Cố Linh Y từ nhà vệ sinh bước ra và dùng khăn giấy tẩy trang lau những ngón tay còn vương chút nước.
“Lộ Mãn, có nên mở cửa sổ cho thoáng khí không…”
Cô khẽ hít hít mũi rồi ngại ngùng nói: “Nếu tối nay gió lớn, sáng mai trước khi em gái em đến mình thông gió một lần…”
Hai người nằm lại trên giường, Cố Linh Y như một chú mèo lười biếng nép sát vào bên cạnh Lộ Mãn.
“Em cứ thấy càng muốn dính lấy anh hơn ấy.” Cố Linh Y điều chỉnh tư thế ngủ thoải mái rồi nhắm mắt lại: “Có phải vì đã quá lâu rồi em không ở bên anh vào buổi tối không nhỉ?”
Cô nghĩ đó là do hiệu ứng 'xa nhau càng thêm nhớ' mà ra.
Bây giờ đã không thể rời xa anh như thế này thì sau này phải làm sao?
“Cũng có thể là vấn đề của những ngày đặc biệt.”
Lộ Mãn nhẹ nhàng xoa xoa tấm lưng trần mịn màng của cô và mỉm cười: “Có một số cô gái trong kỳ kinh nguyệt cảm xúc bị ảnh hưởng bởi hormone, phản ứng sẽ càng…nhạy cảm.”
“Ơ, còn có thể như vậy nữa à?”
“Ừm, với một số cô gái thì kỳ rụng trứng lại dễ dàng…ham muốn mãnh liệt hơn một chút.”
Cố Linh Y lạnh lùng hừ một tiếng: “Một số cô gái nào đó nhỉ?”
Tên xấu xa này trước khi trùng sinh đã chén sạch cả hai chị em cô, bây giờ nhìn mặt anh ta muốn đấm cho anh ta hai phát thì phải làm sao đây!
“Này, em đừng ghen với chính em của mười mấy năm sau chứ.”
“Chỉ ghen với chính em thôi mà!”
Lộ Mãn dứt khoát ngậm miệng, nếu không cứ dây dưa mãi mùi giấm chua sẽ tràn ngập cả căn phòng, mở cửa sổ cũng không tan đi được…
Anh ôm Cố Linh Y rồi vươn tay chuẩn bị tắt đèn đi ngủ.
Còn cô nàng trong lòng thì lại nhỏ nhẹ hỏi một tiếng: “Anh…còn muốn không?”
Lộ Mãn cưng chiều cúi đầu nhìn cô, Cố Linh Y thì vùi đầu rúc vào trong chăn: “Em chỉ nói vậy thôi… Thôi vậy, theo như anh nói, qua hai ngày này có lẽ sẽ không còn dính lấy anh như vậy nữa đâu nhỉ?”
“Không phải vậy đâu.”
Lộ Mãn trầm ngâm nói: “Linh Y em khác với những cô gái khác, nếu em ở trạng thái tốt thì trong một tháng có 31 ngày đều khá mãnh liệt——Oái! Em đừng đạp…”
Cố Linh Y dùng sức đạp loạn xạ vào đùi anh: “Đồ dê xồm, anh là đồ xấu xa!”
Náo loạn một lúc khiến cái chăn suýt nữa bị hai người hất bay ra ngoài.
Lộ Mãn nhìn cô một lúc thấy sắc mặt và trên người cô nàng đều hơi ửng hồng, rõ ràng là nhất thời vẫn chưa ngủ được…
“Linh Y, hay là…”
Nhịp tim Lộ Mãn hơi tăng nhanh, anh nhìn chằm chằm đôi môi anh đào căng mọng của cô một lúc.
“Gì vậy?”
“Em còn nhớ không?”
Mặc dù trong phòng chỉ có hai người họ, nhưng Lộ Mãn vẫn theo bản năng hạ thấp giọng: “Lần chúng ta biểu diễn ảo thuật trong đêm hội tân sinh viên ấy, lúc ở hậu trường.”
“Nhớ chứ, sao lại không nhớ được?”
Cố Linh Y nghĩ lại. Đó là lần đầu tiên ba người họ cùng nhau lên sân khấu, tên giò heo này am hiểu sâu sắc đặc điểm của cặp song sinh nên khéo léo thiết kế một màn “hô biến người thật”, cũng đã khiến hai chị em song sinh bọn họ lần đầu tiên nhận được tiếng vỗ tay và sự chú ý của toàn trường.
“Lúc đó em còn khá ngại ngùng và hướng nội, lại muốn che đi một chút khuôn mặt giống hệt Gia Nhi để tránh bị người ngoài nhìn thấy trước ấy.”
Lộ Mãn dừng lại một chút rồi ghé sát vào tai Cố Linh Y: “Em còn nhớ chúng ta đã gây ra hiểu lầm gì không?”
Hiểu lầm? Có hiểu lầm gì với anh ta sao? Cố Linh Y suy nghĩ hai giây.
Lúc đó họ còn chơi trò đút ăn đầy mờ ám. Cố Linh Y dùng áo che kín đầu, còn Lộ Mãn lấy một ít đồ ăn vặt trong thùng đặt vào tay cô hoặc đút đến tận miệng. Cô tự tin tuyên bố có thể đoán ra là món gì mà không cần nhìn.
Kết quả thì…
“Cái này chạm tay vào không vệ sinh đâu, em há miệng ra anh đút thẳng cho em.”
“Ừm, được.”
“Em cũng không nhìn lén đâu, chỉ cần nếm một miếng nhỏ là đoán được ngay.”
…
“Á!! Anh, anh…”
“Linh Y…em có phải là nghĩ bậy rồi không?”
“Em, em…em không có, không có!”
“Em theo Lăng Chi học hư rồi…”
…
Cố Linh Y lập tức đỏ bừng mặt: “Ưm…”
Lộ Mãn nhìn biểu cảm của cô nàng ngoài ngượng ngùng ra thì vẫn chỉ là ngượng ngùng.
Anh mở miệng hỏi: “Hay là thử thật nhé?”
Cố Linh Y tay siết chặt chăn, cảm thấy từ cổ trở lên nóng bừng như cái lồng hấp.
“Ừm, được…”
“Khụ khụ.”
Lộ Mãn đưa tay ra vặn đèn tối xuống một chút.
“Em, em có thể nhắm mắt được không, được không anh?”
“Ưm…khụ! Đương nhiên là được rồi, nhưng mà em đâu phải chưa từng thấy bao giờ…”
“Chưa từng thấy gần đến thế bao giờ…”
“Vậy thì…đeo bịt mắt nhé?” Lộ Mãn cảm thấy đối với thiếu nữ Linh Y mười tám tuổi vốn nhút nhát và e thẹn, việc này quả thực khá khó khăn trong chốc lát.
“Không cần đâu ạ, đeo vào lại thấy kỳ lạ…”
Cố Linh Y quỳ trên giường, mí mắt run run mà nhắm lại, một tay che hờ trước mắt: “Em tự bịt mắt lại, khi nào muốn mở thì em tự mở…”
“Ừm, Linh Y.”
Lòng xuân thiếu nữ, trăng thẹn người thương, hương tình nồng đượm, tình ý quấn quýt, đêm khuya trêu ghẹo, mặc cho tình chàng ý thiếp, những điều ấy lời nào tả xiết.
…
Sáng ngày hôm sau.
Công ty Neople mời các công ty game nội địa còn lại thương thảo về ý định hợp tác phân phối thêm một lần nữa.
Và tầm quan trọng của cuộc trao đổi lần này là điều không cần bàn cãi. Trước đó đã có hai doanh nghiệp quy mô lớn hàng đầu vì hợp đồng giữa hai bên không thể thống nhất nên đã hoàn toàn thất bại.
Cuộc nói chuyện lần này với các công ty còn lại vẫn đang kiên trì, rất có thể sẽ cạnh tranh để chọn ra một đối tác ưu tiên đạt được thỏa thuận.
Hiện tại các đối thủ khác tuy phần lớn là các doanh nghiệp game cỡ trung và lớn trong nước, nhưng so với công ty của Lộ Mãn thì vẫn giống như một chiếc thuyền buồm lớn đã ra khơi nhiều năm gặp phải một chiếc thuyền nan nhỏ vừa rời bến.
May mắn là Neople cũng chưa mở rộng nhanh chóng mà tạm thời chỉ là một studio với vài chục nhân viên. Họ cũng không ít lần nghe nói các trường hợp game Hàn Quốc được "ông lớn" game Trung Quốc làm đại lý nhưng lại gặp thất bại thảm hại. Vậy nên đối với các đối tác vừa và nhỏ họ cũng thử đàm phán hợp tác một cách công bằng.
Lộ Mãn và Cố Gia Nhi cũng đặc biệt chú ý hơn. Lâu lắm rồi mới mặc lại trang phục chỉnh tề, anh thì vest phối quần tây và áo sơ mi trắng, còn Cố Gia Nhi thì vest kết hợp với váy công sở dài ngang đầu gối.
Còn một chút thời gian nữa mới đến giờ đi trụ sở DNF. Cố Gia Nhi thấy lông mày Lộ Mãn lại mọc ra khá nhiều sợi lộn xộn, thế là cô dứt khoát kéo anh vào phòng để tỉa lông mày cho anh rồi tính.
“Anh ơi, anh ngồi yên đi. Không được cựa quậy đâu đấy.”
Cố Gia Nhi cầm dao cạo lông mày và chì kẻ mày, trước tiên dùng chì vẽ phác thảo vùng lông mày cần tỉa.
“Hừ, em nhớ ra rồi này. Lần nghỉ hè trước là Linh Y tỉa lông mày cho anh đúng không!”
Cố Gia Nhi bĩu môi có chút tiếc nuối. Lần đầu tiên trong đời Lộ Mãn tỉa lông mày lại bị chị gái giành mất rồi.
“Ừm.”
“Ừm cái đầu anh ấy, anh ạ.”
Cố Gia Nhi vung vẩy dao tỉa lông mày ra vẻ dọa nạt: “Hồi đó hai người đã mờ ám lắm rồi, vậy mà em chẳng hề nghĩ theo hướng đó! Cứ ngây thơ cho rằng Linh Y chỉ đơn thuần là có quan hệ tốt với anh thôi chứ!”
Cố Linh Y và Lộ Tiểu Sương đứng phía sau đang giúp Cố Gia Nhi xem xét và góp ý về việc tỉa lông mày.
Nghe lời em gái nói khiến Cố Linh Y vô thức khẽ rụt người lại.
Nhưng nghĩ lại thì hai chị em họ giờ cũng đều như nhau cả rồi… Tại sao phải chột dạ chứ!
“Nhắm mắt lại đi anh.”
Cố Gia Nhi tỉ mỉ giúp Lộ Mãn tỉa dáng lông mày và cạo đi những sợi mọc lộn xộn lởm chởm trông thấy rõ.
“Cứ lo cạo trúng mấy nốt mụn của anh thôi. Mà sao dạo này da anh hình như tốt hơn hẳn, chẳng mọc mụn nữa rồi.”
Từ hồi Trung học Phổ thông, mấy nốt mụn cứng đầu của anh cứ nổi lên rồi lặn xuống lại mọc lên không ngừng.
Hai chị em họ thậm chí còn từng vì chuyện này mà riêng rẽ đổi sữa rửa mặt cho anh…
Lộ Mãn kinh nghiệm đầy mình đương nhiên biết rõ nguyên nhân là gì, nhưng hiện tại không tiện nói thẳng ra vì em gái ruột Tiểu Sương vẫn còn ở đây.
“Cái nguyên nhân này em hỏi chị gái em đi, chắc em ấy cũng biết.”
Lộ Mãn liếc mắt ra hiệu cho Cố Linh Y. Nổi mụn do nội tiết gây ra nên chỉ cần âm dương cân bằng hài hòa sẽ rất dễ biến mất không dấu vết.
Mới đêm qua còn có một “liệu trình” nữa cơ mà…
“Phì!”
Cố Linh Y cố nén xấu hổ và không tiếng động làm khẩu hình: “Đồ! Dê! Xồm!”
