw mình.
Ánh mắt Cố Linh Y lóe lên, cô hỏi: "Thế còn điều thứ hai và thứ ba?"
"Điều thứ hai coi như là 'thực tiễn xuất chân tri' vậy."
Lộ Mãn nhún vai: "Đã không ngại thử một lần thì chúng ta có thể cứ thế mà ở bên nhau cho đến trước khi tốt nghiệp Đại học, xem thử rốt cuộc là mối quan hệ giữa chúng ta quan trọng hơn hay cái nhìn của người đời quan trọng hơn."
Nói đến đây, Lộ Mãn bất giác mỉm cười.
"Anh ơi, anh đột nhiên cười gì vậy?" Cố Gia Nhi nhận ra nụ cười của anh có vẻ không đúng lắm.
"Không có gì, chỉ là anh chợt nhớ đến một câu nói khá nổi tiếng ở kiếp trước thôi."
Lộ Mãn nhìn hai chị em song sinh trước mặt và cười lộ cả hàm răng trắng: "Ba người chúng ta sống tốt cuộc sống này, còn hơn bất cứ điều gì."
"Phì!"
"Phì!"
Cố Linh Y và Cố Gia Nhi đồng thời lườm anh một cái rõ to.
Cố Gia Nhi chần chừ một chút rồi nói: "Anh ơi, thật ra chi bằng nói thế này: xem cách chúng ta ở bên nhau như vậy có thể khiến cuộc đời chúng ta tốt đẹp hơn không, thế là đủ rồi."
"Dù sao thì em thấy tuy là phải mất đi vài thứ và đối mặt với bao lời dị nghị, nhưng chỉ cần chúng ta cùng nhau tiến bộ và tình yêu dành cho nhau không ngừng lớn lên đã là hạnh phúc rồi."
Cô lại tỏ ra đáng thương nhìn về phía Cố Linh Y: "Chị ơi~"
Chị gái Linh Y có gật đầu hay không chính là mấu chốt để chữ "song" này có thể thực hiện được.
"Em nghe anh ấy nói hết điều thứ ba đi đã."
Lộ Mãn trầm ngâm một lát rồi cuối cùng nói: "Thứ ba, tệ hơn nữa thì còn có thể tệ đến mức nào chứ?"
"Linh Y, Gia Nhi, dù chúng ta có phóng túng một thời gian nhưng nếu sau này cảm thấy không hợp thì cứ dứt khoát chấm dứt mối quan hệ này. Còn nếu có thể hạnh phúc mãi mãi thì còn gì để nói nữa."
"Tồi tệ nhất, kinh khủng nhất... Còn có thể tệ hơn kiếp trước sao?"
Cả hai chị em song sinh đều cúi đầu trầm tư. Theo lời Lộ Mãn nói, trước khi trùng sinh anh ta trước tiên đã dây dưa dằn vặt với em gái, yêu đương cộng thêm sống chung đã có thể coi là hôn nhân thực tế rồi. Cố Linh Y thậm chí còn cảm thấy kiểu chia tay đó đã thuộc phạm trù ly hôn rồi.
Sau đó lại là cuộc hôn nhân với chị gái Linh Y. Dù sau bao khổ cực đã đến ngày hưởng trái ngọt nhưng những khó khăn và cảnh túng quẫn đã trải qua trong thời gian đó, Cố Gia Nhi cũng không muốn chị mình và Lộ Mãn lần này lại phải chịu đựng bất hạnh như vậy.
"Đúng vậy, tệ hơn nữa thì còn có thể tệ đến mức nào chứ? Chẳng phải đã có một kết cục tồi tệ nhất vẫn đang nhắc nhở chúng ta rồi sao?"
Ánh mắt ba người giao nhau rồi đồng thời nhìn về phía tờ giấy ghi chú trên bàn.
Cố Gia Nhi nhanh tay tóm lấy mẩu giấy bậy bạ mà chị gái viết rồi vo thành cục giấy.
Còn Cố Linh Y cũng hừ một tiếng rồi cất tờ giấy có chữ song mà em gái viết.
Chỉ còn lại tờ giấy có chữ song tương tự của Lộ Mãn.
Chữ song trong song sinh.
Cũng là chữ song được thể hiện trong tiểu thuyết và phim ảnh...chữ song trong song thu...
"Ừm, em đồng ý." Cố Linh Y hé môi nói ra tiếng lòng đang trào dâng trong tim: "Vậy...hai người thì sao?"
Thực ra cô cảm thấy không cần hỏi hai người này nữa rồi...
"Chị!" Cố Gia Nhi gật đầu mạnh: "Vậy thì! Em cũng thế."
Lộ Mãn mỉm cười và khẽ dang rộng hai tay: "Vậy anh sẽ dùng hành động để thể hiện nhé."
Anh cùng lúc ôm Cố Linh Y và Cố Gia Nhi vào lòng.
Ba người giữ nguyên tư thế mập mờ này trong vài phút.
Cố Linh Y khẽ cựa quậy người: "Vẫn thấy hơi lạ..."
Cô thoát ra khỏi vòng tay Lộ Mãn, vẻ mặt có chút ngại ngùng và lúng túng.
Lộ Mãn cũng chột dạ sờ mũi: "Cứ từ từ thôi, dù sao cũng là thử nghiệm mà..."
Còn Cố Gia Nhi cũng đẩy Lộ Mãn ra, ánh mắt cô dừng lại trên những chiếc ly chân cao mà ba người đã dùng để uống rượu.
"Linh Y ơi... anh ơi..."
Cố Gia Nhi lẩm bẩm nhỏ giọng: "Chúng ta có nên viết gì đó hoặc quay video làm kỷ niệm không?"
Cố Linh Y nghe xong thì ngẩn người, ngay sau đó bật cười vì tức: "Cố Gia Nhi! Em sợ chị đổi ý không chịu nhận đúng không!"
Con em gái ngốc này đang lo lắng vớ vẩn gì vậy chứ!
Nếu nói về lo lắng, chẳng phải tên giò heo Lộ Mãn mới là người lo nhất sao...
"Ôi, không phải..."
Cố Gia Nhi dồn hết sự chú ý vào ly rượu: "Em chỉ sợ bây giờ chị đang say quá, tỉnh dậy lại quên sạch thì sao..."
"Chị không say! Không có vấn đề gì hết!"
Cố Linh Y nói lớn xong lại chuyển sang giọng yếu ớt và nũng nịu: "Cùng lắm là mượn chút men say để mở lòng nói thật thôi mà."
Nụ cười trên mặt Lộ Mãn càng thêm tươi rói: "Gia Nhi, em không cần lo cho chị em đâu, vì..."
Anh thong thả đứng dậy, từ phía sau tủ lạnh lấy ra ba cái lon rỗng.
"Anh có rót rượu đâu, ba người chúng ta đều uống loại nước ép nho này mà."
Hai chị em song sinh ngẩn người nhìn chằm chằm vào cái lon màu tím đầy chữ Hàn Quốc trong tay Lộ Mãn. Tuy không đọc được chữ nhưng hình vẽ quả nho và nhân vật hoạt hình trên đó đã chứng minh rất rõ ràng đây quả thực chỉ là đồ uống không cồn mà thôi.
"Lộ Tiểu Mãn!"
"Lộ Mãn!"
"Thôi nào, đã giữa trưa rồi, chúng ta đi gọi Tiểu Sương thôi——mọi chuyện đã đến nước này rồi, cứ ăn cơm trước đã nhé?"
Lộ Mãn lại một lần nữa ôm Cố Linh Y và Cố Gia Nhi vào lòng: "Các bạn gái...song sinh của anh."
[Thực tiễn xuất chân tri (实践出真知) có nghĩa là tri thức đích thực được đúc kết từ thực hành] [Song thu (双收) là có được cả đôi]