Từ Hỗ Thị trở về huyện Tào, Cố Linh Y và Cố Gia Nhi bỗng như biết quý trọng gia đình hơn hẳn. Suốt những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè nửa cuối tháng bảy cho đến đầu tháng tám, hai chị em gần như dành trọn thời gian bên cạnh ba mẹ.
Cố Gia Nhi theo ba Cố Ngạn ban ngày đến công ty rồi ngoan ngoãn ở lì trong văn phòng của ba để giúp ông pha trà và chạy việc vặt.
Cố Linh Y thì lúc ở nhà lúc lại đi tìm em gái và ba, tiện thể làm cơm trưa đóng hộp cho họ rồi mang đến Tập đoàn Bình Nguyên của ba và nơi mẹ làm việc.
Cứ đến tối là hai chị em song sinh lại quấn quýt bên ba mẹ. Cố Linh Y luôn quấn lấy Văn Nghệ thủ thỉ tâm sự, còn Cố Gia Nhi thì đa phần thời gian sẽ ôm hai cuốn sách và hỏi Cố Ngạn một số kinh nghiệm và vấn đề về quản lý vận hành.
Sự ngoan ngoãn quá mức của các con gái từng khiến Cố Ngạn và Văn Nghệ cảm thấy không quen.
"Hai đứa nó...hai ngày nay có đi gặp Tiểu Lộ không?"
Đợi đến khi hai chị em lên lầu rửa mặt đi ngủ thì Cố Ngạn không nhịn được hỏi Văn Nghệ.
Văn Nghệ lắc đầu, cũng thấy lạ lùng nói: "Đúng là nhẫn nại thật. Ngoại trừ buổi tối gọi điện thoại thì hai đứa cứ thế mà một lần cũng không sang nhà bên cạnh."
Nhà bên cạnh đương nhiên là chỉ biệt thự nhà họ Lộ vừa chuyển đến.
"Haizz." Cố Ngạn luôn cảm thấy các con gái đang giấu giếm điều gì đó không ổn.
"Sao vậy?" Văn Nghệ thấy dáng vẻ lo lắng thấp thỏm của chồng nên buồn cười nói: "Hai đứa đi tìm người ta thì ông không yên tâm, bây giờ không tìm nữa ông cũng lo lắng là sao?"
"Không phải, Tiểu Nghệ."
Cố Ngạn cười khổ: "Hai đứa con gái của chúng ta tính cách thế nào bà đâu phải hôm nay mới hiểu rõ——cứ im ỉm như vậy, tôi sợ các con sẽ làm ra chuyện lớn gì đó."
Và đúng như Cố Ngạn dự đoán. Sau khi một ngày gia đình hòa thuận nữa trôi qua, hai chị em song sinh chụm đầu vào nhau vừa nói chuyện thì bỗng bùng lên một trận cãi vã: "Cố Linh Y sao chị không đi nói?", "Trời ơi, Gia Nhi em rốt cuộc còn muốn hay không...".
Đến bữa tối, hai cô con gái ngồi trước bàn ăn với vẻ chột dạ và đôi tay đều đồng loạt khép nép đặt trên đùi, Cố Ngạn liền biết các con sắp bắt đầu rồi.
"Được rồi." Văn Nghệ thấy vậy thì lườm một cái: "Đôi lòng đỏ trứng non này chắc chắn không có ý đồ tốt đẹp gì rồi."
"Ba ơi..."
Cố Gia Nhi trước tiên là vô sự hiến ân cần, sau khi gắp bít tết và sò điệp cho ba mẹ mới hạ giọng khẩn cầu một cách cẩn trọng: "Linh Y nói trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc muốn đi nước ngoài một chuyến..."
Quả nhiên không ngoài dự đoán.
Cố Ngạn đặt đũa xuống rồi quay đầu nói với Văn Nghệ: "Cái gì nên tránh vẫn không tránh được."
Tuy nhiên, ông không nhận ra rằng không biết từ lúc nào, điều đầu tiên ông nghĩ đến khi gặp phải tình huống tương tự đã không còn là dùng uy quyền của phụ huynh để cưỡng chế ngăn cản nữa——mặc dù có ngăn cản thì chắc cũng chẳng có tác dụng gì, con gái muốn chuồn thì vẫn sẽ chuồn thôi...
Cố Ngạn cảm thấy bây giờ ông đã có phần bình tĩnh hơn rồi.
"Là đi cái chỗ Tiểu Lộ nói đó sao, cái đảo gì đó ở Hàn Quốc hả?"
"Vâng vâng vâng!"
Cố Linh Y ở một bên gật đầu như giã tỏi: "Anh ấy...anh ấy cũng dẫn theo em gái anh ấy đi cùng."
"Cũng?" Văn Nghệ đã nhận ra mọi chuyện dường như không đơn giản như vậy nên lòng bà chùng xuống: "Cũng dẫn theo em gái?"
Cố Ngạn giờ đây chỉ nghĩ cách cố gắng khuyên nhủ thêm chứ ông biết rõ mình không thể ngăn cản cô: "Ừm, ra nước ngoài chơi càng phải chú ý an toàn, đất khách quê người..."
"Anh ấy đã đi không biết bao nhiêu lần rồi." Cố Gia Nhi nói chen vào. "Bên đó anh ấy còn có một đội ngũ đại diện chuyên nghiệp ở nước ngoài. Phiên dịch, hướng dẫn viên đều có đủ nên không biết tiếng Hàn cũng chẳng sao, ngay cả đồ ngốc đi cũng không lạc đường đâu——"
"Cố Gia Nhi, đồ ngốc là em mới đúng!" Cố Linh Y bĩu môi.
Cố Ngạn vẫn chưa nhận ra vì sao chị gái trong cặp song sinh đi nước ngoài mà em gái lại tích cực chủ động đến vậy. Còn Văn Nghệ nhìn thấy thái độ của cô con gái út thì đã bắt đầu nhíu mày.
"Thôi không sao, Linh Y con đi đi." Cố Ngạn cũng đành chịu. Con gái đã trưởng thành rồi, cô đi du lịch với bạn trai của cô, dù ông có nổi trận lôi đình nữa thì cũng để làm gì? Con gái lớn đã bỏ nhà đi được lần đầu thì chẳng thiếu lần thứ hai thứ ba...
Hơn nữa ông vừa mới có chút "cơ sở thiết lập quan hệ" với Lộ Mãn, sau này còn muốn bàn bạc cùng nhau làm một dự án công ích quy mô lớn. Lúc này mà không cho con gái đi cùng thì chẳng phải lại đang làm hỏng chuyện một cách tồi tệ hơn sao.
"Thảo nào con ngoan ngoãn suốt hai tuần nay."
Cố Ngạn bất lực nói: "Thảo nào ba thấy lạ, cứ tưởng từng người các con biết nghĩ cho ba mẹ và thật lòng muốn ở bên ba và mẹ nhiều hơn chứ."
"Ba ơi, chúng con đương nhiên là thật lòng mà!" Cố Gia Nhi nói lớn.
Cô nhìn lướt qua mọi người trong nhà rồi cúi thấp hàng mi: "Con biết ba mẹ rất yêu thương chúng con, tháng trước xảy ra chuyện cũng rất lo lắng cho con..."
Cố Ngạn liếc nhìn Văn Nghệ rồi nói: "Mẹ các con là một người lý trí như vậy mà lúc đó còn cảm thấy trời đất sụp đổ, cũng chỉ muốn nói những lời như 'không có con thì không sống nổi'."
"Ba ơi." Cố Gia Nhi ngước mắt lên nhìn chằm chằm vào thái dương của Cố Ngạn: "Trước đây chị đã nhắc con là ba có nhiều tóc bạc như vậy rồi, con cố tình chú ý nhìn gần mới nhận ra, ba..."
Tay phải của Cố Ngạn hình như hơi cứng đờ, ông vỗ vỗ thái dương: "Hừ, già rồi, bình thường thôi, rất bình thường."
Cố Gia Nhi cắn cắn môi và lắc đầu. Cô biết đây là những sợi tóc bạc trắng gần như chỉ sau một đêm khi cô bị mắc kẹt trong trận động đất ở khu vực Chuetsu.
"Ba ơi, cho nên...con cũng muốn ở bên gia đình nhiều hơn, sau này cũng không còn bướng bỉnh luôn chọc giận ba mẹ nữa."
Sự chân thành của con gái ngược lại khiến Cố Ngạn có chút lúng túng: "Không không, ba và mẹ các con không hề thấy con bướng bỉnh đâu. Gia Nhi, hai đứa các con đã mang lại cho ba mẹ biết bao nhiêu niềm vui, thỉnh thoảng một hai lần có giận dỗi gì đâu, nhắc đến làm gì..."
"Ba ơi, con cũng có thể cảm nhận được...khoảng thời gian này ba luôn chiều chuộng con hết mực."
Cố Gia Nhi hiểu ba mẹ có cảm giác may mắn vì "mất đi rồi lại tìm thấy". Cho nên đối với cô đã thoát nạn sau thảm họa, họ ôm tâm lý bù đắp và thỏa mãn mọi thứ để cố gắng yêu thương cô nhiều hơn.
"Con cũng đang nghĩ sau này mình nên làm thế nào để quan tâm đến gia đình nhiều hơn."
Cố Gia Nhi đôi mắt hạnh lấp lánh một tia sáng, nói: “Giữa những người thân trong gia đình, sự thấu hiểu và yêu thương lẫn nhau mới là mối quan hệ lành mạnh chứ. Thế nên có một số việc, làm con gái thì không thể chỉ nghĩ cho bản thân mình được——ba mẹ ơi, sau này nếu Linh Y kết hôn và sống hơi xa ba mẹ một chút, lại có sự nghiệp riêng của chị ấy… Vậy thì con có thể ở bên cạnh ba mẹ, còn chuyện công ty…cũng có thể giúp ba một tay trong khả năng của mình ạ.”
Cố Ngạn và Văn Nghệ nhìn nhau đều có chút ngạc nhiên vì cô con gái út vốn luôn hùng hùng hổ hổ lại có thể nói ra những lời này.
“Gia Nhi, không sao đâu con.” Cố Ngạn có chút hài lòng nói: “Ba cũng không khăng khăng nói là muốn trói buộc con ở nhà. Tập đoàn ở những nơi khác cũng có các chi nhánh lớn và công ty con mà, tệ lắm thì còn có các giám đốc điều hành cấp cao, phía công ty chỉ cần quản lý tốt thì chẳng có gì bận rộn hay khó khăn cả.”
Cố Gia Nhi khẽ hít một hơi rồi thuận đà nói tiếp câu sau——và câu này mới thật sự là điều cô muốn bàn bạc nghiêm túc với ba mẹ.
“Vậy thì…ba mẹ ơi, nếu sau này con không kết hôn mà cứ nói với bên ngoài là con độc thân và sẽ ở bên cạnh ba mẹ——cả chị nữa!”
“Được không ạ? Ba mẹ ơi…ba mẹ có cho phép không ạ?”
[Câu đầy đủ "vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo" có nghĩa là không có lý do gì mà tỏ ra ân cần, không phải gian trá thì cũng là trộm cắp. Tại sao lại nói câu này thì các bạn nhìn Gia Nhi rồi tự hiểu nhé]