Trùng sinh: Song sinh nhà bên mới trưởng thành

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Toàn truyện - Chương 566: Bạn gái song sinh của anh (Phần đầu)

Không chỉ dừng lại ở những nghi vấn trong lòng.

Khi Cố Linh Y và Lộ Mãn xác định mối quan hệ yêu đương, vào khoảnh khắc hai người thổ lộ tình cảm cho nhau thì cô cũng đã rất để tâm mà liên tục hỏi đi hỏi lại rằng vì sao anh lại thích cô.

Dù sau khi thổ lộ lòng mình thì hai người đã đến được với nhau nhưng giờ đây Cố Linh Y vẫn muốn tìm hiểu đến tận cùng, rằng ít nhất anh đã giấu cô điều gì đó.

Cô hiểu rằng lý do này đi ngược lại logic thông thường nên Lộ Mãn không thể dễ dàng nói ra, nhưng cô cũng không thể bỏ qua nguyên nhân Lộ Mãn yêu cô ngay từ đầu.

Có phải vì anh đã đem “một Cố Linh Y khác” với hơn mười năm đồng cam cộng khổ và tình cảm sâu đậm đến thế, quan trọng hơn là tình yêu của cô ấy đã cứu rỗi Lộ Mãn, tất cả đều chiếu rọi lên chính bản thân cô hay không?

Cố Linh Y nghẹn lại trong lòng vì không biết phải đối mặt thế nào.

Và khi Lộ Mãn hỏi ngược lại cô rằng nếu là cô trùng sinh thì cô sẽ làm gì.

Cố Linh Y thoáng ngây người.

“Cái này...”

Không cần suy nghĩ vài giây, Cố Linh Y thực ra đã có được câu trả lời của mình từ một thôi thúc mạnh mẽ trong lòng.

“Em vẫn sẽ yêu anh, muốn cùng anh sống trọn quãng đời còn lại.”

Cố Linh Y ngẩng khuôn mặt nhìn thẳng vào mắt Lộ Mãn: “Nếu được thì trùng sinh về thời thơ ấu là tốt nhất, vậy thì ngay từ đầu em sẽ phải giữ chặt lấy anh! Nếu trùng sinh đến...thời điểm anh và Gia Nhi gì gì đó...em có lẽ sẽ cố gắng hết sức rồi tôn trọng lựa chọn của anh và để anh tự quyết định...”

“Vì sao lại như vậy?” Lộ Mãn tiếp tục hỏi ngược lại: “Nếu sau khi trùng sinh anh không còn là Lộ Mãn của hiện tại đang yêu em và đã cùng em trải qua bao nhiêu chuyện, vậy thì vì sao em vẫn muốn yêu tiếp?”

“...Em không biết...” Cố Linh Y cắn môi.

Lộ Mãn mỉm cười nắm lấy vuốt của Cố Linh Y: “Đây cũng là câu trả lời của anh, Linh Y. Tình yêu rất đơn giản, đơn giản đến mức chỉ cần hai người yêu nhau thì mọi thứ khác đều trở nên không quan trọng.”

“Thế nhưng tình yêu cũng rất phức tạp, phức tạp đến mức khiến người ta không thể hiểu, rốt cuộc yêu một người là yêu những chuyện đã trải qua cùng người đó hay là yêu phẩm chất và sức hút cá nhân của người đó?”

“Vậy... Anh nghĩ sao?”

“Đây chính là sức mạnh diệu kỳ của tình yêu, nó không cần lý do và còn vượt trên cả thời gian. Việc anh yêu em vì những trải nghiệm hơn mười năm trước khi trùng sinh và việc anh hiện tại cùng em từ mập mờ đến yêu đương rồi ngày càng yêu em nhiều hơn, hai điều này không hề mâu thuẫn.”

Cố Linh Y trầm lặng một lúc. Nút thắt trong suy nghĩ của cô nằm ở chỗ tình yêu của hai người bắt nguồn từ sự thấu hiểu và đồng hành của 'một Linh Y khác' như ánh sáng chiếu rọi vào cuộc đời Lộ Mãn——nhưng đó không phải là khởi đầu của cô, nền tảng tình yêu ấy vốn chẳng liên quan gì đến cô. Vậy thì những tình cảm xây dựng trên đó chẳng phải cũng sẽ trở thành trăng trong nước, hoa trong gương, hoặc chỉ là ảo ảnh phù du hay sao?

“Linh Y, rất đơn giản thôi. Nếu em bận tâm về chuyện hơn mười năm đó thì sau này anh có thể tuyệt đối không nhắc đến.” Lộ Mãn nói.

Cố Linh Y giật mình: “Lộ Mãn, em, em không có ý đó...”

“Thôi được rồi, không sao đâu.” Lộ Mãn vuốt mái tóc dài của cô: “Anh nghĩ rằng tình yêu được tạo nên từ từng khoảnh khắc nhỏ bé để trở thành vĩnh cửu, và tình yêu vĩnh cửu lại có thể vượt qua thời gian. Dù anh có quên đi những tháng ngày quý giá trước khi trùng sinh thì bây giờ anh vẫn sẽ yêu em sâu đậm thôi, Linh Y——”

“Những trải nghiệm đó không thể nào tái diễn y hệt từng li từng tí, nhưng có lẽ trong tương lai chúng ta sẽ lại cùng nhau gặp phải những trải nghiệm tương tự. Tuy nói là quá khứ của chúng ta nhưng thật ra chưa chắc đã không phải là tương lai của chúng ta.”

“Nếu như…nếu như…” Cố Linh Y vẫn còn một nỗi lo cuối cùng và cũng là nỗi lo lớn nhất: “Em không được như cô ấy…ừm…không được như em trước khi trùng sinh thì sao?”

“Linh Y.” Lộ Mãn cũng sững người một chút. Câu nói này từ miệng cô nhẹ nhàng thốt ra vậy mà thật sự khiến lòng anh xúc động đến run rẩy.

“Anh yêu em, không phải chỉ là yêu Linh Y 'đã cứu rỗi anh', cũng không phải chỉ là yêu Linh Y với tư cách một người vợ hoàn hảo. Anh yêu em chỉ vì em, anh sẽ mãi yêu từng hình dáng, từng khoảnh khắc, tất cả mọi thứ thuộc về Linh Y.”

“Lộ Mãn!”

Cố Linh Y ôm lấy cổ anh rồi xúc động nhắm mắt lại và môi kề sát vào.

Vấn đề "Linh Y có phải là Linh Y không" đã tan biến không dấu vết trong một nụ hôn nồng nàn yêu thương.

“Khụ khụ!!”

Cố Gia Nhi cố tình ho khan hai tiếng.

Nói thế nào nhỉ…

Với tư cách là một khán giả tại chỗ bị đút cơm chó no nê, cô quả thật cũng bị cảm động.

Cô cũng đã có một cái nhìn trực quan và toàn diện hơn về tình yêu sâu sắc được vun đắp qua hai kiếp của chị gái Linh Y và "anh rể" Lộ Mãn.

Quả thật khiến người ngoài nhìn vào là từ tận đáy lòng muốn chúc phúc cho họ.

Nhưng mà——chẳng phải đã nói là ba người nói chuyện sao!

Hai người này có phải đã quên còn có cô ở đó rồi không!

Cứ thế mà mút lấy mút để không chịu buông ra luôn…

“À thì… Gia Nhi…”

Cố Linh Y ngượng ngùng cúi thấp đầu, vừa định đưa mu bàn tay lên che miệng thì cánh tay lúng túng dừng lại giữa không trung.

“Thôi được rồi, không nói chuyện này nữa!”

Cố Linh Y vội vàng chuyển chủ đề: “Gia Nhi, chị cũng có điều muốn nói với em, bình thường có lẽ…cũng không tiện nói ra.”

“Chị ơi, chị nói đi ạ.”

Cố Gia Nhi nhích lại gần một chút. Cô cố tình đẩy Lộ Mãn ra, bảo anh ngồi nhích ra xa một bên rồi vểnh tai lên chuẩn bị lắng nghe thật kỹ.

“Chính là…lần hai người bị mắc kẹt ở Nhật Bản đó, chị, chị thật sự đã sợ chết khiếp.”

Cố Linh Y nhanh chóng liếc nhìn Lộ Mãn bên cạnh, giọng mềm mại tiếp tục nói: “Chị sợ cùng lúc mất đi hai người…không, dù là mất đi một trong hai người! Chị cũng sẽ suy sụp mất!”

“Chị ơi…”

Cố Gia Nhi đau lòng ôm lấy Cố Linh Y: “Xin lỗi đã để chị lo lắng, chúng em vẫn ổn, không sao không sao mà…”

Hai chị em song sinh má kề má.

“Gia Nhi, trong lòng chị lúc đó cũng như người bệnh vái tứ phương mà nghĩ, chỉ cần hai người đều bình an vô sự và trở về bên chị thì những chuyện khác còn gì là không được nữa.”

“Ơ, chị?”

“Chỉ, chỉ là sự việc xảy ra đột ngột nên lúc đó chị mới nghĩ như vậy thôi mà!”

Cố Linh Y vội vàng chữa lời, khuôn mặt hoảng loạn biến sắc. Cô sau đó thở dài một tiếng: “Hơn nữa, khi điện thoại từ Nhật Bản gọi về, chị biết Lộ Mãn đã xông vào cứu em nên trong lòng chị cũng luôn có một tiếng nói không ngừng lo lắng.”

“Trước ranh giới sinh tử và tình cảm hoạn nạn có nhau, có lẽ…thật sự sẽ vượt qua mối quan hệ bạn bè thanh mai trúc mã bình thường và anh em bình thường, phải không?”

Giọng Cố Linh Y có chút tủi thân.

“Mọi người bình an trở về, đó là mong ước duy nhất của chị. Thế nhưng với điều kiện đó, chị lại sợ rằng sau khi mọi người trở về thì mối quan hệ sẽ càng thêm gắn bó, nếu hai người lại một lần nữa... Dù có như vậy, chị cũng sẽ chấp nhận rút lui.”

“Không phải đâu chị ơi, chị đừng nghĩ như vậy...” Cố Gia Nhi cũng vội vàng thanh minh suy nghĩ của mình: “Rất lâu trước đây, ngay...ngay khi hai người vừa công khai hẹn hò, em đã từng mong hai người có ngày chia tay... Thế nhưng, em chưa bao giờ nghĩ đến việc chủ động chia rẽ hai người!”

Giọng cô lại nhỏ dần: “Với lại, em cũng không có cái bản lĩnh đó...”

Tình yêu của hai người làm sao có thể bị những yếu tố bên ngoài khác chia rẽ được chứ...

Cố Linh Y ôm Cố Gia Nhi, mũi cô khẽ động đậy. Cô lại nhìn sang Lộ Mãn, thấy anh vẻ mặt đầy bất lực nên cô khẽ “hừ” một tiếng.

“Thế nhưng sau này em lại nghĩ, Lộ Mãn, là em sai rồi, em không nên nghi ngờ tình yêu của anh.” Cố Linh Y dịu giọng nói: “Em đáng lẽ phải tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của anh mới phải...”

“Chỉ là điều đó cứ như một lời nguyền vậy. Những cảm xúc này không biết từ đâu cứ thế trỗi dậy, thỉnh thoảng lại khiến em rơi vào sự nghi ngờ về mức độ bền chặt trong tình cảm của chúng ta, làm em buồn bã và khó chịu vô cùng...”